Nhớ Hoa Hồng Trắng

01 Tháng Chín 20181:24 SA(Xem: 267)

Nhớ hoa hồng trắng – Thơ Trần Vấn Lệ

blank
(Hình minh họa: Google)

Kiều Thu hề Tố hỡi em 
nghiêng chân rốn bể mà xem lửa bùng… (Vũ Hoàng Chương)

Mưa tỉ tê, nắng nồng nàn,
cái thời yêu dấu nằm ngang mắt chờ.
Chắc gì trời sẽ sa mưa?
Chao ôi nắng quá cái mùa Hè ơi!



Kia em, nắng lửa cháy trời,
cháy leo quanh núi quanh đồi Cali…
Mùa Hè lửa bắt đầu đi…
và mưa như gái dậy thì… già nua!

Hàng cây phong đứng sững sờ,
lá xanh không đỏ kịp đò hay không?
Thường khi màu lá phong hồng/
thì vàng sẽ nhuộm cho dòng sông Thu…

Mà mưa, mưa cứ xa mù…
Và nắng thì nắng như từ đất lên!

Em à, anh nói với em,
nhiều khi muốn nói chuyện riêng chúng mình
– chuyện chi thì cũng chuyện tình,
nắng mưa, cái cớ qua đình nhớ nhung…

***

Ngày xưa, xưa lắm nhen lòng,
qua đình thấy trúc muốn bồng ai hôn!
Xui chi cái má hường hường…
nhớ hoa hồng trắng, chắc còn trước sân?
Tiền đình tạc dạ bâng khuâng,
chi mai nhất đóa…người dưng là Nàng…


Hai hôm nay trời trở


Hai hôm nay trời trở

trời lành lạnh buổi chiều
ai không nhớ người yêu
đó, mới là chuyện lạ!

Buồn đã đầy mùa Hạ
thì chất ngất mùa Thu?
Mình nói, ai nghe đâu
quay về cho thấy tóc…

Quay về cho thấy chút
hai gò má hồng hồng
con mắt chớp sang sông
gió bồng bồng áo đỏ…

Hai hôm nay nghe gió
vi vu vi vu buồn
Bầy quạ tha mù sương
dãi Ngân Hà mờ mịt…

Rằm tháng Bảy đen kịt
mây hay bầy cô hồn?
Chùa rung chuông boong boong
sư nào cũng áo đẹp…

Tình người hay bánh kẹp
Kẹp trái tim ở trong?
hoa trắng và hoa hồng
ai kìa cài lên áo?

Chắc có người áo não?
Hồn chinh phu tha ma?
Bốn mươi ba năm qua
Bốn bốn năm đang tới…

Bùi Giáng thôi chờ đợi
cái lù lù thời gian…
thương chớ đống nhang tàn
đọng trên mồ thi sĩ…

Kìa, trường giang thu thủy
Kìa, trời xanh cò bay
Cò lẻ loi một bầy
Bầy lẻ loi, cũng ngộ!

Thơ người xưa, còn đó (*)
tôi không thêm chữ nào!
Bởi chữ nào mà đau
ai nhìn không…thất sắc?

Ai nhớ về Tổ Quốc
chắc cũng nhớ màu cờ?
Ai có lòng với thơ?
cho tôi xin giọt lệ…

(*) Lạc hà dữ cô vụ tề phi
Thu thủy cộng trường giang nhất sắc (Vương Bột)

(Nguồn: letran4820@hotmail.com)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bức tường quen thuộc mọi người đều thấy, Chung quanh tư gia xây chắn rào tường, Giữ yên ổn cho đời sống bình thường, Tránh những kẻ gian đột nhập phá hoại. Bao người giàu có lại càng lo ngại, Ông to bà lớn dinh thự khang trang,
Anh đừng nhìn em nữa Hoa xanh đã phai rồi Còn nhìn em chi nữa Xót lòng nhau mà thôi . Người đã quên ta rồi Quên ta rồi hẳn chứ
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN VÀ NHỮNG CẢM NHẬN- * . Quê tôi nghèo lắm Vẫn lác đác nhà tranh Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát Cha cả đời lam lũ Mẹ một đời chắt chiu Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Nhậu say tỏ tình với 4 crush, cô gái đau đầu khi cả 4 người cùng đồng ý TẠ TỘI TRƯỚC TÌNH YÊU Tặng người nữ sinh yêu dấu của đời tôi * Đã xa lắm ! Tình xưa bùng cháy lại Thưở mơ màng đâu còn nữa, em ơi ! Tóc anh nay nhiều sợi bạc rồi
Ông vua tuổi Hợi nước ta Lên ngôi Mồng Một thật là giỏi giang Phủ dụ tôn thất, dân, quan Hoàng Đế Minh Mạng chăm ngàn việc công Đinh điền thuế khoá canh nông Quân sự kinh tế tinh thông trị vì
CHUÔNG CHÙA GIẢI THOÁT VANG NGÂN, MÕ CHÙA THANH THẢN BÂNG KHUÂNG ĐẤT TRỜI.... Ngày xuân trẩy hội Chùa Hương Núi cao trùng điệp, con đường cheo leo Khi vượt dốc, lúc leo đèo Rừng mơ xanh thắm, hoa treo trắng ngần.
* Với thế giới Bạn chỉ có thể là một người, Nhưng với một người Bạn có thể là cả thế giới. *Những lúc thơm nồng bên ta là Bạn Đắng. Nhưng lúc cay đắng vẫn bên ta đó là Bạn Đời.
Hôm nay, ngày 17 tháng 2 Tôi sẽ thành một kẻ mù lòa, điên rồ và phản bội Nếu đưa một bài thơ tình lên facebook của mình
Địa cầu thay đổi thời gian xoay vòng Xuân về vạn vật khát mong Tô hồng nắng ấm hừng đông chói lòa Sắc mầu rực rỡ muôn hoa Góp phần Năm mới chan hòa nơi nơi Trẻ em chạy nhảy vui chơi Áo quần xúng xính nô cười dễ thương Tưng bừng nhộn nhịp bốn phương Bánh trung bánh tét hoa hương bày bàn Gia đình đầm ấm hân hoan Bên đoàn con cháu quây quần sum suê Không quên mỗi độ xuân về Âm thầm lặng lẽ ề chề....lệ rơi Gian truân vất vả không lời
Bảo Trợ