Chương 9 - 10

17 Tháng Tám 20186:24 SA(Xem: 17)

Chương 09

Hôm nay ông Thanh về muộn, bữa cơm chiều đã dọn xong mà vẫn chưa thấy tiếng xe của ông. Thục lo lắng hỏi chị:
- Sao ba về trễ vậy Thiều?
Thiều lắc đầu:
- Chị không hiểu, có lẽ ba bận.
Đúng lúc đó tiếng còi xe ông Thanh vang lên. Thục chạy ra mở cửa. Nhìn nét mặt rạng rỡ của cha, hai cô con gái thầm đoán hôm nay ông Thanh phải có điều gì vui lắm. Quả nhiên, giữa bữa cơm ông Thanh thông báo một tin: Ông sắp gởi Thiều sang Đức chữa bệnh! Thiều tưởng chén cơm mình đang cầm trên tay hẫng đi, thân hình Thiều như chao nghiêng rồi bay lên cao. Thiều chồm tới:
- Thật hở ba!
- Thật chứ! Ba sẽ gởi con theo một người bạn sắp đi. Bây giờ, với phương tiện tối tân bên đó, ba tin họ sẽ giúp con lành bệnh không mấy khó khăn!
Niềm vui quá bất ngờ làm Thiều không kịp nhận lãnh! Thiều có thể trở lại bình thường được ư? Trời ơi! Nếu quả như vậy… đời sống sẽ thần tiên đến đâu… Và Ngự… và giấc mơ đi bên cạnh Ngự trong suốt đoạn đường dài có thể sẽ thực hiện được. Thiều ríu rít hỏi chuyện ông Thanh mà không nhìn thấy khuôn mặt Thục một nét tư lự vừa xuất hiện. Buổi tối Hoạt đến chơi một cách bất ngờ. Thiều kể lại cho Hoạt nghe về dự định của ba. Hoạt rạng rỡ chúc mừng Thiều. Lần đầu tiên Hoạt nhìn thấy trong bóng mắt Thiều một niềm tin rộng mở. Thiều huyên thuyên:
- Khi lành rồi chắc Thiều sẽ đi bộ khắp Sài Gòn này cho bỏ những ngày ngồi trên xe lăn.
Hoạt cười vui:
- Đến lúc đó đi bộ mỏi chân rồi lại khóc.
Thiều nhăn mũi:
- Không được ngạo à nhe.
Hoạt trầm giọng:
- Thiều có dự tính gì cho tương lai chưa?
Thiều lắc đầu:
- Chưa anh ạ. Nhưng… chắc là vui lắm, những gì mình ngỡ chỉ có trong mơ không ngờ lại có thể thành tựu.
Hoạt gật gù:
- Đó là phần thưởng của nghị lực…
Đêm ngoài trời đầy sao. Thiều chỉ tay lên những ngôi sao lấp lánh, hỏi Hoạt:
- Nhìn sao, anh biết Thiều nghĩ gì không?
Hoạt lắc đầu, Thiều mơ màng:
- Đến cậu bé chăn cừu trong Les Étoiles của Alphonse.
Hoạt nhìn theo tay của Thiều. Sao lấp lánh từng chòm. Trời không mưa, đứng gió nên hơi nóng hầm hập từ đất bốc lên. Trên nền trời đen, máu sáng của sao thật nổi bật. Hoạt chợt quay sang Thiều:
- Anh cũng đố Thiều, nhìn sao anh nghĩ gì?
Thiều chớp mi:
- Thua!
- Đến đôi mắt của Thiều, như hai vì sao.
Thiều thẹn thùng quay đi. Hoạt thấy dường như đôi mắt của Thiều đỏ hơn.
Thục từ nhà trong đi ra. Hoạt gọi:
- Đi đâu đấy Thục?
- Không anh ạ, đến đầu đường mua ít đăng-ten.
Nói xong Thục bước nhanh. Thiều nhìn theo dáng em, tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra sau khi mình lành lặn? Và Thục, có phải Thục bắt đầu thương Ngự không? Liệu con người khô khan như Thục có dễ dàng quỵ ngã trước tình cảm? Trước mắt Thiều, hình ảnh Ngự vẫn sáng đẹp như ngày đầu Ngự đến - Hoạt hỏi:
- Bao giờ Thiều đi?
- Khoảng nửa tháng nữa anh ạ.
- Trong bao lâu nhỉ?
- Thiều cũng không rõ. Có lẽ lúc lành hẳn.
Hoạt buông thõng:
- Thiều đi, buồn!
- Sao vậy anh?
Hoạt không hiểu Thiều hỏi như vậy với dụng ý gì? Thiều không hiểu Hoạt hay Thiều hiểu mà cố tình lẩn tránh?
- Tại vì… dạy Thiều quen rồi, Thiều đi thấy vắng.
- Anh yên tâm đi, Thiều sẽ viết thư thăm anh.
Thiều vô tình đến thế sao? Hoạt muốn hét to lên với Thiều là Hoạt đã thương Thiều từ lâu, những ngày Thiều mang bất hạnh? Hoạt thương Thiều từ bước chân đầu tiên Hoạt đã đặt vào đây và mãi mãi Hoạt còn thương Thiều!...
Thục trở về. Thiều gọi:
- Ngồi chơi Thục?
Thục lắc đầu:
- Em bận chút việc trong nhà.
Thiều cắn môi khẽ thở dài. Hình như giữa hai chị em vừa có một chiếc hố ngăn cách nào đó được đặt ra…
Sắp đến ngày đi, Thiều sống trong một trạng thái thấp thỏm, nghĩ đến những ngày mình sẽ xa quê, Thiều càng thấy thương Ngự, Ngự của những lá thư gởi ngày nào. Rồi đây mình cũng xa quê như Ngự ngày cũ. Thiều chờ đợi ngày đi như một cứu cánh cho ngày tháng buồn hiu hiện tại.
Rồi ngày đi cũng đến, tiễn Thiều ra phi trường có ba, Hoạt, ba của Hoạt, Thục và… Ngự! Ngự đến xa lạ, hững hờ. Ngự đến với tư cách người bạn của Thục và được Thục mời… thế thôi! Không có gì hơn nữa. Câu chào hỏi xã giao trên đầu môi. Chỉ có Thiều là vui nhất. Phần Thục, đứng bên cạnh Ngự mà đầu óc Thục rối bời. Cái hạnh phúc Thục đang nhận hưởng là một thứ hạnh phúc giả tạo do người khác mang đặt vào tay Thục và họ sẽ lấy đi bất cứ lúc nào mà họ cần đến. Nghĩ đến đó Thục thật buồn. Không phải là Thục ích kỷ và không vui với niềm vui của chị nhưng Thục cũng có nỗi buồn, nỗi buồn của người con gái thấy tình thương của mình sao mỏng manh. Bây giờ càng lúc Thục càng thấy đứa bạn gái của mình đã nói đúng! Trong tình cảm không bao giờ có sự so đo toan tính hay lựa chọn. Tự nó đến, âm thầm đến nỗi mình không thể ngờ trước được, rồi ra đi cũng lặng lẽ không kém. Khi Thiều đã khuất trong lòng phi cơ Thục mới dám gục đầu vào vai Ngự. Trước Thiều, Thục tự thấy mình không có quyền tỏ cử chỉ gì với Ngự. Cái mặc cảm đó đến thật tự nhiên. Ngự đưa tay vuốt tóc Thục. Trên phi cơ, Thiều nhắm nghiền mắt lại. Khi phi cơ cất cánh, Thiều tự nhủ mình đang bắt đầu làm cuộc đời mới…

***

Những ngày đầu tiên sống xa nhà đối với Thiều thật là khủng khiếp. Thiều nhớ nhà dễ sợ. Nhớ Ngự, nhớ căn nhà ấm cúng với cây trứng cá lẻ loi đứng ở góc sân. Đôi lúc Thiều ước mong mình có được đôi cánh tiên, chắc Thiều sẽ chắp lại mà bay về Việt Nam mất. Mặc dù đã bắt đầu quen với cuộc sống ở đây mà Thiều vẫn thấy tẻ lạnh. Chính cái tâm trạng này càng làm Thiều nhớ Ngự hơn. Nỗi cô đơn của một kẻ sống giữa bao nhiêu người không cùng chủng tộc quả thật lớn. Thiều viết thư nhiều cho Thục và cho Hoạt. Nhiều lúc cầm lá thư Thục trả lời trên tay, Thiều xót xa nhớ đến những cánh thư ngày nào Ngự và mình trao gởi. Bây giờ mình xa quê hương, không có được một nguồn an ủi nồng đượm nào. Hoạt rất siêng viết thư cho Thiều và lá thư nào cũng đầy những lỡi lẽ khuyến khích Thiều cố gắng dưỡng bệnh để chóng lành mà về với gia đình với xứ sở. Đọc thư Hoạt, đột nhiên Thiều có ý nghĩ so sánh Hoạt với Ngự. Hai người thanh niên này khác biệt nhau hoàn toàn. Thư của Ngự lãng mạn, trau chuốt bao nhiêu thì thư của Hoạt thực tế, chân thật bấy nhiêu. Hoạt chẳng những là một người bạn mà còn là một người anh nữa. Nơi Hoạt là sự nương tựa một đời cho bất cứ ai tìm đến. Và Thiều, khắc khoải chờ đợi ngày về của mình.
Trong khi đó ở quê nhà Thục cũng mang một tâm trạng rối rắm không gì hơn Thiều. Càng ngày Thục càng nhận thấy tình cảm của mình và Ngự đã tiến quá xa. Bây giờ, không phải Thục đóng trò nữa mà chính là Thục sống thật với nội tâm mình. Nhiều đêm trằn trọc không ngủ được, Thục đã hình dung ra một ngày Thiều trở về. Khi đó, Ngự sẽ biết hết sự thật và Thục chỉ còn là một chiếc bóng di động qua một bên nhường lại cho Thiều quyền thụ hưởng một hạnh phúc thực thụ mà chỉ có Thiều là người được phép. Khi quen Ngự, chính Thục cũng thấy mình có lỗi với Thiều. Đôi khi Thục muốn thú thật hết với Ngự rồi ra sao thì ra nhưng Thục đã không làm được việc đó! Ngày trở về của Thiều có thể trở thành nỗi ám ảnh cho Thục.

***

Ngự lo lắng nhìn Thục:
- Em mệt?
Thục lắc đầu:
- Không anh ạ.
Rồi mỉm cười cho Ngự an tâm. Cả hai đang đi trên con đường râm mát. Từng xác lá vàng bay tơi tả dưới chân Thục ngắn và chậm. Ngự bước thẳng, mặt ngước cao. Ngự nói:
- Lại sắp mưa rồi Thục nhỉ? Nhớ mùa mưa năm ngoái tụi mình quen nhau. Thấm thoát đã một năm, nhanh thật.
Thục vội lấp liếm:
- Vâng nhanh thật.
Thực ra, Thục rất sợ mỗi khi Ngự nhắc đến chuyện cũ, đến những lá thư mà hai người đã viết cho nhau. Thiều có đưa thư cho Thục giữ để phòng khi Ngự hỏi nhưng Thục chẳng đọc bao giờ. Thục chán ngấy những lời thơ than mây khóc gió như Thiều và Ngự viết. Thế nên thỉnh thoảng Ngự nhắc lại những điều trong lá thư là Thục luống cuống thấy rõ. Có một lần Ngự tình cờ nhìn thấy chữ viết trên cuốn sách Thục mới mua. Ngự thắc mắc hỏi:
- Sao em viết thư cho anh nét chữ mềm và lạ hơn nhỉ?
Thục cười giải thích:
- Vì viết thư em phải “gò” cho chữ đẹp chứ.
Nhờ Thục thông minh nên Ngự không nghi ngờ gì cả, nhưng Thục vẫn tự hiểu là không có sự thực nào giấu kín được mãi dưới ánh mặt trời. Sẽ có ngày màn bí mật được vén lên.
- Khi nào có cơn mưa đầu mùa, chúng mình sẽ chọn ngày đó làm ngày sinh nhật cho chúng ta Thục nhỉ.
Thục gật đầu:
- Vâng, tùy anh.
Ngự vẫn mơ màng:
- Em nhớ không, sở thích hai đứa mình giống nhau lắm! Nếu bây giờ mà trời mưa, anh sẽ đưa em đi lang thang rồi chui vào một quán cà phê nào đó, nhâm nhi cà phê mà nghe mưa.
Thục buột miệng:
- Anh điên à? Đi dưới mưa.
Ngự đứng dừng lại nhìn Thục:
- Em nói gì lạ vậy? Chính em cũng thích như anh mà.
Thục hốt hoảng. Thì ra đó là ý thích của Thiều ư?
Thục vội nói chữa:
- Em chọc anh đấy.
Ngự cười:
- Chả lẽ em nói thật…
Mắt Ngự nhìn vào Thục. Người con gái cố tạo cho mình một vẻ tự nhiên nhưng bất lực. Con đường như buồn hơn.

Ngoai song mua bay

Chương 10

Bọn con trai kéo nhau ra khỏi cổng trường. Nam đề nghị:
- Ê, rảnh không tụi bây?
Thịnh cười:
- Làm gì mà không rảnh. Nói gì thì nói phứt cho rồi, cứ cù cưa mãi ông đây giận lại đá cho một phát bây giờ!
Nam cười hề hề:
- Lại nhà con em họ tao chơi. Nó sắp tổ chức sinh nhật rồi, lại đó thế nào nó cũng có chuyện nhờ vả mình.
Tuấn nhún vai:
- Đụng vào mấy cô nhóc tỳ chán lắm!
Thịnh phụ họa:
- Ừ, chán.
Đằng thêm:
- Chỉ biết vòi quà, chả được tích sự gì.
Nam la lên:
- Tụi mày hay à. Tao nói mà tụi mày không chịu thì thôi. Làm quái gì mà ầm lên vậy. Còn thằng Hoạt, sao mày câm như hến vậy?
- Thằng này tu!
- Tu hú hả.
Thịnh đỡ cho Hoạt:
- Đâu có, nó thất tình mà.
Mấy thằng bạn mỗi thằng một câu chọc nhăn nhở, Hoạt đành xuôi theo:
- Ừ, thất tình cho vui. Tao là kinh niên thất tình.
Nam phân bua:
- Đi đâu với nó chán lắm tụi mày. Mắt lúc nào cũng mơ huyền nhìn xa xa… mẹ, tao mà là con gái, tao cho hạng con trai như nó de sớm.
- Ừ ừ, vậy mà mấy cô mê đấy nhé.
Hoạt bực quá gắt:
- Vừa thôi, tao sùng lên rồi lại chửi. Không có mục gì thôi tao về.
Tuấn dài miệng:
- Mong về với ai thì nói quách cho xong còn làm bộ làm tịch nữa. Thôi, tụi tao tan hàng luôn.
Nam nói mấy tiềng rồi theo Hùng đi.
Hoạt bảo Thịnh:
- Chở dùm tao mày.
- Ừ, đi đâu.
- Về nhà Thiều!
Với Thịnh, thỉnh thoảng Hoạt vẫn nói về Thiều. Thịnh hiểu bạn và hiểu tâm sự bạn. Chính ngày đầu chơi với Hoạt, Thịnh đã đoán biết con người Hoạt thế nào cũng gặp một mối tình lãng mạn cỡ đó. Nhiều buổi tối đang ở nhà gạo gần chết, thấy Hoạt lang thang lại rủ đi uống cà phê. Nhìn mặt Hoạt buồn, Thịnh mới hay hôm nay Hoạt không nhận được thư Thiều nên buồn rủ Thịnh đi chơi cho quên, Thịnh tức giận nhưng dần dần lại thấy thương hại bạn.
Thịnh hỏi:
- Thiều chưa về sao mày đến hoài vậy?
- Đỡ nhớ.
- Chớ không phải cua cô em hả?
Hoạt nhăn mặt:
- Bậy!
- Tao thấy thời buổi này mà có mối tình Roméo-Juliette như mày, tao phục.
Hoạt chép miệng:
- Nhiều khi chính mình cũng không hiểu mình nữa chứ đừng nói ai xa lạ.
Thịnh ngừng xe. Hoạt nói:
- Vào chơi luôn.
Thịnh lắc đầu:
- Thôi, khi khác.
Thịnh nghĩ đến cái hẹn với Lan, cô bạn gái thân nhất của mình và phóng đi nhanh. Hoạt nhìn theo hút dấu Thịnh rồi mới tự động mở cửa vào. Phòng khách vắng lặng như tờ. Nghe tiếng chân, vú Năm chạy lên:
- A, cậu Hoạt.
Hoạt chào bà vú:
- Thục đâu vú Năm?
- Đi chợ Sài Gòn với mấy cô bạn chắc sắp về rồi đó. Cậu ngồi chơi chút đi.
Hoạt gật:
- Dạ, vú Năm để cháu tự nhiên.
Ngồi một mình, Hoạt nhìn lên tấm hình Thiều treo xéo cuối phòng. Khuôn mặt dịu hiền với dòng tóc dài mượt mà làm Hoạt nghe nhớ tha thiết. Ước gì bây giờ mà có Thiều ở đây nhỉ? Hoạt không biết mình sẽ phản ứng như thế nào nhưng chắc là Hoạt sẽ vui lắm.
Hoạt cúi nhìn mũi giày - Tờ giấy pelure trắng ló ra dưới nệm ghế! Tò mò! Hoạt kéo ra xem chữ viết của Thiều gởi Thục
- Hoạt ngẫm nghĩ rồi cầm lá thư lên đọc.

“Nhiều khi chị tự hỏi, ngày về của chị là ngày khởi đầu hay cáo chung cho hạnh phúc? Chị vẫn mơ thực hiện được giấc mơ của mình nhưng đôi lúc chị cảm thấy điều đó đã trở thành mộng ảo mất rồi. Ngự vẫn còn là hình ảnh lớn trong chị. Hình như dòng thời gian qua không làm phai hình ảnh đó. Nhưng Thục ơi, ở đời này mấy ai mà học được chữ ngờ phải không Thục?!...”

Hoạt vò nát lá thư trong tay một cách giận dữ, trong tâm thức Hoạt cảm thấy tổn thương nặng nề… nhưng dù sao giữa Hoạt và Thiều chưa có gì… Thiều không có tội…
- Anh Hoạt!
Hoạt nhìn Thục. Người con gái vịn vào cửa, hết nhìn khuôn mặt rồi lại nhìn bàn tay Hoạt. Khuôn mặt giận dữ và bàn tay bóp nghiến tờ thư. Hoạt bối rối:
- Xin lỗi Thục…
Thục bước vào ngồi đối diện Hoạt:
- Anh đừng khách sáo với Thục.
Hoạt thở dài, Thục vuốt tóc:
- Anh mới đến.
Hoạt lắc đầu:
- Khá lâu, anh xin lỗi đã đọc thư của Thục.
- Không sao.
Thục chợt thấy thương Hoạt thật nhiều. Tự dưng Thục hỏi Hoạt:
- Anh nghĩ thế nào về lá thư.
Hoạt buồn bã lắc đầu:
- Anh không được quyền nghĩ gì cả.
Thục cau mày:
- Sao anh lại nói thế?
Hoạt đốt thuốc:
- Thật đấy Thục ạ. Nhiều khi anh rất buồn mà nghĩ là mình đeo đuổi tình cảm một cách vô vọng.
- Chưa hẳn.
- Thục tin thế?
- Không phải, nhưng ở đời không có gì là tuyệt đối.
Hoạt trầm ngâm. Thục trầm giọng:
- Anh thương chị Thiều lắm phải không anh Hoạt?
- Thục hiểu?
- Dạ hiểu
Hoạt bảo:
- Nhiều khi… biết là thương chỉ nhận khổ mà vẫn thương. Anh hiểu Thiều không thương anh.
Thục cúi mặt:
- Biết đâu sau này tình thương sẽ đến với chị ấy.
Hoạt nhìn lên góc phòng. Tấm ảnh Thiều vẫn còn ở đó. Qua làn khói, Hoạt ngỡ như Thiều đang cười với mình.
Hoạt nói:
- Anh chỉ mơ ước như vậy.
Thục buồn buồn:
- Mỗi người có một hoàn cảnh. Chưa biết ai khổ hơn ai.
Hoạt nhìn Thục, Hoạt biết sự ngang trái giữa Thục, Thiều và Ngự nhưng Hoạt lại không chen chân vào được dù Hoạt rất muốn. Hình như không có một chỗ đứng nào dành cho Hoạt cả. Thục nói:
- Đôi lúc Thục mong mình được trở lại cái thưở hồn nhiên vô tư thưở xa xưa mà đành chịu.
Hoạt lắc đầu:
- Đừng tiếc Thục ạ. Cái gì qua hãy để cho nó qua.
Hai anh em nhìn nhau thông cảm. Giữa họ có một nỗi khổ mà họ cùng chịu. Giọng Hoạt mơ hồ:
- Dù thế nào, anh vẫn thương Thiều.

***

- Anh ngồi chơi nhé, em ra lấy thư!
Thục nhìn Ngự nói, Ngự gật đầu. Khi Thục trở vào, nét mặt Thục mang một nét mặt thờ thẫn lạ.. Ngự hỏi:
- Gì vậy Thục?
Thục cố gượng cười:
- À, điện chị Thiều.
- Chị Thiều sắp về.
- Dạ.
Ngự thoáng ngạc nhiên về thái độ của Thục nhưng Ngự hỏi lơ sang chuyện khác. Ngự để ý thấy Thục có vẻ không lưu tâm lắm đến câu chuyện nên đứng lên. Thục vội nói:
- Xin lỗi anh, hôm nay sao em mệt quá.
Ngự âu yếm đặt tay lên vai Thục:
- Không có gì. Em vào nghỉ đi. Tối anh đến.
Ngự đi rồi, Thục ngồi xuống ghế ôm mặt. Thiều về, hai tiếng đó đánh mạnh vào cân não Thục. Thục vui mừng vì chị mình hồi hương vừa lo sợ vu vơ. Thục nghĩ đến Hoạt. Hoạt mà biết tin này chắc là sẽ mừng ghê lắm. Trong một thoáng Thục thấy tội nghiệp Hoạt vô cùng.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngoài Song Mưa Bay - Loại Hoa Tím - Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 - Nguồn: MAI ANH sưu tầm và đánh máy --------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Hai Chị Em Lưu Lạc - Loại Hoa Xanh - Tủ sách Tuổi Hoa - 1967 - Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy -------------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Con Tàu Bí Mật - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1970 Nguồn: vnthuquan & NGUYỄN TUẤN sưu tầm, đánh máy chương 8 đến hết. YÊN CHI đánh máy truyện phụ. ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Thầm Lặng - Loại Hoa Tím...Nguồn: Ngọc Trong Đá sưu tầm và Ti Cô Nương, MHN Nguyễn Học, Ct.ly (VNTQ) đánh máy ------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Nhân Chứng Cuối Cùng - Loại Hoa Đỏ - Chương 1 Lễ sinh nhật thứ 52 của ông Lê Mai, một vị chánh án hồi hưu được tiếng là thanh liêm trong ngành tư pháp, được tổ chức thật long trọng tại biệt thự Hồng Hoa, tư thất của ông Lê Mai. Buổi dạ hội hóa trang tối hôm đó được sự tham dự của rất nhiều bạn bè, mỗi người hóa trang một cách, và khéo léo đến nỗi không còn nhận ra nhau nữa. Không khí ồn ào, vui vẻ lan tràn trong bữa tiệc và nổi bật nhất là tiếng đàn dương cầm của chủ nhân, tiếng đàn vui tươi, dồn dập trước sự tán thưởng của mọi người.
PHAN NHẬT NAM MÙA HÈ ĐỎ LỬA bút ký chiến tranh -1.Mùa Hè đỏ lửa Mùa Hè, những cơn mưa bất chợt ùn ùn kéo đến, ào ạt chụp xuống núi rừng Kontum, Pleiku… Trời thoắt trở lại xanh, cao khi mưa dứt, nắng hanh vàng ấm trong không khí gây gây lạnh, những đồi cỏ xanh dọc Quốc Lộ 14 bắt đầu óng mượt, cánh cỏ non lớn dài phơi phới dưới sau trận mưa đầu mùa và thung lũng xa vàng rực hoa hướng dương. Không khí, gió, trời mây và cỏ cây thay đổi hẳn, mới mẻ toàn khối, toàn sắc, vùng cao nguyên lộng lẫy, triền miên với từng hạt nắng vàng ối tan vỡ trên đồng cỏ xôn xao gió thổi… Mùa Hè, gió Lào miền Quảng Trị, Thừa Thiên thổi từng luồng, từng chập, đưa”con trốt” chạy lừng lững trên cánh đồng cát chói chang, những đồi hoa sim, hoa dủ dẻ rung rinh bốc khói dưới mặt trời hạ chí. Giòng nước sông Hương, sông Đào, sông Bồ, Mỹ Chánh, Thạch Hãn đục hơn, thẫm màu hơn, lăn tăn từng sợi sóng nhỏ len lỏi khó khăn qua kẽ đá, bãi cát, chầm chậm chảy về phía Tam Giang, cuốn trôi theo đám lá tre
Nguyễn Nhật Ánh - Bồ Câu Không Đưa Thư - Chương 1 Thục săm soi tờ giấy trên tay. Nó phân vân lật tới lật lui, chưa biết tính thế nào. Chiều hôm qua, lúc thò tay vào ngăn bàn, nó tình cờ phát hiện ra tờ giấy này. Trong đó chỉ vẻn vẹn có mấy dòng, được viết bằng lối chữ in hoa. Đọc thoáng qua, Thục bất giác đỏ bừng mặt: "Cho mình làm quen với. Mình ở lớp buổi sáng, ngồi cùng chỗ với bạn đấy. Nếu không nỡ từ chối, bạn viết cho mình vài chữ.
Thẩm Thệ Hà Bài Học Thương Nhau
Khách Lạ Đêm Khuya - Loại Hoa Đỏ- Thấy chẳng nên làm cho chị chúng nó bực mình thêm nữa, một đứa bèn chuồn ra lối cửa trước, còn một đứa thì leo qua cửa sổ nhảy ra ngoài. Hai đứa đi khỏi rồi, căn phòng trở lại yên tĩnh. Ba Huy hy vọng viết xong được lá thư còn dở và Khải cũng ước mong đọc xong được cuốn truyện trinh thám đang tới chỗ gây cấn. Bỗng nhiên, từ dưới bếp, tiếng của chị Tư vọng lên :
TRONG VÙNG MÙ SƯƠNG - Loại Hoa Tím - Giòng họ Công Tằng mấy đời làm quan lớn trong Triều. Ông ngoại Quế Trân sống trong giai đoạn Pháp thuộc với chức Tri Phủ - chán nản trước cảnh a dua, xu nịnh của một số quan trong triều đối với người Pháp, ông cáo quan về vui với vườn tược. Cảm kích trước sự liêm khiết đó, dân trong thành phố vẫn kính cẩn gọi ông là « Cụ Phủ » Quan liêu mãi mãi là một bức thành kiên cố, đóng khung những con người bảo thủ trong cuộc sống khép kín.
Bảo Trợ