‘Riêng một góc trời’(Ngô Thụy Miên): Chia ly chỉ là nỗi buồn dịu nhẹ như nắng phai cuối đông

28 Tháng Tám 20182:07 SA(Xem: 323)

Ngô Thụy Miên là một nhạc sĩ tài hoa với những bản tình ca tuyệt đẹp mà thời gian trôi đi càng thêm ăn sâu vào trong trái tim người yêu nhạc. Với nhạc sĩ tình yêu trong ông luôn trong sáng và đẹp đẽ. Nhưng cuộc tình nào rồi cũng phải chia ly, và chia ly trong con mắt ông không phải là điều cực kì đau khổ mà đâu đó phảng phất nỗi buồn dịu nhẹ như ánh nắng phai ngày cuối đông.

Nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên (sinh năm 1948) luôn có một góc riêng trong cuộc đời, dành riêng cho mình. Ông sống và sáng tác mà không để tâm đến hoạt động xô bồ của giới showbiz. Có lẽ chính vì thế mà trong những tác phẩm tình ca của ông mang những cảm xúc rất riêng, mang đậm phong cách của mình ông.

Ông đã từng nói rằng: ‘‘ …Tôi chỉ là một người viết Tình Ca. Trong những tháng năm sắp tới, chỉ mong được sống, thở bằng trái tim và âm nhạc, để có thể tiếp tục gửi đến cho người, cho đời những rung động, những tình cảm riêng tư của mình..’’


và Riêng một góc trời là những cung bậc cảm xúc, những yêu thương và những nỗi buồn được ông cất giấu ở nơi trang trọng nhất trong góc của tâm hồn mình, một khoảng trời riêng.

blank
(Ảnh: Duonglamecotourism.com)

Tình yêu trong con mắt nhạc sĩ Ngô Thụy Miên

Tình yêu là những gì đẹp nhất, trong sáng và tinh khôi nhất mà tạo hóa ban tặng cho con người. Tình yêu có thể hàn gắn thảy mọi nỗi đau trong tâm hồn của một người. Người ta ví tình yêu như giọt sương mai long lanh dưới ánh nắng bình minh hay những làn gió thổi mát cho tâm hồn khô cằn sỏi đá bỗng dưng như vui tươi trở lại.

Và trong con mắt của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, tình yêu trong ông cũng được ví với những hình ảnh đẹp nhất, lãng mạn nhất: ‘‘Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ’’.

Với nhạc sĩ, Em như một thiên thần được nắng gửi vào trong giấc mơ tươi đẹp để làm bừng sáng cả một góc trời trong tâm hồn. Ngày em đến bên tôi tự nhiên mà nhẹ nhàng đến vậy. Ta như nghe được tiếng suối chảy hay tiếng lòng rung động trong tình yêu đầy mơ mộng của ông.

Riêng một góc trời là nỗi buồn chia li nhẹ nhàng dịu vợi

Không như những cuộc chia li đẫm lệ, hay cái bi ai thê thảm. Chia li trong lời ca của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên nhẹ nhàng như một cơn gió nhẹ cuốn theo đi những lời thề nguyền yêu thương.

Cuộc chia li ấy buồn nhẹ nhàng như vạt nắng lúc chiều tà của một ngày cuối đông, yếu ớt nhưng vẫn mang theo nét đẹp khi ca từ mà ông viết như sự trau chuốt đến mượt mà ‘‘Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa’’. Không quá đau khổ nhưng người nghe như được nghe tiếng xao xác của con gió thu cuốn những chiếc lá khô lìa cành mang theo những lời thề nguyền thủa còn yêu.

blank
(Ảnh: YouTube)

Tại sao chia li trong ông là buồn nhưng không quá nhiều đau khổ, phải chăng ông không yêu? Không phải vậy, mà bởi lẽ nỗi buồn đau trong ông là ẩn giấu thầm kín, chiếc lá héo úa mà rụng rơi lìa khỏi cành thì ai biết được chiếc lá kia không đớn đau?


Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi…

Ông hiểu quy luật của cuộc đời mà không ai có thể định đoạt được. Quy luật như bất biến, bởi dẫu gì thì mây vẫn luôn trôi theo gió về cuối chân trời, mưa vẫn cứ rơi vào lòng đất mẹ và hợp rồi sẽ phải tan.Và nỗi buồn do sự chia li cũng là bởi duyên phận của đời người, có lẽ vì vậy mà ông đã buông xuống lời tiễn biệt nỗi buồn không trong bi lụy.

Với giai điệu chầm chậm, đượm buồn nhưng cao vút sâu lắng, lối hát thẳng băng nhả từng chữ của Tuấn Ngọc không cần những nốt luyến bolero bi lụy, vậy mà chạm sâu vào tâm can người nghe. 

Nỗi buồn trong Riêng một góc trời dường như những sợi khói mỏng manh, nhè nhẹ, nhưng đầy vấn vương. Ca khúc mang lại cho ta một nỗi nhớ, hồi ức về những yêu thương đã qua trong đời và rồi chợt hỏi mình, có bao người đang âm thầm đi bên cuộc đời với những mảnh tình hiu hắt, với nỗi buồn như tâm hồn héo úa để rồi thấy mình hạnh phúc biết bao khi biết rằng ở nơi nào đó có người đang đợi chờ.

Sự tiếc nuối và nỗi nhớ những kỉ niệm cũng trở nên tuyệt đẹp trong ca khúc của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên

Cùng với sự chia li là sự tiếc nuối khôn nguôi cứ âm thầm kéo về làm ca khúc như đong đầy cảm xúc.

blank
(Ảnh: WordPress.com)

Hỏi lòng mình có ai không tiếc nuối những kỉ niệm, những khoảnh khắc đẹp của một thời êm đềm đã phai phôi. Không có cuộc tình nào là vĩnh cửu, nhưng lại có những giây phút vĩnh cửu mãi không quên. Và để rồi tiếc nuối biết bao khi thầm gọi ba từ:“người yêu dấu” một thủa nay đã tắt lịm trên môi.


Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai

Vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai
Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối
Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời

Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi
Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu.

Người thể hiện thành công ca khúc Riêng một góc trời của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên không ai khác là nam danh ca Tuấn Ngọc.

Bằng chất giọng ấm áp, trầm sâu đầy nội lực nhưng lại hát dễ dàng những nốt nhạc cao nhất, không luyến láy, nhả từng từ từng từ đơn độc, tựa như nỗi đau của một người đã nuốt nước mắt vào tim, không hề còn tiếng nức nở, là lời của một người đã trải qua biết bao sóng gió của cuộc đời, chỉ như kể lại một câu chuyện đời…


Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá?

blank
Danh ca Tuấn Ngọc. (Ảnh: Thoibao.today)

Rồi một ngày đôi chân chợt mỏi và thấy chông chênh, chơi vơi giữa sương khói của cuộc đời. Ngoảnh lại nhìn bỗng thấy cô đơn khi người đã chẳng bên ta. Muốn tìm lại những ngày thơ mộng, những đắm say và nồng nàn ngọt ngào ấy thì đã xa xôi lắm rồi, chỉ còn lại đây sự buốt giá của con tim giữa cái nắng của hạ vàng. Và chặng đường kiếm tìm hạnh phúc bỗng chốc trở nên rã rời trong mê mải.

Một mai em nhé, có nghe Thu về, trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau

Ai khi yêu cũng đều mong ước rằng họ sẽ được bên nhau, sẽ cùng nhau dệt mộng vàng, có thể cùng sánh đôi trên con đường lấp lánh ánh sao đêm hay con đường ngập lá vàng rơi. Và đâu đó trong nhân gian có những yêu thương lạc mất sẽ lại tìm thấy nhau. Bởi trong khung trời của riêng mình ta vẫn không thôi hoài niệm và xin được gọi mãi tên nhau cùng với những nhớ thương được cất giấu ở một góc trời.

Có thể thấy rằng tình yêu trong đôi mắt của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên là những gì trong sáng, tinh khôi và cao quý nhất. Có lẽ với ông, yêu là chết ở trong lòng một ít, nhưng hãy cứ yêu để được trải nghiệm những khoảnh khắc tuyệt vời mà tình yêu mang lại. Hãy để cho tâm hồn được tắm mát bởi những khoảnh khắc tuyệt đẹp khi yêu.

Khi con người ta trải qua những vết thương lòng, hay có những mất mát, cũng có khi là những giây phút khổ đau, thì đó cũng chỉ để ta biết trân quý hơn khoảnh khắc hạnh phúc, biết cảm thông hơn với nỗi đau của người, biết bao dung hơn với đời. Đó chính là một cung bậc cao hơn của tình yêu mà tạo hóa ban tặng cho con người.

Khi ta mải đắm chìm trong cái mệt mỏi của đời thường, những lo toan của cuộc sống khiến niềm vui cuộc sống thật khó kiếm tìm và con đường phía trước sẽ dài biết bao. Có lẽ lúc này ta tìm về những kí ức tươi đẹp, ngọt ngào ở một góc trời riêng trong tâm lại là một sự bình yên dịu nhẹ.

Tịnh Tâm DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
(Trong đời sống gia đình, có những lúc như đi vào ngõ cụt. Nghèo đói khổ cực làm cho con người phải nghi ngờ Thiên Chúa và đôi khi đánh mất niềm tin. Một chút chia sẻ sau đây như một lời mời gọi, nhắc nhở và xác tín hơn vào tình yêu của Thiên Chúa khi phải đối diện với những khó khăn trong cuộc sống)
Bạn biết không. Mẹ tôi nể phục mấy cô gái Hà Nội xưa lắm. Dưới con mắt của người nhà quê ra Hà Nội làm việc vặt, bà thấy các thiếu nữ nơi đây ứng xử khôn khéo, nói năng lễ độ, và khuôn phép lắm. Đó là chưa kể thêu thùa may vá, nữ công gia chánh… Nói chung là đảm.
Để trả lời những câu hỏi: “Chuyện của thằng cùi mà cứ lặp đi lặp lại hoài”? Những sáng tác của Hàn Mạc Tử (HMT) ra đời từ rất lâu trước khi ông bị bệnh phong cùi (leprosy)? Không có người cùi nào là thi sỹ hữu danh thứ hai sau HMT? Trong các tác phẩm, HMT không bao giờ nói về bệnh tật của mình.
Hôm nay, mở e-mail, tôi thấy một bài, tựa đề 20 năm nhà văn Duyên Anh lìa cõi tạm. Tôi ngồi lặng người, để mặc cho bao nhiêu ký ức về Duyên Anh chợt dồn dập trở về. Tôi còn nhớ như in, chiều ngày 30 tháng chạp năm Bính Tý, từ Luân Đôn tôi bàng hoàng nhận được tin Duyên Anh qua đời ở Paris ngày hôm trước. Tính theo dương lịch thì là ngày 6/2/1997.
Ngày này 8 năm trước, một bước ngoặt trong cuộc đời tôi. Lần đầu tiên tôi bước chân xuống đường để bày tỏ thái độ của mình với chủ quyền đất nước. Bằng tất cả những gì hăm hở nhất của tuổi trẻ, sự sục sôi căm hờn quân tàu cộng lăm le biển đảo ngoài khơi. Tôi đã bước xuống đường đi biểu tình.
Nguyễn Xuân Diện VỀ LỊCH SỬ CÁI YẾM CỦA ĐÀN BÀ VIỆT Ba cô đội gạo lên chùa Một cô yếm thắm bỏ bùa cho sư Sư về sư ốm tương tư…. (Ca dao cổ) - Một trong những phụ tùng rất đặc sắc của đàn bà Việt là cái yếm. Yếm là cái áo lót, là cái cooc xê (nịt vú) cổ của đàn bà Việt Nam. Chính vì yếm là vật để bao che cho một bộ phận đẹp nhất và gợi cảm nhất và lại là mặt tiền của cơ thể một người phụ nữ, nên yếm đã đi vào ca dao, đồng dao Việt Nam với những câu ca đẹp và thú vị lắm!
Ngụ Ngôn Mẹ - (Irene Temple Bailey) Người mẹ trẻ đặt chân trên con đường đời.“Đường còn xa lắm không?” Bà hỏi. Người dẫn đường trả lời: “Còn xa lắm, và đầy chông gai nữa . Bà sẽ già cỗi trước khi đi đến cuối con đường. Tuy vậy, cái cuối cùng bao giờ cũng tốt đẹp hơn lúc khởi đầu”. Nhưng người mẹ trẻ tỏ ra sung sướng. Bà không tin rằng lại có điều gì tốt đẹp hơn những năm tháng bà được làm người mẹ. Vì vậy, bà thản nhiên vui đùa với các con, bẻ cho chúng những bông hoa tươi thắm bên đường, tắm chúng trong những dòng suối trong mát. Nhìn những tia nắng mặt trời nhẩy múa xung quanh con mình, bà mẹ trẻ cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời, bà kêu lên: “Liệu còn có điều gì đáng yêu hơn cuộc sống này nữa không?”
Tháng Năm, tháng Hoa dâng kính Đức Mẹ lại về, làm tôi nhớ đến Mẹ tôi và liên tưởng đến một kỷ niệm đẹp thời niên thiếu. Hồi đó, mỗi năm đến tháng Hoa, đối với tôi là cả một tháng tìm tòi sáng kiến để trang trí bàn thờ Đức Mẹ. Mẹ tôi giao “công tác” trong tháng Năm cho tôi là trang trí bàn thờ, chưng hoa đèn nến cho bốn lần đọc kinh dâng kính Đức Mẹ tại nhà tôi. (Post 4/5/2013)
Bài viết được đăng lần đầu tiên trên tờ Cosmopolitan vào tháng 8/2004 với tựa đề “Cô ấy có con với kẻ hãm hiếp mình”. Câu chuyện kể về cuộc đời của Jora Trang – một phụ nữ gốc Việt có thai với kẻ hãm hiếp mình năm 12 tuổi.
Mẹ tôi ra đi vào đầu mùa Xuân 2019, khi vạn vật vừa bừng tỉnh giấc sau những đêm dài ngủ Đông. Ngoài kia trăm hoa khoe sắc đua nở dưới ánh ban mai rực rỡ, mẹ tôi như đang ngủ giữa rừng hoa hương thơm và tươi đẹp đủ sắc màu. Nhưng mẹ ơi! Nơi đây không phải hội hoa đón xuân mà nơi nhà quàn âm u, lạnh lẽo của mấy chục vòng hoa tang tiễn biệt thơm mùi nhang khói, và tiếng than khóc vang lên của 8 người con mất mẹ.
Bảo Trợ