Thánh Ca ‘You Raise Me Up’ – Tình Yêu Và Niềm Tin Cao Thượng...

08 Tháng Chín 20182:19 SA(Xem: 241)

Nghe lại bản gốc tuyệt đẹp là loạt bài qua đó chuyên mục Nghệ Thuật của Đại Kỷ Nguyên trân trọng dành tặng quý độc giả những ca khúc gốc bất hủ của các phiên bản tiếng Việt mà khán giả Việt Nam vốn say mê, nhưng có thể chưa biết đến sự hiện diện của những bản gốc lộng lẫy và câu chuyện lịch sử đầy xúc động xung quanh của chúng…. Chúc quý độc giả những giây phút thưởng thức đầy thú vị và thăng hoa!

Có độc giả đã viết cho Đại Kỷ Nguyên khi đến với loạt bài Nghe lại bản gốc tuyệt đẹp, rằng:

“Đến ngày hôm nay, thế giới lại gần được nhau hơn, thì chúng ta phải cảm ơn tầm quan trọng và sức lôi cuốn của Âm nhạc, mà bất cứ một dân tộc nào đều có thể, qua những nhạc phẩm bất hủ của mình, mang mọi người lại gần nhau, hòa cùng một trái tim, dù ở góc phố nào trên thế giới”.


Trên thế giới, không có nhiều trường hợp một ca khúc nhạc pop lại được đưa vào danh sách những bài thánh ca… Từ lịch sử ban đầu của nhạc pop đến nay, có lẽ chỉ ca khúc You Raise Me Up (Người nâng con lên) là làm được điều đó. Ca khúc này cũng được cover lại vô cùng thành công với 100 phiên bản khác nhau…

Ca khúc You raise me up dựa trên một câu chuyện rất đẹp

Khi con nản lòng, và tâm hồn, thật rã rời
Khi khó khăn đến và trái tim nặng trĩu
Khi đó, con bất động và chờ đợi ở đây trong thinh lặng
Cho tới khi Người đến và ngồi một lát với con.

Người nâng đỡ con, vì vậy con có thể đứng trên những đỉnh núi
Người nâng đỡ con, để con có thể đi trên biển, giữa trời giông bão
Con mạnh mẽ khi con được dựa vào đôi bờ vai Người
Người nâng đỡ con, khiến con vượt lên hơn cả chính mình.

Đây là ca khúc được Rolf Lovland (nam thành viên của Secret Garden) viết nhạc và Brendan Graham phổ lời.

You Raise Me Up khởi nguồn từ một đoạn nhạc mở đầu cho album Silent Story của Secret Garden. Và Lovland đã đề nghị Brendan Graham (nhà soạn nhạc, nhà tiểu thuyết người Ireland) viết lời cho giai điệu sau khi đọc những tiểu thuyết của Graham.

Chuyện kể rằng: một bạn trẻ nọ than trách với Chúa Trời rằng: sao những lúc con cô đơn, đau buồn, thất bại, chán nản và cả thất vọng nữa thì Ngài lại vắng mặt?

Chúa không trả lời anh mà chỉ lẳng lặng cho anh xem một đoạn phim. Đoạn phim ấy ghi lại hình ảnh của hai đôi dấu chân trên bãi cát ven biển trong một ngày nắng đẹp. Anh nói với Chúa: “Ồ, đây là lúc mà con đang hạnh phúc và thành công, đúng là Ngài đang bước đi bên con mà!“.

blank
Người nâng con lên… (Ảnh: pixabay.com)

Thế rồi đoạn phim chiếu đến cảnh biển nổi sóng trong một ngày giông bão, trên bãi biển chỉ còn một đôi dấu chân. Chàng trai trẻ nói ngay với Chúa: “Đó, Ngài xem! Lúc con gặp khó khăn, thử thách, Ngài để con lủi thủi một mình trong cô đơn, thất vọng!”. Chúa hỏi lại chàng trai: “Con có biết đôi dấu chân ấy là của ai không?” Anh đáp: “Hẳn là của con rồi!”. “Không! Đó là dấu chân của Ta”. “Vậy thì đôi dấu chân của con đâu ạ?” “Lúc đó, Ta đang vác con trên vai của Ta đấy!” Và bài hát này chính là lời thổn thức của bạn trẻ ấy với Chúa.

When I am down and, oh my soul, so weary;
When troubles come and my heart burdened be;
Then, I am still and wait here in the silence,
Until you come and sit awhile with me.

You raise me up, so I can stand on mountains;
You raise me up, to walk on stormy seas;
I am strong, when I am on your shoulders;
You raise me up… To more than I can be.

“You raise me up, to walk on stormy seas”.. chính được bắt đầu từ cảm hứng về câu chuyện trong Kinh Thánh nói đến một môn đồ của Chúa Jesus khi thấy Ngài bước trên sóng nước, ông đã bằng cả đức tin tuyệt đối của mình nói rằng… “You raise me up” – “Người nâng con lên” và đã bước theo chân Jesus…Kết quả điều kỳ diệu đã xảy ra, vị môn đồ của Ngài cũng bước được trên sóng nước.

Đó là câu chuyện về niềm tin và tình yêu vĩ đại vào Đấng Thiêng liêng, đã được vút lên với những nốt nhạc tuyệt mỹ trong You raise me up. Nhiều khán thính giả cũng nhìn nhận ca từ của You raise me up dưới góc độ một câu chuyện tình yêu đôi lứa tuyệt đẹp. Dù sao đi nữa, dù là đối với Đấng Thiêng liêng hay với người trong mộng thì đó cũng là những thăng hoa cảm xúc vô cùng mỹ diệu và cao thượng. Chính là mang tới triết lý: Tình yêu và niềm tin cao thượng sẽ nâng chúng ta lên…

Mời độc giả thưởng thức các nghệ sĩ thăng hoa trong các bản phối khác nhau của You raise me up:

Hai tài năng nhí làm khán giả kinh ngạc trước màn song ca You raise me up:

Không thể không nhắc đến Westlife:

You raise me up – Trumpet – Fernando Lopez sâu lắng và phiêu linh:

You raise me up: “Ông hoàng violin” Andre Rieu cùng Dàn giao hưởng Johann Strauss II với tiếng kéo vĩ cầm da diết và niềm kính Chúa vô hạn:

Hà Phương Linh DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chuyện trầu cau là một cổ tích thời thượng cổ, rất quen thuộc với người Việt, được kể đi kể lại nhiều lần, có nhiều dị bản khác nhau, nên tốt nhứt là ôn lại chuyện trầu cau qua lời thuật đầu tiên trong sách Lĩnh Nam chích quái xuất hiện vào thế kỷ 15. Lĩnh Nam chích quái là sách góp nhặt những chuyện quái đản ở vùng đất phía nam núi Ngũ Lĩnh, ý chỉ vùng cổ Việt. Sách do một tác giả khuyết danh, hay có thể do Trần Thế Pháp soạn. (Không rõ năm sinh và năm mất của Trần Thế Pháp, chỉ biết ông là một quan chức trong tàng thư các.)
Miền Tây quê tôi đâu đâu cũng có dáng của những cây gòn. Gòn mọc ở hàng rào, gòn hiện diện đâu đó xen lẫn giữa những vườn cây trái. Gòn còn ban tặng cho người dân quê một đặc sản ngọt lành: mủ gòn. Thật là tuyệt vời nếu giữa những ngày hè oi bức mà được thưởng thức một ly mủ gòn ướp đá nhuyễn cho thêm một ít đường cát, ngon "bá chấy bồ chét" luôn.
Từ thời dựng nước dân tộc Việt Nam luôn luôn có truyền thống chiến đấu chống ngoaị xâm dành độc lập bảo vệ quê hương, trong quá trình đó người phụ nữ cũng đã đóng góp rất đáng kể, tiêu biểu là cuộc khởi nghiã của Hai Bà Trưng (40-30 trước CN) và Bà Triệu (năm 248) với những chiến tích oai hùng trong lịch sử Việt Nam. Những thế hệ kế tiếp các bậc nữ lưu cũng giúp việc nước, lo việc nhà và đã đóng góp cho lâu đài văn hóa dân tộc như các các nhà thơ nổi tiếng: Đoàn Thị Điểm dịch giả Chinh Phụ Ngâm khúc của Đặng Trần Côn, Ngọc Hân công chúa với Ai Tư vãn. Lưu thị Hiền (bà Phủ Ba) Ngô Chi Lan Ỷ Lan Phu nhân, Huyện Thanh Quan, Sương Nguyệt Ánh…, trong đó nữ sĩ Hồ Xuân Hương ở thế kỷ thứ 18 nổi tiếng là Bà Chúa Thơ Nôm [1]
Bà tôi mất khi tôi mới lên 10. Ngày ấy trẻ trâu, tôi chẳng hiểu nhiều về sự đời, lại còn sợ khi ở gần người mới qua đời. Bố mẹ bảo trẻ con biết cái gì, ở nhà lo coi nhà, học hành đi. Ngày ấy cũng muốn đến thăm bà lắm. Ngày bà mất, tôi cứ nghĩ đến bà suốt, cả đêm không ngủ được. Chỉ vì muốn đến nhìn bà lần cuối. Vậy mà tôi cứ sợ. Đến sau này, mỗi lần gặp những bà cụ, ông cụ chạc tuổi bà tôi khi trước, mỗi khi thấy bạn bè kể về những người bà, người ông của mình, tôi mới thấy đời mình thiếu cái gì đó. Bà cứ khó khó thế nào ấy, và tôi cảm thấy khó gần bà ghê gớm. Bà hay chép miệng, hay thở dài và đôi khi khó tính.
Trong tiểu thuyết Nửa chừng xuân của Khái Hưng, trước giây phút từ trần, cụ Tú Lãm thì thầm dặn dò hai con của mình là Mai và Huy: “Lẽ tất nhiên, ai cũng phải chết. Các con không nên buồn. Lúc nào cũng phải vui thì mới đủ can đảm, đủ nghị lực mà sống ở đời. Hai con nên theo gương cha.
Để chuẩn bị đón Tết cho thật “đàng hoàng,” mẹ tôi cũng như những người phụ nữ lãnh đạo gia đình khác đều phải đi chợ Tết. Đi chợ Tết như là một thủ tục đầu tiên để đón ông bà, đưa ông Táo nghinh Xuân cho thật chu đáo.
Một năm bốn mùa Tạo Hoá tặng ban cho nhân loại, mùa nào cũng có những dấu ấn riêng và đặc trưng của nó. Đông có cái lạnh và xơ xác khiến con tim ta ngậm ngùi. Thu có cơn gió êm đềm nhẹ nhàng giỡn chơi cùng mặt hồ lăn tăn cùng chiếc lá. Hạ có bầu trời xanh trong vắt thanh cao. Còn xuân thì luôn gợi lên trong ta cái gì đó vừa nhẹ nhàng, vừa tươi vui, vừa ấm cúng.
Đến năm mười ba, tôi mới biết dành dụm những đồng tiền mừng tuổi cho một hy vọng mà, hôm nay, hy vọng đó, tôi gọi là một hạnh phúc. Hạnh phúc của tôi thường được tôi nhìn lại. Nhìn lại từ đoạn đầu đời tăm tối nhất, hồn nhiên nhất. Tôi không tin, không bao giờ tin nữa, thứ hạnh phúc người ta tưởng rằng tôi đang nắm chặt hay thứ hạnh phúc tôi còn mơ ước khi tôi bị đẩy xuống vực thẳm của phiền muộn.
Bên cạnh ca khúc « Ly rượu mừng » ( mà đến đầu năm 2016 mới được cho phép hát ở Việt Nam ! ), cứ mỗi Tết đến, những ca khúc quen thuộc của mùa Xuân lại rộn ràng cất lên trong các chương trình văn nghệ mừng năm mới. Đại đa số các sáng tác bất hủ về chủ đề Xuân đều là những bài hát có từ trước năm 1975. Trước thềm năm mới Kỷ Hợi, hôm nay chúng tôi xin mời quý vị điểm qua một số bản nhạc Xuân tiêu biểu, với sự tham gia của giáo sư – nhạc sĩ Trần Quang Hải tại Paris.
Lời dẫn của Phạm Tôn: Bài này Phạm Quỳnh viết bằng tiếng Pháp nhan đề Psychologie du Tet, đăng trên phần Pháp văn của Tạp chí Nam Phong số 149-1924, sau này có in trong Tiểu luận 1922-1932 (Essais 1922-1932) và đã được nhà văn Nguyên Ngọc dịch rất đạt ra tiếng ta, xuất bản năm 2007. Nhưng ở đây, chúng tôi giới thiệu với bạn đọc bản dịch của Tiến sĩ Phạm Thị Ngoạn, con gái Phạm Quỳnh, và là tác giả luận văn Tìm hiểu tạp chí Nam Phong để tạo thêm một nét hứng thú trong ngày Tết này.
Bảo Trợ