Những Bất Cập Quanh Việc Miễn Học Phí Cấp 2.......nhưng trên thực tế người dân vẫn phải trả rất nhiều tiền.

16 Tháng Tám 201811:19 CH(Xem: 132)
  • Tác giả :

Những bất cập quanh việc miễn học phí cấp 2

RFA
Một trường cấp 2 ở huyện Mù Căng Chải tỉnh Yên Bái.
Một trường cấp 2 ở huyện Mù Căng Chải tỉnh Yên Bái.
blank AFP-Những bất cập quanh việc miễn học phí cấp 2.

Chính phủ VN ngày 15 tháng 8 đã quyết định miễn học phí cấp Trung học Cơ sở, hay còn gọi là cấp 2 các trường công lập.

Miễn học phí cho học sinh cấp Trung học Cơ sở là một phần trong dự án Luật giáo dục sửa đổi của Bộ Giáo dục trình lên Chính phủ. Bộ Giáo dục giải thích việc nhà nước mới miễn học phí đối với giáo dục tiểu học, còn trẻ mầm non 5 tuổi và học sinh THCS chưa được miễn học phí. Điều này gây khó khăn cho việc huy động trẻ đến trường, nhất là đối với vùng núi, vùng dân tộc thiểu số. Mức thu học phí dù không quá cao, nhưng cũng là gánh nặng đối với gia đình có thu nhập thấp.

Chỉ một ngày trước khi Chính phủ đồng ý miễn học phí cấp 2, Bí thư thành ủy TP.HCM ông Nguyễn Thiện Nhân cũng nói rằng thành phố có thể sẽ miễn học phí cho học sinh THCS ở thành phố này bắt đầu từ năm 2019.

PGS.TS Nguyễn Hoàng Ánh, một nhà giáo ở Hà Nội, cho rằng học sinh được miễn học phí, nhưng vẫn phải đóng muôn vàn các loại phí khác:

Tình trạng chung của chúng ta trong giáo dục cũng như y tế là về mặt hình thức thì chúng ta nói là miễn phí hoặc rất rẻ nhưng trên thực tế người dân vẫn phải trả rất nhiều tiền. Cái dở nhất của chuyện miễn phí không triệt để này là người cung cấp dịch vụ giáo dục hoặc y tế sẽ đẩy người dân vào tâm thế như đi ăn mày, kiểu như đã miễn phí cho còn lắm chuyện nọ kia! Cho nên nó làm mất đi ý nghĩa của việc miễn phí.

Bà Nguyễn Hoàng Ánh cũng nhận định tiền học phí của học sinh thực chất không có nhiều, chủ yếu là các tiền phí khác là gánh nặng cho phụ huynh vào mỗi dịp đầu năm học.

về mặt hình thức thì chúng ta nói là miễn phí hoặc rất rẻ nhưng trên thực tế người dân vẫn phải trả rất nhiều tiền. 
- PGS.TS Nguyễn Hoàng Ánh

Trên các trang mạng, phụ huynh đăng tải danh sách những khoản đóng phí đầu năm, trong đó có những nơi lên đến hàng trăm triệu đồng, nhưng tiền học phí chỉ là phần rất nhỏ trong số đó. Trong khi đó, học sinh phải nộp tiền học thêm gấp nhiều lần học phí, chưa kể đến các khoản như hoạt động hè, sửa chữa trường, 4-5 loại quỹ, giấy kiểm tra, lao công, bảo vệ, nước uống, gửi xe, kỹ năng sống, học thêm nhóm,…

Hiện tại VN đã áp dụng chính sách phổ cập giáo dục Tiểu học bằng cách miễn học phí cho học sinh cấp 1 các trường công lập. Mặc dù như vậy nhưng phụ huynh vẫn kêu than họ phải đóng quá nhiều khoản cho con em, và có những khoản không hợp lý. Đây được gọi là tình trạng lạm thu trong ngành giáo dục.

Một phụ huynh ở xã Diễn Đoài, huyện Diễn Châu, Nghệ An nơi từng xảy ra vụ việc phụ huynh không cho con em tới trường để phản đối tình trạng lạm thu của trường tiểu học Diễn Đoài, cho RFA biết:

Trường đạt trường chuẩn quốc gia, tức không phải thu tiền học buổi 2 nữa nhưng họ vẫn thu. Đáng lẽ họ dậy 2 buổi mới đủ thời gian các môn, nhưng họ bịt dân bằng cách đẩy sang buổi chiều.

Nếu tính tất cả các phí thì cũng khá nhiều cho nên thực tế mà nói bây giờ tất cả những gì nhu cầu mình dùng thì mình phải nộp tiền. Nhưng có những cái mình chả biết gì cả mà vẫn phải nộp khá nhiều.

Học sinh một trường THCS Hà Nội dự lễ khai giảng.
Học sinh một trường THCS Hà Nội dự lễ khai giảng. AFP
blank

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng, hiện là Ủy viên Hội đồng Giáo dục Quốc gia và Phát triển Nhân lực, cho rằng chủ trương miễn học phí THCS là đáng hoan nghênh, nhưng sẽ gặp nhiều khó khăn khi thực hiện:

Thách thức lớn nhất là trường sở, vì hiện nay mình vẫn còn trường công và trường tư thục. Chỉ trường công mới miễn học phí được, còn trường tư thục thì không có khái niệm miễn học phí bởi vì đã gọi là tư thục thì do các tổ chức, cá nhân lập ra thì họ phải có lợi nhuận. Cho nên khó khăn là sợ rằng các trường công có làm nổi không. Bởi vì nếu trường công không làm được thì rất khó bởi vì các trường tư họ không bao giờ làm việc đó.

Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng, một chuyên gia giáo dục, nguyên giáo sư đại học Liège, hiện đang sống ở Việt Nam, cho rằng chính sách này khó thực hiện trong điều kiện tài chính hiện nay của VN:

Bây giờ về vấn đề tài chính, thành phố Sài Gòn cũng như cả nước đang thâm thủng tài chính và thiếu tiền dữ dội. Rồi không biết nếu miễn phí thì các trường làm sao có thể chu toàn việc trả lương cho các giáo viên, nhất là số lượng và hình thức lựa chọn giáo viên chưa được tốt nên số lượng giáo viên rất đông. Cái này là một quá trình dài chứ đâu phải chỉ một sớm một chiều.

Đề xuất miễn học phí cấp 2 trước đó cũng được Bộ Giáo dục trình lên Chính phủ để xin ý kiến của Ủy ban thường vụ Quốc hội hôm 12/3, nhưng Chính phủ đã lược bỏ nội dung này đi. Hai bộ Tài chính và Nội vụ lúc đó phản đối đề xuất miễn học phí cấp 2 vì làm tăng chi ngân sách Nhà nước vốn đang gặp khó khăn.


Rồi không biết nếu miễn phí thì các trường làm sao có thể chu toàn việc trả lương cho các giáo viên...
- GS. Nguyễn Đăng Hưng

PGS.TS Nguyễn Hoàng Ánh cho rằng giải pháp cần làm bây giờ để giảm gánh nặng chi phí cho phụ huynh không phải là miễn học phí, mà phải bỏ cái mác “phi thương mại” trong giáo dục để minh bạch các khoản thu:

Điều này giống như quản lý doanh nghiệp vậy. Thứ nhất, chúng ta phải bỏ được gông cùm cho rằng giáo dục là phi thương mại đi. Vì cái câu "giáo dục của VN là phi thương mại" trong các hiệp định WTO mà mình không thể áp dụng các quy tắc thương mại, chính ra lại là một rào cản làm cho giáo dục không tiến bộ được. Vì các luật về thương mại không được áp dụng nên cuối cùng không có cách nào kiểm soát cả. Giáo viên nào sống bằng đường công khai thì rất khổ. Thực tình bây giờ công khai thì tiền ít, nhưng không công khai thì không ai biết được là bao nhiêu.

Bà nói rằng nếu VN quản lý trường học như một doanh nghiệp, thuê những người quản lý giỏi ở nước ngoài, sẽ đem lại hiệu quả cao. Một ví dụ bà nêu ra đó là trường hợp thầy giáo Trương Nguyện Thành mà đại học Hoa Sen mời từ Mỹ về đã đem lại nhiều thay đổi lớn về cách quản lý cho trường này.
Theo RFA


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trung Quốc không phải là nước độc tài độc nhất trên thế giới, nhưng có một điều không nghi ngờ được là Trung Quốc là nước giàu nhất, mạnh nhất và phát triển nhất trong ngành học máy và trí khôn nhân tạo. Điều này khiến cho Tập Cận Bình trở thành kẻ thù nguy hiểm nhất của những ai tin vào khái niệm xã hội mở. Nhưng họ Tập không đơn độc. Các chế độ độc tài đang lan tràn khắp mọi nơi trên thế giới và nếu thành công, các chế độ này sẽ trở thành những chế độ toàn trị.
Thêm một người dân thứ 2 được ghi nhận chết trong đồn công an Việt Nam chỉ trong vòng tháng 3 của năm 2019. Lần này, nạn nhân là ông Dương Văn Lợi sinh năm 1980, sinh sống ở huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre được phát hiện chết trong tư thế treo cổ vào khoảng 5 giờ sáng ngày 25/3/2019 tại Trại tạm giam Công an tỉnh Bến Tre. Báo Tuổi trẻ Online dẫn thông tin ghi nhận hiện trường ban đầu của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bến Tre, thì ông Dương Văn Lợi được phát hiện trong tư thế treo cổ bằng những sợi vải xé ra từ chiếc quần cũ
Quan trọng nhất là tầm vĩ mô của Bộ Y Tế hay ở cấp Thủ tướng cần khuyến khích người dân làm các việc thiện lành, và cần có một chính sách như là cổng thông tin về y tế sức khỏe học đường để giúp cho người dân cả nước biết hướng đi như thế nào là lành, là thiện. Quan trọng nhất là cần sử dụng các sản phẩm không bị bẩn, không bị hóa chất, và khuyến khích phụ huynh cùng học sinh sử dụng thức ăn địa phương mang tính theo mùa, mùa nào ăn thức ăn đó. Để có cơ sở khoa học chăm sóc sức khỏe thì phải dừng lại chương trình sữa học đường và dừng lại việc đưa thức ăn bẩn vào trong trường và phải có họp báo công khai
Một thiếu nữ ở Hậu Giang liên lạc với Đài Á Châu Tự Do để báo tin cô theo người môi giới sang Trung Quốc để làm việc nhưng lại bị gạ bán đi lấy chồng bản xứ mà nếu không chịu thì bị bán đi làm gái. Cô sinh năm 1994, tạm gọi tên là Bê như yêu cầu, từ thành phố Vị Thanh tỉnh Hậu Giang lên thành phố Hồ Chí Minh kiếm việc làm. Ngày 27 tháng Hai, Bê nghe theo một nam môi giới tên Nhật tầm 30 tuổi, và một nữ môi giới người miền Tây chừng 35 tuổi hướng dẫn cô ra miền Bắc rồi sang Trung Quốc làm việc trong một công ty với mức lương từ 15 đến 20 triệu VND một tháng.
Tiếp cận nguồn nước an toàn là nền tảng cho sức khỏe cộng đồng, điều này rất quan trọng đối với sự phát triển bền vững, vì một thế giới ổn định và thịnh vượng. UN – Water cho rằng, chúng ta không thể tiến lên toàn cầu hóa trong khi rất nhiều người đang sống mà không có nguồn nước sử dụng an toàn. Vào tháng 6 năm 1992, tại Hội nghị thượng đỉnh của Liên Hợp Quốc về Môi trường và Phát triển được tổ chức ở Rio de Janeiro, Brazil, Liên Hợp Quốc đã ra chọn ngày 22 tháng 3 hàng năm là Ngày Nước thế giới và bắt đầu được tổ chức thường niên từ năm 1993.
Dù Tập đoàn của Trung Quốc có đề xuất ứng vốn trước làm toàn bộ tuyến đường Bắc – Nam phía Đông nhưng sau này, chúng ta vẫn phải trả lại họ tiền và tiền đó từ thuế của nhân dân. Trong khi các bài học về dự án đường sắt trên cao Hà Đông – Cát Linh hay các dự án do nhà thầu Trung Quốc thực hiện vẫn còn đó.....Các nhà thầu TQ luôn đem các công nghệ lạc hậu, nhân lực TQ, kể cả lao động phổ thông vào VN, đến đâu ở lì đó, gây phức tạp an ninh xã hội.
Mình không phải luật sư. Mình cũng không biết luật như thế nào. Nhưng mà dẫn chứng như xem thông tin trên các video clip và ngồi uống cà phê tán gẫu với nhau, rồi tự phong chức tước cho nhau…Việc này giống như một chuyện phiếm, chứ đâu có gì đến mức để gọi là ‘đe dọa an ninh quốc gia’ dữ dội. Mức án từ 8 đến 11 năm tù, hay 15 năm tù đối với người cầm đầu thì thấy nặng nề quá. Có những tội danh mà chống phá trước mắt rõ ràng như mượn chức tước để lủng đoạn, vụ đánh bài qua mạng, bắt tay với thương buôn…nói chung lên báo hàng loạt; hay như tin mới nhất, nóng nhất là cưỡng hôn trong thang máy, phạt 200 ngàn đồng. Phạt vậy thì phạt làm gì? Luật bây giờ không biết sao nói đây? Không biết thế nào là đúng, thế nào là sai nữa
Bức thư của bà có đoạn: “Chúng tôi bị nhồi sọ: Lý tưởng CNXH là xóa bỏ “tư hữu” bất công, kiến tạo “công hữu” công bằng - mọi người đều có quyền sở hữu tài sản xã hội chung. Thực tế thì sao? Cũng như đông đảo dân Việt khác, tôi chìm ngỉm trong hệ tư tưởng Cộng sản (áp đặt) và nghẹt thở trong chế độ XHCN (hình thức, gian trá) tại Việt Nam ngay từ thưở thiếu thời.”....“Với chế độ “Đảng cử dân bầu”, vì lợi ích cá nhân, các ĐBQH, và cả QH trở thành lực lượng bảo kê, hợp luật hóa, vinh danh sự cướp bóc.
“Những công ty rất lớn thì sẽ có nhiều ảnh hưởng đến quyết sách của chính phủ. Họ dễ đi lobby để có chính sách có lợi cho họ và bất lợi cho các doanh nghiệp nhỏ và vừa khác.”......Trường hợp của Phạm Nhật Vượng giống như Cheabol của Hàn Quốc hay Keiretsu của Nhật Bản. Đó là những tập đoàn lớn cấu kết với nhà nước......Ông Nguyễn Huy Vũ dẫn chứng nhiều trường hợp các doanh nghiệp bị cơ quan chức năng tùy tiện áp dụng những biện pháp chế tài, trong đó có vụ lực lượng công an tịch thu vàng bạc đá quí của một doanh nghiệp tại Cần Thơ cách đây không lâu.
...nếu đại công trình cao tốc Bắc-Nam giao cho Trung Quốc, “đất nước sẽ rơi vào đại họa”./ “Đây không chỉ là cái bẫy nợ nần hàng chục tỉ đô la đè nặng nhiều thế hệ, đây còn là cái thòng lọng thít chặt chủ quyền đất nước không thể thoát ra được trong khi chủ quyền biển đảo đang bị Trung Quốc đe dọa hàng ngày”./ Việt Nam “có lẽ là một trong những nước hứng những rác thải công nghệ, máy móc...lạc hậu nhất của Trung Quốc”.
Bảo Trợ