Chương 9 (hết)

17 Tháng Tám 20187:17 SA(Xem: 50)
Chương 9 (hết)

 

 Uyên ngồi trên thành ghế, vòng tay ôm cổ bố hỏi:

- Bố!

- Gì con?

- Bố giận con hả bố?

- Nhảm!

- Thế sao bố buồn vậy?

Bố Uyên ngập ngừng:

- À... Tại bố vậy đó mà.  Bố không buồn đâu.

Uyên nũng nịu:

- Bố nói dối.  Con biết rồi.  Bố buồn lắm mà.

Bố Uyên đánh trống lảng:

- Con thương bố không?

Uyên hôn trán bố:

- Con thương bố nhiều nhất.

- Còn mẹ?

- Con cũng thương nhiều nhất.  Bằng bố.

- Ừ.  Ngoan.

Uyên nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt bố:

- Bố thương con không?

Bố Uyên cũng biểu lộ tình thương của ông dành cho Uyên bằng một cái hôn thật kêu lên trán:

- Bố thương con lắm.

- Thật nhá bố?

- Thật chứ!  Chẳng nhẽ bố lại nói dối con sao?

Bố Uyên chỉ trả lời cho qua chứ thật ra ông đang bận suy nghĩ không biết có nên cho Uyên biết những cái lợi về tương lai của Uyên nếu Uyên có một người mẹ không.  Có nhiều lúc ông định buột miệng nói nhưng ông sơ. Uyên hiểu lầm ý nghĩ của ông nên lại thôi.

Ông không muốn thấy con buồn - nhất là trong lúc này - những giây phút hạnh phúc ngắn ngủi của hai cha con sau mỗi tuần gần như xa vắng.

Thấm thoát sắp sửa đến ngày tựu trường, năm nay lại là năm thi của Uyên.  Biết nói sao bây giờ?  Uyên còn trẻ dại, non nớt, chưa biết suy nghĩ xa xôi.  Mà cũng không thể trách Uyên được vì con ông có lý riêng của nó.  Phải chi nó còn bé thì đã không nên chuyện.  Đàng này, dù sao Uyên cũng đã có đủ một khối óc để suy nghĩ, để ý thức được tình thương của mẹ dành cho Uyên và tình thương của Uyên dành cho mẹ.  Biết diễn tả thế nào để con hiểu bây giờ?  Không nói thì ông luôn bận tâm một cách khổ sở.  Nói ra thì chưa chắc con ông đã chịu nghe hết những lời ông dẫn giải.  Thật là khó xử vô cùng.  Ông buông tiếng thở dài...

Uyên lay nhẹ vai bố:

- Đấy!  Bố lại buồn!

Ông vòng tay ra phía sau lưng Uyên:

- Không!  Con đừng để ý.  Uyên này...

- Dạ.

- Con sắp đi học rồi nhỉ?

- Vâng.

- Mà năm nay là năm thi của con phải không?

- Vâng.

- Con phải cố gắng thi đỗ để bố vui, mẹ mỉm cười dưới suối vàng nghe con.

Uyên xúc động:

- Vâng.  Con xin hứa.

- Uyên.

- Dạ.

- Bố thương con lắm.  Bố có thể hy sinh cả cuộc đời bố cho con.  Từ ngày mẹ con mất, tình thương của bố dồn tất cả cho con, chỉ một mình con thôi.  Con biết không?

- Vâng.  Con biết.

- Bố không muốn thấy con khổ.  Bố không muốn thấy con thiếu thốn đủ mọi bề.  Bố không muốn thấy con vất vả, cô đơn, không ai chăm sóc cho con...

- Bố!

Bố nắm tay Uyên:

- Con đừng ngắt lời bố.  Con đừng nghĩ rằng bố vô tình và bội bạc đến độ quên mẹ con nhanh chóng như vậy.  Không.  Không bao giờ cả Uyên ạ!  Hình ảnh mẹ con, tình thương của bố dành cho con không bao giờ phai, không bao giờ mất trong lòng bố... Con nghe không Uyên?

Uyê n đáp trong màn lệ:

- Vâng!  Con đang nghe bố.

Ông tiếp:

- Tất cả chỉ vì thương con.  Bố đã nghĩ đến con trước khi nghĩ đến cô Hà, và cũng vì con bố mới nghĩ đến cô Hà.  Bàn tay của bố không phải là bàn tay thu vén đảm đang của một người đàn bà để chăm sóc cho con.  Bố không thể lo cho con từng li từng tí như mẹ con được.  Con cần có một người mẹ...Vì thế bố mới nghĩ đến cô Hà.  Bố tin tưởng cô Hà sẽ thương yêu con như con ruột.  Bố phải lo cho con, tất cả chỉ vì con chứ không phải vì một chút tình cảm riêng tư của bố đối với cô Hà con nghe chưa?

- Bố...Tu mot buoi chieu

- Con!  Con phải nghĩ đến tương lai của con.  Bố muốn thấy con của bố thật thảnh thơi, không phải bận tâm về một công việc gì để con dồn hết tâm trí vào việc học.  Con nghe không Uyên?

Uyên ôm chặt bố hơn:

- Bố cho con nói.

Bố Uyên phác một cử chỉ cản Uyên:

- Khỏi.  Con khỏi phải nói bố cũng hiểu con muốn nói gì rồi.  Bố biết con thương mẹ con hơn ai cả.  Và chính vì tình thương nồng nàn đó mà con đâm ra ích kỷ.  Không phải bố trách con.  Bố không thể trách con được vì cái ích kỷ của con thật đáng yêu!  Thương con, bố cũng ích kỷ như con vậy.  Bố muốn con sung sướng, để một người khác làm lụng, chăm sóc cho con tức là bố đã ích kỷ rồi đó.  Con không thấy sao?  Con không để ý đến những cử chỉ nhỏ nhặt của bố nên con không thấy được tình thương của bố dành cho con.  Mẹ con mất, coi như bố đã mất đi một nửa cuộc đời!  Còn một nửa bố dồn hết cho con, chỉ một mình con thôi Uyên ạ!...

Bố Uyên nói thật nhanh như ông sợ để lâu, ông sẽ không còn can đảm để mà nói.  Xúc động vẫn còn dâng lên ngùn ngụt trong Uyên.  Bố thương Uyên quá.  Uyên hối hận vì đã nghĩ sai về bố.

Uyên thầm hỏi:  "Tại sao bố không nói với con từ trước hả bố?  Bố thương con, bố lo cho con mà bố không nói ra!  Con làm sao hiểu được?  Con vẫn nghi ngờ bố, con vẫn nghĩ sai lệch về bố!  Nếu không có hôm nay thì mãi mãi Uyên của bố là một đứa con bất hiếu rồi bố biết không?  Con thương bố, thương mẹ nên con ích kỷ.  Bố hiểu con nhiều quá.  Bố biết rõ cả những ý nghĩ thầm kín trong đầu con.  Bố sợ con buồn, bố không nói ra.  Trời ơi!  Con có tội với bố nhiều ghê bố nhỉ?

Bố!  Con muốn thưa với bố rằng con không ghét cô Hà đâu.  Con vẫn kính mến cô và con chỉ hơi bực mình vì cô thôi bố ạ.  Con hiểu lắm chứ bố.  Con hiểu cô Hà thương yêu con thật lòng nhưng con không thể nghe lời bố mỗi khi con nghĩ đến mẹ.  Tất cả chỉ vì mẹ, chỉ vì bố.  Con thương mẹ, thương bố vì thế con muốn bố chỉ thương mẹ và thương con thôi.  Điều này bố cũng đã hiểu.

Bố!  Con không dám làm phật lòng bố vì thế con chỉ chống đối âm thầm và bố biết không, con của bố đã thật dại dột khi có ý định rời xa bố, rời xa căn nhà ấm cúng này nếu cô Hà thay thế mẹ!  Bên cạnh con, tình thương của Ngy, Hương là một nguồn an ủi vô biên đối với con.  Nhưng con thấy rồi bố ạ.  Sau nhiều đêm suy nghĩ con thấy rằng tình thương của bố vẫn cao cả và bao la hơn tình thương của bạn con nhiều!  Bố vẫn là nơi con phải nương tựa suốt đời.  Chỉ có bố mới có thể lo lắng cho con từ những việc nhỏ nhặt đến những việc to tát.  Con không thể xa bố, không bao giờ con chịu xa bố!

Con đã tính toán sai lầm.  Cả Ngy và Hương cũng vậy.  Bố tha tội cho con.  Dù sao con cũng chỉ là một đứa con gái còn ngây dại đáng thương phải không bố?  Bây giờ con đã thật sự đo được tình thương của bố dành cho con.  Con đã hiểu được nỗi lo âu và niềm ưu tư sâu đậm của bố.  Con muốn bố vui nhưng bố ơi con lại không muốn mẹ buồn!  Bố có biết rằng con của bố cũng đang phân vân, đắn đo như bố không?  Thấy bố buồn khổ con không cầm được nước mắt.  Con cũng có thể làm bất cứ cái gì để làm vui lòng bố.  Ngay cả chuyện hy sinh chính bản thân con, miễn sao bố vui là con mãn nguyện lắm rồi.

Nghĩ đến mẹ, con cũng không cầm được nước mắt.  Con phải làm gì bây giờ hả bố?  Con rối trí quá bố ơi!  Con nhỏ bé quá nên con chưa thể quyết định được việc gì cả bố ạ..."

Bố lên tiếng, cắt đứt tư tưởng Uyên:

- Uyên!

Uyên cúi đầu vào ngực bố:

- Dạ!

Bố tiếp:

- Đã đến lúc con phải thành thật với bố như bố đã thành thật với con.

- Vâng!  Con không dám dối bố.

- Bố hỏi thật...Con có bằng lòng đề nghị của bố không?

- !?!...

- Con đừng ngại.  Không phải bố ép buộc con.  Đấy chỉ là đề nghị của bố và nếu con không bằng lòng, bố vẫn chìu theo ý con như thường.  Vì như bố đã nói...bố  có thể hy sinh tất cả cho con...chỉ vì con.  Cá nhân bố, không thành vấn đề.

- Bố!

- Con nói đi.

Uyên nói thật nhẹ, giọng Uyên trong hơn bao giờ hết:

- Con thương bố lắm.  Cả mẹ con nữa.  Việc này...con khó nghĩ quá bố ạ.  Bố đừng hiểu lầm con.  Thương bố, con muốn làm vui lòng bố.  Nhưng nghĩ đến mẹ...con lại...

Bố ngắt lời Uyên:

- Bố biết.  Con sợ có cô Hà, tình thương của bố dành cho mẹ, cho con sẽ giảm?  Ồ, không đâu con ạ.  Bố đã bảo là bố chỉ nghĩ đến con và chỉ vì con bố mới nghĩ đến cô Hà thôi mà!  Con không nhớ sao?

- Bố!

Bố vuốt tóc Uyên:

- Bố nghe đây.

- Con không thể sống xa bố!

- Điều đó dĩ nhiên!  Cũng như bố không thể sống xa con!

Uyên cảm động:

- Bố thương con quá!

Bố cười:

- Nhiều hơn là con nghĩ nữa kìa.

Uyên ôm chầm lấy bố:

- Bố!  Bố để cho con suy nghĩ một thời gian nghe bố.

- Ừ!  Con muốn suy nghĩ đến bao giờ cũng được.  Vì bố đã bảo...chỉ vì con.

Uyên tin rằng bố nói thật vì khi nói câu này, khuôn mặt bố thật thản nhiên, không buồn mà cũng chẳng vui.  Ngần ấy đủ chứng tỏ cho Uyên biết rằng tất cả chỉ vì Uyên.

Ý nghĩ làm vui lòng bố chợt lóe lên trong đầu.  Tại sao Uyên lại không thể làm vui lòng bố trong khi bố thật có lý nhỉ?  Uyên vô lý quá!  Uyên không muốn bố buồn và phải bận tâm về Uyên nhiều hơn nữa. 

Uyên thầm hỏi:  mẹ có đồng ý không hả mẹ?  Bố thương mẹ con mình ghê mẹ nhỉ.  Bố bảo hình ảnh của mẹ và tình thương của bố dành cho con không bao giờ hết trong lòng bố.  Bố sẵng sàng hy sinh tất cả cho con.  Bố chỉ cần mỗi mình con thôi mẹ ạ!  Ngoài ra bố không cần gì cả, ngay cả bản thân bố.  Con thương bố quá mẹ ơi.  Mẹ có thương bố không?  Mẹ phù hộ cho bố với con nghe mẹ.  Tội nghiệp bố lắm mẹ ơi..."

Bất giác Uyên ôm chặt bố hơn.  Vòng tay nhỏ bé đang ôm ghì tình thương và hạnh phúc bao la của bố.  Bầu trời hình như vừa rực sáng bất ngờ.  Những tia nắng chói chang đang nhảy múa rộn ràng như niềm vui chợt đến trong Uyên!...

 

 Phú Nhuận 19-5-1972

  Nguyễn Sỹ Nguyên
Tủ Sách Tuổi Hoa

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Khi sắp mười ba tuổi, anh trai Jem của tôi bị gãy ngay khuỷu tay. Khi lành lại, nỗi sợ không bao giờ có thể chơi bóng được nữa của Jem đã dịu bớt, anh ít nghĩ ngợi về thương tật của mình. Cánh tay trái của anh hơi ngắn hơn cánh tay phải; khi đứng hoặc đi, mu bàn tay anh cứ thẳng góc với thân mình, ngón cái song song với đùi. Anh hoàn toàn không quan tâm, miễn là anh còn chuyền và lốp bóng được. Sau nhiều năm tháng trôi qua đủ để giúp chúng tôi nhìn lại, đôi khi chúng tôi bàn bạc về những sự kiện đưa đẩy đến tai nạn này. Tôi vẫn cho rằng tất cả là do nhà Ewell, nhưng Jem, lớn tôi bốn tuổi, lại bảo chuyện này đã bắt đầu từ trước đó rất lâu. Anh nói chuyện đó bắt đầu vào mùa hè khi Dill đến chơi với chúng tôi, lúc Dill lần đầu mớm cho chúng tôi ý tưởng kéo được Bob Radley ra khỏi nhà. Tôi nói nếu anh muốn có một cái nhìn bao quát về sự việc này, thì thực sự nó bắt đầu với Andrew Jackson. Nếu tướng Jackson không đẩy người Da đỏ Creek 1 lên thượng nguồn thì Simon Finch sẽ không bao gi
Truyện Tuổi Hoa‎ > ‎ Đất Nghịch - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 (Truyện phóng tác)
Kẻ Lạ Mặt Trên Hải Cảng - Truyện Tuổi Hoa‎ -- Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1974
Duyên Anh Bồn Lừa Tặng thế hệ các em tôi với một niềm ao ước lớn : trong mọi lãnh vực, các em đều phi thường như Bồn lừa. Duyên Anh 1 TRẬN ĐẤU MỞ MÀN NÀO CŨNG kéo dài. Nhất là những trận đấu mở màn cho những trận đấu quốc tế. Khán giả uể oải nhìn đồng hồ của vận động trường. Thấy kim đồng hồ như đứng lại. Nhưng rồi, khi trọng tài rít một hồi còi dài và giơ tay bắt chéo vào nhau vài lần thì kim đồng hồ chịu khó chạy tới con số khán giả mong muốn. Cầu trường nhộn nhịp hẳn lên. Khán giả đi muộn kéo vô. Khán giả đi sớm không muốn nhúc nhích. Chen nhau, cãi cọ, chửi thề, văng tục. Đó là sinh hoạt muôn đời ở khán đài bình dân. Ô, dù, đủ màu, đủ kiểu, trương lên che nắng cuối năm. Tiếng máy phóng thanh hứa hẹn : - Mười phút nữa, hội tuyển Thiếu-niên Sài-gòn sẽ gặp hội tuyển Ba-tây. Lời hứa hẹn đó thôi thúc khán giả mãnh liệt. Lại nhấp nhổm, chen nhau, cãi cọ, chửi thề. Trong khi, máy phóng thanh nhai nhải đọc tiểu sử và thành tích của đội bóng nhà nghề Ba
Nhà Thơ Lãng Tử - Loại Hoa Đỏ......Nguồn: Đèn Biển sưu tầm và đánh máy ---------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh....MỘT CHUYẾN DU LỊCH Tâm Sứt huýt gió một hơi dài, trao trả bé Thơ tấm hình : - Trời ơi ! Công viên đẹp vô cùng là đẹp ! Nhưng tiếc rằng chỉ có một mình bé Thơ được mời ra chơi thôi. Có ai mời chúng tôi đâu ! Cô nhỏ nheo nheo cái mũi, chìa tay cho bạn : - Thì các anh cứ đọc bức thư này đi đã nào. Tâm Sứt chộp lá thư mở ra, đọc lớn : - “… Ờ, ờ… Thơ có ý kiến hay đấy. Rủ các bạn trong băng “Khu Ba Chuông” cùng ra Biên Hoà.
Micheal Cox - 10 Câu Chuyện Kinh Dị Hay Nhất Mọi Thời Đại - Dịch giả : Nguyễn Tuấn Việt LỜI DẪN Thây ma! Ma cà rồng! Người sói! Các nhà khoa học điên! Những trái cà chua giết người có đến 50 chân! Chúng đang ở khắp nơi, đúng không vậy? Đúng quá đi chứ nếu như bạn yêu thích sự sợ hãi. Nhưng khoan đã. Trước khi viết tiếp, chúng tôi cảm thấy cần làm rõ một số điều. Có thể bạn không ưa truyện kinh dị? Có thể vì chúng làm cho bạn run rẩy khắp toàn thân, ướt sũng mồ hôi lạnh, tóc tai dựng ngược lên? Và đôi khi bạn sợ đến nỗi không dám đi vệ sinh mặc dù đang có nhu cầu cực kỳ cấp bách. Trong trường hợp đó, xin hãy nghe đây... và hãy cảnh giác! Nếu bạn thuộc loại:
Pearl S. Buck- Cành Hoa E Ấp - Nguyên tác: The hidden flower - Dịch giả: Vũ Minh Thiều - Nữ sĩ Pearl S. Buck đứng vào văn đàn các đại văn hào. Cuốn tiểu thuyết đầu của bà "Đất lành", xuất bản năm 1931 được dịch ra nhiều thứ tiếng, đưa lên màn ảnh và được cả thế giới hoan nghênh. Nếu quyển sách này đem lại cho tác giả giải Pulitzer, thì cũng vì tác phẩm này, Pearl Buck là nhà văn Mỹ đầu tiên được giải Nobel văn chương năm 1938.
Nguyễn Thị Mỹ Thanh- Bên Kia Chiếc Cầu - - TỦ SÁCH TUỔI HOA - LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám Chương 1 Dòng sông nhỏ chảy êm đềm qua làng, đúng ra chỉ là một con rạch. Ông cha đã đào nó không biết tự bao giờ. Từ bên này sang bên kia bờ rạch, chèo thuyền chỉ mất độ mươi phút. Nước được dẫn từ đó vào những đám ruộng, những vườn cây. Sơn đã lớn, ở xóm làng này, bên cạnh dòng sông nhỏ – Sơn thích gọi như vậy. Dòng sông! Tiếng gọi đơn giản và tha thiết biết bao nhiêu! Dòng sông già tuổi hơn Sơn,
Từ Một Buổi Chiều - Loại Hoa Xanh (Hình bìa: ĐÈN BIỂN sưu tầm) Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 - Chương 9 (hết) Nguồn: ANH THƯ sưu tầm và đánh máy ----------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Ngoài Song Mưa Bay - Loại Hoa Tím - Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 - Nguồn: MAI ANH sưu tầm và đánh máy --------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Bảo Trợ