Phải Thoái Vị Vô Điều Kiện, Bằng Không Sẽ Bị Cách Mạng Xử Lý!

31 Tháng Tám 201812:26 SA(Xem: 42)

PHẢI THOÁI VỊ VÔ ĐIỀU KIỆN, BẰNG KHÔNG SẼ BỊ CÁCH MẠNG XỬ LÝ!

vua baodai 1945
HOÀNG ĐẾ PHẢI THOÁI VỊ VÔ ĐIỀU KIỆN, BẰNG KHÔNG SẼ BỊ CÁCH MẠNG XỬ LÝ!

Bùi Quang Minh

Nhà nào cũng nhộn nhịp may cờ, dán cờ, viết khẩu hiệu; các đoàn thanh niên nam nữ mang gậy gộc, giáo mác bắt đầu từ nông thôn kéo vào thành phố (Huế); thanh niên tiền tuyến, bảo an binh và cả lính hộ Thành đều đã ngả theo cách mạng. Huế là một thành phố, nhiều người đeo bài ngà nhất trong toàn cõi Việt Nam, mà từ ngày 22 tháng 8 tuyệt đối không thấy một người nào đeo bài ngà đi ngoài phố nữa.


Trong khi đó thì từ chiều hôm trước, 21 tháng 8, cờ vàng của nhà vua đã bị hạ. Công tác này do một nhóm sinh viên thân Việt Minh nằm vùng trong Trường Thanh niên Tiền tuyến cầm đầu bởi Đặng Văn Việt, sau này là Chủ tịch Ủy ban Khởi nghĩa Trung Bộ. Ông kể lại: "Tôi lên gặp chỉ huy truyền lệnh: "Hạ cờ cũ - Treo cờ mới". Có lẽ uy thế Việt Minh quá mạnh, không gặp một phản ứng nhỏ nào. Vì đằng sau chúng tôi là hàng vạn nhân dân Thừa Thiên Huế, bừng bừng khí thế như một ngọn sóng thần đang chuẩn bị xông lên lật đổ chế độ quân chủ, lập nên nền Cộng hòa Việt Nam... Lúc ấy là giờ mùi (khoảng 14 giờ). Ất Dậu tức 21-801945 trước 2 hôm ngày giành chính quyền ở Huế (23-8-1945).


Đến gần trưa cùng ngày, nhà vua Bảo Đại nhận được tối hậu thư của Việt Minh đòi ông phải trả lại chính quyền cho nhân dân và hứa sẽ bảo đảm tính mạng, tài sản cho hoàng gia với các điều kiện như sau:


Thứ nhất: Nhà vua phải giao lại cho chính quyền cách mạng đội lính khố vàng, với tất cả trang bị, vũ khí, đạn dược.

Thứ hai: Nhà vua phải báo cho Nhật biết là triều đình đã trao tất cả quyền bính cho Chính quyền cách mạng rồi.

Thứ ba: Nhà vua phải điện ra lệnh cho tất cả các tỉnh trưởng là phải giao chính quyền cho cách mạng tức là cho Việt Minh.

Cuối cùng là nhà vua phải trả lời trước 13 giờ 30 phút ngày 23 tháng 8 năm 1945 và cử ông Phạm Khắc Hòe làm liên lạc giữa nhà vua và chính quyền cách mạng.


Bức thư được ghi là của "Thành bộ Việt Minh tỉnh Nguyễn Tri Phương" nhưng không có người ký tên.

12 giờ 25 phút, nhà vua đích thân chủ tọa cuộc họp chính phủ trả lời tối hậu thư của Việt Minh, góp ý cho chiếu thoái vị và chính phủ tuyên bố ngưng hoạt động. Về phía chính phủ có sự hiện diện của Thủ tướng Trần Trọng Kim, Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ nội vụ Trần Đình Nam, Bộ trưởng Tư pháp Trịnh Đình Thảo, Bộ trưởng Tiếp tế Nguyễn Hữu Thí.
Theo Blog teu

Thượng bất ổn. Hạ náo loạn

Đằng nào cũng chết
Phong Phạm (Danlambao) - Chính trường VNCS giờ giống như một nồi canh hẹ với ông TBT Nguyễn Phú Trọng, con sâu to tướng và nỗi bật nhất đang hoành hành. Bề ngoài, ông TBT giả vờ chống tham nhũng, sử dụng chiêu bài quy chế đảng để đá đít các đối thủ chính trị. Còn bên trong, ông nỗ lực thu tóm và củng cố quyền lực với hy vọng sẽ cứu vãn được con tàu đảng đang chìm.
Nỗ lực của ông, dù đi ngược với thời đại nhưng lại phù hợp với nhãn quan chính trị của ông và một số người khác trong trật tự kiểu cũ của thể chế cộng sản, nơi mà “sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng” được xem là tất yếu và tuyệt đối không thể thay thế. Trật tự này gắn liền với nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung, nơi chỉ thị và nghị quyết của cấp ủy đảng là công cụ điều hành xã hội chính yếu, và đồng nghĩa với điều đó là các Ban đảng sẽ trở thành nơi tập trung quyền lực nhiều nhất của hệ thống. 
Mỉa mai thay, cái trật tự vốn đã mất cân đối, không bình thường, được những người theo CNCS ưa thích áp dụng (vì nó mang lại lợi ích cho họ) từ nhiều thập niên về trước, nay đã trở nên lỗi thời và bị bài bác ở khắp nơi, lại cực kỳ mâu thuẫn với chiếc phao duy nhất hay cặp chân duy nhất mà CSVN, đại diện là ông TBT đang cố dò dẫm bước theo từng bước một để sinh tồn là: Kinh tế thị trường (KTTT). 
Mà nếu, đã theo chân kinh tế thị trường, thì luôn dẫn đến nhu cầu gia tăng quản lý kinh tế - xã hội bằng pháp luật. Mà hễ như vậy thì vai trò và quyền lực của các cơ cấu tạo ra và thi hành pháp luật (Chính Phủ) sẽ trở nên ngày càng gia tăng tạo nên sự dịch chuyển quyền lực. 
Sự chuyển dịch quyền lực từ Đảng sang Chính phủ để hỗ trợ nền KTTT - cái cần câu cơm quan trọng cho hơn 5 triệu đảng viên. Đôi chân thần kỳ để họ kiếm tiền gởi con đi du học Mỹ, cũng góp phần làm gia tăng mức độ ly khai và Kim tiền hóa cái Chính phủ, vốn có số lượng đảng viên chiếm hơn 95% khiến những đảng viên này bị "Vàng (gold) hoá", mất đi màu đỏ Cách mạng, vốn đã nhuộm đầy trí óc của ông TBT có mái tóc bạc trắng màu thời gian, làm suy yếu cái thứ mà ông TBT vốn đã bỏ nhiều năm học hành (Tiến sĩ xây dựng Đảng) để bảo vệ và sống chết với nó. 
Với hơn 5 triệu đảng viên, và tất cả các cơ quan, cùng toàn bộ guồng máy trên toàn quốc, đều bị trói buộc và điều hành cũng như lãnh đạo bởi ĐCS. Sự suy yếu này của ĐCS (tạo ra bởi KTTT) nếu tiếp tục kéo dài, sẽ nới lỏng sợi dây trói buộc của ĐCS, gia tăng sự tự chủ cho toàn bộ thành viên của guồng máy ở khắp mọi nơi, dẫn đến tình trạng lỏng lẻo của toàn bộ đinh ốc khỏi guồng máy, sẽ khiến chế độ rã rời và sụp đổ. 
Nhưng, nếu siết chặt việc quản lý, cùng tập trung quyền lực vào tay đảng kiểu này, sẽ khiến nền kinh tế bị trói chặt vào phương thức cũ, giết chết nền KTTT, vốn đòi hỏi sự tự do, linh động, không bị ràng buộc vào những nghị quyết này nọ.

Nếu KTTT bị giết chết, sẽ đập vỡ nồi cơm của hàng triệu đảng viên, mà quyền lợi gắn chặt vào hàng trăm nhóm lợi ích lớn nhỏ, gây nên sự tức giận trong hàng ngũ đảng viên lớn nhỏ vốn kiếm lợi nhờ những ưu đãi của chế độ trong nền KTTT. Sự bất mãn này ngày một gia tăng, ngày nào đó nếu trở nên quá lớn, mất kiểm soát thì đảng cũng tiêu tùng. 
Trống Trọng đánh xuôi, Kèn Phúc thổi ngược 
Trong lúc đó, giống như một anh hề gánh hát, ông TT Phúc bôn ba tìm cách cứu vãn nền KTTT, cần câu cơm của chính đảng nhưng cũng là kẻ tử thù sẽ làm cho đảng sập. 
Lang thang khắp nơi, với những phát ngôn giật gân gây cười, ông TT đi đâu cũng nhìn thấy một viễn cảnh tươi sáng cho những nơi mà ông đang đặt chân đến. Nơi nào, ông cũng nhìn thấy triễn vọng sẽ là đầu tàu này, sẽ là hòn ngọc khác. Đĩ miệng, ông vừa nổ, vừa tưởng tượng, vừa phóng đại ra một ngày mai rực rỡ cho những vùng địa phương trên cả nước, bỏ mặc một thực tế mà chỉ cần bước ra đường là sẽ thấy mọi việc khác hẳn. 
Bản thân, vốn là một trùm tham nhũng, ông TT tìm cánh né tránh sức nóng, tạo ra bởi những cuộc điều tra chống tham nhũng do ông TBT chỉ đạo. Một mặt, ông tìm cách sửa đổi và làm giảm nhẹ mức thiệt hại tạo ra bởi nỗ lực tập quyền của ông TBT. Mặt khác, ông cố gắng tìm cách tiếp tục thúc đẩy sự phát triễn của nền KTTT, cái nồi cơm của đảng và ông, vốn đang chật vật bởi sự thay đổi của cấu trúc chính trị và sự chuyển đổi quyền lực từ tay Chính phủ trở lại Đảng, mục tiêu mà ông TBT đang tiến hành. 
Tình hình kinh tế, không có chút sáng sủa nào khi giống như Tàu Cộng. Thị trường xuất khẩu, kiếm tiền quan trọng nhất của Việt Nam, là Hoa Kỳ đang dần thu hẹp với chủ trương bảo hộ mậu dịch của TT Donald Trump. Các nguồn viện trợ phát triển không hoàn lại đã chấm dứt. Nền kinh tế đang giảm sút, TT Nguyễn Xuân Phúc xoay sang tìm cách gỡ gạc trong nước, với những lời dụ dỗ công khai và đủ các chiêu thức. Gần đây nhất, là niềm hy vọng sẽ moi được nhiều tấn vàng từ sự khờ dại của người dân nước Việt, nhưng ít có cơ hội thành công. Thành tích, từ lúc lên làm TT của ông Phúc, đến giờ là con số 0 tròn trĩnh. 
Vì thế, địa vị chính trị của ông hiện giờ, cũng giống như thói quen thành tật mà ông thường hay thực hiện: NIỄNG về một phía. Tin chắc rằng, hơn ai hết, ông đang mong thầm ngày ông TBT, rời khỏi ghế đễ cho ông có cơ hội, bật thẳng đầu lại, lấy lại tư cách, quyền lực và những gì đã bị mất đi. 
Ông chủ tịch nước, thì gần như bị gạt qua một bên bởi những bê bối về các vụ gian lận tuổi tác, bao che cho thuộc hạ và những nhóm lợi ích thân cận. Hiện giờ, thiên hạ vẫn đoán mò xem ông thuộc về phe nhóm nào. 
Sau những cuộc đấu đá nội bộ, dẫn đến khá nhiều tướng tá thuộc các ngành nơi ông xuất thân bị rớt lon, vào tù. Gần đây nhất là việc cải tổ Bộ Công an, với việc điều chuyển nhiều cán bộ ở trung ương xuống tỉnh, cán bộ tỉnh xuống huyện và huyện chuyển xuống xã. Điều này cho thấy, xu hướng tập quyền và nỗ lực của ông TBT vẫn tiếp diễn. 
Được sự hỗ trợ của Tô Lâm (tội phạm bắt cóc cấp quốc tế) ông CTN đang ở trong tầm ngắm của ông TBT. Không cần phải nói, chỉ với việc cải tổ và tinh giản Bộ Công An nơi ông xuất thân, đã gần như phá vỡ nền tảng quyền lực, hay nói cách khác, vốn liếng và hậu thuẫn chính trị của ông đã mất sạch. Đã từng có dư luận xì xầm về việc thay thế ông CTN bằng một người khác.

Liệu, ông CTN có qua khỏi hay không thì chưa biết. Chứ còn bây giờ thì ông CTN sẽ tiếp tục lang thang mãi tận châu Phi, hay chỉ ngồi chơi sơi nước, tiếp khách nước ngoài tại phủ chủ tịch của ông. 
Cuộc chiến của Nguyễn Phú Trọng nhằm bảo vệ tầng lớp cai trị 
Nhìn bề ngoài, nỗ lực chống tham nhũng và củng cố quyền lãnh đạo của ĐCS của ông TBT đã khiến cho hành động này giống như một cuộc chiến trong âm thầm giữa 2 phe miền Bắc và miền Nam. Trên thực tế, điều này có thể lý giải được, khi số lượng đảng viên ĐCS tập trung đông đảo tại miền Bắc, so với miền Nam trong một thống kê của Reuter (bản đồ của Reuter). Hơn nữa, bộ máy chính phủ Trung ương đa số đặt tại miền Bắc. Nếu tập quyền lãnh đạo về TƯ, lẽ dĩ nhiên sẽ mang lại cho họ nhiều quyền hạn hơn. Mà nhiều Quyền thì nhiều Tiền nên họ chắc chắn sẽ ủng hộ ông TBT. 
Nếu ông TBT được đánh giá là người tương đối sạch sẽ (không có chính trị gia nào tay không nhúng chàm), là người Idealist - thì ngược lại, hành động của ông phải được đánh giá lại, và xem xét cẩn thận, khi ông bắt chước rập khuôn các thủ đoạn chính trị của Tập Cận Bình, và qua đó chịu ảnh hưởng của Tàu Cộng, trong phương thức lãnh đạo nước Việt Nam. 
Hành động của ông TBT, giống như một con dao hai lưỡi, trong khi mưu tìm sự ủng hộ cho phương thức tập quyền, mong củng cố lại quyền lãnh đạo tuyệt đối của ĐCS. Ông TBT đã thoả hiệp, hoặc đơn giản là làm ngơ cho những lực lượng hậu thuẫn khác của mình hoành hành. Mà trong đó, có sự ủng hộ của những kẻ thân Bắc Kinh, những kẻ cơ hội chính trị và những kẻ mưu đồ bán nước. Ông để mặc cho họ âm thầm thao túng, hoặc ảnh hưởng đến chính sách và những quyết định trọng đại có ảnh hưởng đến sự tồn vong của một quốc gia, mà chuyện đặc khu là một ví dụ khá rõ ràng. Nói cách khác, giống như Nguyễn Văn Linh "thà mất nước chứ không để mất đảng" ông TBT đã coi nhẹ đến an nguy của quốc gia trước hiểm hoạ của bành trướng Tàu cộng, chỉ để nhằm bảo vệ và cứu nguy cho đảng. 
Chỉ nội việc làm này, đã đáng bị chê trách và lên án khi đã đặt quyền lợi đảng của ông lên trên an nguy của quốc gia, dân tộc. 
Mặt khác, việc làm của ông TBT trong việc cố gắng cũng cố quyền lãnh đạo của ĐCS trong nhiều lĩnh vực, kể cả việc cố gắng khôi phục lại trật tự theo kiểu CS của nhiều thập niên về trước sẽ kìm hãm việc phát triển của nền KTTT, và hủy hoại kết quả của nhiều năm phát triển của nền Kinh tế VN theo khuynh hướng tự do. 
Bên cạnh đó, với nhãn quan của một nhà độc tài CS với chủ trương Tự do, Dân chủ theo kiểu ban phát, nhỏ giọt, các định chế pháp luật (như luật an ninh mạng) mà ông TBT dựng lên hòng bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ đã kéo lùi sự phát triễn của Tự do, Dân chủ trên đất nước VN. Các việc làm này cuối cùng đã làm lộ rõ bộ mặt: Phản Dân Chủ, Phản Tiến Bộ của ông TBT Nguyễn Phú Trọng. 
Sẽ không có bài viết nào, lối ngụy biện nào có thể bảo vệ và lấp liếm được những việc làm của ông NPT. Lịch sử rồi sẽ xem ông TBT như một hòn đá, cản đường phát triển của dân tộc. Sẽ luận tội ông như một kẻ bán nước cầu đảng, đáng phỉ nhổ. Dân tộc Việt Nam sẽ luôn ghi nhớ những gì mà ông đã làm ngày hôm nay. 
30.08.2018
blank

                Từ lời nói đến HÀNH ĐỘNG: Chính BẠN sẽ LÀM gì trong ngày 2 tháng 9?

daymadi -dackhu-dlb
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
gần đây đã xuất hiện trên mạng xã hội một số bức ảnh được chụp từ cự ly gần về những “lều đày tớ” quá đồ sộ, hoàng tráng của Tất Thành Cang, Nguyễn Văn Đua, hay cảnh Sáu Cang ăn nhậu với một số quan chức, báo chí cánh hẩu ngay trong nhà khách thành ủy…Chỉ có người trong nội bộ “‘đảng ta” mới có thể chụp gần như vậy. Trong khi đó, Lê Thanh Hải kín đáo hơn. Nhưng rất nhiều người dân, công chức ở Sài Gòn cho rằng đây mới là “chuột cống” với vô số nhà cửa đất đai tích góp được qua 15 năm làm chủ tịch thành phố và bí thư thành ủy.
Tóm tắt bài viết Trong cuộc chiến thương mại diễn ra nhiều tháng qua, Mỹ liên tiếp “ra đòn”, còn Trung Quốc bị động ứng phó. Theo CNBC, Trung Quốc đang cạn kiệt các lựa chọn trong cuộc chiến thuế quan với Tổng thống Donald Trump Trung Quốc thề sẽ đáp trả mọi động thái áp thuế của Mỹ, tuy nhiên, sau những đòn thuế quan mà Trung Quốc dùng để trả đũa, Bắc Kinh hầu như không còn "dư địa" trong kim ngạch nhập khẩu hàng hóa Mỹ để áp thuế. Một số nhà phân tích nói rằng Trung Quốc sẽ dùng đến các "vũ khí" phi thuế quan để đấu lại Mỹ, bao gồm phá giá đồng NDT, "tẩy chay" hàng Mỹ, lôi kéo EU. Nhưng những biện pháp này có khả thi, đặc biệt trong bối cảnh các nước "nối gót" Mỹ cấm cửa đầu tư Trung Quốc do những lo ngại về an ninh?
Đồng bào cả nước và bà con hải ngoại có thể ký tên qua email : tudochotranhuynhduythuc@gmail.com -- THƯ NGỎ Kính gửi: ​Chủ tịch Quốc hội và quý vị Đại biểu Quốc hội Việt Nam ​Chủ tịch nước Việt Nam ​Thủ tướng Chính phủ Việt Nam ​Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam ​Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Việt Nam Các cơ quan đại diện ngoại giao nước ngoài tại Việt Nam Các tổ chức nhân quyền quốc tế Trích yếu:​V/v Trả tự do cho ông Trần Huỳnh Duy Thức
Với tất cả lòng khiêm tốn, xin gởi những dòng này đến các anh chị trong giới hoạt động, từ hoạt động từ thiện đến hoạt động đòi các quyền dân sinh, quyền con người. Trong thời gian qua, chắc các anh chị cũng nghe nhiều những chia sẻ, đắn đo giữa vòng những người hoạt động: "Tại sao chưa thấy quần chúng tham gia? Nhìn chung quanh vẫn chỉ những khuôn mặt quen thuộc năm này qua năm khác?" Và rồi chúng ta lại cũng nghe tại nhiều cuộc đấu tranh tự phát của bà con chống cưỡng chế nhà đất, chống BOT trấn lột, ...
Người Việt có câu: “Đồng tiền đi liền khúc ruột”, tiền của ai thì dính vào ruột của người ấy. Cũng vậy, tiền của nước nào thì “dính” vào “khúc ruột” của quốc gia đó như một sự khẳng định chủ quyền. Vì thế, nếu Nhân Dân tệ được thanh toán trực tiếp tại Việt Nam thì theo bà Lan Chi, điều đó chẳng khác nào “treo cờ của nước khác” ngay trên đất nước của mình. Thật vậy, mỗi đất nước chỉ lưu hành duy nhất một loại tiền tệ.
Tác giả:Lucian W. Pye - với Hồ Chí Minh chúng ta có ấn tượng về một nhà lãnh đạo không thể nào vượt lên trên trình độ bình thường của cán bộ tuyên huấn của đảng. Hay phải chăng có thể đầu óc ông chỉ chứa toàn những điều tầm thường? - Nguồn: Bài điểm sách "Bernard B. Fall, Ed.: Ho Chi Minh On Revolution: Selected Writings, 1920-1966, New York, F.A. Praeger, 1967". Dịch từ tạp chí "The Problems of Communism" số tháng Một, năm 1968, trang 41. Tựa đề nguyên tác "The Thoughts of Ho Chi Minh".
Hiện nhiều phụ huynh tỏ ra hoang mang khi bộ sách “Tiếng Việt lớp 1 Công nghệ giáo dục” do Giáo sư Hồ Ngọc Đại chủ biên đang gây bão dư luận. ...Nếu cứ tiếp tục như thế thì từ từ phụ huynh dạy cho học sinh ở nhà để con em mình thành nhân. Bây giờ trong xã hội VN, học hành cao cũng đâu làm được gì, ra trường cũng thất nghiệp. Thà con tôi có đạo đức sống, thì vẫn tốt hơn học nhiều mà chẳng được gì. Học nhiều mà sách loạn xạ, chữ viết lung tung lang tang…đến mức không thể hiểu thì làm sao mà nói đến ‘tiên học lễ, hậu học văn’
... mỗi năm, vẫn có những sự kiện mới trong ngày này, đặc biệt trong năm nay có thêm sự kiện mới nữa. Đó là: - Hàng năm vẫn phát hành hàng loạt sách giao khoa “mới” đề phân phối (thực ra là bán) tiêu tốn hàng chục ngàn tỷ ngân sách quốc gia, và vỗ béo cho hàng ngàn “cán bộ giáo dục”. Sách mới nhưng nội dung vẫn cũ vẫn còn những lỗi phạm phải mà không hề có sửa chữa; - Điểm mới năm nay có thêm bộ tự điển tiếng Việt... lai Tàu của Bùi Hiền
Các hội đoàn không thuộc cơ quan nhà nước, phi sản xuất, không kinh doanh vẫn ngốn của ngân sách Việt Nam tới 68 nghìn tỷ VND một năm, theo báo Giáo Dục (06/09/2018). Trang báo này cũng nhắc điều mà dư luận đã biết từ lâu rằng "các tổ chức chính trị - xã hội đều là những đơn vị không làm ra của cải vật chất cho đất nước"......Việt Nam "có khoảng 460 hội, tổ chức xã hội, nghề nghiệp cấp quốc gia, 20 tổ chức công đoàn ngành; trên 36.000 tổ chức hội, hiệp hội, câu lạc bộ ở các địa phương".
"Thông tư 19 chỉ nhằm để giúp các doanh nhân và cơ sở thương mại phát triển ở trong bảy tỉnh biên giới, không có ảnh hưởng gì đến các tỉnh khác cũng như sẽ không có ảnh hưởng gì đến tiền tệ hay chính sách tiền tệ." Trả lời: Điều này hoàn toàn sai. Thông tư 19 đã chính thức đem nhân dân tệ vào đất nước Việt Nam và trong bảy tỉnh biên giới sẽ có hai thứ tiền tệ: VND va NDT. Thông tư 19 đã ghi rõ là các doanh nhân cũng như là cư dân ở những vùng gần biên giới có thể mua bán dùng tiền mặt hay qua hệ thống ngân hàng bằng cả hai thứ tiền. Như vậy là mặc nhiên cho NDT làm đồng tiền chính thức ở những vùng đó, và hàng hóa hay dịch vụ một khi đã được mua hay bán bằng NDT ở những vùng biên giới thì sẽ được phân phối đi trong cả nước Việt Nam, do đó không thể nào ngăn chặn được.
Bảo Trợ