Thánh Ca ‘You Raise Me Up’ – Tình Yêu Và Niềm Tin Cao Thượng...

08 Tháng Chín 20182:19 SA(Xem: 146)

Nghe lại bản gốc tuyệt đẹp là loạt bài qua đó chuyên mục Nghệ Thuật của Đại Kỷ Nguyên trân trọng dành tặng quý độc giả những ca khúc gốc bất hủ của các phiên bản tiếng Việt mà khán giả Việt Nam vốn say mê, nhưng có thể chưa biết đến sự hiện diện của những bản gốc lộng lẫy và câu chuyện lịch sử đầy xúc động xung quanh của chúng…. Chúc quý độc giả những giây phút thưởng thức đầy thú vị và thăng hoa!

Có độc giả đã viết cho Đại Kỷ Nguyên khi đến với loạt bài Nghe lại bản gốc tuyệt đẹp, rằng:

“Đến ngày hôm nay, thế giới lại gần được nhau hơn, thì chúng ta phải cảm ơn tầm quan trọng và sức lôi cuốn của Âm nhạc, mà bất cứ một dân tộc nào đều có thể, qua những nhạc phẩm bất hủ của mình, mang mọi người lại gần nhau, hòa cùng một trái tim, dù ở góc phố nào trên thế giới”.


Trên thế giới, không có nhiều trường hợp một ca khúc nhạc pop lại được đưa vào danh sách những bài thánh ca… Từ lịch sử ban đầu của nhạc pop đến nay, có lẽ chỉ ca khúc You Raise Me Up (Người nâng con lên) là làm được điều đó. Ca khúc này cũng được cover lại vô cùng thành công với 100 phiên bản khác nhau…

Ca khúc You raise me up dựa trên một câu chuyện rất đẹp

Khi con nản lòng, và tâm hồn, thật rã rời
Khi khó khăn đến và trái tim nặng trĩu
Khi đó, con bất động và chờ đợi ở đây trong thinh lặng
Cho tới khi Người đến và ngồi một lát với con.

Người nâng đỡ con, vì vậy con có thể đứng trên những đỉnh núi
Người nâng đỡ con, để con có thể đi trên biển, giữa trời giông bão
Con mạnh mẽ khi con được dựa vào đôi bờ vai Người
Người nâng đỡ con, khiến con vượt lên hơn cả chính mình.

Đây là ca khúc được Rolf Lovland (nam thành viên của Secret Garden) viết nhạc và Brendan Graham phổ lời.

You Raise Me Up khởi nguồn từ một đoạn nhạc mở đầu cho album Silent Story của Secret Garden. Và Lovland đã đề nghị Brendan Graham (nhà soạn nhạc, nhà tiểu thuyết người Ireland) viết lời cho giai điệu sau khi đọc những tiểu thuyết của Graham.

Chuyện kể rằng: một bạn trẻ nọ than trách với Chúa Trời rằng: sao những lúc con cô đơn, đau buồn, thất bại, chán nản và cả thất vọng nữa thì Ngài lại vắng mặt?

Chúa không trả lời anh mà chỉ lẳng lặng cho anh xem một đoạn phim. Đoạn phim ấy ghi lại hình ảnh của hai đôi dấu chân trên bãi cát ven biển trong một ngày nắng đẹp. Anh nói với Chúa: “Ồ, đây là lúc mà con đang hạnh phúc và thành công, đúng là Ngài đang bước đi bên con mà!“.

blank
Người nâng con lên… (Ảnh: pixabay.com)

Thế rồi đoạn phim chiếu đến cảnh biển nổi sóng trong một ngày giông bão, trên bãi biển chỉ còn một đôi dấu chân. Chàng trai trẻ nói ngay với Chúa: “Đó, Ngài xem! Lúc con gặp khó khăn, thử thách, Ngài để con lủi thủi một mình trong cô đơn, thất vọng!”. Chúa hỏi lại chàng trai: “Con có biết đôi dấu chân ấy là của ai không?” Anh đáp: “Hẳn là của con rồi!”. “Không! Đó là dấu chân của Ta”. “Vậy thì đôi dấu chân của con đâu ạ?” “Lúc đó, Ta đang vác con trên vai của Ta đấy!” Và bài hát này chính là lời thổn thức của bạn trẻ ấy với Chúa.

When I am down and, oh my soul, so weary;
When troubles come and my heart burdened be;
Then, I am still and wait here in the silence,
Until you come and sit awhile with me.

You raise me up, so I can stand on mountains;
You raise me up, to walk on stormy seas;
I am strong, when I am on your shoulders;
You raise me up… To more than I can be.

“You raise me up, to walk on stormy seas”.. chính được bắt đầu từ cảm hứng về câu chuyện trong Kinh Thánh nói đến một môn đồ của Chúa Jesus khi thấy Ngài bước trên sóng nước, ông đã bằng cả đức tin tuyệt đối của mình nói rằng… “You raise me up” – “Người nâng con lên” và đã bước theo chân Jesus…Kết quả điều kỳ diệu đã xảy ra, vị môn đồ của Ngài cũng bước được trên sóng nước.

Đó là câu chuyện về niềm tin và tình yêu vĩ đại vào Đấng Thiêng liêng, đã được vút lên với những nốt nhạc tuyệt mỹ trong You raise me up. Nhiều khán thính giả cũng nhìn nhận ca từ của You raise me up dưới góc độ một câu chuyện tình yêu đôi lứa tuyệt đẹp. Dù sao đi nữa, dù là đối với Đấng Thiêng liêng hay với người trong mộng thì đó cũng là những thăng hoa cảm xúc vô cùng mỹ diệu và cao thượng. Chính là mang tới triết lý: Tình yêu và niềm tin cao thượng sẽ nâng chúng ta lên…

Mời độc giả thưởng thức các nghệ sĩ thăng hoa trong các bản phối khác nhau của You raise me up:

Hai tài năng nhí làm khán giả kinh ngạc trước màn song ca You raise me up:

Không thể không nhắc đến Westlife:

You raise me up – Trumpet – Fernando Lopez sâu lắng và phiêu linh:

You raise me up: “Ông hoàng violin” Andre Rieu cùng Dàn giao hưởng Johann Strauss II với tiếng kéo vĩ cầm da diết và niềm kính Chúa vô hạn:

Hà Phương Linh DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trong gia đình truyền thống Việt Nam, bữa cơm không chỉ là nơi mọi người dùng bữa mà còn là nơi để các thành viên thể hiện sự quan tâm, yêu thương và gắn kết với nhau. Tình cảm gia đình, họ hàng, xóm làng trong văn hoá truyền thống Việt Nam được thể hiện trọn vẹn qua mâm cơm tròn.
PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH - Nguyễn Thị Xuân - ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI Em nói với tôi rằng... "muốn có một đứa con" Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
Một nước (hay quốc gia) có ba thành phần là dân chúng, đất nước (lãnh thổ) và chính quyền. Dân chúng trong nước thông thường do cùng một nguồn gốc hay tổ tiên, cùng một văn hoá và cùng chung một lịch sử. Khi hội đủ 3 yếu tố trên người ta gọi khối người đó là dân tộc như dân tộc Việt Nam, dân tộc Pháp, Nhật, Ý, Đức... Người Việt, trong tục ngữ ca dao, nói rất nhiều về tổ tiên, nòi giống, về sự yêu mến đất nước của mình:
Trúc Thanh có không ít những tình thơ tâm huyết, có thể làm rung cảm trái tim đời. Trong số những bài tôi thích ở thơ em: “Mong manh” là một áng thi huyền ảo và thật xúc động. Tình thi nói về sự đa sầu, đa cảm của một cô thôn nữ, gửi niềm tâm tư tới người yêu tận phương trời. Em muốn tin mà chưa dám tin ? Em yêu… lại sợ tình yêu rồi sẽ tan ? vào một đêm trường, lòng em cồn cào tha thiết mà thổ lộ. Ta hãy nghe Trúc Thanh mở đầu trang thơ:
Nguyễn Bảo Tuấn:"Tại sao Bố không giữ lời hứa với Mẹ?" - BÀI VIẾT CỦA NGUYỄN BẢO TUẤN CON ÚT CỐ ĐẠI TÁ NGUYỄN ĐÌNH BẢO -
(Kỷ niệm tròn 10 năm ngày bị bắt) Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Không phải người tù nào cũng nếm trải mùi biệt giam trong căn buồng rộng chưa đầy sáu mét vuông với sáu lỗ nhòm to bằng quả trứng chim cút nhìn ra khoảng sân và bức tường trước mặt - thế giới của người tù.
Người ta nói bây giờ là thời kỳ bùng nổ thông tin, thời kỳ của truyền thông, tức là thời Internet, báo chí. Nhưng để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.
Sài Gòn vào cuối thập niên 30 đầu thập niên 40 ,người Nam Kỳ chúng ta còn gọi Xe đạp là xe máy, tuy đã bán ra khá nhiều nhưng không phải ai cũng có thể sở hữu dễ dàng. Nhiều nhà phải dành dụm thời gian dài mới sắm được và phải đi từng bước, mua xe cũ rồi tiến lên mua xe mới, thời đó trừ một số ít ngườif có xe hơi, ai nấy đi đâu thì cuốc bộ, đi xa thì dùng xe ngựa, ai sắm được xe máy thì rất sướng, chủ động đến nơi mình muốn, thênh thang trên đường lộ là cảm thấy vui và có chút hãnh diện.
Nhiều khi ngồi vào bàn viết mà không một chữ trong đầu, kinh nghiệm làm việc của tôi (ở đây là viết, là sáng tác hay biên soạn), là cứ bắt đầu đã, nghĩa là cứ nhấn từng ngón tay lên máy chữ. 1. Sự cử động của hai bàn tay, của những ngón tay, tiếng gõ trên bàn phím của cái máy chữ Olympia cũ kỹ, t
Tuyệt phẩm ‘Riêng một góc trời’ của Ngô Thụy Miên: Chia ly chỉ là nỗi buồn dịu nhẹ như nắng phai cuối đông…...Ông đã từng nói rằng: ‘‘ …Tôi chỉ là một người viết Tình Ca. Trong những tháng năm sắp tới, chỉ mong được sống, thở bằng trái tim và âm nhạc, để có thể tiếp tục gửi đến cho người, cho đời những rung động, những tình cảm riêng tư của mình..’’
Bảo Trợ