Phải Thoái Vị Vô Điều Kiện, Bằng Không Sẽ Bị Cách Mạng Xử Lý!

31 Tháng Tám 201812:26 SA(Xem: 121)

PHẢI THOÁI VỊ VÔ ĐIỀU KIỆN, BẰNG KHÔNG SẼ BỊ CÁCH MẠNG XỬ LÝ!

vua baodai 1945
HOÀNG ĐẾ PHẢI THOÁI VỊ VÔ ĐIỀU KIỆN, BẰNG KHÔNG SẼ BỊ CÁCH MẠNG XỬ LÝ!

Bùi Quang Minh

Nhà nào cũng nhộn nhịp may cờ, dán cờ, viết khẩu hiệu; các đoàn thanh niên nam nữ mang gậy gộc, giáo mác bắt đầu từ nông thôn kéo vào thành phố (Huế); thanh niên tiền tuyến, bảo an binh và cả lính hộ Thành đều đã ngả theo cách mạng. Huế là một thành phố, nhiều người đeo bài ngà nhất trong toàn cõi Việt Nam, mà từ ngày 22 tháng 8 tuyệt đối không thấy một người nào đeo bài ngà đi ngoài phố nữa.


Trong khi đó thì từ chiều hôm trước, 21 tháng 8, cờ vàng của nhà vua đã bị hạ. Công tác này do một nhóm sinh viên thân Việt Minh nằm vùng trong Trường Thanh niên Tiền tuyến cầm đầu bởi Đặng Văn Việt, sau này là Chủ tịch Ủy ban Khởi nghĩa Trung Bộ. Ông kể lại: "Tôi lên gặp chỉ huy truyền lệnh: "Hạ cờ cũ - Treo cờ mới". Có lẽ uy thế Việt Minh quá mạnh, không gặp một phản ứng nhỏ nào. Vì đằng sau chúng tôi là hàng vạn nhân dân Thừa Thiên Huế, bừng bừng khí thế như một ngọn sóng thần đang chuẩn bị xông lên lật đổ chế độ quân chủ, lập nên nền Cộng hòa Việt Nam... Lúc ấy là giờ mùi (khoảng 14 giờ). Ất Dậu tức 21-801945 trước 2 hôm ngày giành chính quyền ở Huế (23-8-1945).


Đến gần trưa cùng ngày, nhà vua Bảo Đại nhận được tối hậu thư của Việt Minh đòi ông phải trả lại chính quyền cho nhân dân và hứa sẽ bảo đảm tính mạng, tài sản cho hoàng gia với các điều kiện như sau:


Thứ nhất: Nhà vua phải giao lại cho chính quyền cách mạng đội lính khố vàng, với tất cả trang bị, vũ khí, đạn dược.

Thứ hai: Nhà vua phải báo cho Nhật biết là triều đình đã trao tất cả quyền bính cho Chính quyền cách mạng rồi.

Thứ ba: Nhà vua phải điện ra lệnh cho tất cả các tỉnh trưởng là phải giao chính quyền cho cách mạng tức là cho Việt Minh.

Cuối cùng là nhà vua phải trả lời trước 13 giờ 30 phút ngày 23 tháng 8 năm 1945 và cử ông Phạm Khắc Hòe làm liên lạc giữa nhà vua và chính quyền cách mạng.


Bức thư được ghi là của "Thành bộ Việt Minh tỉnh Nguyễn Tri Phương" nhưng không có người ký tên.

12 giờ 25 phút, nhà vua đích thân chủ tọa cuộc họp chính phủ trả lời tối hậu thư của Việt Minh, góp ý cho chiếu thoái vị và chính phủ tuyên bố ngưng hoạt động. Về phía chính phủ có sự hiện diện của Thủ tướng Trần Trọng Kim, Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ nội vụ Trần Đình Nam, Bộ trưởng Tư pháp Trịnh Đình Thảo, Bộ trưởng Tiếp tế Nguyễn Hữu Thí.
Theo Blog teu

Thượng bất ổn. Hạ náo loạn

Đằng nào cũng chết
Phong Phạm (Danlambao) - Chính trường VNCS giờ giống như một nồi canh hẹ với ông TBT Nguyễn Phú Trọng, con sâu to tướng và nỗi bật nhất đang hoành hành. Bề ngoài, ông TBT giả vờ chống tham nhũng, sử dụng chiêu bài quy chế đảng để đá đít các đối thủ chính trị. Còn bên trong, ông nỗ lực thu tóm và củng cố quyền lực với hy vọng sẽ cứu vãn được con tàu đảng đang chìm.
Nỗ lực của ông, dù đi ngược với thời đại nhưng lại phù hợp với nhãn quan chính trị của ông và một số người khác trong trật tự kiểu cũ của thể chế cộng sản, nơi mà “sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng” được xem là tất yếu và tuyệt đối không thể thay thế. Trật tự này gắn liền với nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung, nơi chỉ thị và nghị quyết của cấp ủy đảng là công cụ điều hành xã hội chính yếu, và đồng nghĩa với điều đó là các Ban đảng sẽ trở thành nơi tập trung quyền lực nhiều nhất của hệ thống. 
Mỉa mai thay, cái trật tự vốn đã mất cân đối, không bình thường, được những người theo CNCS ưa thích áp dụng (vì nó mang lại lợi ích cho họ) từ nhiều thập niên về trước, nay đã trở nên lỗi thời và bị bài bác ở khắp nơi, lại cực kỳ mâu thuẫn với chiếc phao duy nhất hay cặp chân duy nhất mà CSVN, đại diện là ông TBT đang cố dò dẫm bước theo từng bước một để sinh tồn là: Kinh tế thị trường (KTTT). 
Mà nếu, đã theo chân kinh tế thị trường, thì luôn dẫn đến nhu cầu gia tăng quản lý kinh tế - xã hội bằng pháp luật. Mà hễ như vậy thì vai trò và quyền lực của các cơ cấu tạo ra và thi hành pháp luật (Chính Phủ) sẽ trở nên ngày càng gia tăng tạo nên sự dịch chuyển quyền lực. 
Sự chuyển dịch quyền lực từ Đảng sang Chính phủ để hỗ trợ nền KTTT - cái cần câu cơm quan trọng cho hơn 5 triệu đảng viên. Đôi chân thần kỳ để họ kiếm tiền gởi con đi du học Mỹ, cũng góp phần làm gia tăng mức độ ly khai và Kim tiền hóa cái Chính phủ, vốn có số lượng đảng viên chiếm hơn 95% khiến những đảng viên này bị "Vàng (gold) hoá", mất đi màu đỏ Cách mạng, vốn đã nhuộm đầy trí óc của ông TBT có mái tóc bạc trắng màu thời gian, làm suy yếu cái thứ mà ông TBT vốn đã bỏ nhiều năm học hành (Tiến sĩ xây dựng Đảng) để bảo vệ và sống chết với nó. 
Với hơn 5 triệu đảng viên, và tất cả các cơ quan, cùng toàn bộ guồng máy trên toàn quốc, đều bị trói buộc và điều hành cũng như lãnh đạo bởi ĐCS. Sự suy yếu này của ĐCS (tạo ra bởi KTTT) nếu tiếp tục kéo dài, sẽ nới lỏng sợi dây trói buộc của ĐCS, gia tăng sự tự chủ cho toàn bộ thành viên của guồng máy ở khắp mọi nơi, dẫn đến tình trạng lỏng lẻo của toàn bộ đinh ốc khỏi guồng máy, sẽ khiến chế độ rã rời và sụp đổ. 
Nhưng, nếu siết chặt việc quản lý, cùng tập trung quyền lực vào tay đảng kiểu này, sẽ khiến nền kinh tế bị trói chặt vào phương thức cũ, giết chết nền KTTT, vốn đòi hỏi sự tự do, linh động, không bị ràng buộc vào những nghị quyết này nọ.

Nếu KTTT bị giết chết, sẽ đập vỡ nồi cơm của hàng triệu đảng viên, mà quyền lợi gắn chặt vào hàng trăm nhóm lợi ích lớn nhỏ, gây nên sự tức giận trong hàng ngũ đảng viên lớn nhỏ vốn kiếm lợi nhờ những ưu đãi của chế độ trong nền KTTT. Sự bất mãn này ngày một gia tăng, ngày nào đó nếu trở nên quá lớn, mất kiểm soát thì đảng cũng tiêu tùng. 
Trống Trọng đánh xuôi, Kèn Phúc thổi ngược 
Trong lúc đó, giống như một anh hề gánh hát, ông TT Phúc bôn ba tìm cách cứu vãn nền KTTT, cần câu cơm của chính đảng nhưng cũng là kẻ tử thù sẽ làm cho đảng sập. 
Lang thang khắp nơi, với những phát ngôn giật gân gây cười, ông TT đi đâu cũng nhìn thấy một viễn cảnh tươi sáng cho những nơi mà ông đang đặt chân đến. Nơi nào, ông cũng nhìn thấy triễn vọng sẽ là đầu tàu này, sẽ là hòn ngọc khác. Đĩ miệng, ông vừa nổ, vừa tưởng tượng, vừa phóng đại ra một ngày mai rực rỡ cho những vùng địa phương trên cả nước, bỏ mặc một thực tế mà chỉ cần bước ra đường là sẽ thấy mọi việc khác hẳn. 
Bản thân, vốn là một trùm tham nhũng, ông TT tìm cánh né tránh sức nóng, tạo ra bởi những cuộc điều tra chống tham nhũng do ông TBT chỉ đạo. Một mặt, ông tìm cách sửa đổi và làm giảm nhẹ mức thiệt hại tạo ra bởi nỗ lực tập quyền của ông TBT. Mặt khác, ông cố gắng tìm cách tiếp tục thúc đẩy sự phát triễn của nền KTTT, cái nồi cơm của đảng và ông, vốn đang chật vật bởi sự thay đổi của cấu trúc chính trị và sự chuyển đổi quyền lực từ tay Chính phủ trở lại Đảng, mục tiêu mà ông TBT đang tiến hành. 
Tình hình kinh tế, không có chút sáng sủa nào khi giống như Tàu Cộng. Thị trường xuất khẩu, kiếm tiền quan trọng nhất của Việt Nam, là Hoa Kỳ đang dần thu hẹp với chủ trương bảo hộ mậu dịch của TT Donald Trump. Các nguồn viện trợ phát triển không hoàn lại đã chấm dứt. Nền kinh tế đang giảm sút, TT Nguyễn Xuân Phúc xoay sang tìm cách gỡ gạc trong nước, với những lời dụ dỗ công khai và đủ các chiêu thức. Gần đây nhất, là niềm hy vọng sẽ moi được nhiều tấn vàng từ sự khờ dại của người dân nước Việt, nhưng ít có cơ hội thành công. Thành tích, từ lúc lên làm TT của ông Phúc, đến giờ là con số 0 tròn trĩnh. 
Vì thế, địa vị chính trị của ông hiện giờ, cũng giống như thói quen thành tật mà ông thường hay thực hiện: NIỄNG về một phía. Tin chắc rằng, hơn ai hết, ông đang mong thầm ngày ông TBT, rời khỏi ghế đễ cho ông có cơ hội, bật thẳng đầu lại, lấy lại tư cách, quyền lực và những gì đã bị mất đi. 
Ông chủ tịch nước, thì gần như bị gạt qua một bên bởi những bê bối về các vụ gian lận tuổi tác, bao che cho thuộc hạ và những nhóm lợi ích thân cận. Hiện giờ, thiên hạ vẫn đoán mò xem ông thuộc về phe nhóm nào. 
Sau những cuộc đấu đá nội bộ, dẫn đến khá nhiều tướng tá thuộc các ngành nơi ông xuất thân bị rớt lon, vào tù. Gần đây nhất là việc cải tổ Bộ Công an, với việc điều chuyển nhiều cán bộ ở trung ương xuống tỉnh, cán bộ tỉnh xuống huyện và huyện chuyển xuống xã. Điều này cho thấy, xu hướng tập quyền và nỗ lực của ông TBT vẫn tiếp diễn. 
Được sự hỗ trợ của Tô Lâm (tội phạm bắt cóc cấp quốc tế) ông CTN đang ở trong tầm ngắm của ông TBT. Không cần phải nói, chỉ với việc cải tổ và tinh giản Bộ Công An nơi ông xuất thân, đã gần như phá vỡ nền tảng quyền lực, hay nói cách khác, vốn liếng và hậu thuẫn chính trị của ông đã mất sạch. Đã từng có dư luận xì xầm về việc thay thế ông CTN bằng một người khác.

Liệu, ông CTN có qua khỏi hay không thì chưa biết. Chứ còn bây giờ thì ông CTN sẽ tiếp tục lang thang mãi tận châu Phi, hay chỉ ngồi chơi sơi nước, tiếp khách nước ngoài tại phủ chủ tịch của ông. 
Cuộc chiến của Nguyễn Phú Trọng nhằm bảo vệ tầng lớp cai trị 
Nhìn bề ngoài, nỗ lực chống tham nhũng và củng cố quyền lãnh đạo của ĐCS của ông TBT đã khiến cho hành động này giống như một cuộc chiến trong âm thầm giữa 2 phe miền Bắc và miền Nam. Trên thực tế, điều này có thể lý giải được, khi số lượng đảng viên ĐCS tập trung đông đảo tại miền Bắc, so với miền Nam trong một thống kê của Reuter (bản đồ của Reuter). Hơn nữa, bộ máy chính phủ Trung ương đa số đặt tại miền Bắc. Nếu tập quyền lãnh đạo về TƯ, lẽ dĩ nhiên sẽ mang lại cho họ nhiều quyền hạn hơn. Mà nhiều Quyền thì nhiều Tiền nên họ chắc chắn sẽ ủng hộ ông TBT. 
Nếu ông TBT được đánh giá là người tương đối sạch sẽ (không có chính trị gia nào tay không nhúng chàm), là người Idealist - thì ngược lại, hành động của ông phải được đánh giá lại, và xem xét cẩn thận, khi ông bắt chước rập khuôn các thủ đoạn chính trị của Tập Cận Bình, và qua đó chịu ảnh hưởng của Tàu Cộng, trong phương thức lãnh đạo nước Việt Nam. 
Hành động của ông TBT, giống như một con dao hai lưỡi, trong khi mưu tìm sự ủng hộ cho phương thức tập quyền, mong củng cố lại quyền lãnh đạo tuyệt đối của ĐCS. Ông TBT đã thoả hiệp, hoặc đơn giản là làm ngơ cho những lực lượng hậu thuẫn khác của mình hoành hành. Mà trong đó, có sự ủng hộ của những kẻ thân Bắc Kinh, những kẻ cơ hội chính trị và những kẻ mưu đồ bán nước. Ông để mặc cho họ âm thầm thao túng, hoặc ảnh hưởng đến chính sách và những quyết định trọng đại có ảnh hưởng đến sự tồn vong của một quốc gia, mà chuyện đặc khu là một ví dụ khá rõ ràng. Nói cách khác, giống như Nguyễn Văn Linh "thà mất nước chứ không để mất đảng" ông TBT đã coi nhẹ đến an nguy của quốc gia trước hiểm hoạ của bành trướng Tàu cộng, chỉ để nhằm bảo vệ và cứu nguy cho đảng. 
Chỉ nội việc làm này, đã đáng bị chê trách và lên án khi đã đặt quyền lợi đảng của ông lên trên an nguy của quốc gia, dân tộc. 
Mặt khác, việc làm của ông TBT trong việc cố gắng cũng cố quyền lãnh đạo của ĐCS trong nhiều lĩnh vực, kể cả việc cố gắng khôi phục lại trật tự theo kiểu CS của nhiều thập niên về trước sẽ kìm hãm việc phát triển của nền KTTT, và hủy hoại kết quả của nhiều năm phát triển của nền Kinh tế VN theo khuynh hướng tự do. 
Bên cạnh đó, với nhãn quan của một nhà độc tài CS với chủ trương Tự do, Dân chủ theo kiểu ban phát, nhỏ giọt, các định chế pháp luật (như luật an ninh mạng) mà ông TBT dựng lên hòng bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ đã kéo lùi sự phát triễn của Tự do, Dân chủ trên đất nước VN. Các việc làm này cuối cùng đã làm lộ rõ bộ mặt: Phản Dân Chủ, Phản Tiến Bộ của ông TBT Nguyễn Phú Trọng. 
Sẽ không có bài viết nào, lối ngụy biện nào có thể bảo vệ và lấp liếm được những việc làm của ông NPT. Lịch sử rồi sẽ xem ông TBT như một hòn đá, cản đường phát triển của dân tộc. Sẽ luận tội ông như một kẻ bán nước cầu đảng, đáng phỉ nhổ. Dân tộc Việt Nam sẽ luôn ghi nhớ những gì mà ông đã làm ngày hôm nay. 
30.08.2018
blank

                Từ lời nói đến HÀNH ĐỘNG: Chính BẠN sẽ LÀM gì trong ngày 2 tháng 9?

daymadi -dackhu-dlb
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
“Có 125 quốc gia đặt vấn đề với CSVN, đưa khuyến nghị và đây là tầng số cao nhất trong cả nhiệm kỳ UPR, chu kỳ 3. Không hiểu tại sao rất nhiều quốc gia quan tâm đến vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, có thể vì sự vận động của người Việt ở khắp mọi nơi. Điểu thứ 2 là khá nhiều quốc gia nói về tự do ngôn luận, Luật An ninh mạng, vấn đề trả tự do cho tù nhân lương tâm như Hoa Kỳ, Canada, Na Uy, Nhật. Thứ ba, có 1 quốc gia đưa ra cụ thể tên của tù nhân lương tâm, đó là Hoa Kỳ. Hoa Kỳ đã yêu cầu CSVN phải trả tự do cho Hồ Đức Hòa, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Thị Nga, Huỳnh Bắc Truyển và các thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ.”
Vào ngày 21/1, chính quyền địa phương ở phường 6, quận Tân Bình đã cho người đến cắm cọc phân lô trên khoảng đất 4.8 ha Vườn rau Lộc Hưng mà không được sự đồng ý của người dân ở đây. Ông Cao Hà Chánh, đại diện những hộ dân Vườn rau Lộc Hưng đã bị chính quyền cưỡng chế vào các ngày 4/1 và 8/1 vừa qua, cho Đài Á Châu Tự Do biết về tình hình xảy ra vào hôm 21/1 như sau: “Ngay bây giờ trên đất của bà con thì họ đã cưỡng chế nhà hết rồi, xong rồi họ cứ cào xới lên. Cuối cùng qua nay thấy họ cắm mốc phân lô, cứ 5 mét 20 gì đó.
Trong 2 ngày 4 và 8/1, chính quyền phường 6 quận Tân Bình đem lực lượng cưỡng chế xuống Vườn rau Lộc Hưng tháo dỡ 112 căn nhà mà theo chính quyền là “xây dựng trái phép”. Tuy nhiên người dân cho hay có khoảng 200 căn nhà bị đập nát, chính quyền sau đó cũng cho người dọn sạch xà bần, sắt vụn và đồ đạc của người dân với lý do là “sẽ để người dân nhận lại sau đó”. Xà bần, sắt thép cũng được nhà nước dọn sạch sau đó, đồng thời cắm bảng dự án xây dựng cụm trường học đạt chuẩn quốc gia trên khu đất của người dân.
Khoảng hơn một tuần nay, một số tờ báo trong nước đã cho đăng tải các bài viết về sự kiện Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam vào ngày 19/1/1974, trong đó có một số bài nhấn mạnh đến thái độ “ngang ngược” của Trung Quốc với “mưu đồ bành trướng ra toàn bộ Biển Đông”. Động thái này của truyền thông trong nước có ý nghĩa gì đối với mối quan hệ Việt-Trung, vấn đề vốn được xem là nhạy cảm trong mắt của chính phủ Việt Nam từ trước đến nay?
Freedom Now, một tổ chức phi chính phủ đặt trụ sở tại thủ đô Washington, Hoa Kỳ, hôm 18/1/2019 loan báo đề cử nhà báo Nguyễn Văn Hóa, hiện đang bị giam giữ ở Việt Nam, cho Giải Tự Do Báo chí Thế giới Guillermo Cano của UNESCO. Giải thưởng hàng năm của Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc-UNESCO, được trao cho một cá nhân hoặc tổ chức có những đóng góp đặc biệt để bảo vệ và cổ suý tự do báo chí trên thế giới. Nhấn mạnh rằng Freedom Now lấy làm tự hào khi đề cử nhà báo Nguyễn Văn Hóa, Giám đốc điều hành của Freedom Now, Maran Turner, phát biểu:
Để biện minh cho hành vi phá nhà, cướp đất của bà con Vườn Rau Lộc Hưng, nhà cầm quyền cộng sản lu loa cho rằng, bà con chiếm đất công, xây dựng trái phép. 1/ Đất công? Trước hết, cần khẳng định Hiến pháp và pháp luật không có qui định về cái gọi là “đất công”. Bộ luật Dân sự 2015 qui định về “tài sản công” là “Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu
Việt Nam đã gia tăng chính sách đàn áp có hệ thống các quyền dân sự và chính trị cơ bản trong năm 2018. Đây là nội dung được đề cập đến trong bản Phúc trình toàn cầu 2019 của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch đưa ra vào ngày 17/1. Bản Phúc trình 2019 dài 674 trang của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền đã xem xét các hoạt động nhân quyền tại hơn 100 quốc gia, trong đó có Việt Nam. Theo bản phúc trình, các hình thức đàn áp của chính phủ Hà Nội bao gồm các cuộc tấn công vào quyền tự do ngôn luận, quyền lập hội, hội họp, và quyền tự do tôn giáo.
Bắt đầu từ năm 2000, để thực hiện dã tâm cướp đất của bà con Vườn Rau Lộc Hưng, nhà cầm quyền địa phương thực hiện “thủ tục” không cấp QSD đất cho bà con đang sử dụng ổn định đất và công bố đất bà con đang sử dụng từ năm 1954 đến nay là “đất công”. Và sau khi xảy ra vụ cưỡng chế đất bà con dân oan Vườn Rau Lộc Hưng kinh hoàng, tàn sát ngay giữa lòng thành phố mang tên Hồ Chí Minh vào ngày 04 và 08.01.2019, dưới sự đinh hướng của tuyên giáo cộng sản, đồng loạt các loa “nhà”, loa công cộng lu loa lên rằng “nhà nước đập phá nhà vì bà con xây dựng trên đất công”.
Khu vườn rau phường 6 nằm trên trục đường Chấn Hưng, có diện tích khoảng 4,8ha, nằm trong khu đất rộng khoảng 6,8ha có nguồn gốc là đất của Hội truyền giáo Việt Nam (Hội Thừa sai Paris). Một phần diện tích khoảng 2ha được Đài Phát tín Chí Hòa mượn làm trụ sở, hiện nay vẫn còn khu nhà trụ sở Đài Phát tín có kiến trúc cổ thời Pháp được sử dụng làm trường đào tạo nghiệp vụ bưu điện. Riêng phần diện tích khoảng 4,8ha cho bà con giáo dân Sơn Tây di cư vào Nam sử dụng để trồng rau từ những năm 1954-1955. Hiện nay, chúng tôi vẫn còn lưu giữ những khế ước của bà con ký với Hội truyển giáo về việc thỏa thuận sử dụng đất.
Khoảng 164 hộ dân đã tham gia ký đơn khiếu kiện việc chính quyền quận Tân Bình, thành phố Hồ Chí Minh, tiến hành cưỡng chế, phá dỡ gần 200 căn nhà tại khu vườn rau Lộc Hưng, phường 6, quận Tân Bình hôm 4 và 8 tháng 1 vừa qua. Ông Cao Hà Trực, đại diện những người ký đơn kiện cho Đài Á Châu Tự Do biết như vậy vào ngày 15 tháng 1, đồng thời cho biết thêm là khả năng con số người ký sẽ tăng thêm trong ngày mai khi các hộ dân ở đây dự kiến sẽ nộp đơn lên các cơ quan chức năng của thành phố. “Số lượng người đến ngày hôm nay là 164 người ký đơn khiếu kiện và tố cáo đập tài sản, gửi đến các cơ quan chức năng, và con số này là chưa hết.”
Bảo Trợ