Nỗi Nhớ Quê Hương.

25 Tháng Chín 20182:17 SA(Xem: 441)
NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG.

Ngày rời Bình giả đã qúa xa.
nhatho vinhtrung 1975Tôi luôn vẫn tới đến quê nhà.
Biết bao kỷ niệm êm đềm qúa.
Mãi khắc trong tim thật đậm đà.

Nhớ lũy tre xanh quanh làng thôn.
Người xưa đã cố công vun trồng.
Trong thời ly loạn, nhiều chinh chiến.
Mong sao gìn giữ sự sống còn.

Nhớ chuông giáo đường vọng ngân vang.
Nhắc nhở giáo dân cả ba làng.
Sắp đến giờ kinh, lễ sáng, tối.
Khấn nguyện, niềm tin thêm vững vàng.

Nhớ bóng dừa nghiêng, những con đường.
Cánh đồng lúa chín, ngạt ngào hương.
Từng đàn chim bay không mỏi cánh.
Chiều tàn dần xuống, trâu về chuồng.

Nhớ những đêm hè, dưới ánh trăng.
Cảnh sống dân quê, đâu sánh bằng.
Đó đây, rộn rã tiếng cười, nói.
Thơ mộng, thanh bình, thật đáng chăng.

Nhớ về kỷ niệm tuổi ấu thơ.
Trò chơi ngày đó, khó phai mờ.
Bắn bi, đánh khẳng, tìm bắt bướm.
Chơi thẻ, nhảy dây, chạy cướp cờ.

Nỗi niềm của kẻ ở xa quê.
Nơi đây xứ lạ, mãi ê chề.
Nghĩ đến quê hương, sao nhớ quá.
Niềm vui, mong hẹn một ngày về.

Thy Vân 10-06-2015
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
LIÊN KHÚC GIÁNG SINH Nguyện xin Chúa Hài Đồng ban bình an cho nhân loại. “…Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến.” ( Tc. Is.2: 2-5 ) • *Đêm đông :
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH ĐẰM THẮM - VẤN VƯƠNG TÌNH NHI NỮ Anh nghe sóng đời em thầm vỗ lại Lòng nao buồn xa xót bởi thương yêu Nếu tình anh chưa xoa nổi vết em đau Âu cũng bởi duyên trời còn trắc trở
Mùa Thu Cuộc Đời - (Từ Sonnet 73 Shakespeare) Nay thì gió lạnh chuyển mùa sang Run rẩy nhặt khoan lá đổ vàng Vắng lặng lời chim chào hạ nắng Nhạc đời xuân trẻ chỉ còn vang Lầm lũi đi vào buổi nhá nhem Ánh dương đã tàn rụi bên thềm Bóng đêm lướt nhẹ về từng bước Kết liễu ngày còn sót thật êm Chỉ còn ánh lửa hồng se sắt Trên đống tro tàn của tuổi thơ Rồi lúc sinh thời đà lụi tắt Tìm đâu cũng trống trải vô bờ Luân hồi sanh tử lẽ vô thường Kẻ ở người đi dấu luyến thương Nếu biết sẽ không còn gặp nữa Men chiều tuổi hạc dắt dìu nương Thái Huy Long
Nếu không có tình yêu em thà làm tượng đá Tim xi măng hứng mưa gió sương mù Đứng giữa trời chẳng cần che dù lộng Giương mắt nhìn đời bận đuổi bắt mộng mơ Không có anh, em thà thành hoa dại Mọc ven đường chờ ánh nắng bình minh
"Người thôn nữ miền sông nước" không chỉ là một áng thơ tình sâu lắng, nó còn thấm đẫm tính triết luận cõi nhân sinh... mang dáng dấp của một bản hùng ca về "tình yêu và cuộc sống" ! Bài thơ không dừng lại ở tình thương yêu, chia sẻ nỗi xa xót, an ủi em: Ôi ! Người thôn nữ anh thương Cuộc tình mình dù đắng đót bao nhiêu... Hà Nội, mùa đông 2018 TUYẾT NGA GV Trường ĐH Khoa học Xã hội Nhân văn
Tiếng Vọng Vực Sâu ( Tháng 11 Cầu cho các Linh Hồn ) *“Những nỗi thống khổ của các Linh Hồn nơi Luyện ngục rất lớn, Cho nên 1 ngày ở đó cũng như một ngàn năm đối với họ.” ( St Vicent Ferrier ) *’ Thiên đàng, Hỏa ngục đôi quê, Ai khôn thì về, ai dại thì sa. Đêm về nhớ Chúa nhớ Cha, Đọc kinh cầu nguyện kẻo sa Linh hồn. Linh hồn phải giữ Linh hồn, Đến khi lìa xác được lên Thiên đàng’ (*) *
PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH - Nguyễn Thị Xuân - ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI Em nói với tôi rằng... "muốn có một đứa con" Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
(Từ bài How Blue Can You Get) - Anh chỉ thấy mãi buồn rồi thất vọng Kể từ khi ta tròn mộng lứa đôi Vợ chồng son tưởng trăng đẹp bên đồi Nào ngờ bết hơn cút côi gác trọ
Giới thiệu thơ Trần Văn Sơn – Cali, Mùa Hè 2018....................Bao năm thao thức về quê mẹ Một chén canh rau đủ ấm lòng Đất rừng biển đảo không còn nữa Dân trắng tay ngập nước ruộng đồng Chờ mãi có khi thành sự thật Vườn xuân thánh thót tiếng chim cười
Bảo Trợ