Văn hóa Anh qua cuộc đời Churchill

28 Tháng Chín 20185:36 SA(Xem: 283)
  • Tác giả :
Văn hóa Anh qua cuộc đời Churchil
Tuần qua tôi nghỉ phép đi chơi vùng West Oxfordshire mà vẫn suy nghĩ về cái chết tàn khốc và phận phải
vùi thây nơi sa mạc của ông Gaddafi.
Nguyễn Giang Nguyễn Giang  2011-10-31

Biển bên đường chỉ lối vào mộ Winston Churchill ở Bladon

Cuộc đời các nhân vật chính trị - quân sự luôn là chỉ dấu về tình hình đất nước họ, và chuyện họ chết rồi được đối xử thế nào lại phản ảnh trình độ văn hóa của những người kế thừa.

Câu chuyện tôi muốn chia sẻ ở đây là về cựu thủ tướng Winston Churchill (1874-1965), người được dân Anh coi là nhân vật vĩ đại nhất của đất nước trong thế kỷ 20.

Vì nhà tôi cách Charwell, nơi ông Churchill từng sống chỉ chừng 30 phút chạy xe nên tôi thường đến đó chơi.

Tại một triền đồi vùng Kent nay còn có ngôi nhà gạch trong khu vườn rộng với vé vào cổng nếu đi cả gia đình bốn người chưa tới 15 bảng, rẻ hơn nhiều bảo tàng ở London.

Ngoài toà nhà hai tầng còn có vườn hoa, vườn rau, chuồng gà và phòng làm việc chứa đầy tranh sơn dầu của Churchill, vốn thích vẽ nghiệp dư.

Tranh của Churchill thì tôi thấy cũng thường thôi nhưng ngoài vườn có bức tượng ông và vợ, bà Clementine của nhà điêu khắc Oscar Nemon thì lại rất đẹp.

Charwell là nơi vào cuối thập niên 1930 Churchill, khi đó đã mất chức Bộ trưởng Hải quân và Bộ trưởng Tài chính, tụ họp với các đồng sự thuộc phe chủ chiến để bàn mưu chống lại Hitler trong khi phe chủ hòa của Lord Halifax chủ trương nhường bước trước làn sóng Quốc Xã ở châu Âu.

Năm 1940, phe chủ hòa thất thế, ông được Hoàng gia mời ra làm thủ tướng và nhanh chóng nêu cao ngọn cờ chống nước Đức phát-xít bằng mọi giá.

Ở Charwell cũng có phòng lưu niệm trưng bày kỷ vật của quân đồng minh Mỹ, Ba Lan, Pháp cùng chống phát-xít thời Thế Chiến 2 tặng ông.

Cũng vì muốn tìm hiểu thêm về Churchill, hôm vừa rồi nhân đi nghỉ, chúng tôi tìm đến làng Bladon ở ngoại ô Oxford để thăm mộ Churchill.

Chính cứ đi tìm một tòa lăng tẩm đồ sộ, xứng với tầm vóc của ông, hoặc ít ra là một giáo đường bề thế, chúng tôi phóng xe qua lại Bladon vài lần mà chẳng thấy gì.

Đỗ xe lại, đi bộ tìm mãi mới thấy một tấm biển bé tí đóng trên cột bên phố (xem hình trên) chỉ lối vào nơi chôn cất Churchill ở nhà thờ Thánh Martin trong làng.


Winston Churchill


Cạnh ngôi mộ vợ chồng ông hóa ra còn nhiều người khác thuộc dòng họ Spencer - Churchill, gồm cả cháu nội cũng cũng tên là Winston Churchill mới qua đời năm 2010.

Bên mộ cũng có một chiếc ghế đá ghi dòng chữ "Những người kháng chiến Đan Mạch kính tặng".

Trong nhà thờ có 'triển lãm Churchill' (Churchill Exhibition) mà thực ra chỉ là một mảng tường gắn ảnh ông và cuốn sổ lưu niệm.

Người ta cũng treo tấm biển yêu cầu giúp tiền để duy trì góc 'triển lãm': ai hảo tâm thì mua nến với giá 70 xu một cây để đóng góp.

Đứng cạnh mộ Churchill trong nghĩa địa giản dị cạnh một trường tiểu học cũng nhỏ bé, tôi hiểu ra nét văn hóa rất thực tiễn và cũng rất đúng đắn của dân Anh.

Ông Churchill, dù hai lần làm thủ tướng và có công lãnh đạo Anh Quốc chiến thắng phát-xít Đức, lại được cả Nobel Văn chương, khi chết cũng trở về với gia đình, dòng họ như mọi người khác.

Trong nhà thờ, người ta cho tôi hay rằng họ Spencer-Churchill theo Anh giáo từ nhiều đời thuộc xứ đạo này nên đều mai táng thân nhân ở đây.

Oai hùng và đơn sơ

Khi ông qua đời năm 1965, lễ tang trọng thể được Hoàng gia đứng ra tổ chức nhưng sau đó, nhà nước không có liên quan gì nữa.

Tất nhiên, giới trí thức vẫn viết sách về ông, và BBC cũng làm tới mấy phim về Winston Churchill, mô tả đủ cả thành công, thất bại của ông trên chính trường và không quên nhắc cả bệnh nghiện rượu của ông nhưng ở Anh ngày nay không có cảnh bày vẽ tưởng niệm tốn kém về người đã khuất.

Ngôi nhà của ông ở Charwell do tín quỹ National Trust quản trị và trông cậy vào đóng góp của công chúng để bảo tồn như họ vẫn làm với các di tích lịch sử khác.

Người trông phòng lưu niệm giải thích với tôi vì sao Winston Churchill chỉ có tước Sir, chứ không phải là Lord.

Dù là cháu của Quận vương John Churchill of Marlborough, ông lại thuộc dòng thứ nên không được thừa kế tước Duke (Công tước) đi kèm với lâu đài Bleinheim Palace to vào loại nhất Anh Quốc.

Mẹ của Winston Churchill là người Mỹ nên không có tước vị gì trong hệ thống quý tộc của Anh để truyền lại cho ông.

Nhưng vì ông có công lao lớn trong chiến tranh, Hoàng gia Anh nhiều lần muốn phong tước đại quý tộc mà Churchill từ chối.

Cuối cùng ông chỉ nhận tước Sir thuộc hàng thấp nhất và không được quyền thừa kế. 


Tượng vợ chồng Clementine và Winston Churchill ở Charwell

Cuộc đời Churchill quả là sống oai hùng, khiêm tốn và chết rồi cũng đơn sơ.

Có thể cũng vì thế mà tới nay người dân Anh vẫn quý trọng ông dù nhiều trẻ con Anh khi hỏi về Churchill vẫn tưởng là con chó đầu to ngồ ngộ trên quảng cáo của hãng bảo hiểm Churchill.

Vì chuyện học về ông cũng không phải là điều bắt buộc, ai thích thì đọc thêm, ai không biết cũng không sao.
Theo BBC


Xem themRuộng đất nông dân nơi an táng Chủ tịch Quang

Ông Lê Dũng Vova bình luận:

"Dự án khu an táng ông Quang có diện tích như vậy thì còn lớn hơn cả diện tích nghĩa trang Mai Dịch hiện nay. Không rõ số đất nông nghiệp này được gia đình ông Quang mua khi nào hay nhà nước cấp theo tiêu chuẩn nào, qui định nào của pháp luật?"

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Khi ngoại tình, cả đàn ông và phụ nữ đều mong muốn tìm kiếm để bù đắp sự “thiếu hụt” nào đó trong đời sống tình cảm của mình. Đàn ông rất dễ dàng trở thành “kẻ ngoại tình” nhưng họ cũng rất nhanh chóng quay về với gia đình. Ngược lại, khi người phụ nữ chấp nhận là “kẻ thứ ba” cũng có nghĩa họ chấp nhận tất cả để có được “tình yêu lý tưởng”.
Nằm bên cạnh một cái bàu dài chừng 3km, rộng khoảng 1km, tương truyền đây là cái đầm do anh em nhà Quang Trung lấy đất xây thành Bình Định, xóm lò rèn cũng ra đời từ khi có cái đầm, lúc đó chỉ chuyên rèn gươm, giáo, mác cung cấp cho quân đội Quang Trung. Tồn tại suốt mấy trăm năm theo thăng trầm lịch sử, xóm lò rèn An Nhơn,
Tháp đồng hồ của Anh tên là BigBen, vạn lý trường thành của Trung Quốc có thể nhìn thấy từ vũ trụ... Là những lầm tưởng "nghiêm trọng" của hầu hết du khách. Big Ben (Anh) là tên tháp đồng hồ
Ở Thái Lan, loài ốc khổng lồ Châu Phi, từng bị lên án như một loài côn trùng nhày nhụa tàn phá cây trồng, hiện lại đang được nuôi dưỡng vì chính sự nhày nhụa đó, một số người thấy chúng không hấp dẫn ngay từ đầu với chất nhờn của chúng.
Giờ đây, ngày càng nhiều người Mỹ cảm thấy khó có thể theo kịp với chi phí tăng cao của cuộc sống thành thị. Một số thích sống ngoài các mạng lưới điện, ngay cả khi chỉ trong một thời gian ngắn. Một trong những điểm đến của những người như vậy là Thành phố Slab ở sa mạc Sonoran của California.
7.000 NĂM TRƯỚC CÓ MỘT HIỆN TƯỢNG ĐIÊN RỒ XẢY RA VỚI ĐÀN ÔNG TRÊN THẾ GIỚI MÀ ĐẾN BÂY GIỜ KHOA HỌC VẪN KHÔNG HIỂU TẠI SAO- Cụ thể, đây là quãng thời gian chứng kiến một sự sụp đổ khủng khiếp về số lượng gene của... đàn ông, kéo dài tới 2.000 năm. Theo như một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí Nature Communication, nhiễm sắc thể (NST) Y đã bị mất tích trong nhiều thế hệ. Đến mức có thời điểm, số lượng đàn ông tại Cựu thế giới chỉ còn tỉ lệ 1:17 so với phụ nữ.
Vienna qua mặt Melbourne giành vị trí đứng đầu trong bảng xếp hạng 2018 Đi đây đi đó ở một nơi mới mẻ là một điều thách thức, bất kể là nơi nào trên thế giới. Thế nhưng có một số thành phố giúp cho bạn bắt nhịp vào cuộc sống hàng ngày dễ dàng hơn nhiều so với những nơi khác.
Phở là món quà có thể ăn suốt ngày, như nhà văn Nguyễn Tuân từng viết : "thứ quà sáng, ăn chắc bụng bữa trưa, ăn lót dạ trước bữa tối". Thời bao cấp ở Hà Nội, phở là món ăn xa hoa nên với trẻ nhà nghèo chỉ khi nào... ốm mới được ăn phở, từ đó mà có câu « ốm phở ».
Nếu Tổng thống Hoa Kỳ, ông Donald Trump, đơn độc trước Liên hiệp quốc, thì chúng ta phải thay đổi lại ngôn ngữ, hoặc sẽ phải mô tả tình trạng của Thủ tướng chính phủ Việt Nam khi phát biểu ở mức độ cô độc hơn gấp bội phần.
Vào năm 492 trước Công Nguyên, linh hồn của những người thủy thủ ra đi trên một chiến hạm bị đắm trong cơn bão đã hóa thành những chú chim bồ câu bay vào đất liền để báo tin cho người thân, trao gửi những yêu thương cuối cùng…
Bảo Trợ