Nhân nói về cái sự ngủ gật

30 Tháng Chín 20187:08 SA(Xem: 92)

Nhân nói về cái sự ngủ gật

blank
LB. Bùi Thanh Tuấn - ...Khi bước vào một phòng bệnh, chủ nhà Singapore giới thiệu một giường nằm loại mới nhất với nhiều tiện ích, họ mời ông bộ trưởng y tế Việt Nam leo lên nằm thử. Thật không tưởng tượng nổi, ông ta đã nhảy lên một cái phổng, nằm nhún nhún và nói “Cái giường này êm thật, phải chi có một em như ở Gaylang đêm qua thì quá sướng!”...


Gaylang là khu phố đèn đỏ nổi tiếng, là “xóm đĩ” ở Singapore. Tối đêm trước đoàn tuỳ tùng đã đi chơi gái ở đó, và đó cũng là lý do sáng hôm sau ông bộ trưởng vô bệnh viện ngủ gà ngủ gật...


*
Việc các tờ báo của Pháp, Đức đăng tin và hình ảnh một đại biểu Việt Nam ngủ trong một tư thế phản cảm giữa hội trường Liên hợp quốc ở New York là một sỉ nhục lớn đối với đất nước; việc báo Tuổi Trẻ ở Việt Nam đăng bài và hình nhạo báng ông TT Mỹ là “đơn độc” và “ngồi chờ để được phát biểu” là nỗi nhục thứ hai; việc mạng xã hội đưa hình ảnh cảnh TT Nguyễn Xuân Phúc phát biểu tại đại hội đồng LHQ mà phía dưới cử toạ bỏ đi hết là nỗi nhục thứ ba. 
blank
Nhân đây tôi xin kể ra một câu chuyện mà tôi chứng kiến tư đầu đến cuối. Cũng về chuyện ngủ gật: 
Khoảng năm 2009 tôi nhận được lời mời của bệnh viện Pacific ở Singapore qua làm phim phóng sự. Họ trả cho tôi 6.000 usd để làm phim trong 2 ngày. Chuyến đi đó tôi trực tiếp quay phim, làm đạo diễn và có nhà báo Nguyễn Bá Ngọc sếp tờ Sức khoẻ và đời sống ở cùng phòng. Buổi khai trương bệnh viện Pacific nằm trên đại lộ danh vọng nhất của Singapore là Orchard road có cả bộ trưởng y tế Singapore và bộ trưởng bộ y tế Việt Nam, lúc đó là Ông Nguyễn Quốc Triệu. Thời đó, bệnh viện mới là Pacific muốn cạnh tranh với đối thủ Parkway để dành lấy thị phần bệnh nhân ở Việt Nam đưa sang chữa bệnh nên họ sẵn sàng chi đẹp. 


Đến giờ khai trương bệnh viện vẫn không thấy ông bộ trưởng Quốc Triệu ở đâu, cô bạn Hạnh Phước lúc đó là giám đốc truyền thông nháo nhào lên lo lắng. Mãi về sau mới thấy ông Triệu và đoàn tuỳ tùng đi tới. Tôi nhớ họ đi đông lắm. Ông Triệu mặc áo màu vàng nhạt bỏ ngoài, vạt ngang như kiểu Mao Trạch Đông, ngồi ngay hàng ghế đầu và vừa ngồi xuống ghế là... ngủ ngay lập tức. Tôi quay được những cảnh ông ta ngủ gà gật say sưa mặc dù cảm thấy rất nhục với bạn bè nước ngoài. Họ đứng phát biểu chỉ cách ông vài mét. Lúc đó Hạnh Phước bối rối, tôi thì vẫn bắt buộc phải quay; đến đoạn dắt đoàn đi tham quan các cơ sở do bệnh viện đầu tư, tôi ôm máy chạy trước để đón đầu; đám tuỳ tùng bộ y tế Việt Nam đi đứng nói cười ha hả như nhà không chủ; tôi phải làm việc và im lặng trong sự tức giận vô cùng. 


Chuyện này đáng nói: Khi bước vào một phòng bệnh, chủ nhà Singapore giới thiệu một giường nằm loại mới nhất với nhiều tiện ích, họ mời ông bộ trưởng y tế Việt Nam leo lên nằm thử. Thật không tưởng tượng nổi, ông ta đã nhảy lên một cái phổng, nằm nhún nhún và nói “Cái giường này êm thật, phải chi có một em như ở Gaylang đêm qua thì quá sướng!”. Trời đất ơi, Tôi, Hạnh Phước và một số cộng sự dường như không tin nỗi điều ông ta vừa nói. Bọn tuỳ tùng cười hô hố, sếp nó đúng rồi, có một em nằm cùng với sếp lúc này là tuyệt nhất! Họ không hề giữ một chút thể diện quốc gia. Họ là những con vật chứ không phải con người. Họ đâu biết là các nguyên thủ và chuyên gia Singapore lúc đó cũng có nhiều người biết tiếng Việt. 


Gaylang là khu phố đèn đỏ nổi tiếng, là “xóm đĩ” ở Singapore. Tối đêm trước đoàn tuỳ tùng đã đi chơi gái ở đó, và đó cũng là lý do sáng hôm sau ông bộ trưởng vô bệnh viện ngủ gà ngủ gật. 


Đoạn băng đó đến nay tôi còn giữ dù đã gần 10 năm qua rồi. Nghe đâu sau khi bà Kim Tiến lên thay, ông bộ trưởng Triệu chuyển qua làm trưởng ban bảo vệ sức khoẻ cho các lãnh đạo, trong đó có các “tử sĩ” Nguyễn Bá Thanh, Trần Dại Quang vừa lên đường. 
blank
Ông bộ trưởng y tế VN Nguyễn Quốc Triệu 
và hình tôi chụp tại bệnh viện Pacific năm đó, 2009.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hôm nay 18/10/2018, cái gọi là tòa án nhân dân cấp cao tại thành phố Vinh đã mở phiên xét xử phúc thẩm đối với ông Lê Đình Lượng, một người yêu nước sinh sống tại Việt Nam. Phiên tòa này diễn ra trong bối cảnh công luận đang vui mừng trước thông tin blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thoát khỏi nhà tù, cùng với mẹ và hai con nhỏ sang tị nạn ở Mỹ.
Nhắn tin xoá đói giảm nghèo Nhanh tay lên kẻo cơ may không còn Hồ tệ trị giá tiền còm Cúng 20 nghìn đâu có là bao?
Dàn lãnh đạo của TP.HCM đồng loạt đứng trang nghiêm và thẳng hàng để nhắn tin tới tổng đài của chương trình do Bộ Thông tin và truyền thông phát động nhằm ủng hộ người nghèo (với giá trị mỗi tin nhắn là 20.000 đồng). Đồng phục không chỉ về tư duy (nhận thức) mà họ còn đồng phục về cách biểu đạt.
Ở Việt Nam ta và dưới sự lãnh đạo của đảng ta có một thứ không phải là người nhưng rất ư là phản động. Đó là cây gậy côn an. Gọi tắt là côn gậy. Cây gậy này bình thường thì nó rất hiền như khúc gỗ, nhưng khi vào tay côn an thì nó trở thành côn gậy mất dạy vô cùng.
Bây giờ ở Sài Gòn bây giờ mà bạn nghe hô “Quyết Tâm” thì có nghĩa là… quyết tâm nếu người hô là quan chức. Còn nếu người hô là dân – nhất là dân Thủ Thiêm – thì đó là tiếng chửi thề, là khốn nạn, là vô lương tâm!
Mấy hôm nay nhiều người xì xào chuyện Bộ thông tin truyền thông lộ dự thảo Nghị định dùng cho Luật an ninh mạng sắp có hiệu lực thi hành vào tháng 1 tới đây. Đây là luật sao chép gần như nguyên vẹn luật an ninh mạng của Trung quốc, đã được quốc hội Việt Nam thông qua vào hồi tháng 6. Đối với Trung quốc, đây là một bước lùi rất lớn về tự do thông tin, góp phần đưa Trung quốc trở thành một quốc gia mà Mỹ xếp vào loại không thể chấp nhận.
Thủ Thiêm trong thời điểm này đang trở thành trung tâm của sự oán thán. Đưa ra quyết định chi 1508 tỷ đồng để xây nhà hát giao hưởng tại mảnh đất này, HĐND TP Hồ Chí Minh đã khiến dư luận kinh ngạc về sự hấp tấp, yếu kém trong nhận thức và khả năng chính trị thực tiễn của từng đại biểu. Tỷ lệ đồng thuận 100% chỉ chứng tỏ, đây là sự yếu kém có hệ thống và của cả hệ thống.
Trần Đình Dũng Nhà hát Thủ Thiêm, người chết Bó Chiếu và Học sinh Đu Dây Qua Suối Thủ Thiêm, mảnh đất “sóng gió” xuyên hai thế kỷ. Thủ Thiêm nổi tiếng bởi 20 năm người dân kiện tụng và may mắn một lần dậy sóng trên dư luận hồi giữa năm nay. Tưởng rằng những chuyện mất bản đồ, thu hồi đất sai… bị phanh phui đã ngăn được những dòng nước mắt người mất đất Thủ Thiêm. Nhưng không phải thế, nước mắt người Thủ Thiêm vẫn chảy…
Mạng xã hội mấy hôm nay bàn tán về bức thư dài phân tích cuộc chiến thương mại Mỹ Trung và cơ hội cho dân chủ ở Việt Nam, do tù nhân chính trị Trần Huỳnh Duy Thức viết từ nhà tù.
Con đã từng đọc thấy một số bài viết khen cách làm này của TQ là khôn ngoan “bất chiến tự nhiên thành”. Bây giờ cách này có lẽ bị nhìn nhận là gian ngoan nhiều hơn. Nó cùng bản chất với kiểu cho vay nặng lãi rồi xiết nợ mà bất kỳ xã hội nào cũng lên án (Đạo luật cấp ngân sách quốc phòng 716 tỷ USD của Mỹ vừa rồi gọi kiểu của TQ là sử dụng kinh tế chộp giật để khống chế các nước). Một quốc gia lớn mà hành xử kiểu “xã hội đen” thì được tôn trọng đã là không thể, chứ đừng nói là có được niềm tin. Lãnh đạo thế giới quả là ảo vọng..... TQ tự lo cho mình còn không xong chứ đừng nói là bảo kê được cho ai.
Bảo Trợ