Mẹ của Thánh Ghandi – Người phụ nữ với đức tin đã dưỡng nên một ‘linh hồn vĩ đại’

22 Tháng Chín 20187:28 SA(Xem: 310)

“Đằng sau mỗi người đàn ông thành đạt đều có bóng dáng một người phụ nữ”, người ta vẫn luôn nói thế để đề cao vai trò của người vợ đối với thành công của nam giới. Đúng vậy, nhưng ít ai để ý rằng trước khi người phụ nữ ấy đến với cuộc đời anh ta thì đã có một người phụ nữ khác sinh thành, nuôi dưỡng, dạy bảo cho anh ta từ những bước đi đầu đời, người gieo những hạt giống tâm hồn đầu tiên vào đầu óc thơ trẻ của anh ta, chăm lo tưới bón cho nó bằng tình yêu thương để sau này nó lớn thành đại thụ. Người ấy luôn dõi theo bước chân anh ta trên bước đường đời dù gian khó hay thuận lợi để nâng đỡ tinh thần. Đó là mẹ. Do vậy cũng có thể nói rằng: “Đằng sau mỗi vĩ nhân đều có hình bóng một người mẹ”. Đại Kỷ Nguyên xin giới thiệu với bạn đọc loạt bài dài kỳ về người mẹ của những vĩ nhân trên thế giới.
Ghandi-mother

Kỳ 3: Người mẹ thiên thần của thánh Ghandi

Mahātmā Gāndhī tên nguyên văn là Mohandas Karamchand Gandhi là anh hùng dân tộc Ấn Độ, người đã chỉ đạo cuộc kháng chiến chống chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập cho Ấn Độ với sự ủng hộ của hàng triệu người dân. Trong suốt cuộc đời, ông phản đối tất cả các hình thức khủng bố bạo lực và thay vào đó, chỉ áp dụng những tiêu chuẩn đạo đức tối cao.

Nguyên lý bất bạo lực (còn gọi là bất hại) được Ghandi đề xướng với tên Chấp trì chân lý (sa. satyāgraha) đã ảnh hưởng đến các phong trào đấu tranh bất bạo động trong và ngoài nước cho đến ngày nay, bao gồm phong trào Vận động Quyền công dân tại Hoa Kỳ (American Civil Rights Movement) được dẫn đầu bởi Martin Luther King, Jr.. Nguyên lý này đã tạo cảm hứng cho những người chủ trương hành động giành tự do như Đạt-lại Lạt-ma Đăng-châu Gia-mục-thố (Tenzin Gyatso), Lech Wałęsa, Stephen Biko, Aung San Suu Kyi và Nelson Mandela.

Ghandi được hàng triệu dân Ấn Độ gọi một cách tôn kính là Mahātmā, nghĩa là “Linh hồn lớn”, “Vĩ nhân” hoặc “Đại nhân”. Ông còn được coi là người cha của xứ Ấn.

Nhưng tìm hiểu về Ghandi mà không tìm hiểu về người đã tạo ra ảnh hưởng lớn nhất đến nhân cách và chí hướng của ông trong cuộc đời – bà Putlibai Ghandi, mẹ đẻ của ông – thì quả là thiếu sót.

Kỳ 3: Người mẹ thiên thần của thánh Ghandi
Bà Putlibai Ghandi, mẹ đẻ của Ghandi. (Ảnh: starsunfolded.com)

Người mẹ của thánh Ghandi

Bà Putlibai Ghandi sinh năm 1839. Bà xuất thân trong một gia đình giàu có thuộc về tầng lớp thương nhân – tầng lớp có đặc quyền xếp thứ ba sau tầng lớp Bà La Môn và chiến binh. Từ thuở thơ ấu, bà Putlibai được dạy để tuân thủ nghiêm khắc và kính trọng những truyền thống thiêng liêng theo đúng kiểu giáo dục các bé gái của xã hội Ấn Độ thế kỷ 19.

Bà đã cưới Karamchand Ghandi, một người đàn ông ở cùng đẳng cấp, trên dưới 40 tuổi, ba lần góa vợ và có hai đứa con riêng. Karamchand là con trai của một gia đình giàu có và ông cũng giữ chức Tổng Bộ Trưởng trong 28 năm. Hai ông bà đã có với nhau 4 người con trong đó Mohandas Ghandi là người con út và được yêu quý nhất.

Người có ảnh hưởng mạnh nhất lên cậu trai trẻ Mohandas chính là mẹ cậu, Putlibai, hình mẫu lý tưởng của cậu trong suốt cả cuộc đời. Thông minh và tài năng, bà Putlibai được tôn trọng và được công nhận trong giới thượng lưu. Tuy nhiên, gia đình mới là sự ưu tiên cao nhất của bà.

Putlibai là một bà mẹ phi thường, bà chăm lo cho bầy con với một sự hiến dâng trọn vẹn. Nhờ vào sự chăm sóc tận tâm của bà mà cả bốn người con đều sống sót, một hiện tượng hiếm gặp ở Ấn Độ thời ấy. Nếu ai đó trong gia đình đau ốm thì bà sẽ quên mình chăm sóc cả ngày lẫn đêm. Putlibai không có bất cứ sự yếu đuối nào của phụ nữ ở tuổi bà và ở tầng lớp xã hội của bà. Bà hết sức thờ ơ với đồ vật đẹp và trang sức quý. Cuộc đời bà bao gồm một chuỗi những đợt nhịn ăn và những thề nguyện. Dường như hình dáng mảnh dẻ của Putlibai được chống đỡ bởi sức mạnh của đức tin.

Putlibai với đám trẻ luôn đeo bám, đã phải phân chia thời gian giữa điện thờ và gia đình. Lũ trẻ của bà tò mò và bị lôi cuốn bởi những kỳ nhịn ăn và cầu nguyện của mẹ chúng. Putlibai thường xuyên tuân thủ một lời thề rằng không ăn bất cứ thứ gì cho tới khi bà nghe thấy tiếng chim cu gáy. Một lần, tiếng chim cu đã im bặt quá lâu. Ghandi lúc ấy vẫn còn là một đứa trẻ đã hết sức lo lắng và không thể chịu nổi việc mẹ có thể bị chết đói. Vì yêu thương và lo lắng cho mẹ mà cậu đã đi ra sau nhà và giả giọng chim. Tất nhiên, đó là một mục đích tốt. Tuy nhiên, Putlibai đã hết sức phiền muộn – bà đã biết con trai muốn đánh lừa mình. Bà bật khóc và than vãn: “Tôi đã làm gì thế này, tôi đã phạm tội gì để sinh ra một đứa con dối trá!”. Dù lời nói dối của Ghandi là vì mục đích tốt đẹp và thánh thiện, ông đã thề rằng ông sẽ không bao giờ nói dối nữa. Đấy là lời hứa mà Ghandi đã giữ vững suốt cả cuộc đời do đã được mẹ giáo huấn.

Người mẹ của thánh Ghandi
Những ngày tháng bên mẹ đã hình thành nên nhân cách sống của Ghandi. (Ảnh: news18.com)

Tình yêu bao la, ý chí và sự quyết tâm khổ hạnh của mẹ đã in đậm lên tâm hồn Mohandas suốt đời. Sau này, Ghandi có quan niệm rằng hình ảnh đặc trưng của người phụ nữ là tình yêu và sự hy sinh, đó là ông lấy từ nguyên mẫu của mẹ mình. Ông càng lớn thì trong ông càng đầy ắp cái tình yêu thương của một người mẹ vượt qua cả khuôn khổ gia đình mà dành cho cộng đồng, cho nhân loại. Đấy là do ảnh hưởng của mẹ ông. Phải chăng đó chính là lòng từ bi? Một phẩm chất cao thượng của bậc thánh đã vượt qua chút tình riêng chật hẹp của người thường.

Ông đã tắm rửa cho cả người hủi trong những căn lều bẩn thỉu của họ. Hơn thế, ông còn có khả năng kêu gọi lòng trắc ẩn qua tấm gương chịu khổ ải của bản thân, một phương pháp mà những người vợ, người mẹ đã thực hành từ thuở xa xưa.

Putlibai là một phụ nữ cực kỳ sùng đạo. Ảnh hưởng của bà lên người thanh niên Mohandas Karamchand Ghandi đã định đoạt số phận của anh. Như hầu hết các gia đình Ấn Độ, tôn giáo được đưa vào giáo dục trẻ từ rất sớm. Căn nhà của Ghandi luôn mở rộng cửa chào đón những tín đồ của mọi tôn giáo, những người khách thường xuyên của gia đình họ. Những nghi thức tôn giáo bao gồm những đợt nhịn ăn là một phần của giáo dục và văn hóa gia đình. Người lớn tuổi được tôn trọng và được người dưới vâng lời, đó là luật.

Khi cha của Ghandi có sự bất đồng với chính quyền và phải rời Raikot thì bà Putlibai 37 tuổi. Ông Karamchand Ghandi mất 10 năm sau đó. Có thể điều này đã khiến Ghandi buồn rầu và không cư xử như một người ngoan đạo. Ông hút thuốc, ăn thịt v.v., những việc có thể bị coi là tội lỗi trong Ấn giáo. Putlibai không biết về sự sa ngã này của con trai. Bà trở nên cực kỳ lo lắng khi biết rằng Ghandi có ý định đến Anh Quốc để tiếp tục học. Bà choáng váng khi những người lớn tuổi trong đẳng cấp của bà nói rằng đi Anh là bất lợi cho tín ngưỡng của họ. Bà đã khiến Ghandi phải thề rằng ông sẽ không động vào rượu, đàn bà, thịt, thuốc lá trong suốt quá trình sống ở Anh. Hầu hết mọi người đều hết sức nghi ngờ về quyết tâm của ông, chỉ có mình Putlibai tin ông, vì bà biết rằng ông tốt hơn bất kỳ ai khác. Bà đoán chắc rằng Mohandas sẽ không bao giờ phá vỡ lời thề trang nghiêm của mình.

Người mẹ của thánh Ghandi
Đức tin nhân phẩm và sự hy sinh của người mẹ đã giúp Ghandi nuôi dưỡng tình yêu thương, ý chí trên con đường giành lại độc lập cho người Ấn Độ bằng nguyên lý bất bạo lực. (Ảnh: 4kpics.rocks)

Năm 1888, Ghandi đến Anh. Ông nhanh chóng kết bạn với nhiều người. Khi những người bạn ở Anh cố thuyết phục ông bỏ cái chuỗi hạt mẹ ông đã đưa cho ông như một vật chứng nhắc nhở ông về lời thề của mình, ông đã nhất quyết không bỏ nó đi. Cũng như ông nhất quyết không để họ gọi mẹ mình là mê tín.

Hầu hết những người bạn của Ghandi tại Anh coi ông như một biểu tượng của sự thành thực.

Ghandi không bao giờ được gặp mẹ nữa. Bà đã mất năm 1891 trước khi ông quay về Ấn Độ. Vì biết sự gắn bó của hai mẹ con và sợ rằng ông sẽ dứt khoát bỏ học để quay về chịu tang mẹ mà không ai trong gia đình hay bạn hữu dám thông báo cho ông tin mẹ mất.

Những bài học đầu tiên về tình người của Ghandi là học từ người mẹ của mình. Nhờ vào tình yêu và sự giáo dục, vào tấm gương của mẹ mà sau này Mohandas Ghandi đã trở thành Mahatma, theo tiếng Ấn có nghĩa là “Linh hồn vĩ đại”.

Bình Nguyên DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn, nước ta còn" (Phạm Quỳnh) - Bài diễn thuyết về Truyện Kiều này được Phạm Quỳnh đọc nhân lễ kỷ niệm ngày giỗ Nguyễn Du vào ngày 8 tháng 12 năm 1924, tức ngày mồng 10 tháng 8 năm Giáp Tý do Hội Khai trí tiến đức của ông tổ chức. Bài được đăng lại tại Tạp chí Nam Phong số 86. Bài diễn thuyết này mở đầu cho một cuộc tranh cãi nổi tiếng vào đầu thế kỷ XX, được người sau mệnh danh là Vụ án truyện Kiều...
NHỮNG BỨC THƯ ĐỂ ĐỜI (KỲ 5): LÊ THÁI TỔ LÊ LỢI ‘THÀ NGƯỜI PHỤ TA, TA CHỚ PHỤ NGƯỜI’ - Năm Nhâm Dần (1422) ngày 24 tháng Chạp, giặc Minh lại cùng Ai Lao hẹn nhau, bên trước mặt, bên sau lưng, chẹt đánh nghĩa quân Lam Sơn ở trại Da Quan. Lê Lợi bảo các tướng sĩ rằng: “Giặc tới vây ta bốn mặt, muốn chạy thì chạy đi đâu! Đây tức là nơi mà binh pháp gọi là ‘đất chết’. Đánh mau thì còn! Không đánh mau thì mất!” Nói rồi sa nước mắt.
Trương Vĩnh Ký, người tạo nền móng cho giáo dục và cải cách ngôn ngữ Việt Nam vào thế kỷ 19, là nhà bác học nhiều năm qua vẫn chưa được hậu sinh hiểu một cách tận tường. Bài viết này muốn nhắc lại nỗ lực giáo dục và cải cách ngôn ngữ tiếng Việt của ông nhân kỷ niệm 181 năm ngày sinh của ông, vào ngày 6/12/1837 tại ấp Cái Mơn, tỉnh Vĩnh Long.
Lịch sử Hoàng Sa thời Chúa Nguyễn và Nhà Nguyễn‏ Bản đồ Đông Nam Á do người phương Tây vẽ năm 1606, Hoàng Sa (Pracel) được ghi thuộc Champa tại vị trí trong đất liền giữa Cinoa (Thuận Hóa) và Champa là Cofta de Pracel (bằng tiếng Latin). Quần đảo Hoàng Sa (Paracel), với tên gọi "Baixos de Chapar ou de Pulls Scir", tức là Bãi cát Chămpa (bãi đá ngầm), nằm trong Vịnh Cochinchine (Golfe de la Cochin Chine), phần phía đông bắc của bản đồ khu vực Đông Nam Á do Jean-Baptiste Nolin (1657-1708) vẽ xong năm 1687.
Giới tiến hóa đã cố gắng làm bất cứ cái gì có thể, kể cả việc tạo dựng bằng chứng giả nhằm lừa đảo về tiến hóa, cốt chứng minh thuyết tiến hóa là một khoa học thực sự. Nhưng họ khó mà che đậy được các sự kiện lịch sử và xã hội phơi bày tác hại của học thuyết Darwin đối với xã hội loài người, đặc biệt trong thế kỷ 20 và hiện nay. Đó là một trong những lý do chủ yếu giải thích vì sao đạo đức xã hội đã và đang ngày càng xuống cấp…
Khởi đầu, những bộ tộc nhỏ sống trên vùng đồng bằng giữa hai dòng sông; Hoàng Hà phía bắc và Dương Tử phía nam, gọi nơi này là Trung Nguyên. Tức vùng bình nguyên giữa hai con sông. Trung (中) là ở giữa. Nguyên (原) là cánh đồng. Cho nên chữ Trung Nguyên chỉ có nghĩa là cánh đồng giữa hai dòng sông.
ĐI GIA ĐỊNH ĐỂ NGHỊ HÒA VÀO NĂM NHÂM TUẤT (1862) Đại Nam thực lục ghi chép về việc nghị hòa năm Nhâm Tuất (1862) Tháng tư năm Nhâm Tuất (1862) “Nguyên soái Phú Lãng Sa là Phô Na sai Xuy Mông (1) chạy tàu máy vào cửa biển Thuận An để đưa thư bàn về việc hòa. Phan Thanh Giản, Trần Tiễn Thành đem việc tâu lên…”; “Khi ấy Phan Thanh Giản, Lâm Duy Thiếp (2) xin đi.
- Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn - Cuộc hội nhập văn hoá trong lịch sử dân tộc Việt Nam Lời mở Văn hoá của một dân tộc là kết tinh của nhiều nền văn hoá trong suốt dòng lịch sử của dân tộc đó. Rồi khi nhiều người đón nhận những giá trị mới qua cuộc hội nhập văn hoá, họ lại tạo nên một nền văn hoá mới để truyền lại cho thế hệ mai sau. Từ đó, mỗi người chúng ta, tuỳ theo các hoàn cảnh và môi trường, hình thành nên các giá trị vật chất cũng như tinh thần cho chính bản thân mình.
Văn Miếu Quốc Tử Giám là trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Trải qua nhiều biến cố thăng trầm của lịch sử, nơi đây vẫn giữ nguyên được những giá trị truyền thống và là điểm đến hấp dẫn nhiều du khách.
Hà Nội có một tòa tháp rất đặc biệt: Không đồ sộ nguy nga nhưng vĩ đại, không lộng lẫy lầu tía gác son nhưng vang bóng một thời, không cổ kính rêu phong nhưng là chứng tích cho một thời kỳ đầy rối ren biến động. Tòa tháp ấy dẫu nhỏ bé và khiêm nhường nhưng mang trong mình hoài bão thật lớn lao: Viết lên trời xanh! Đó chính là Tháp Bút trên núi Độc Tôn bên hồ Hoàn Kiếm. Chỉ là một tòa tháp bằng đá 5 tầng, cao không hẳn là cao, mà thấp cũng không hẳn là thấp, trên bề mặt cũng chẳng có lấy một họa tiết cầu kỳ. Nhưng nội hàm và giá trị bên trong lại vô cùng vĩ đại. Ấy là khi ta cùng nhìn lại bối cảnh lịch sử ra đời của Bút Tháp. Bối cảnh lịch sử Tháp Bút được cụ Phương Đình Nguyễn Văn Siêu xây dựng vào năm 1864. Đó là sau khi người Pháp xâm chiếm nước ta, triều đình nhà Nguyễn lúng túng lựa chọn giữa việc cải cách toàn diện đất nước hay cố thủ vào các giá trị đã lỗi thời. Những thập niên ấy uy thế của cố đô Thăng Long bị hạ thấp, còn văn hóa xã hội thì sa sút đến mức báo động. Nhi
Bảo Trợ