Bị gọi là ‘thằng đóng giày’, Tổng thống Lincoln đáp trả ra sao?

05 Tháng Chín 20185:05 CH(Xem: 231)

Nhà văn Victor Hugo – Pháp từng nói: “Trên thế giới thứ rộng lớn nhất là đại dương nhưng thứ rộng lớn hơn lại là bầu trời, mà thứ còn rộng hơn cả bầu trời lại chính là lòng người.” Bao dung thì luôn được lợi và người làm thành được sự nghiệp thì nhất định phải có lòng bao dung rộng lớn.

Bao dung là một loại khí phách, cũng là một loại trí huệ. Cổ ngữ có câu: “Cái trán của Tướng quân rộng đến mức có thể phi ngựa, bụng của Tể Tướng rộng đến mức có thể chèo thuyền”. Ý nói, một người có tấm lòng quảng đại, rộng lớn bao nhiêu thì sự nghiệp sẽ to lớn bấy nhiêu.

Có một câu chuyện kể về tổng thống vĩ đại của nước Mỹ – Abraham Lincoln như thế này:

Tổng thống Mỹ thứ 16 Abraham Lincoln xuất thân trong một gia đình thợ giày. Lúc đó, xã hội Mỹ rất coi trọng thành phần xuất thân trong gia đình quyền quý. Đại bộ phận nghị sĩ thượng nghị viện Mỹ đều xuất thân trong gia đình thế gia vọng tộc. Là những người của xã hội thượng lưu Mỹ, họ thấy khó chấp nhận một vị Tổng thống là con trai của một thợ giày rất tầm thường.

blank

Tổng thống Abraham Lincoln

Ngày đầu tiên làm tổng thống, ngay khi Lincoln lên phát biểu trong lễ nhậm chức Tổng thống, một nghị sĩ đã chen vào giữa bài phát biểu của ông. Ông ta nói:

 -“Thưa ngài Lincoln, đừng quên rằng cha ngài thường đóng giày cho gia đình tôi.” 

Tất cả các nghị sĩ đều cười ầm lên. Họ nghĩ rằng họ đã khiến Lincoln trở thành trò hề.

Tuy nhiên, khi tiếng cười vừa chấm dứt, Tổng thống Lincoln không cao ngạo, cũng không tự ti mà chân thành nói:

-“Thưa ngài, tôi biết rằng cha tôi đã đóng giày cho gia đình ngài, cũng như nhiều gia đình các nghị sĩ khác… bởi vì không người thợ nào có thể làm được như ông. Ông là một người sáng tạo. Giày của ông không chỉ là giày, ông đã đổ cả tâm hồn vào nó. Tôi muốn hỏi các ngài rằng, các ngài đã từng phàn nàn về giày của ông chưa? Bản thân tôi cũng biết cách đóng giày; nếu các ngài có phàn nàn gì, thì tôi có thể đóng cho các ngài một đôi giày khác. Nhưng theo tôi thấy thì, chưa ai từng phàn nàn về những đôi giày mà cha tôi đóng. Ông là một thiên tài, một nhà sáng tạo, và tôi tự hào vì cha tôi!”

Các nghị sĩ nghe xong đều im bặt. Họ thực sự cảm thấy một dư vị nào đó. Họ đã công kích Lincoln bằng những thứ lời lẽ dè bỉu cay nghiệt nhất. Nhưng đáp lại thái độ ấy là gì? Là một sự bao dung to lớn, sự điềm tĩnh vĩ đại của một người quân tử.

blank

Lễ nhậm chức của Tổng thống Lincoln.

Sau này có người đã khuyên Lincoln trả đũa người nghị sĩ nọ, nhưng Lincoln nói rằng: “Khi chúng ta trở thành bạn thì đối thủ đã không còn!” Chính sự chân thành và lòng khoan dung của Lincoln đã trở thành một phần nền tảng của văn hóa Mỹ.

Vậy bí quyết nào đã giúp Lincoln hành xử cao thượng được như thế?

Tất cả có lẽ nằm ở chữ “Nhẫn”. Có thể nói, lòng nhẫn chịu là một truyền thống của người Á Đông. 

Nhẫn không phải là lùi bước, yếu hèn, nhu nhược mà là một loại cảnh giới, là đặt mình cao hơn đối phương, và bao dung họ.

Nội hàm của chữ “Nhẫn” (忍) là rất sâu sắc, ở trên là bộ “Đao” (刀), ở dưới là chữ “Tâm” (心). Nhìn từ cấu trúc con chữ thì có thể hiểu ra ý tứ là: Người biết nhẫn nhịn chính là có thể chịu được nỗi đau như là dùng dao mà đâm vào tim vậy. Tổn thương như thế đúng là quá sức chịu đựng của người thường. Dù bị kiếm đâm, dao cắt nhưng chữ “Tâm” kia vẫn vững vàng như bàn thạch, vẫn bất động.

Người biết nhẫn chịu thường là người có thể đạt được thành tựu. Nhẫn là một loại tu dưỡng tinh thần, là một cảnh giới của bậc quân tử. Thất phu chịu nhục thì tuốt kiếm tương đấu. Còn người quân tử coi chịu nhục là cơ hội để tu rèn tâm tính.

Kinh nghiệm cho thấy, chỉ khi nhẫn được việc nhỏ, người ta mới có được tĩnh khí, sự điềm tĩnh. Một khi có được tĩnh khí thì mới có thể thanh tỉnh đầu óc, tĩnh tĩnh mà nhìn nhận vạn sự xảy ra trong đời, từ đó thấu được quy luật của vũ trụ.

Tuy vậy, muốn có được tĩnh khí và khả năng nhẫn chịu không phải chỉ nói ra bằng vài lời suông là được. Đó là cả một quá trình tu luyện gian khó, khổ cực. Tâm tính người ta phải liên tục được đề cao giữa những mâu thuẫn gay gắt tưởng như không thể điều hoà. Khi đứng trước sự nhục mạ, công kích, nếu không thể giữ được sự điềm nhiên, hoặc chỉ giả vờ điềm tĩnh bề ngoài thì đều không đạt đến tiêu chuẩn “Nhẫn”.

blank

Tổng thống Lincoln nếu không có được sự khoan dung, lòng nhẫn chịu lớn như trong câu chuyện kể trên hẳn đã không thể làm nên những kỳ tích vẻ vang sau này. Chính lòng bao dung là xuất phát điểm để Lincoln theo đuổi sự nghiệp giải phóng nô lệ suốt đời bất chấp sự phản đối gay gắt, bất chấp phải tiến hành cả một cuộc chiến tranh. Lincoln, anh thợ đóng giày quê mùa đã bước ra sân khấu chính trường Mỹ quốc bằng thứ vũ khí như thế đó!

An Hòa - PNGD

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tại một quán ăn ở San Jose, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non. Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rơi xuống chiếc cặp của tôi đặt trên ghế.
CÂU CHUYỆN ĐÁNG SUY NGẪM VỀ CUỘC ĐỜI, ĐỪNG TIẾC KHI CHO - Đa số người khi cho một ai đó thường có tâm trạng tiếc. Đó cũng là một bản năng mà bạn hay gặp ở những em bé. Hãy đọc hết câu chuyện này để biết học cách cho đi, rồi cuộc đời sẽ trả lại cho bạn nhiều hơn thế. Sáng sớm hôm đó, khi Bryan Anderson đang đi bộ ra cầu cảng để bắt đầu một ngày làm việc mới, thì anh trông thấy một người phụ nữ trung niên mải loay hoay bên cạnh chiếc xe Mercedes đắt tiền.
Vào thời cổ đại, có một vị vua đã cho người đặt một tảng đá trên đường. Sau đó, ông cho người ẩn trong các bụi rậm và quan sát xem có ai sẽ di chuyển tảng đá ra khỏi đường không. Một số thương nhân và triều thần giàu có của vua đi ngang qua, nhưng họ chỉ đơn giản là đi vòng qua nó. Nhiều người còn đổ lỗi cho nhà vua vì đã không giữ đường thông thoáng, không ai trong số họ làm bất cứ điều gì để di chuyển tảng đá đi.
Chủ quán cà phê hy vọng đây sẽ là địa điểm yêu thích của người dân địa phương và cũng là lời nhắc nhở với họ rằng: Hãy sống hết mình vì cuộc đời rất ngắn.
Một nhóm ếch đang đi trong rừng thì có hai con trong đó bị rơi xuống một cái hố sâu. Những con ếch trên bờ nhìn thấy cái hố quá sâu, chúng đều hét lên với hai con ếch kia rằng sẽ không có hy vọng nào thoát ra khỏi đó. Dù vậy, hai con ếch đã phớt lờ các bạn của mình và tiếp tục nỗ lực nhảy ra khỏi hố. Tuy nhiên, nhóm ếch trên đỉnh hố vẫn tiếp tục gào lên rằng hai con ếch này nên từ bỏ vì không có khả năng nào chúng có thể thành công cả.
TƯƠNG LAI KHI GIÀ AI SẼ NUÔI DƯỠNG BẠN? CÂU CHUYỆN ĐAU LÒNG NHƯNG CÓ THỂ CHO BẠN CÂU TRẢ LỜI CHÂN THỰC...“Nuôi con dưỡng già” là quy luật bất thành văn từ ngàn đời này. Tuy nhiên, ngày nay khi đọc tin tức, có rất nhiều bài viết về “người già vô gia cư, con tranh chấp tài sản của bố mẹ”, bạn có nghĩ rằng quan niệm “nuôi con dưỡng già” vẫn còn đúng?
3 BÀI HỌC ĐÁNG SUY NGẪM VỀ THÀNH CÔNG MÀ TÔI HỌC ĐƯỢC TỪ “CUỘC ĐỜI CỦA CÂY TRE”... Đối với những người từng trồng tre, cho dù có chăm sóc, tưới tắm đến đâu thì họ đều không thể thấy được sự phát triển rõ rệt của tre trong những tuần đầu, mà phải mất đến 4 năm. Trên thực tế, tre là loài cây phát triển ngầm toàn bộ thời gian và không có bằng chứng rõ ràng chứng tỏ nó đang phát triển. Trong khoảng thời gian đó, tre đã phát triển hệ thống rễ vững chắc cần thiết để chống đỡ chiều cao cũng như trọng lượng của thân cây tre suốt đời.
Ngày xưa, ở ngôi làng nọ của Ấn Độ, có anh chàng gánh nước bằng hai chiếc bình, một chiếc bị nứt, còn chiếc kia thì nguyên vẹn. Khi gánh nước, anh treo mỗi chiếc bình vào một đầu đòn gánh. Chiếc bình nguyên vẹn không bao giờ để rơi một giọt nước nào trên đường về. Còn chiếc bình nứt thì dẫu có đổ đầy đi chăng nữa, khi về đến nhà cũng chỉ còn lại một nửa. Chiếc bình tốt luôn tỏ vẻ hãnh diện, tự hào về sự hoàn hảo của mình. Còn chiếc bình nứt lúc nào cũng thấy vô cùng xấu hổ, luôn mang trong mình cảm giác thất bại.
Bộ phim cảnh báo các bạn trẻ rằng không nên chụp ảnh, quay phim những lúc thân mật với người yêu bởi biết đâu rằng đó không phải "bến đỗ" của cuộc đời mình. Phim ngắn: Khi yêu đừng chụp ảnh ái ân Phim ngắn có tựa "Đừng chụp ảnh ân ái với người yêu" đang được nhiều bạn trẻ chia sẻ trên mạng xã hội. Nội dung phim ngắn nói về câu chuyện của một cô gái trẻ, từng có bạn trai và hạnh phúc với tình yêu đó. Nhưng cuộc sống quả không thể lường trước. Mối tình của họ không thành, cô gái đã chia tay bạn trai cũ và đến với một người mới, chuẩn bị tiến tới hôn nhân với người này.
Một lần nọ, có một người đàn ông rất tức giận cô con gái nhỏ của mình vì đã lãng phí một cuộn giấy gói màu vàng rất đẹp. Kinh tế gia đình khá eo hẹp, nên ông nghĩ rằng thật vô nghĩa khi đứa trẻ cố gắng trang trí một chiếc hộp đẹp để đặt dưới gốc cây Giáng sinh. Tuy nhiên, ông bị bất ngờ khi cô con gái đã mang món quà đó tặng ông vào ngày Giáng sinh và nói: “Cái này là quà dành cho bố, bố ạ”.
Bảo Trợ