Truyện Ngắn Song Ngữ: Giọt Nước Mắt Của Mẹ

25 Tháng Tám 20181:23 CH(Xem: 175)

MOTHER’S TEARS – GIỌT NƯỚC MẮT CỦA MẸ

Mother's tears

“Tại sao mẹ khóc?” một cậu bé hỏi mẹ mình.

“Because I’m a Mother,” she told him.

“Bởi vì mẹ là một người mẹ”, cô nói với con.

“I don’t understand” he said.

“Con không hiểu” cậu bé nói.

His mom just hugged him tightly and said, “You never will!”

Mẹ chỉ ôm cậu thật chặt và nói: “Con sẽ không bao giờ!”

Later the boy asked his father why Mother seemed to cry for no reason.

Sau đó cậu bé hỏi cha mình tại sao mẹ dường như khóc không có lý do.

“All mothers cry for no reason” was all his Dad could say.

“Tất cả các bà mẹ đều khóc không có lý do”, đó là tất cả những gì người cha có thể nói.

The little boy grew up and became a man, still wondering why mothers cry. So he finally put in a call to God.

Cậu bé lớn lên và trở thành một người đàn ông, vẫn tự hỏi tại sao các bà mẹ khóc. Vì vậy, cuối cùng anh ta đã gọi điện thoại hỏi Thiên Chúa.

When he got God on the phone the man asked, “God, why do mothers cry so easily?”

Khi Chúa trả lời, người đàn ông hỏi: “Chúa ơi, tại sao các bà mẹ khóc dễ dàng thế?”

God said, “You see, when I made mothers, they had to be special. I made their shoulders strong enough to carry the weight of the world, yet gentle enough to give comfort.

Thiên Chúa nói: “Con thấy đấy, khi ta tạo ra những người mẹ, họ phải trở nên đặc biệt. Ta làm vai của họ đủ mạnh  để gánh được cả thế giới, nhưng cũng đủ nhẹ nhàng để ban niềm an ủi”.

I gave them an inner strength to endure childbirth and the rejection that many times come from their children.”

Ta đã cho họ một sức mạnh bên trong để chịu đựng được việc sinh con và sự ruồng bỏ nhiều lần đến từ con cái của họ”.

“I gave them a hardiness that allows them to keep going when everyone else gives up, and to take care of their families through sickness and fatigue without complaining.”

“Ta đã cho họ sự cứng rắn để cho phép họ tiếp tục tiến lên khi những người khác từ bỏ, và chăm sóc gia đình của họ dù trải qua bệnh tật và mệt mỏi mà không phàn nàn”.

“I gave them the sensitivity to love their children under all circumstances, even when their child has hurt them very badly. This same sensitivity helps them to make a child’s boo-boo feel better, and helps them share a teenager’s anxieties and fears.”

“Ta đã cho họ sự nhạy cảm để yêu con cái của họ trong mọi trường hợp, ngay cả khi con họ đã làm tổn thương họ rất nặng. Sự nhạy cảm này giúp họ làm cho một đứa trẻ khi tức giận cũng trở nên tốt hơn, và giúp họ sẻ chia những lo lắng và sợ hãi của một đứa trẻ vị thành niên”.

“I gave them a tear to shed. It’s theirs exclusively to use whenever it’s needed. It’s their only weakness. It’s a tear for mankind”.

“Ta đã cho họ một giọt nước mắt để rơi. Họ được toàn quyền sử dụng bất cứ khi nào cần thiết. Đó là điểm yếu duy nhất của họ. Đó là giọt nước mắt cho nhân loại”.

Theo Poem4today

Yên Thanh biên dịch

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hoshi Shinichi: Cái gói (Quỳnh Chi dịch nguyên tác ”Tsutsumi” ) - Có triển lãm tranh của một họa sĩ tại phòng tranh nọ. Người họa sĩ đã luống tuổi ấy có tới, vì hôm ấy là ngày đầu tiên. Trông ông có vẻ trẻ hơn tuổi nhiều. Khách vào xem thành dòng người mãi không dứt. Chủ phòng tranh lộ vẻ vui mừng: -Thưa họa sĩ, cuộc triển lãm lần này cũng rất thành công. Ông hãy xem kìa. Khách vào xem ai cũng hết sức chăm chú nhìn vào các bức tranh.
Alexander Đại đế là một trong những vị tướng vĩ đại của lịch sử. Trước khi ra đi, ông đã cho gọi các sỹ quan và truyền đạt ba ý nguyện cuối cùng của mình. Mọi người xung quanh đều rất tò mò và ngạc nhiên về những yêu cầu kỳ lạ này. Alexander was a great king. On his way home from conquering many countries, he came down with an illness. At that moment, his captured territories, powerful army, sharp swords, and wealth all had no meaning to him. He realized that death would soon arrive and he would be unable to return to his homeland. He told his officers: “I will soon leave this world. I have three final wishes. You need to carry out what I tell you”. His generals, in tears, agreed. be (un)able to V: (không) có khả năng làm gì need to: cần làm gì Alexander là một vị vua vĩ đại. Trên đường khải hoàn sau khi chinh phạt nhiều nước, ông ngã bệnh. Vào thời khắc ấy, những vùng đất ông chiếm được, quân đội hùng mạnh, những thanh gươm bén, và sự giàu có không còn nghĩa lý gì với ông. Ôn
Trên Trái đất có vô số loài cây, mỗi cây một dáng vẻ, một mùi hương. Trong đó có một loại cây khá lạ, hễ cứ chạm vào hoặc rung lắc là các lá khép lại. Có rất nhiều sự tích về cây xấu hổ, chúng ta cùng tìm hiểu một câu chuyện dưới đây lí giải về nguồn gốc
Nếu không có tiếng súng bên ngoài làm tôi thức giấc, thì có lẽ đêm vẫn còn là một nỗi buồn chảy quanh như một khúc sông lạc nguồn. Cơn mưa chiều đã tạnh từ bao giờ. Tiếng gió rung qua liếp cửa từng hồi đã làm gẫy đổ giấc mơ của tôi, trong đó nụ hôn của Ngải Hương trở thành đậm đặc trên môi, rã rời và xao xuyến làm sao. Trong giấc mơ tôi thấy tôi trở lại Hà Nội. Những cây sấu vừa ra hoa. Con đường có những viên gạch sần sùi dán kín một thơ ấu của tôi bây giờ cũng ngại ngùng và mơ hồ không kém. Trong giấc mơ tôi cũng thấy tôi lùi lại những ngày tháng buồn rầu khi rách nát rơi xuống đời như phấn hoa.
Con người ta đến với thế giới này với hai bàn tay trắng và lúc ra đi cũng vậy. Tiền bạc, danh vọng dù nhiều và cao sang đến đâu cũng chẳng thể mang theo. Vậy đâu mới là quan trọng nhất trong đời người? Thirty years ago in Washington, D.C., a businessman’s wife carelessly dropped her purse in a hospital on a winter night. The businessman was extremely worried and went out to look for it that night, because the purse contained not only $100,000 but also a confidential marketing document. As soon as the businessman hurried to the hospital, he saw right away a thin girl who was squatting down next to the wall in the hallway, trembling with cold, and in her arms was exactly the purse his wife had lost.
- Ủa, gì mà họ chạy rầm rầm trên thang gác thế? Tất cả nhân viên trẻ tuổi của phòng "Việc Bản xứ" dưới kia ùa vào. Phán Kính đi đầu nói: - Hôm nay ông Phó đi vắng. Mắc bầu cử chánh tổng Bảo Nham. Phán Hòa tiếp: - Lên đây phá một bữa cho vui. Những người vừa vào lần lượt tới bắt tay Đồng, ông Phán mới đổi về Tòa Sứ tỉnh đây được đâu ba ngày.
Câu chuyện Cây tre trăm đốt vẫn theo một mô típ quen thuộc: Chàng trai nghèo đi làm thuê cho phú ông giàu có. Để lấy được cô con gái nết na của phú ông, anh bị thách cưới bằng một cây tre trăm đốt. Nhưng trên đời làm gì có cây tre như vậy?
Kéo lại đường khóa của chiếc áo choàng đang ủ kín thân con, quờ đôi bàn tay cứng đờ và tím tái vuốt nhẹ đôi bờ má mịn màng của sinh linh bé bỏng. Hôn con lần sau cuối, chị từ từ khép mắt!… Đêm mưa sùi sụt, gió đông thổi buốt lạnh tựa hồ từng nhát roi vi vút quất lên thân của kẻ bộ hành. Trời rét quá! Không phải cái rét ‘cắt da cắt thịt’ như dưới vùng đồng bằng mà là cái ‘rét ngọt rét lọt tới xương’ nơi đỉnh cao chon von cuối trời Tây Bắc: cái rét gần âm độ C có mang theo mưa rừng và gió núi…
Bà mẹ già ngồi vào bàn ăn với người con trai, con dâu và hai đứa cháu nội. Bữa ăn trưa đã được chị bếp dọn. Bà mẹ ngồi yên, hai bàn tay đặt lên đùi, nhìn từng món một khi chị bếp đặt lên mặt bàn, bà cố gắng giữ vẻ thản nhiên, không nói năng gì khi thấy một món ăn bà thích nhất. Bà biết người ta không nấu nướng món ăn đó cho bà, mà đó chỉ là một chuyện tình cờ; con trai và con dâu bà thường bảo bà là họ không thể ăn được các món ăn mà bà thích vì đó là những món ăn quê mùa. Cho nên có món đậu nấu tiêu hôm nay không phải là vì bà thích món này.
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:
Bảo Trợ