Thư Gửi Em Tu Xuất!

11 Tháng Tám 20188:07 SA(Xem: 276)

Thư gửi em tu xuất!

blank

Em thân mến,

Ơn gọi tu trì luôn là một ơn huệ đến từ Thiên Chúa. Một lúc nào đó cảm thấy tiếng gọi của Ngài đủ mạnh, em dám từ bỏ mọi sự để bước vào con đường hiến dâng. Càng đi trên con đường ấy, nhiều lúc em càng cảm thấy không mấy hạnh phúc, linh đạo nhà Dòng không mấy thích hợp với em. Em cần thời gian dài để cầu nguyện, nhận định và tìm ra ý Chúa muốn gì trên cuộc đời em. Sau cùng, em xin rời khỏi hội Dòng. Đó là quyết định quan trọng và đầy táo bạo của em. Quan trọng vì từ đây cuộc sống em sẽ thay đổi mọi thứ; táo bạo vì quyết định ấy dĩ nhiên quá khó đối với một người ở lâu trong Dòng như em. Càng thách đố hơn bởi phía trước em là một tương lai nhiều áp lực từ gia đình và xã hội.  

Nếu động lực đi tu vì yêu mến Chúa và mong giúp các linh hồn đủ mạnh, thì người tu sĩ sẽ hạnh phúc và dễ dàng hơn để dấn bước trong đời tu. Ngược lại, nếu đi vào con đường dâng hiến vì một động lực nào khác sẽ khiến em gặp rất nhiều khó khăn để bước theo Chúa. Tại nhiều vùng ở Việt Nam, một thực tế đáng buồn là còn nhiều bạn trẻ đi tu vì áp lực của gia đình, bạn bè hay vì một mục đích không mấy trong sáng. Đi tu để đổi đời là câu nói người ta thường gắn cho vài vùng miền của quê hương chúng ta. Nếu ai đó khi bước vào đời tu mà vướng vào gánh nặng vô hình ấy, khi ra khỏi nhà Dòng, dĩ nhiên người ấy gặp rất nhiều khó khăn. Bản thân người tu xuất cũng không dễ hòa nhập vào đời thường.

Em biết ơn gọi luôn là một món quà và là một mầu nhiệm. Đâu phải cứ ai muốn đi tu là thành công, là nên thánh. Thực tế không ai dám chắc một bạn trẻ bước vào đời tu sẽ dấn thân trọn cuộc đời cho Chúa. Thầy Giêsu gọi người tu sĩ hãy theo Thầy mỗi ngày, và người tu sĩ cố gắng bước theo. Ơn gọi càng trong sáng, hy vọng càng giúp họ triển nở hạnh phúc trong đời tu. Phải chăng em vì một áp lực quá lớn từ gia đình, đi tu để cha mẹ vui lòng, để đổi đời, đã khiến em không thể theo Chúa đến cuối con đường? Biết đâu Chúa thực sự muốn em phục vụ Chúa trong một sứ mạng khác, một bậc sống khác, không phải trốn tu trì? Tiếc là nhiều người trong chúng ta để ý mình, ý gia đình áp đặt lên ý Chúa. Rồi khi cảm thấy đời tu không cho mình hạnh phúc, cảm thấy Chúa không chọn mình, nhà Dòng không đón nhận mình, em gặp quá nhiều khó khăn để tái hội nhập vào xã hội.

Là người thực sự muốn theo Chúa vì tình yêu, họ dám chấp nhận tất cả. Họ cùng với Chúa sống cuộc đời phưu lưu. Thiên Chúa gọi mời và giúp họ tiến bước. Trong hành trình ấy, tới một ngày nào đó, nếu họ bình an nhận ra Chúa muốn họ rời Dòng, ra khỏi đời sống thánh hiến, họ sẵn sàng chấp nhận để vinh danh Chúa hơn. Điều ấy chắc em hiểu rằng không dễ chút nào. Mọi thứ như sụp đổ. Thực tế là người tu xuất thường phải nhận những lời dị nghị, lời ra tiếng vào…khiến không ít người phải bỏ xứ ẩn danh. Tội quá!

Tôi tin Thiên Chúa chẳng hề trách cứ người tu xuất. Biết đâu họ nhận ra ơn gọi đích thực của họ không phải chốn tu trì. Khi đó, họ can đảm làm chứng cho Thiên Chúa trong cuộc sống khác. Họ hạnh phúc bước vào đời sống mới. Em biết điều này: “Con người chúng ta được dựng nên để gợi khen, tôn kính và phục vụ Thiên Chúa, nhờ đó cứu rỗi linh hồn mình.” Để làm được điều ấy đâu phải nhất thiết trong đời tu, đâu chỉ có người tu sĩ mới được độc quyền thực thi điều ấy. Giáo dân và mỗi người đều được sống cho chân lý ấy mà. Theo đó, khi không còn là tu sĩ nữa, em vẫn được mời gọi yêu mến, gợi khen và phục vụ Thiên Chúa trong suốt cuộc đời mình mà!

Tôi chia sẻ những khó khăn với em trong những ngày tháng bước ra khỏi đời tu. Nhớ ngày vào Dòng, ngày tuyên khấn, cha mẹ, dòng họ và bạn bè em chúc mừng và kỳ vọng bao nhiêu, hôm nay, khi nhìn về họ, dường như em thêm nặng gánh bấy nhiều. Hy vọng em không để những áp lực kinh khủng ấy đánh ngục, đừng để họ làm em mất khả năng hy vọng vào con đường phía trước. Thiên Chúa luôn trao cho con người tương lai. Cùng với Ngài, em hãy bình an và can đảm để vượt qua, để cho mình sống như một chứng nhân giữa đời. Những ai hiểu thế nào là ơn gọi dâng hiến, họ sẽ luôn cảm thông và cầu nguyện cho em. Em hãy sống là chính mình, đừng để tha nhân lôi mình vào gõ cụt, nhất là khi em không còn đi tu nữa.   

Trong những bối rối và nỗi buồn sầu của người mới tu xuất, mong em sớm vượt qua. Người ta nói thời gian là phương dược tốt nhất để chữa lành những vết thương. Với ơn Chúa và lòng can đảm, tôi cầu chúc em sớm bước vào đời sống mới với nhiều hạnh phúc bình an. Đừng trách Chúa phụ bạc mình, đừng trách nhà Dòng không đón nhận mình, nhưng em hãy xem đó như những bước đường Thiên Chúa dẫn mình đi trong cuộc đời này. Từ đó, Thầy Giêsu vẫn luôn trao cho em cơ hội để viết tiếp trang sử đời mình. Cùng với em để nhìn về Thiên Chúa, nhìn về cuộc đời với rất nhiều tình yêu, em nhé!

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hôm thứ Sáu 15 tháng Ba, cha Raniero Cantalamessa, giảng thuyết viên Phủ Giáo Hoàng đã trình bày trước giáo triều Rôma bài giảng tĩnh tâm đầu Mùa Chay 2019 với chủ đề “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa”.
Có lẽ không hình ảnh nào đẹp bằng người chăn chiên và đàn chiên khi nói về tương quan giữa cha xứ và giáo dân. Bởi thế trong khi rao giảng Nước Trời, Đức Giêsu thường ví mình là mục tử tốt lành, và những người tin theo Người là những con chiên cần được bảo vệ chăm sóc.
ĐTC kêu gọi các bạn trẻ đừng giả điếc đối với tiếng gọi của Chúa, đừng thối lui khi Chúa kêu gọi và hãy chấp nhận liều mạng đáp lại tiếng Chúa gọi. G. Trần Đức Anh OP - Vatican ĐTC đưa ra lời nhắn nhủ trên đây trong sứ điệp công bố hôm 8-3-2019, nhân Ngày Thế giới cầu cho ơn gọi lần thứ 56 sẽ được cử hành vào chúa nhật thứ 4 Phục Sinh, 12-5 tới đây, về đề tài ”Can đảm liều vì lời hứa của Thiên Chúa”. Ơn gọi: sáng kiến yêu thương của Thiên Chúa Trong sứ điệp, ĐTC giải thích rằng ”Tiếng Chúa gọi không phải là một sự xen mình của Thiên Chúa vào trong tự do của chúng ta, không phải là một ”cái lồng” hay một gánh nặng chất trên chúng ta. Trái lại đó là một sáng kiến yêu thương qua đó, Thiên Chúa đến gặp và mời gọi chúng ta đi vào một dự phóng lớn, và Chúa muốn chúng ta tham dự vào, mở ra cho chúng ta chân trời một biển khơi rộng lớn hơn và một mẻ cá dồi dào”.
‘Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người.’ (Roma.8:19) ( Chủ đề Sứ Điệp Mùa Chay 2019 của Đức Thánh Cha Phanxicô ) Việc xức tro có nguồn gốc từ thực hành thống hối công khai, một nghi thức bắt buộc dành cho các tín hữu phạm lỗi nặng hoặc làm gương xấu trước khi họ được chính thức tái hoà nhập cộng đoàn vào ngày Thứ Năm Tuần Thánh, họ được xá tội và được phép rước lễ trở lại vì trước đó họ bị cấm.
Lời phi lộ: Tôi không phải là một bình luận gia. Tôi chỉ là một tín hữu bình thường thuộc Giáo Hội Công Giáo. Là một người con của Giáo Hội, ít hay nhiều, tôi cũng không khỏi buồn phiền trước những biến cố quan trọng đang làm tổn thương đến Giáo Hội Công Giáo Úc Châu nói riêng và Giáo Hội hoàn vũ nói chung. Trong tâm tình ấy, xin mạ phép được chia sẻ đôi chút suy tư về vết thương đang chảy máu. Để tránh những ngộ nhận không cần thiết, tôi xin được minh định quan điểm của cá nhân tôi như sau:
Hội Nghị Bảo Vệ Trẻ Vị Thành Niên được tổ chức tại Vatican dưới sự chủ tọa của chính Đức Thánh Cha Phanxicô và sự tham dự của 190 vị trong đó có 114 vị Hồng Y, Tổng Giám Mục và Giám Mục là chủ tịch các Hội Đồng Giám Mục trên thế giới. Tuy nhiên, cha Raymond de Souza, Tổng Biên Tập tạp chí của tờ Convivium của Canada nhận xét cay đắng rằng hội nghị này ít được các cơ quan truyền thông Công Giáo đề cập đến.
Những ngày này, người ta ấn tượng với câu nói của chủ cà phê Trung Nguyên: Tiền nhiều để làm gì? Chắc hẳn mỗi người đều có quan niệm khác nhau về tiền bạc. Trong Kinh Thánh, Thiên Chúa cho chúng ta những góc nhìn thú vị về mối bận tâm này của con người.
UỐNG NƯỚC NHỚ NGUỒN Lục địa Á châu đã thừa hưởng những truyền thống tôn giáo lâu đời và phong phú: Ấn giáo, Phật giáo, Khổng giáo và Lão giáo. Nước Việt Nam từ thế kỷ thứ II sau Công nguyên đã hội nhập Tam giáo: Phật, Khổng, Lão mà điểm gặp gỡ mạnh mẽ nhất là “Đạo Hiếu”, tôn kính Cha Mẹ và thờ cúng tổ tiên.
Chúa Giêsu không muốn đạo đức giả, trong Kinh Lạy Cha không bao giờ có từ "Tôi". Đức Thánh Cha Phanxicô đã dừng lại ở lời cầu nguyện mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta. Trong lời chào thăm các tín hữu hiện diện tại buối tiếp kiến chung Đức Thánh Cha khuyến khích mọi người hãy dấn thân cho sự trở lại của "những người ở xa" và những người gần gũi với chúng ta
BÀI GIẢNG CỦA ĐỨC TGM GIUSE VŨ VĂN THIÊN TRONG THÁNH LỄ ĐỨC MARIA MẸ THIÊN CHÚA, BỔN MẠNG GIÁO PHẬN HÀ TĨNH VÀ MỪNG NGÀY RA MẮT CHÍNH THỨC GIÁO PHẬN MỚI HÀ TĨNH, NGÀY KHỞI ĐẦU SỨ VỤ GIÁM MỤC CỦA ĐỨC CHA PHAOLÔ NGUYỄN THÁI HỢP
Bảo Trợ