Con Nuôi Mẹ Tính Tháng Tính Ngày…

25 Tháng Tám 20184:21 CH(Xem: 144)

Con nuôi mẹ tính tháng tính ngày…

blank
Mẹ tôi và bảy đứa con (Hình: La Quốc Tâm cung cấp)

La Quốc Tâm

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: ngoclan@nguoi-viet.com.

Được tin nhắn mẹ tôi vào bệnh viện cấp cứu sau một chuyến đi xa về. Mẹ tôi tuổi đã cao nhưng vẫn thường xuyên đi du lịch đây đó, lúc đi thăm con cháu, lúc cùng những người bạn già đi hành hương hay dự các khóa tu v.v… Tôi rất vui khi tuổi mẹ đã cao nhưng còn đi đứng khỏe mạnh, vui vẻ sống trong chuỗi ngày xế bóng. Nhưng lần này vừa trở về từ khoá tu ở Canada, thì mẹ phải nhập viện vì sức khỏe quá yếu, hết năng lượng, phải ngồi xe lăn khi xuống máy bay.

Chúng tôi anh em bảy đứa, ai cũng đã lớn, lập gia đình riêng, rồi công ăn việc làm đẩy đưa chúng tôi sống nhiều tiểu bang. Trong khi mẹ tôi vẫn giữ lại căn nhà cũ ở New Jersey để tụi tôi có nơi tụ về mỗi lần đám giỗ ba. Có lần tôi gợi chuyện mời mẹ về ở chung với gia đình tôi. Tôi đưa lý do khí hậu Cali nắng ấm quanh năm thích hợp với người lớn tuổi hơn thời tiết khắc nghiệt bên miền đông bắc New Jersey vào mùa đông băng giá.

Đi tới chơi, ở thăm con cháu vài tuần, mẹ lại nhớ căn nhà nhỏ, nhớ cái không gian riêng biệt với gian thờ cúng của mẹ. Ở nhà, trên căn gác vài năm gần đây, mẹ dọn dẹp cho gọn gàng và sắp đặt bàn thờ Phật, bên cạnh là di ảnh của những người quá cố và hình ba tôi. Nơi căn gác nhỏ này, mẹ tôi có thể yên tĩnh, chú tâm vào những hồi kinh sáng sớm. Mẹ không muốn rời xa ngôi chùa mẹ thường lui tới hàng tuần từ bao năm nay, không muốn xa những người bạn già chở nhau đi chùa vào mỗi cuối tuần Chủ Nhật. Mẹ có cuộc sống riêng của mẹ, và mẹ không muốn làm gánh nặng cho bất kỳ đứa con nào. Mẹ tôi thường nói vậy để tụi tôi yên tâm chú trọng lo cho cuộc sống gia đình riêng và nuôi nấng các cháu của bà được sung túc là mẹ vui rồi. Mẹ tôi chân thật nói như vậy chứ không có ý hay lời trách móc.

Những lúc mẹ lên chương trình đi thăm con cháu, mẹ đều phân chia thời gian cho đều để tránh bị phân bì là mẹ thương đứa này hơn đứa kia. Mẹ cười nói đứa nào cũng là con, chỗ nào vui thì mẹ ở lâu hơn. Mỗi khi mẹ ghé thăm gia đình nào là hầu như con cháu đều giới thiệu những hàng quán, thức ăn ngon để lấy lòng mẹ ở cho lâu. Nhưng chỉ vài tuần mẹ lại đi tiếp chương trình thăm con cháu đã hoạch sẵn.

Chị tôi cho mọi người biết mẹ nhập viện vì quá yếu. Anh em ai cũng nao nao tìm vé bay về. Chị tôi cản lại, nói chưa tới nước phải gấp rút, để bác sĩ chẩn bịnh rồi coi chia lịch trình thăm nuôi dưỡng bịnh. Đừng về hết một lượt rồi ra đi cùng một lúc làm người bệnh cảm thấy thêm hiu quạnh. Nghe có lý, ờ thì chờ bệnh tình của mẹ ra sao rồi anh em tôi sẽ có sắp xếp chương trình, thời khóa biểu mỗi gia đình một tuần về NJ thăm mẹ.

Con nuôi mẹ tính tháng tính ngày như vầy sao? Chúng tôi có phạm tội bất hiếu không khi xưa mẹ nuôi chúng tôi không kể tháng ngày?

Mỗi ngày, chị và ông anh đang sống ở tiểu bang NJ đều cho tụi tôi biết tình hình sức khỏe của mẹ. Có lúc mẹ ngủ mê man, lúc tỉnh thì lại quá yếu, thều thào nói chuyện, nên tụi tôi chỉ được tin nhắn bệnh tình của mẹ qua bà chị, ông anh.

Cho đến khi bác sĩ báo cho biết một mạch (artery) bị nghẽn, nếu không chữa trị sẽ đến lúc tệ hơn và sẽ bị tai biến xảy ra bất cứ lúc nào. Ông bác sĩ giải thích cặn kẽ và cho xe cứu thương di chuyển mẹ qua nhà thương điều trị về tim, cũng như cho biết cuộc phẫu thuật được sắp xếp lúc 7 giờ 30 sáng Thứ Hai.

Sau khi nghe ông anh cho biết tình trạng như vậy, không ai bảo ai, bảng vẽ lịch trình về thăm mẹ không còn phù hợp trong lúc này, mỗi đứa chúng tôi tự tìm vé để bay về với mẹ cho kịp trước khi mẹ vào ca mổ tim.

Không như dự tính ban đầu, tôi muốn về với mẹ sớm nhất có thể “Mẹ già như chuối chín cây, gió lây mẹ rụng…” nếu làm được gì cho mẹ hôm nay, tôi sẽ không đợi chờ.

Sáng sớm Chủ Nhật, khi còn đang ngủ, tiếng chuông điện thoại tôi reo. Nhận ra số điện thoại của mẹ, tôi bật dậy trả lời. Tôi muốn nghe tiếng nói của mẹ vì vài tuần nay, khi mẹ đi khoá tu rồi về thì nhập viện ngay, tôi ao ước được nghe lại tiếng của mẹ để tôi có thể biết sức khỏe mẹ tôi ra sao.

Tôi có nhiều câu hỏi muốn hỏi mẹ, nhưng giọng nhẹ nhàng mẹ hỏi về chuyến bay của tôi tối nay mấy giờ, và sẽ về ở bao lâu. Khi nghe anh em tôi tụ về, mẹ mừng lắm và an tâm hơn cho cuộc giải phẫu sáng Thứ Hai. Tôi lấy làm sung sướng đã đem lại niềm vui cho mẹ khi mẹ cần tụi tôi trong lúc này. Một quyết định sáng suốt là về thăm mẹ hôm nay vì có ai biết ngày mai sẽ ra sao, biết có còn bao nhiêu cơ hội được làm cho mẹ vui.

Ngồi trên chuyến bay đêm, tôi nhận ra là chưa bao giờ tôi nôn nóng, mong chờ và tính từng giờ để được về bên mẹ như lúc này. Tôi muốn bay về cho kịp giờ trước khi họ chuyển mẹ tôi vào phòng mổ. Tôi hy vọng sẽ về đúng lúc, để tôi đặt tay tôi lên tay mẹ và nói một lời cho mẹ yên tâm và vững tin để vượt qua cuộc giải phẫu.

Con luôn ghi nhớ mẹ nuôi con như biển trời lại láng, chúng con sẽ tính từng tháng, sẽ tính từng ngày để lo cho mẹ được sống những chuỗi ngày cuối đời bình an và tâm luôn an lạc.

We love you, mom.
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Giữa thế kỷ 19 Trung Hoa dưới triều nhà Thanh đã trải qua hai cuộc chiến tranh với đế quốc Anh. Trận Nha Phiến Chiến Tranh thứ nhất diễn ra từ năm 1840 đến 1843 và trận thứ nhì từ 1856 đến 1860. Trong trận thứ nhì, Anh còn được Hoa Kỳ, Pháp và Nga trợ chiến. Triều đình Thanh thua nặng nên đã phải ký với Anh một số hiệp ước bất bình đẳng, phải nhường một số đất đai cho Anh, phải mở cửa khẩu cho các nước ngoài tiến vào buôn bán và phải chấp thuận nhiều đòi hỏi phi lý ngay trên đất nước Trung Hoa.
Người ta định nghĩa quê hương bằng nhiều lối, đối với tôi, cũng không là chùm khế ngọt hay con diều biếc, mà quê hương chính là mùi… nước mắm! Đã là người Việt Nam, ai cũng mê nước mắm. Thích thì còn bỏ được, nhưng mê thì có phần đắm đuối, khó xa rời.
Từ xưa tới nay, những người sống thọ trên 100 tuổi không phải là hiếm thấy. Rốt cuộc thì những người sống thọ có gì khác với người bình thường? Thường thì những người sống thọ đều có 4 cái “lười”, nếu bạn có được 2 điều trong số đó cũng đã rất tốt rồi.
Thực ra máy bay 737 này đã được hãng Boeing đưa vào hoạt động từ gần 10 năm nay, và riêng 737 MAX thì từ 2017 và đã được liên tục cải tiến qua thời gian. Nó từng được cho là dòng máy bay thành công của Boeing vì rất an toàn.
Xuất hiện lần đầu tiên trên mạng xã hội Sina Weibo (Trung cộng), bài viết này đã nhận được hàng chục ngàn chia sẻ và bình luận. Nội dung tưởng như châm chích cười cợt mỉa mai nước Mỹ như một quốc gia ngu ngốc, sơ khai và ngây ngô, nhưng thực ra lại là lời phê phán sắc sảo sâu cay thú vị về chính Trung cộng!
Trong tháng này, tui tiễn ba gia đình cùa ba người bạn đi định cư ở nước ngoài. Họ đều là những người thành đạt, giàu có ở Việt Nam. Rất thành đạt và tài sản tính đơn vị hàng triệu đô la. Một bạn là doanh nhân, hai vợ chồng có tài sản khá lớn, nhiều bất động sản trên những khu phố vàng của Sài Gòn. Họ có ba đứa con đang tuổi lớn và đã có hai đứa đang học ở Mỹ. Gia đình anh đi diện EB5 định cư ở Mỹ.
Muốn bảo vệ hạnh phúc trong hôn nhân, xin quý bà hãy nhường lui một bước! The Surrendered Wife (Người Vợ Hàng Phục) của tác giả Laura Doyle là một cuốn sách bestseller bán chạy nhất. Ngay chỉ trong tháng đầu tiên, số bán đã đạt con số 100,000 bản. Đây là một quyển sách độc đáo bàn về cách bảo vệ hạnh phúc trong cuộc sống vợ chồng.
Trong một câu chuyện gần đây với mấy người bạn, biết rằng tôi đang viết một cuốn sách về các nền văn minh, một anh bạn bỗng hỏi, trong tình trạng hiện thời, vậy thì nguy cơ nền văn minh của chúng ta sụp đổ có nhiều khả năng đến đâu. Câu hỏi này bỗng làm tôi suy nghĩ nhiều và sau đây là môt số suy nghĩ để trình bày với quý vị độc giả.
Anh sinh năm 1953, ở Hà Nội, giàu lắm, có mấy cái nhà mặt phố cho thuê, toàn cỡ vài chục triệu/tháng nhưng đường vợ con của anh thì lận đận lắm. Đến tận năm anh rất luống tuổi mới biết yêu, nên vội cưới. Nghe em rể anh kể, thì “chị” sinh năm 1984, hình thức cũng thuộc diện xinh gái, khéo ăn khéo nói, người Hà Nội, gia đình cũng khá giả, kém anh “chỉ có” 31 tuổi, mà anh là con trưởng, lại ở thế độc đinh,
Thưa cô, cháu là cô gái con nhà nghèo, gia đình ở tỉnh lẻ. Bố cháu là hiệu trưởng một trường trung học của tỉnh, mẹ cháu cũng là cô giáo trong trường. Gia đình cháu lại nhiều anh chị em nên tương lai nắm chắc phần thua thiệt trong xã hội. Cháu là con gái lớn trong gia đình, năm nay cũng trên 30, cháu chưa yêu ai bao giờ, cháu chỉ biết học, khi học xong thì ra đi làm.
Bảo Trợ