Nhà Nước Cởi Hiến Pháp Chiến Với Dân

21 Tháng Tám 20184:40 SA(Xem: 94)

Nhà nước cởi hiến pháp chiến với dân

blank
Nguyễn Tín, Đoan Trang bị đánh đêm 15/8/2018 và tang vật gây án do công an HCM thực hiện. (Hình từ bạn bè của Đoan Trang.)

​Nguyễn Tường Thụy (Nguồn: RFA)

Không phải bây giờ mà từ lâu, nhà cầm quyền cộng sản ở Việt Nam đã chà đạp lên pháp luật. Từ khi phong trào xã hội dân sự độc lập phát triển mạnh thì sự chà đạp này rõ ràng hơn, lộ liễu và ngang ngược hơn. Tới mức bà Phạm Thị Thanh Vân (Ngô Bá Thành), người từng giữ nhiều trọng trách trong hệ thống chính trị của chế độ Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam phải thốt lên: “Ở Việt Nam ta đã có cả một rừng luật nhưng khi xét xử lại dùng luật rừng!”.

Nhiều người hoạt động bị đánh đến trọng thương, tàn phế. Kẻ thủ ác giấu mặt có, công khai có, bằng chứng có nhưng chỉ biết chịu đau đớn, tự chữa trị vết thương, chấp nhận thương tật và tiếp tục công việc của mình, cống hiến nốt sức tàn cho công cuộc chấn hưng đất nước và nòi giống.

Những nạn nhân hàng đầu của sự hành xử phi pháp có thể kể ra: Trương Minh Đức, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Trung Tôn, Trương Văn Dũng, Nguyễn Chí Tuyến, Lã Việt Dũng, Trần Bang, Phạm Đoan Trang, Trần Thị Nga và cả những dân oan như Trịnh Bá Tư, Trần Ngọc Anh, Trần Văn Sang… Đó là những người bị đánh gây thương tích rất nặng thậm chí tàn phế. Còn nhẹ hơn có thể kể ra hàng trăm.

Điều cay đắng nữa là khi ra tòa lại là những người trong số đó với di chứng của những trận đòn thù, đi lại không vững, chứ không phải là những kẻ đã đánh đập họ.

***
Tuy nhiên, bước đột biến về sự xé bỏ pháp luật có thể tính từ đợt biểu tình chống Luật đặc khu và Luật An ninh mạng. Nếu như trước đây, sự đàn áp được nhận xét là nhà cầm quyền chà đạp lên hiến pháp thì từ ngày 17/6/2018 (tuần biểu tình thứ 2) phải dùng chữ “cởi hiến pháp”. Lần đầu tiên người biểu tình bị xử tù và con số đó tiến thẳng tới hàng chục chứ không phải bắt đầu từ con số 1.

Khi đã vứt bỏ hiến pháp để chiến với dân thì nhà cầm quyền nắm chắc phần thắng vì họ được tổ chức chặt chẽ, quân đông, công cụ tinh vi và trớ trêu thay là sức mạnh ấy lại được nuôi bằng tiền của phe kia. Còn phe dân tay không, chỉ biết dựa vào pháp luật mà pháp luật lúc này không được phe cầm quyền thừa nhận. Kết quả là hàng trăm người bị bắt làm tù binh, hàng chục người vào tù. Người sưng vù mặt mũi, người gãy đến ba cái răng, có người vì uất hận mà nuốt cả răng trộn máu vào trong ruột. Tức là một cuộc đấu không theo hạng cân, không có trọng tài và đầy tính man rợ của chất rừng rú.

Nếu bình đẳng, có pháp luật, lẽ phải làm trọng tài thì kết quả sẽ đảo ngược, phe cầm quyền thua là điều không có gì phải bàn cãi. Chẳng thế mà nhiều người đã thách nhà cầm quyền tôn trọng pháp luật và đương nhiên họ không bao giờ dám chấp nhận.

***

Theo đà cởi hiến pháp, nhà cầm quyền đẩy tội ác của họ lên nấc thang mới, khốc liệt hơn, tàn bạo hơn bằng hai sự kiện diễn ra chưa đầy 24 giờ: Tối 15/8/2018 là phá buổi liveshow của Nguyễn Tín và sáng 16/8 là kết án ông Lê Đình Lượng 20 năm tù và 5 năm quản chế.

Đêm hát của Nguyễn Tín chỉ hát nhạc vàng, không trình diễn bài nào của Việt Khang, Trần Vũ An Bình hay Nguyễn Đức Quang, Trúc Hồ mà bảo chọc giận họ. Vấn đề ở đây không phải là nội dung thế nào mà đơn giản là sự có mặt của những người họ sợ. Cho hát thì được hát, không thích thì phá, thế thôi. Không có lý lẽ, điều khoản pháp luật nào ở đây. Nhiều người bị đánh và bắt đi trong đó 3 người bị đánh tàn bạo nhất là Nguyễn Tín, Phạm Đoan Trang, Nguyễn Đại.

Cả ba người bị đánh đi đánh lại nhiều lần, bầm dập toàn thân, đi không nổi. Máy tính, điện thoại, thẻ ATM, tiền, giấy tờ bị tước đoạt. Đoan Trang bị đưa đi thẩm vấn rồi đi bệnh viện cấp cứu. Tác giả “Chính trị bình dân” bị chúng dồn tất cả lòng căm thù, đánh cô đến nát cả chiếc mũ bảo hiểm. Nguyễn Tín và Nguyễn Đại bị trói, bịt mắt đưa đến Củ Chi rồi thả mỗi người một nơi lê lết giữa đồng không mông quạnh để không biết được phương hướng và khó tìm được sự giúp đỡ. Tóm tắt là như vậy, còn lời kể của nạn nhân và những người chứng kiến nghe thật rùng rợn, cho thấy tội ác của công an HCM quá ghê tởm.

Vụ này làm ta liên tưởng đến vụ Nguyễn Trung Tôn bị bắt ở Ba Đồn, Quảng Bình. Anh bị mật vụ thay nhau đánh đập trong nhiều giờ rồi đem vứt ở một khu rừng thuộc tỉnh Hà Tĩnh sau khi đã lột sạch từ tài sản cho đến quần áo của anh. Có phải đây là kiểu khủng bố đã được đưa vào giáo trình hoặc được phổ biến trong ngành công an để học tập?

Còn vụ thứ hai xảy ra sáng hôm sau tại Nghệ An: xử ông Lê Đình Lượng.

Trước đây mức án cao nhất chụp lên cuộc đời tù nhân lương tâm dừng lại ở con số 16 năm tù giam, đó là trường hợp Trần Huỳnh Duy Thức. Năm 2017, dư luận phẫn nộ bởi các bản án tới 9 và 10 năm đối với hai người phụ nữ đang nuôi con nhỏ là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga; 12, 13 năm đối với Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng. Tới năm 2018, trong vụ đại án Hội anh em dân chủ, dư luận tiếp tục phẫn nộ với các mức án quá nặng 11,12 và 15 năm.

Thế rồi đến vụ án Lê Đình Lượng, kỷ lục về mức độ tàn bạo đã nâng lên bước nhảy vọt: 20 năm tù giam. Cũng như các vụ án tù nhân lương tâm khác, Lê Đình Lượng bị quy chụp hết sức tùy tiện, bừa bãi với các tội rất vớ vẩn như có tình cảm với Việt Tân, ca ngợi Việt Tân, sử dụng mạng xã hội facebook để tuyên truyền. Trong khi đó, so với rất nhiều trang fb khác, trang Lỗ Ngọc lại là trang ít người biết tới và nói năng khá chừng mực. Có khi vài ngày, anh mới viết một cái status vài dòng, hoặc chia sẻ một bài viết với mấy lời bình kèm theo.

Lối làm việc tùy tiện của Hội đồng xét xử là kết luận hành vi hoạt động lật đổ của Lê Đình Lượng chỉ dựa vào lời khai của hai nhân chứng. Đến khi hai nhân chứng phản cung tại tòa, tố cáo bị tra tấn, ép cung nên phải khai theo ý công an thì lập tức họ lôi hai nhân chứng đi và không bao giờ dám đưa trở lại với lý do không ai tin là người đau răng, người đau bụng.

Về nguyên tắc xét xử, không được chỉ dựa vào lời khai để kết tội bị cáo, kể cả lời khai của chính bị cáo. Lịch sử xét xử từng ghi nhận Nguyễn Thanh Chấn buộc phải nhận tội giết người để lãnh án chung thân vì không chịu được tra tấn, sau 10 năm ở tù mới được minh oan. Đó chỉ là 1 ví dụ.

Còn ở phiên tòa Lê Đình Lượng, nhân chứng đã tố cáo bị tra tấn, ép cung và rút lời khai nhưng tòa vẫn kết tội cho bằng được mà chẳng có bằng chứng gì. Hơn thế, có lẽ do tức tối vì bị hai nhân chứng tố cáo và phản cung mà chủ tọa phiên tòa Trần Ngọc Sơn lạnh lùng tuyên 20 năm tù, mặc dù trước đó, bên công tố đề nghị 17 năm. Được biết trong suốt quá trình điều tra, Lê Đình Lượng giữ quyền im lặng. Ngay cả khi ra tòa, Lê Đình Lượng vẫn giữ thái độ im lặng và… cười, nghĩa là không có lời khai nào từ bị cáo, còn nhân chứng thì đã phản cung, tức là kết án một người không có bằng chứng gì.

Trần Ngọc Sơn cũng từng xét xử vụ 14 thanh niên công giáo với mức án cao nhất tới 13 năm.

Những chỉ dấu trong thời gian gần đây cho thấy chế độ đang ở giai đoạn suy tàn. Nhà nước vốn không phải là nhà nước pháp quyền mà ngày càng thiên về bạo lực. Lẽ ra, xã hội rối ren, quan chức hủ bại, lòng dân không yên thì họ phải tìm cách chấn chỉnh lại hệ thống chính trị, sửa sang pháp luật, lấy đạo trị quốc để gây dựng lòng tin của nhân dân thì nhà cầm quyền lại làm ngược lại là tăng cường đàn áp.

Việc tăng cường đàn áp là không có điểm dừng. Rồi đây, có thể người hoạt động không chỉ bị thương tích mà còn bị tước đi tính mạng, không chỉ là án 20 năm mà có thể có án tử hình dành cho những người tranh đấu.

blank
Nụ cười Lê Đình Lượng. Hình Internet

Mục đích đàn áp của nhà cầm quyền là làm cho dân sợ, không dám phản kháng, điều này ai cũng hiểu. Nhưng mục đích ấy có đạt được không và đạt được ở mức độ nào? Chỉ biết rằng, khi nhà cầm quyền gia tăng đàn áp, số người phản kháng lại càng đông lên. Hàng vạn người biểu tình ở Sài Gòn, Nha Trang, Biên Hòa, Bình Thuận và ở nhiều tỉnh thành khác trong tháng 6 vừa qua từ đâu ra, có phải sinh ra từ nỗi sợ hãi? Sự sợ hãi không nảy ra hàng vạn người xuống đường như vậy. Nguyễn Tín, Đoan Trang, Nguyễn Đại vừa bị đánh đến bầm dập vẫn cười ngạo nghễ. Nguyễn Tín vẫn đàn hát cho Đoan Trang nghe, hình ảnh tuyệt đẹp này cũng là câu trả lời. Rồi nụ cười Lê Đình Lượng khi bị kết án 20 năm tù là hình ảnh nhà cầm quyền không bao giờ muốn nhìn thấy.

Lịch sử loài người cho thấy không một chế độ nào có thể tồn tại lâu dài bằng bạo lực.
Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
hân dân đã đổ biết bao xương máu để dựng nên chính quyền này nhưng toà án và viện kiểm sát Yên Phong hãy thử hỏi họ đã đối xử với nhân dân hôm nay ra sao? Một phiên toà xử 6 người dân tay không tấc sắt mà huy động lực lượng công an quá hùng hậu, phong toả đường và đặt cả thiết bị phá sóng trong toà án. Nếu có kẻ nào đang hí hửng vì thắng dân thì hãy nhớ điều này: Mất dân là mất tất cả và hôm nay tôi thấy đau xót vì sau phiên toà, hàng trăm người dân phẫn uất, gào thét phản đối phiên toà. Có lẽ kết quả phiên toà đã làm mất rất nhiều dân, không tin thì các ông hãy về thôn Chân Lạc, xã Dũng Liệt, huyện Yên Phong mà hỏi!
Nguyên thủ Mỹ và Trung Quốc sẽ gặp nhau ít ngày tới tại Achentina để tìm giải pháp cho cuộc chiến thương mại. Trong số các tranh chấp Mỹ-Trung, hồ sơ then chốt là vấn đề « gián điệp công nghiệp », trong đó đặc biệt nóng bỏng là lĩnh vực chíp điện tử. Gián điệp công nghiệp là vấn đề hoàn toàn không dễ giải quyết trong quan hệ Trung – Mỹ.
Mấy tháng trước tôi đã từng có bài viết NHA TRANG RỒI SẼ RA SAO để cảnh báo về vấn đề quy hoạch và phát triển đô thị ở đây. Hôm qua chúng ta phải chứng kiến thảm hoạ kinh hoàng do lụt lội và lở đất tại Nha Trang - Khánh Hoà. 13 người chết do lở đất và lụt lội. Quốc lộ 1 và đường sắt quốc gia bị chia cắt bởi lũ lớn. Đoàn giáo viên cùng cán bộ nhân viên một trường mẫu giáo tại Đắk Lắk nhân ngày 20/11 đi du lịch Nha Trang gặp lở đất, 5 người thương vong...
Chúng ta không hề biết rằng, hiện nay cả Âu Châu đang sống dỡ chết dỡ, vì tình trạng dân Hồi Giáo đang “tự nhiên còn hơn người Hà Nội” tại các đất nước này. Một ngày họ cầu nguyện 4, 5 lần. Một lần cầu nguyện, vài chục ngàn người tràn ra khắp đường phố quỳ gối cầu nguyện. Xe cộ nào lạng quạng đến gần họ đập nát tanh bành. Bởi ra đường cầu nguyện là quyền tự do của họ. Phóng viên đến phỏng vấn lạng quạng, họ phun nước miếng vào mặt, đấm luôn phóng viên, đập nát máy quay phim. Đụng tới là họ đấm thẳng tay. Cảnh sát tới thì ném bom xăng đốt xe. Họ thản nhiên hãm hiếp đàn bà con gái địa phương.
Hai năm sau khi Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte ruồng bỏ đồng minh Mỹ và xoay sang Trung Quốc để đổi lấy các lợi lộc kinh tế, ông Duterte vẫn chưa mang về cho nước ông những lợi lộc đáng kể, theo Reuters. Sau chuyến đi Bắc Kinh năm 2016, ông Duterte về nước với những cam kết của Bắc Kinh sẽ cho vay cũng như đầu tư khoảng 24 tỷ USD, kể cả cho các dự án quy mô đầy tham vọng của ông Duterte để canh tân cơ sở hạ tầng Philippines. Lúc đó, ông Duterte không tiếc lời chỉ trích Mỹ, thậm chí nói Washington đối xử tệ với Philippines ‘như một con chó’, và vì vậy xoay sang Trung Quốc sẽ tốt hơn cho nước ông.
Khi con số vay nợ nước ngoài của Việt Nam - bao gồm nợ chính phủ, nợ do chính phủ bảo lãnh và nợ của các doanh nghiệp - đã vọt lên ngang bằng với toàn bộ GDP một năm, tức hơn 200 tỷ USD, đã quá muộn để Bộ Chính trị và hai cơ quan được đảng cầm tay chỉ việc - Quốc hội cùng Chính phủ - ra tay ‘siết chặt bảo lãnh cho vay’.
Tại Tòa, bị cáo Vũ Văn Dũng một nhân vật làm Rik trong đường dây tổ chức đánh bạc đã khai, “... có các thế lực rất lớn ở trên bảo kê nên tất cả các bị cáo đều yên tâm làm”
Có một câu chuyện tiếu lâm xung quanh Port Moresby những ngày này về việc làm cách nào Trung Quốc đồng ý tài trợ cho dự án đại lộ chính của thành phố. Trong chuyến đi gần đây đến Bắc Kinh, hoặc theo chuyện kể như vậy, thủ tướng Papua New Guinea nói với chủ tịch Trung Quốc rằng ông muốn một con đường rộng lớn chạy xuyên qua trung tâm thủ đô Port Moresby đến nhường nào. Không vấn đề gì, chủ tịch Trung Quốc đáp. Chỉ cần nói với tôi một điều. Nó có cần đủ rộng cho xe tăng đi vào, như của chúng tôi hay không?
Tôi đã điện hỏi kỹ người chụp đây có phải là thay bia mới vào bia cũ, hay là chỉ đục bỏ văn bia, thay bài mới. Anh cho biết đã hỏi người trông coi đền thờ thì họ nói là chỉ đục bỏ chữ, thay văn bia, chứ không thay bia. Vậy là đã rõ. Lý do việc đục bỏ văn bia lời Hồ Chí Minh là sợ Tàu! (Hãy gọi là Tàu như trong đoạn thơ của ông Nguyễn). Đau xót, nhục nhã biết bao! Chẳng lẽ trên khắp nước Nam cái gì nói đến lịch sử oai hùng của Việt Nam trong quan hệ với Trung Quốc từ xưa đến nay đều là phải né tránh, cấm đoán?” Thê thảm vậy. Hẳn là VN đã bị Hán hóa rồi?
Muốn biết Hiệp định Đối tác toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) có giúp được 23 triệu nông dân, đặc biệt là 15 triệu nông dân trồng lúa thoát khỏi cảnh đói nghèo cần hiểu rõ lý do làm nông dân nghèo đói. Tại sao nông dân lại nghèo?
Bảo Trợ