Chương 7 - 8

17 Tháng Tám 20187:16 SA(Xem: 8)
Chương 7
 

 Theo như lời hẹn của Ngy và Hương thì hôm nay là ngày tốt để hai đứa đến ở chơi với Uyên một thời gian để Uyên quên bớt nỗi buồn và cô đơn trong suốt mấy tháng hè dài đăng đẳng.  Từ sáng đến giờ Uyên chỉ nôn nóng, đi ra đi vào và thỉnh thoảng nhìn ra đường với hy vọng tìm gặp bóng dáng quen thuộc của Ngy và Hương.

Căn nhà này, ít nhất kể từ nay cũng đã được khoác một bộ mặt sống của nó.  Từ ngày mẹ mất, vốn đã trống vắng, căn nhà lại càng tẻ lạnh hơn.  Uyên đã sống khắc khoải trong bầu không khí đó từng ngày một mà Uyên có cảm tưởng như mình là một con bệnh nằm chờ chết từng giây, từng phút.

Uyên bây giờ không còn một tình thương gần gũi nào khác hơn là tình thương của Ngy và Hương.  Bố thì đi làm suốt ngày, mỗi tối chỉ gặp Uyên đôi ba tiếng rồi thôi.  Vả lại không bao giờ bố biểu lộ tình thương bằng cử chỉ vì thế Uyên vẫn thấy mình bơ vơ, lạc lõng và thiếu thốn một cái gì cao quí lắm.  Uyên không dám nói ra điều này vì Uyên sợ làm buồn lòng bố.  Hơn nữa, Uyên biết bố cũng thương Uyên rất nhiều chứ nào có phải bố ghét bỏ gì Uyên đâu.

Ngy và Diễm Hương là bạn thân thiết của Uyên nên Uyên hiểu các bạn nhiều.  Tình thương chân thật mà Ngy và Hương dành cho Uyên là một thứ tình cao quí hiếm có trên cõi đời này.  Tất cả đã đến với nhau từ xa lạ, không ruột thịt, từ niềm cảm mến nuôi dưỡng theo thời gian cho đến bây giờ là một tình thương được đúc kết bền chặt.

Uyên thương yêu các bạn như chính bản thân mình, gia đình mình.  Ít ra trong suốt cuộc đời vất vưởng còn lại, Uyên cũng đã tìm được một tình thương chân thật, không vụ lợi, không tính toán của Ngy và Hương.

Uyên cũng không hiểu tại sao giữa bố và Uyên lại có một sự ngăn cách kỳ lạ như vậy?  Có lẽ tại khuôn mặt trầm tĩnh ít cười nói của bố khiến Uyên sợ sệt, không dám lại gần bố hoặc thỏ thẻ tâm sự với bố chăng?  Khi nào vui lắm thì bố chỉ đùa với Uyên trong giây lát rồi thôi.  Chưa bao giờ bố nói nặng với Uyên một câu chứ đừng nói đến chuyện đánh đập.  Vì thế Uyên quả quyết rằng bố rất thương Uyên, chiều chuộng Uyên nhưng không hiểu sao bố lại có vẻ xa lạ với Uyên quá.  Từ ngày bố hỏi Uyên về chuyện cô Hà đến giờ, Uyên thấy bố vẫn thế, không có gì thay đổi mặc dù thái độ của Uyên đã cho bố biết là Uyên không bằng lòng.

Điều này làm Uyên khổ tâm không ít.  Hồi mẹ còn sống, thỉnh thoảng mẹ bảo Uyên lại đùa với bố đi.  Uyên lại gần bố thì bố chỉ vuốt ve Uyên mấy cái, hỏi qua loa vài câu rồi bố bảo Uyên ra chơi với mẹ cho bố nghỉ.  Thế là làm sao?  Chưa bao giờ Uyên thấy bố nói chuyện lâu hoặc bày tỏ nhiều cử chỉ thương yêu đối với Uyên.  Chính vì điểm đó mà Uyên có cái mặc cảm xa lạ với bố từ ngày chập chững lớn khôn.

Hình như mẹ cũng biết điều này và mẹ buồn ghê lắm.  Mẹ nói rằng "tính bố con trầm lặng, hay suy nghĩ, không thích ai quấy rối mình vì thế con để bố yên, đừng quấy bố nghe".  Và Uyên ngây thơ, nũng nịu nói với mẹ "bố không thương con phải không mẹ?"  Mẹ cốc yêu vào đầu Uyên rồi bảo "Nói bậy!  Bố thương con lắm.  Bố thương con nhiều như mẹ thương con vậy đó."  Uyên tin lời mẹ lắm vì thế Uyên cũng yêu bố như Uyên đã yêu mẹ vậy.

Cho đến bây giờ Uyên đã thật sự lớn khôn, Uyên công nhận rằng lời mẹ nói đúng.  Bố thương Uyên nhiều lắm, chỉ cần nhìn ánh mắt của bố Uyên cũng đủ thấy rằng tình thương của bố bao la không thua gì tình thương của mẹ dành cho Uyên.  Chỉ có điều bố khác mẹ ở chỗ là mẹ thì bộc lộ bằng cử chỉ, lời nói; còn bố thì âm thầm, kín đáo, không bao giờ nói ra hoặc biểu lộ bằng một cử chỉ nào cả.

Linh tính báo cho Uyên biết Ngy hoặc Diễm Hương đã đến bởi tiếng xe xích lô máy đậu trước cửa nhà.  Uyên chạy như bay ra cửa cùng lúc Ngy xuất hiện trên thềm nhà.  Vừa trông thấy Uyên, Ngy nói ngay:

- Phụ chị đem mấy món này vào em.

Uyên chống nạnh, cử chỉ thật dễ thương:

- Chị hả?  Mày lớn hơn tao hay tao lớn hơn?

Ngy hất nhẹ mái tóc ra đàng sau:

- Tao lớn hơn.

Uyên phản đối:

- Còn lâu!

Ngy hỏi:

- Mày sinh tháng mấy?

Uyên đáp:

- Tháng hai.

Ngy cười:

- Thế thì bằng.

Uyên không chịu:

- Bằng sao được.  Mày tháng mấy?

Ngy khôn lanh:

- Tháng tư!  Nhưng cùng năm thành ra tao với mày bằng.

Nói xong Ngy lại cười, Uyên véo yêu bạn:

- Con chó!

Uyên đưa Ngy lên phòng của mình.  Nhà chỉ có ba người, bố mẹ dành cho Uyên cả một tầng lầu trên.  Từ ngày mẹ mất, bố nhà dưới, Uyên nhà trên, không hiểu còn căn nhà nào trống vắng hơn căn nhà mà Uyên đang ở nữa không?

Vừa đặt chân vào phòng Uyên, Ngy khen lấy khen để:

- Đẹp quá!  Người đẹp có khác!

Uyên hỏi:

- Mày thấy sao?

Ngy đáp:

- Rất lý tưởng!  Chỉ tiếc một điều...hoang vắng quá!  Trường hợp tao, tao cũng không chịu được.

- Mày thấy chưa!  Vậy mà mày cứ bảo rồi sẽ quen đi.  Quen thế nào được, khi mà quanh ra quẩn vào vẫn chỉ có một mình tao.

Ngy nhìn xung quanh:

- Sao mày treo hình bác gái nhiều vậy?

Uyên nhìn vào bức ảnh to nhất của mẹ treo ở đầu giường:

- Để tao nghĩ rằng mẹ tao vẫn còn sống và đang ở cạnh tao.

Ngy gật gù:

- Có lý!  Tao cũng có cảm tưởng bác gái còn đây.

- Mày nghĩ xem...trống trải quá chịu gì được?  Với lại tao muốn lúc nào tao cũng thấy mẹ tao, chỗ nào cũng có mẹ tao!

- Tủ quần áo đâu?

- Quên mất!  Đem vali lại đây cưng.

Ngy xách vali bước theo Uyên lại gần tủ, bất chợt Uyên quay lại ôm cứng Ngy, hôn một cái thật kêu lên má Ngy.  Ngy ngơ ngác:

- Điên à?

- Ừ điên!  Điên vì tao thương mày quá!

Uyên mở toang cánh tủ, chỉ cho Ngy:

- Xếp quần áo vào đây.

Ngy đùa:

- Vâng!  Để em làm.

Cả hai cùng cười, vừa lúc đó tiếng Diễm Hương oang oang ở nhà dưới:

- Con Uyên đâu?

Ngy quăng chiếc vali trên giường, ù chạy theo Uyên xuống nhà.  Uyên mở cửa, lôi tuột Hương vào trong, hôn lấy hôn để lên mặt con bé.

Diễm Hương đẩy Uyên ra:

- Con quỷ sứ!

Uyên hỏi:

- Gói gì thế này?

Diễm Hương đáp:

- Một chục cam, tao mua cúng bác.

Ngy nói:

- Có hiếu quá!...Ấy chết!  Vô ý thật!  Chưa chào bác mà đã xồng xộc lên gác rồi.

Nói xong Ngy quay lại, tiến đến trước bàn thờ mẹ Uyên, khoanh tay cúi đầu chào:

- Lạy bác ạ.

Diễm Hương bắt chước:

- Lạy bác ạ.  Bác cho tụi con đến ở với Uyên nghe bác.

Uyên nói:

- Mẹ tao cười đó.  Chúng mày thấy không?

Ngy nhanh nhẩu:

- Đưa cam đây để tao bày rồi còn thắp hương nữa chứ.

Uyên giằng lại:

- Để rửa đã con quỷ!

Ngy chưng hửng:

- Ờ há!

Uyên gài cửa cẩn thận, đem chục cam xuống nhà rửa sạch sẽ rồi bày trên mâm quả.  Thắp hương vái mẹ xong, Uyên lôi Ngy và Hương lên gác.

Giọng Hương thật vui:

- Rủ thêm ít đứa nữa cũng còn rộng chán.

Uyên nói:

- Nhưng tình bạn đối với những đứa khác không phải là thứ tình bạn của tụi mình.

Ngy phụ họa:

- Ba đứa mình đặc biệt, như chị em ruột rồi còn gì nữa.

Diễm Hương nói:

- Tao là chị cả.

Ngy lườm Hương:

- Oắt con nhất trong bọn mà đòi làm chị cả.

Uyên đẩy Ngy và Diễm Hương lại chiếc tủ:

- Xếp quần áo vào đi.

Ngy hỏi:

- Ngăn nào của tao?

Uyên đáp:

- Ngăn nào cũng được, mỗi đứa một ngăn.

Uyên ngồi nhìn các bạn vui vẻ xếp quần áo mà lòng cũng rộn lên một niềm vui không thể tả.  Ít ra Uyên cũng đã quên đi phần nào nỗi buồn trong lúc này, giây phút có Ngy và Hương ở bên cạnh.

Những trái tim nhỏ bé, những tâm hồn ngây thơ chất phác, những tấm lòng rộng mở, những ánh mắt thiết tha, những tình thương chân thật, buồn cùng buồn, vui cùng vui, lo trong cái lo của nhau, hạnh phúc trong hạnh phúc của nhau, cùng nhau chia sớt, san xẻ, không tính toán, không đắn đo...tất cả đã có ở đây thật hiển nhiên chứ không phải là những ý nghĩ hão huyền.

Trong cuộc sống này, đếm được bao nhiêu những tâm hồn nhỏ bé nhưng chất chứa bên trong cả một kho tàng thương yêu, cả một tấm lòng quảng đại như Uyên, Ngy và Hương?  Vì thế Uyên đang hãnh diện, hãnh diện vì ít ra bọn Uyên cũng đã làm được một cái gì mà ít người nghĩ tới...

Có thể nói rằng Ngy và Hương đã đem lại phần nào cho Uyên sự sống.  Trước một cái tang quá đau đớn, quá bất ngờ, Uyên như kẻ mất hồn, ngơ ngơ ngác ngác, Uyên bơ vơ, lạc lõng trong cuộc đời.  Còn mẹ, Uyên còn niềm tin, còn nơi nương tựa, bàn tay to lớn của mẹ che chở, chống đỡ cho suốt cuộc đời Uyên.  Mất mẹ, Uyên mất cả niềm tin, mất chỗ nương tựa và sợ hãi như một chú bé con đi lạc trong rừng thẳm.

Tình thương của Ngy và Hương mặc dù không bằng tình thương của mẹ dành cho Uyên nhưng ít ra Ngy và Hương cũng đã thương Uyên thật nhiều và còn sát cánh để che chở, đùm bọc cho Uyên.  Uyên đã tìm được tình thương và niềm tin le lói ở bạn bè sau ngày mẹ mất.

Ngy và Hương đã xếp xong quần áo vào tủ.  Ngy nhìn Uyên hỏi:

- Mấy giờ rồi Uyên?

Uyên nhìn chiếc đồng hồ để trên mặt bàn trả lời:

- Chín giờ mười lăm.

Ngy hỏi tiếp:

- Mày đi chợ chưa?

Uyên lắc đầu:

- Chưa.

- Bao giờ đi?

- Bây giờ.

- Cả ba đứa?

- Cũng được.

Diễm Hương thở ra:

- Mệt quá!  Nghỉ cái đã.

Sực nhớ ra chiếc áo dài còn dính trên người bạn, Uyên nói:

- Còn tiếc gì mà chưa thay áo mấy con khỉ?

Diễm Hương ngồi bật dậy:

- Ừ nhỉ!

Ngy tiếp:

- Mày không nhắc tao cũng quên bẵng đi.

Uyên chỉ cho các bạn qua buồng bên cạnh thay áo.  Một lát sau Diễm Hương trở ra:

- Trên này có mấy phòng?

Uyên đáp:

- Hai.

- Phòng nữa đâu?

- Bên kia!

- Để làm gì?

- Học, đọc sách, nghe nhạc, giải trí.

Diễm Hương phê bình:

- Y như tiểu thư đài các.  Sướng thế còn muốn gì nữa.

Uyên cười nhẹ:

- Tao đâu cần mấy thứ tiện nghi này!

Diễm Hương gật gù:

- Tao hiểu!  Tao hiểu!

Chợt Diễm Hương nói như hét:

- Con kia đâu?  Ngủ trong đó hả?

Ngy lên tiếng:

- Xong rồi.  Làm gì mà cuống lên vậy?

Ngy trở ra, mắc chiếc áo dài mới thay trong tủ.

Uyên nói:

- Hôm nay thì đi chợ cả ba đứa.  Bắt đầu từ ngày mai chia phiên.

Ngy hỏi:

- Sao vậy?Tu mot buoi chieu

- Đi đông vướng chân chứ được cái tích sự gì?  Vả lại phải có đứa trông nhà.

Cả ba ùn ùn kéo xuống nhà dưới, Ngy rửa mặt, Diễm Hương chải đầu, Uyên lấy giỏ đi chợ.  Đợi cho các bạn sửa soạn xong, Uyên lùa hết ra khỏi nhà khoá cửa cẩn thận rồi cùng sánh bước ra đường.

Từ nhà Uyên đến chợ, đi bộ chỉ mất khoảng mười phút.  Hôm nay Uyên mới có dịp ngắm lại khu phố mà Uyên đã bỏ quên nó hơn tháng trời nay!

Mặt trời vừa lên những tia nắng yếu ớt xuyên qua ngọn cây nhảy múa rộn ràng trước mắt Uyên.  Khung cảnh hôm nay mang một sắc thái tươi vui nhộn nhịp như chính Uyên vừa tìm được nguồn vui nho nhỏ sau hơn một tháng buồn ảm đạm!...


Chương 8

 - Tuần này tuần thứ mấy rồi nhỉ?

- Dạ thưa cô tuần thứ bảy, thất tuần của mẹ cháu.

- Bố không nghỉ à?

- Dạ không.  Cúng buổi chiều thành thử bố cháu vẫn đi làm như thường.

- Có cần gì không để cô phụ cho?

- Cám ơn cô.  Có mấy đứa bạn của cháu ạ.

- À!  Cô có nghe bố nói Uyên rủ mấy cô bạn về ở chung cho vui...Bạn cùng lớp với Uyên hả?

- Vâng.

Hình như cô Hà có điều gì muốn nói với Uyên mà cô còn ngại thì phải.  Uyên nghĩ như vậy vì Uyên thấy câu chuyện mà cô đang nói với Uyên chẳng ra đầu đuôi gì cả và thỉnh thoảng cô lại ngồi yên như đang suy nghĩ về một vấn đề gì đó.

Đến hôm nay thì Uyên thấy chuyện giữa cô Hà và bố càng ngày càng tiến xa hơn.  Đã nhiều lần Uyên bắt gặp bố đưa cô đi ăn uống và đi chơi.  Thậm chí cả Ngy và Hương cũng thấy như vậy.  Trước mặt Uyên cô Hà bây giờ là một đối thủ lợi hại của Uyên.  Uyên đang cố gắng phấn đấu từng ngày một để loại cô ra khỏi vùng ảnh hưởng đối với căn nhà này.  Mặc dù Uyên chưa nói gì với bố nhưng Uyên tin chắc rằng bố cũng hiểu không khi nào, không bao giờ Uyên bằng lòng việc bố làm lại cuộc đời với cô Hà hay bất cứ một người nào khác.

- Uyên này!

- Dạ.

- Cô có câu chuyện muốn nói với Uyên.

- Xin cô cứ dạy.

Cô Hà sửa dáng ngồi, Uyên đang chờ nghe những lời nói của cô mà Uyên đoán được phần nào.  Cô Hà tiếp:

- Uyên thấy bố còn trẻ chứ?

Uyên gật đầu:

- Vâng.  Bố cháu rất trẻ.

- Thế có bao giờ Uyên nghĩ rằng bố sẽ làm lại cuộc đời không?

- Có chứ ạ.

Cô Hà ngạc nhiên về câu trả lời của Uyên:

- Nghĩa là Uyên đã nghĩ rằng sẽ có một người thay thế mẹ Uyên?

Uyên bình thản:

- Vâng.

- Uyên không có ý kiến gì sao?

- Có chứ ạ.

- Uyên có thể nói cho cô nghe qua ý kiến của Uyên được không?

Uyên nói rõ từng tiếng:

- Ý kiến của cháu, thưa cô, không bao giờ cháu chịu một người nào thay thế mẹ cháu.

Cô Hà hỏi tới:

- Uyên sợ cảnh "mẹ ghẻ con chồng"?

- Thưa cô không.  Cháu đồng ý với cô hình ảnh người mẹ ghẻ đánh đập, ghét bỏ đứa con chồng không thiếu gì trong xã hội này.  Nhưng cháu nghĩ không phải ai cũng như vậy.  Ít ra trong số mười người cũng còn được hai người có lòng nhân, thương con chồng như con mình.

- Uyên lạc quan thế?

- Cháu không lạc quan nhưng cháu nghĩ những kẻ xa lạ không liên hệ máu mủ còn có thể thương yêu nhau như ruột thịt nữa là huống chi giữa mẹ ghẻ với con chồng đã có một chút liên hệ qua tiếng dì, tiếng mẹ.

- Thế tại sao Uyên không muốn bố làm lại cuộc đời?

- Thưa cô, cháu thương mẹ cháu vì thế cháu không muốn bố cháu san xẻ tình thương cho một người đàn bà nào khác!

Cô Hà gật gù:

- Nếu bố cháu vẫn cứ bước thêm bước nữa?

- Đó là quyền của bố cháu.

- Nghĩa là cháu chịu thua.  Như vậy sự chống đối có ích gì?

- Cháu thua nhưng ít ra cháu cũng đã làm được cái gì để khỏi tủi vong linh mẹ cháu.

Cô Hà yên lặng, Uyên tiếp:

- Đến lúc đó nghĩa là bố cháu hết thương mẹ cháu và cháu.  Nhưng cháu tin rằng bố cháu không bỏ mẹ cháu và cháu.

- Dựa vào đâu Uyên tin chắc như vậy?

- Cháu dựa vào tình thương của bố cháu dành cho cháu.

Uyên đáp thật cứng cỏi nhưng chính Uyên, Uyên đang lo sợ mình là kẻ thua cuộc.  Tình cảm của người lớn khó hiểu vô cùng vì thế Uyên không biết bố sẽ ngã về bên nào.  Còn hy vọng, Uyên còn phấn đấu.  Uyên cầu xin mẹ phù hộ cho Uyên có đầy đủ nghị lực, trí khôn để phấn đấu đến cùng.

Nếu quả thật Uyên là kẻ thua cuộc, Uyên sẽ chọn một con đường duy nhất:  từ bỏ căn nhà này để bố vui trọn vẹn với nguồn hạnh phúc mới!  Riêng Uyên, Uyên sẽ đem mẹ đi nơi khác, có thể là nhà Ngy, cũng có thể Uyên sẽ đi thật xa như đến nhà bác Lâm ở Bảo Lộc chẳng hạn.

Nơi đó, xa lạ thật đấy, nhưng Uyên có đầy đủ tình thương, Uyên vẫn ở bên mẹ mà không ai rầy, ghen ghét chi cả.  Tương lai sẽ bi thảm vô cùng nhưng thà như vậy để khỏi tủi vong linh mẹ và không ai xúc phạm đến mẹ yêu dấu của Uyên được.

Nén hương vòng trên bàn thờ mẹ đã cháy hết.  Uyên đứng dậy, thắp cho mẹ một nén hương khác, thói quen Uyên đứng thật lâu trước bàn thờ mẹ.

"Mẹ ơi!  Thế là mẹ đã xa con 49 ngày rồi mẹ nhỉ?  Mới có 49 ngày  mà con tưởng chừng như 49 năm đó mẹ ạ.  Mới ngày nào mẹ còn ở bên con, trong căn nhà này, con thật yên tâm, chỉ việc ăn, ngủ rồi học, không phải lo gì cả.  Đã có mẹ yêu lo lắng, che chở cho con từng li từng tí, nhất nhất chuyện gì con cũng kêu đến mẹ, con cũng cần đến mẹ.  Thế mà bây giờ mẹ xa con vĩnh viễn.  Con mất tất cả!  Con đang lo sợ trước sự hiếp đáp của mọi người mẹ có biết không?  Con linh cảm một ngày nào đó, không xa lắm, con là kẻ thua cuộc, con sẽ phải từ bỏ căn nhà thân yêu này, đem theo cả mẹ đi nữa đến một phương trời vô định.  Đời con sẽ ra sao?  Con khổ lắm mẹ ơi!  Tương lai là cả một bầu trời u ám đang chờ đón con.  Con yếu đuối, cô đơn như một kẻ lữ hành đơn độc giữa vùng sa mạc mênh mông, đôi mắt mỏi mòn trắng dã tuyệt vọng!  Đến một đoạn đường nào đó con không còn đủ sức chịu đựng, con sẽ ngã xuống, hình ảnh mẹ vẫn ngự trị trong tim con, vẫn nằm gọn trong vòng tay con.  Nước mắt con sẽ tuôn rơi xối xả, chảy thành sông, thấm xuống lòng đất tìm về bên mẹ.  Xác thân con mục rã, tan dần theo thời gian nhưng linh hồn con sẽ mãi mãi ở bên mẹ ở bên kia thế giới.  Mẹ ơi!  Thế giới mà mẹ đang sống hẳn thanh thản vô cùng mẹ nhỉ?  Con ước ao một ngày nào đó con sẽ được về thăm mẹ để con lại nằm trong vòng tay ấm cúng của mẹ, để con ngủ vùi trong tình thương bao la vô bờ bến của mẹ.  Nơi đó, con cũng sẽ được sống thanh thản, không phải bận tâm về bất cứ một điều gì!  Không phải sợ sệt, ghê tởm trước bất cứ một ai.  Chỉ có con, có mẹ với nguồn hạnh phúc trong suốt mười lăm năm trời mẹ đã cho con.  Nguồn hạnh phúc đó mẹ đã đem theo mất rồi mẹ ơi..."

- Uyên ơi!

Tiếng Ngy gọi ở nhà dưới, Uyên giật mình, Uyên rời bàn thờ, quay lại nói với cô Hà:

- Xin phép cô cháu xuống bếp.

Cô Hà đứng dậy:

- Thôi, cô cũng về đây.

- Cô có cần nhắn lại gì cho bố cháu không ạ?

- Cũng chẳng có chuyện gì cần cả.  Cô đến thăm Uyên vậy thôi.

- Cám ơn cô.

Cô Hà nhìn thẳng vào mặt Uyên:

- Uyên có giận cô không?

Uyên đáp:

- Dạ thưa cô cháu đâu dám.  Với lại cô có làm gì đâu mà cháu giận?

- Cô sợ...nhưng thôi!  Cô mong rằng sẽ có dịp cô cháu mình tâm sự nhiều để Uyên hiểu cô hơn.

Uyên định nói "cháu hiểu cô nhiều" nhưng suy nghĩ sao lại thôi.  Cô hỏi tiếp:

- Uyên nghĩ sao?

- Vâng.  Thưa cô thật là hân hạnh cho cháu.

Cô Hà để tay lên vai Uyên, tỏ một cử chỉ thân mật:

- Uyên ngoan lắm.

Uyên cười:

- Cô quá khen.

- Cô nói thật đấy.  Cô thương Uyên lắm.

- Cháu cám ơn cô.

Cô Hà bước đi, Uyên theo ra tận cửa.

- Cô về nghe.

- Vâng.  Cô về.

Uyên quay vào, gài cửa cẩn thận rồi xuống bếp với các bạn.  Vừa trông thấy Uyên, Diễm Hương hỏi:

- "Dì" về chưa?

Uyên đáp:

- Rồi!...Mày gọi tao hả Ngy?

Ngy vẫn cặm cụi làm con gà:

- Ừ.

- Chuyện gì vậy?

- Gọi mày xuống để hỏi luộc hay là làm sao?

- Luộc.

Uyên ngồi xuống cạnh Hương, lấy rổ đậu ra đãi.  Mỗi người một việc, bọn Uyên phải cố gắng làm cho mau để kịp giờ cúng mẹ.  Thấy vẻ mặt Uyên không được vui, Ngy hỏi:

- "Dì" nói chuyện gì vậy?

Uyên cười buồn:

- Chuyện lung tung.

- Có liên quan gì đến bố mày không?

- Có.

Diễm Hương xen vào:

- Kể nghe coi.

Uyên nói:

- Bà ấy hỏi tao có nghĩ rằng bố tao còn trẻ không?

Ngy cướp lời:

- Mày trả lời sao?

Uyên tiếp:

- Tao nói bố tao còn trẻ lắm!...Rồi bà ấy hỏi tiếp có bao giờ tao nghĩ rằng bố tao sẽ làm lại cuộc đời không?  Tao trả lời có!

Uyên ngừng lại một chút, Hương giục:

- Tiếp.

- Nhưng không bao giờ tao bằng lòng một người đàn bà nào khác lọt vào căn nhà này thay thế mẹ tao.

Ngy ra vẻ người lớn:

- Được.  Rồi sao?

- Bà ấy hỏi tiếp nhưng nếu bố tao nhất định bước thêm bước nữa?  Tao trả lời đó là quyền của bố tao.  Đến lúc đó tức là tao đã chịu thua và bố tao đã hết thương tao, thương mẹ tao.

Kể đến đây, Uyên buồn chỉ muốn khóc, không muốn nói thêm một lời nào nữa.  Ngy và Hương cũng lặng thinh trước trường hợp đau buồn thứ hai có thể đến với Uyên.

Ngy nghĩ có thể mà chắc chắn đúng hơn, bố Uyên sẽ bước thêm bước nữa.  Lúc đó, đời Uyên sẽ ra sao?  Chắc chắn Uyên không thể sống chung với người mẹ kế trong căn nhà này được bởi vì Uyên không muốn làm tủi vong linh mẹ dưới suối vàng.  Uyên sẽ ra đi như Uyên vẫn hằng nói.  Uyên đem cả mẹ ra khỏi căn nhà này để không ai xúc phạm đến mẹ Uyên được.  Nhưng Uyên chỉ nói ra đi mà chưa nói đi đâu?  Đến phương trời nào?  Sống ra làm sao?  Trong khi Uyên chỉ là một đứa con gái nhỏ bé, yếu đuối trước cuộc đời cạm bẫy, chông gai.  Rồi tủi cực và cuộc đời bi đát sẽ khiến Uyên có thể đi đến một hành động điên cuồng thiếu suy xét như lìa bỏ cõi đời chẳng hạn.  Tội nghiệp Uyên quá!  Mới mười lăm tuổi đầu Uyên đã gặp toàn những chuyện đau buồn như thế này thì làm sao mà sống nổi!

Hôm nọ Ngy đã dọ hỏi ý kiến của bố mẹ về việc bố mẹ nhận Uyên làm con nuôi và cho Uyên về sống chung với Ngy nếu việc xảy ra như dự đoán.  Bố mẹ Ngy rất vui vẻ bằng lòng.  Bố mẹ Ngy nói Uyên là một đứa con hiếu thảo, ngoan, một đứa con gái lễ phép, đáng thương đối với tất cả mọi người.  Bố còn nói bố rất hãnh diện và vui lòng khi thấy Ngy đã chọn được một người bạn đầy đủ những đức tính tốt như Uyên.

Nghe bố nói, Ngy mừng đến phát khóc và định bụng hôm nào sẽ kể cho Uyên nghe để dọ ý Uyên luôn thể.  Có lẽ dịp may đã đến nên Ngy buông dao nhìn thẳng vào mặt Uyên nói:

- Uyên này!

Uyên ngẩng lên nhìn bạn:

- Gì Ngy?

Ngy tiếp trong lúc Hương cũng ngưng làm, lắng tai nghe.

- Mày cũng như tao, tao cũng như mày vì thế trong câu chuyện này tụi tao phải lo lắng chung với mày.

Uyên cảm động:

- Tao biết!

- Nhưng rất tiếc tụi tao không có thẩm quyền gì mà ngăn cản bố mày, ngoài mày ra.  Thành thử tụi tao chỉ có thể góp ý với mày.  Uyên ạ, mày phải phấn đấu đến cùng bằng đủ mọi cách.  Đừng nản chí.  Bên cạnh mày còn có tao với con Hương...trường hợp cùng lắm...mày buông xuôi, tao sẽ có cách.

Uyên ngồi lặng thinh, Diễm Hương hỏi:

- Cách gì?

Ngy đáp thật chậm rãi:

- Chỉ còn một cách duy nhất:  mày đến ở với tao...Tao đã nói chuyện này với bố mẹ tao rồi.  Bố mẹ tao rất vui vẻ nhận mày làm con nuôi.  Bố mẹ tao bảo hoàn cảnh của mày rất đáng thương vì thế trong lúc mày đau khổ, tao phải giúp đỡ, an ủi mày hơn bao giờ hết.  Có như thế mới là bạn.

Ngy nói một hơi, Uyên xúc động đến nghẹn lời, hai hàng lệ tuôn dài trên gò má.  Diễm Hương cũng xúc động không kém, chỉ muốn ôm chặt Uyên cắn một cái thật đau để bày tỏ tình thương của mình dành cho bạn.  Ngy cũng chỉ nói được có ngần ấy rồi im như pho tượng.

Mỗi đứa theo đuổi một ý nghĩ, những ý nghĩ yêu thương chân thành quấn quít chung quanh ba tâm hồn ngây thơ bé bỏng. 

Không hẹn, cả ba cùng đứng dậy, ôm chặt lấy nhau, không nói một lời!  Phải mãi đến mấy phút sau mới nghe Diễm Hương nói:

- Về ở với tao!

Ngy ôm chặt Uyên hơn:

- Tao!

Diễm Hương ghì Uyên lại:

- Tao!

Uyên mấp máy đôi môi, nói trong màn lệ:

- Cám ơn Ngy, cám ơn Hương!  Tao yêu cả hai đứa.  Tao thương cả hai đứa.  Mẹ ơi!  Mẹ đã phù hộ cho con!...

Ngoài kia nắng đã lên.  Những tia nắng chói lòa như nguồn hạnh phúc của Uyên, Ngy, Hương.  Uyên gục đầu trên vai Ngy, đôi mắt nhìn xa xăm...Uyên chẳng thấy gì ngoài hình ảnh thân yêu của mẹ...trận mưa đầu mùa...khung trời u ám như cuộc đời đau buồn của Uyên...Buổi chiều!  Buổi chiều kinh hoàng!...

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngoài Song Mưa Bay - Loại Hoa Tím - Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 - Nguồn: MAI ANH sưu tầm và đánh máy --------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Hai Chị Em Lưu Lạc - Loại Hoa Xanh - Tủ sách Tuổi Hoa - 1967 - Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy -------------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Con Tàu Bí Mật - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1970 Nguồn: vnthuquan & NGUYỄN TUẤN sưu tầm, đánh máy chương 8 đến hết. YÊN CHI đánh máy truyện phụ. ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Thầm Lặng - Loại Hoa Tím...Nguồn: Ngọc Trong Đá sưu tầm và Ti Cô Nương, MHN Nguyễn Học, Ct.ly (VNTQ) đánh máy ------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Nhân Chứng Cuối Cùng - Loại Hoa Đỏ - Chương 1 Lễ sinh nhật thứ 52 của ông Lê Mai, một vị chánh án hồi hưu được tiếng là thanh liêm trong ngành tư pháp, được tổ chức thật long trọng tại biệt thự Hồng Hoa, tư thất của ông Lê Mai. Buổi dạ hội hóa trang tối hôm đó được sự tham dự của rất nhiều bạn bè, mỗi người hóa trang một cách, và khéo léo đến nỗi không còn nhận ra nhau nữa. Không khí ồn ào, vui vẻ lan tràn trong bữa tiệc và nổi bật nhất là tiếng đàn dương cầm của chủ nhân, tiếng đàn vui tươi, dồn dập trước sự tán thưởng của mọi người.
PHAN NHẬT NAM MÙA HÈ ĐỎ LỬA bút ký chiến tranh -1.Mùa Hè đỏ lửa Mùa Hè, những cơn mưa bất chợt ùn ùn kéo đến, ào ạt chụp xuống núi rừng Kontum, Pleiku… Trời thoắt trở lại xanh, cao khi mưa dứt, nắng hanh vàng ấm trong không khí gây gây lạnh, những đồi cỏ xanh dọc Quốc Lộ 14 bắt đầu óng mượt, cánh cỏ non lớn dài phơi phới dưới sau trận mưa đầu mùa và thung lũng xa vàng rực hoa hướng dương. Không khí, gió, trời mây và cỏ cây thay đổi hẳn, mới mẻ toàn khối, toàn sắc, vùng cao nguyên lộng lẫy, triền miên với từng hạt nắng vàng ối tan vỡ trên đồng cỏ xôn xao gió thổi… Mùa Hè, gió Lào miền Quảng Trị, Thừa Thiên thổi từng luồng, từng chập, đưa”con trốt” chạy lừng lững trên cánh đồng cát chói chang, những đồi hoa sim, hoa dủ dẻ rung rinh bốc khói dưới mặt trời hạ chí. Giòng nước sông Hương, sông Đào, sông Bồ, Mỹ Chánh, Thạch Hãn đục hơn, thẫm màu hơn, lăn tăn từng sợi sóng nhỏ len lỏi khó khăn qua kẽ đá, bãi cát, chầm chậm chảy về phía Tam Giang, cuốn trôi theo đám lá tre
Nguyễn Nhật Ánh - Bồ Câu Không Đưa Thư - Chương 1 Thục săm soi tờ giấy trên tay. Nó phân vân lật tới lật lui, chưa biết tính thế nào. Chiều hôm qua, lúc thò tay vào ngăn bàn, nó tình cờ phát hiện ra tờ giấy này. Trong đó chỉ vẻn vẹn có mấy dòng, được viết bằng lối chữ in hoa. Đọc thoáng qua, Thục bất giác đỏ bừng mặt: "Cho mình làm quen với. Mình ở lớp buổi sáng, ngồi cùng chỗ với bạn đấy. Nếu không nỡ từ chối, bạn viết cho mình vài chữ.
Thẩm Thệ Hà Bài Học Thương Nhau
Khách Lạ Đêm Khuya - Loại Hoa Đỏ- Thấy chẳng nên làm cho chị chúng nó bực mình thêm nữa, một đứa bèn chuồn ra lối cửa trước, còn một đứa thì leo qua cửa sổ nhảy ra ngoài. Hai đứa đi khỏi rồi, căn phòng trở lại yên tĩnh. Ba Huy hy vọng viết xong được lá thư còn dở và Khải cũng ước mong đọc xong được cuốn truyện trinh thám đang tới chỗ gây cấn. Bỗng nhiên, từ dưới bếp, tiếng của chị Tư vọng lên :
TRONG VÙNG MÙ SƯƠNG - Loại Hoa Tím - Giòng họ Công Tằng mấy đời làm quan lớn trong Triều. Ông ngoại Quế Trân sống trong giai đoạn Pháp thuộc với chức Tri Phủ - chán nản trước cảnh a dua, xu nịnh của một số quan trong triều đối với người Pháp, ông cáo quan về vui với vườn tược. Cảm kích trước sự liêm khiết đó, dân trong thành phố vẫn kính cẩn gọi ông là « Cụ Phủ » Quan liêu mãi mãi là một bức thành kiên cố, đóng khung những con người bảo thủ trong cuộc sống khép kín.
Bảo Trợ