Hương sắc Việt Nam: Vu Lan đâu chỉ một ngày…

21 Tháng Tám 20181:02 SA(Xem: 254)

Hương sắc Việt Nam là món quà của ban biên tập Văn hóa-Nghệ thuật thời báo Đại Kỷ Nguyên dành tặng những người con đất Việt gắn bó với văn hóa truyền thống nên thơ của nước nhà và mong muốn vẻ đẹp này được lưu giữ mãi không phai với thời gian…

Người ta bảo nhân ngày Vu Lan, nhớ về Cha Mẹ.

Tôi, ngày này cũng như các ngày khác, vẫn nhớ về Cha mẹ mình, dù rằng Cha Mẹ vẫn bên cạnh tôi hàng ngày.

Giỗ em, về quê thăm mộ, thương em một, thương Cha Mẹ 10. Khi làm Cha rồi mới thấy mất con là đau đớn như thế nào. Làm Cha rồi mới hiểu tại sao Cha Mẹ mình, suốt mấy chục năm qua lại hy sinh vì mình ghê gớm như vậy.

blank
Làm Cha rồi mới hiểu tại sao Cha Mẹ mình, suốt mấy chục năm qua lại hy sinh vì mình ghê gớm như vậy…

 

Lớn lên, dù rằng được coi là đến tuổi tự vào đời, ra khỏi vòng tay chăm sóc của Cha Mẹ nhưng vẫn đọc được ánh mắt lo lắng của Cha Mẹ mỗi khi mình rời khỏi nhà, vẫn thấy mắt Cha Mẹ ánh lên niềm vui khi mình trở về nhà an toàn mỗi ngày.

“Con muốn ăn gì không, mẹ nấu?” là câu hỏi mỗi cuối tuần Mẹ dành cho tôi. Tuổi 40, vợ con đủ cả, có đủ tiền để muốn ăn gì thì ăn, đủ khả năng để yêu cầu vợ nấu tùy ý, nhưng cuối tuần vẫn nhất quyết đặt hàng Mẹ một món, dù món đấy vừa ăn hôm qua ở ngoài. Mẹ vui khi thấy mình vẫn là chỗ dựa cho con, dù chỉ là một bữa ăn.

Mỗi lần trở trời, như đợt bão số 1 vừa rồi, cả Bố và Mẹ đều mình mẩy đau nhức, xông vào xoa bóp. Được một lúc, Bố Mẹ cười bảo hết đau rồi. Đêm đấy, tôi biết Bố Mẹ không ngủ, cơn đau xương khớp hành hạ cả đêm. Xót lắm, nhưng không biết làm thế nào.

Bố muốn tôi thi thoảng về quê. Bố khỏe thì hai bố con về, bố mệt thì mình tôi về. Bố bảo về quê không phải vì có công có việc gì, về quê để giữ hình ảnh quê trong đầu, trong tim, họ hàng xa lâu ngày không gặp, tình cảm còn phai, huống chi quê. Có những câu chuyện về làng quê, Bố kể dễ đến cả trăm lần, lần nào tôi cũng chăm chú nghe. Lúc đầu chỉ nghĩ nghe cho vui, nhưng dần dà lại phát hiện, mỗi lần Bố kể với một tâm trạng khác nhau, gần đây, sau mỗi lần nói chuyện quê, Bố lại thở dài: “Nhân sinh thất thập cổ lai hy”. Qua mỗi lần nghe Bố kể chuyện, tôi lại thấy Bố già đi hơn so với lần kể trước, giọng Bố bùi ngùi hơn.

blank
Bố bảo về quê không phải vì có công có việc gì, về quê để giữ hình ảnh quê trong đầu, trong tim, họ hàng xa lâu ngày không gặp, tình cảm còn phai, huống chi quê…

Tôi cũng hình thành thói quen về quê, thi thoảng đưa vợ con về cùng, cũng bắt đầu giảng giải cho con quê là gì. Lạ lắm, mỗi lần trong lòng vương mối lo âu, lại về quê, chốc nhát thôi, ngồi nhìn cánh đồng, cây đa, ngắm họ hàng vui cười chuyện đồng áng, lo âu, suy tư lại biến mất. Càng thấy thích bài Quê hương:“Quê hương là chùm khế ngọt, cho ta trèo hái mỗi ngày…”. Quê rộng lượng, chỉ cho mà không đòi nhận, những đứa con mải miết đi xa, bạc đến mấy, khi quay về vẫn được ôm ấp, xoa dịu.

blank
Quê rộng lượng, chỉ cho mà không đòi nhận, những đứa con mải miết đi xa, bạc đến mấy, khi quay về vẫn được ôm ấp, xoa dịu…

Hôm trước, trong họ có một chú vừa mất, tuổi mới hơn 60. Thay bố về đưa tang chú, đi cạnh xe tang bỗng thấy mọi thứ hư vô lạ thường. Ai rồi cũng chết, không mang gì được theo ngoài cái nghiệp. Liệu dì tôi và các em đang gào khóc bên cạnh kia chú có biết? Vậy mới thấy, sự chăm sóc nhau khi còn sống nó ý nghĩa biết bao nhiêu. Lại nghĩ về Bố Mẹ, mắt cay cay, cổ nghèn nghẹn, chỉ muốn về ngay bên cạnh Bố Mẹ.

Nhân sinh vô thường, biết đâu, một ngày mai thức dậy, ta không còn Cha Mẹ bên cạnh. Vậy thì khi còn Cha Mẹ bên cạnh, ta hãy cảm nhận đó là phần thưởng của cuộc đời dành cho ta, ta vẫn được diễm phúc cài bông hồng trên ngực. Khi còn Cha còn Mẹ thì hãy biết trân trọng và hãy cứ vui đi….

 

blank

Vu Lan đâu chỉ một ngày……

Đăng An

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Từ xưa tới nay, những người sống thọ trên 100 tuổi không phải là hiếm thấy. Rốt cuộc thì những người sống thọ có gì khác với người bình thường? Thường thì những người sống thọ đều có 4 cái “lười”, nếu bạn có được 2 điều trong số đó cũng đã rất tốt rồi.
Thực ra máy bay 737 này đã được hãng Boeing đưa vào hoạt động từ gần 10 năm nay, và riêng 737 MAX thì từ 2017 và đã được liên tục cải tiến qua thời gian. Nó từng được cho là dòng máy bay thành công của Boeing vì rất an toàn.
Xuất hiện lần đầu tiên trên mạng xã hội Sina Weibo (Trung cộng), bài viết này đã nhận được hàng chục ngàn chia sẻ và bình luận. Nội dung tưởng như châm chích cười cợt mỉa mai nước Mỹ như một quốc gia ngu ngốc, sơ khai và ngây ngô, nhưng thực ra lại là lời phê phán sắc sảo sâu cay thú vị về chính Trung cộng!
Trong tháng này, tui tiễn ba gia đình cùa ba người bạn đi định cư ở nước ngoài. Họ đều là những người thành đạt, giàu có ở Việt Nam. Rất thành đạt và tài sản tính đơn vị hàng triệu đô la. Một bạn là doanh nhân, hai vợ chồng có tài sản khá lớn, nhiều bất động sản trên những khu phố vàng của Sài Gòn. Họ có ba đứa con đang tuổi lớn và đã có hai đứa đang học ở Mỹ. Gia đình anh đi diện EB5 định cư ở Mỹ.
Muốn bảo vệ hạnh phúc trong hôn nhân, xin quý bà hãy nhường lui một bước! The Surrendered Wife (Người Vợ Hàng Phục) của tác giả Laura Doyle là một cuốn sách bestseller bán chạy nhất. Ngay chỉ trong tháng đầu tiên, số bán đã đạt con số 100,000 bản. Đây là một quyển sách độc đáo bàn về cách bảo vệ hạnh phúc trong cuộc sống vợ chồng.
Trong một câu chuyện gần đây với mấy người bạn, biết rằng tôi đang viết một cuốn sách về các nền văn minh, một anh bạn bỗng hỏi, trong tình trạng hiện thời, vậy thì nguy cơ nền văn minh của chúng ta sụp đổ có nhiều khả năng đến đâu. Câu hỏi này bỗng làm tôi suy nghĩ nhiều và sau đây là môt số suy nghĩ để trình bày với quý vị độc giả.
Anh sinh năm 1953, ở Hà Nội, giàu lắm, có mấy cái nhà mặt phố cho thuê, toàn cỡ vài chục triệu/tháng nhưng đường vợ con của anh thì lận đận lắm. Đến tận năm anh rất luống tuổi mới biết yêu, nên vội cưới. Nghe em rể anh kể, thì “chị” sinh năm 1984, hình thức cũng thuộc diện xinh gái, khéo ăn khéo nói, người Hà Nội, gia đình cũng khá giả, kém anh “chỉ có” 31 tuổi, mà anh là con trưởng, lại ở thế độc đinh,
Thưa cô, cháu là cô gái con nhà nghèo, gia đình ở tỉnh lẻ. Bố cháu là hiệu trưởng một trường trung học của tỉnh, mẹ cháu cũng là cô giáo trong trường. Gia đình cháu lại nhiều anh chị em nên tương lai nắm chắc phần thua thiệt trong xã hội. Cháu là con gái lớn trong gia đình, năm nay cũng trên 30, cháu chưa yêu ai bao giờ, cháu chỉ biết học, khi học xong thì ra đi làm.
Giấc mộng trường sinh, bất tử đã được ghi nhận từ thuở hoang sơ, khi con người còn ăn lông ở lỗ. Trong huyền thoại thần tiên, trong niềm mê tín dân gian, trong nguồn cảm hứng xuất thần của văn nhân thi sĩ hay luận lý của triết gia. Tân, Cựu Ước, kinh Koran cũng có nhắc tới nguồn nước trường sinh.
Bộ mặt Sài gòn, lúc 1955, người ta còn thấy những thầy Cảnh Sát được gọi là Mã Tà, đứng huýt còi ở các ngã tư đường. Vậy mà chẳng bao lâu chữ gọi mã tà đó đã biến mất. Và sau này, sẽ còn nhiều cái biến mất như thế.
Bảo Trợ