Thực Hiện Quyền Biểu Đạt Ý Kiến, 37 Người Dân Bị Kết Án Vô Pháp - Thêm Công Dân Chết Khi Làm Việc Với Công An

06 Tháng Tám 201811:33 CH(Xem: 155)

Thực hiện quyền biểu đạt ý kiến, 37 người dân bị kết án vô pháp

#GNsP (05.08.2018) – Trong tháng 7/2018, chỉ vọn vẹn trong vòng 3 tuần, nhà cầm quyền bất chấp các quy định của Hiến pháp và Pháp luật, sẵn sàng “vi phạm phạm pháp luật” khi kết án 37 công dân biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến, kiến nghị của họ về hai dự thảo Luật Đặc Khu và An Ninh Mạng – hai hiểm họa mới cho quốc gia, ảnh hưởng đến sự tồn vong của vận mệnh dân tộc.
blank

Diễn biến sự việc

Vào ngày 12 và 23/07/2018, 17 công dân sống tại Tp. Phan Thiết, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận bị tòa án tỉnh Bình Thuận tuyên tổng cộng 30 năm tù giam với tội danh “gây rối trật tự công cộng”, “tụ tập đông người”. Sau đó 1 tuần, vào ngày 30/07, cùng với tội danh nêu trên, 20 công dân sống tại khu vực Đồng Nai bị tòa án tỉnh Đồng Nai tuyên án tổng cộng hơn 40 năm tù giam.

Trước đó, vào tháng 6/2018, hàng ngàn người dân tại các tỉnh, thành phố lớn như: Hà Nội, Nghệ An, Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai, Bình Thuận, Nha Trang… xuống đường biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến của họ về hai dự thảo Luật Đặc Khu và An Ninh Mạng. Bởi vì, Luật Đặc khu kinh tế “thông qua” để mở rộng cửa cho ngoại thù Bắc phương xâm lược; còn Luật An ninh mạng “thông qua” để nắm hết mọi dữ liệu của người dùng internet tại VN ngõ hầu bịt miệng, che mắt nhân dân để đảng tha hồ làm tội ác đối với đồng bào và Đất nước mà không sợ bị phát giác hay phản đối. Nhiều người xuống đường biểu đạt ý kiến về hai dự thảo luật đã bị câu lưu, đánh đập đến trọng thương; hoặc nhiều người khác bị bắt, giam và bị đưa ra tòa xét xử với những bản án “vô nhân tính”, “còn đảng, còn mình”.

Mặc cho ý kiến biểu đạt của hàng vạn người dân, quốc hội bù nhìn “cúi đầu” trước giặc phương Bắc “thông qua” luật An Ninh Mạng vào ngày 12/06/2018. Và chuẩn bị thông qua dự thảo Luật Đặc Khu vì “bộ chính trị đã thông qua”.

Phản hồi ý kiến là “quyền” được Hiến pháp và pháp luật minh định

Nguyên tắc xây dựng, ban hành văn bản quy phạm pháp luật trước khi được “thông qua” và “có hiệu lực”, thì theo Luật Ban hành Văn bản Quy phạm Pháp Luật, trong quá trình soạn thảo văn bản dự thảo Luật, Pháp Lệnh, Nghị Quyết… các cơ quan có thẩm quyền “bắt buộc” công khai đăng tải dự án, dự thảo trên cổng thông tin điện tử của cơ quan có thẩm quyền để công dân phản hồi ý kiến, biểu đạt ý kiến cá nhân; Các cơ quan có chức năng “phải” tạo điều kiện cho các cá nhân tham gia “góp ý kiến”, “buộc” tiếp thu và lấy ý kiến của người dân…

Luật còn quy định người dân “phải” được cung cấp đầy đủ thông tin để được “ý kiến”, “phản biện” tại Điều 3 Luật Thông tin 2016 (LTT): “1. Mọi công dân đều bình đẳng, không bị phân biệt đối xử trong việc thực hiện quyền tiếp cận thông tin. 2. Thông tin được cung cấp phải chính xác, đầy đủ. 3. Việc cung cấp thông tin phải kịp thời, minh bạch, thuận lợi cho công dân; đúng trình tự, thủ tục theo quy định của pháp luật…” Thậm chí công dân còn có quyền “yêu cầu các cơ quan nhà nước cung cấp thông tin”, (khoản 2 Điều 10 LTT). Lưu ý, Luật “nghiêm cấm” các cơ quan, tổ chức, cá nhân gây “cản trở, đe dọa, trù dập người yêu cầu… thông tin”, (khoản 4 Điều 11 LTT).

Trong khi đó, tiếp cận thông tin, biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến, kiến nghị thậm chí tham gia quản lý nhà nước và xã hội của công dân là “quyền” đã được Hiến pháp minh định, không ai được quyền tước đoạt và xâm phạm. Tại Điều 28 Hiến pháp quy định:

“1. Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và cả nước. 2. Nhà nước tạo điều kiện để công dân tham gia quản lý nhà nước và xã hội; công khai, minh bạch trong việc tiếp nhận, phản hồi ý kiến, kiến nghị của công dân.”

Còn khoản 2 Điều 8 Hiến Pháp quy định: “Các cơ quan nhà nước, cán bộ, công chức, viên chức phải tôn trọng Nhân dân, tận tụy phục vụ Nhân dân, liên hệ chặt chẽ với Nhân dân, lắng nghe ý kiến và chịu sự giám sát của Nhân dân; kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí và mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền.”

Do đó, hàng vạn người dân trong cả nước đã tham gia quản lý xã hội, biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến bằng hình thức xuống đường, qua các băng rôn khẩu hiệu phản đối hai dự thảo Luật Đặc Khu và An Ninh Mạng trong tháng 6 vừa qua là hoàn toàn phù hợp với quy định của pháp luật; các cơ quan, cán bộ “phải” lắng nghe ý kiến và “chịu sự giám sát của nhân dân” vì đó là quyền của người dân được Hiến pháp minh định. Thế nhưng, bất chấp các quy định của Hiến pháp và Luật pháp, nhà cầm quyền đã đàn áp dã man người dân và tỉnh Bình Thuận, Đồng Nai đã tuyên án 37 người dân can đảm này.
Biểu tình, băng rôn khẩu hiệu… là hình thức biểu đạt ý kiến

Pháp luật không quy định cụ thể người dân phải thực hiện quyền biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến như thế nào, ở đâu… Do đó, với nguyên tắc “được làm những gì pháp luật không cấm”, người dân có thể thực hiện các quyền này thông qua nhiều hình thức như: kiến nghị bằng văn bản, xuống đường, căng/cầm băng rôn khẩu hiệu với các thông điệp cần truyền tải…

Chính nhà cầm quyền đã thực hiện “quyền biểu đạt ý kiến” của họ trong suốt hơn 40 năm qua thông qua các hình thức: “rải truyền đơn” đến từng hộ gia đình; treo các bảng tuyên tuyền khắp ngõ ngách, phố phường; tổ chức rầm rộ, tốn kém những cuộc diễu hành hay mit-tinh trong các ngày “lễ” của cộng sản…

Vậy thì tại sao người dân cũng thực hiện “quyền biểu đạt ý kiến” – đã được Hiến pháp minh định – giống như nhà cầm quyền mà lại gán ghép cho họ là “thành phần xấu”, “gây rối trật tự công cộng”, “tụ tập đông người”, “lật đổ chính quyền nhân dân”… rồi kết án họ những bản án nặng nề, vô pháp?
Hiến pháp và Pháp luật chỉ dành bảo vệ cho “chế độ”

Bởi vì, chỉ cần người nào dám thực hiện quyền “biểu đạt ý kiến”, “phản biện ý kiến”, “tham gia quản lý nhà nước và xã hội” – đúng Pháp luật – mà đe dọa, ảnh hưởng đến nhà cầm quyền thì họ sẵn sàng “chà đạp” Pháp luật, bắt bỏ tù các tiếng nói của những người dân thấp cổ bé miệng nhằm mục đích răn đe, cảnh cáo người dân khác không được thực hiện các quyền căn bản này.

Chính vì vậy, các vụ án “xử” người dân tại tỉnh Đồng Nai, Bình Thuận… với tội danh “gây rối trật tự công cộng”, “tụ tập đông người”… là những trường hợp điển hình của nhà cầm quyền để trả thù, triệt tiêu các quyền “biểu đạt ý kiến”, “phản biện ý kiến”, “tham gia quản lý nhà nước và xã hội” của công dân – đã được Hiến Pháp bảo hộ.

Những người bị kết án trên đã xuống đường, “tụ tập đông người” với mục đích biểu đạt ý kiến, phản đối hai dự luật “bán nước” – Luật Đặc Khu và An Ninh mạng – chỉ bằng một phần nhỏ số lượng người đã “tụ tập đông người” vào dịp U23 được vào chung kết bóng đá. ; Cũng không thể “tụ tập đông người” bằng “hội cờ đỏ” chuyên đi phá phách người dân đã “tụ tập” hàng ngàn người khoác cờ đỏ tại Nghệ An; nhóm người trên cũng không thể “gây rối trật tự công cộng” bằng “hội cờ đỏ” đã xông vào sân nhà thờ Thọ Hòa, Giáo phận Xuân Lộc, chửi bới, thách thức cha Chánh xứ và bà con Giáo dân; Cũng không thể “gây rối trật tự công cộng” bằng “hội cờ đỏ” đứng trước cổng Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn phát thanh thóa mạ các linh mục, tu sỹ nhằm phá rối chương trình “Tri ân Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa”; cũng không thể “gây rối trật tự công cộng” bằng “hội cờ đỏ” đã tùy tiện hành hung người dân Kẻ Gai, Giáo phận Vinh… Chưa kể, những cuộc “gây rối trật tự” của hội cờ đỏ tại các địa điểm người dân tổ chức tưởng niệm anh hùng tử sỹ hy sinh trong các cuộc chiến chống tàu cộng xâm lược hàng năm.

Thế thì tại sao những người xuống đường hò hét trong các dịp cổ vũ bóng đá, hội “cờ đỏ” đã “tụ tập đông người” và “gây rối trật tự công cộng” không bị truy cứu trách nhiệm hình sự, không bị xử lý? Chính cha Chánh xứ giáo xứ Thọ Hòa hoặc người dân Kẻ Gai đã có đơn tố cáo nêu đích danh các cán bộ trong “hội cờ đỏ” lăng mạ, đánh đập… người dân và gửi đến các cơ quan có thẩm quyền, nhưng các cơ quan này vẫn “câm lặng”, không giải quyết và cố tình làm “chìm xuồng” các vụ án này.

Nhà cầm quyền cố tình bao che và tiếp tay cho các hành vi “tụ tập đông người”, “gây rối trật tự” của “hội cờ đỏ”, hoặc của các tổ chức, cá nhân… làm những việc có “lợi” cho nhà cầm quyền – kể cả vi phạm pháp luật – không những được “dung túng”, mà còn được thăng quan tiến chức. Hiến pháp và Pháp luật không dành cho người dân thấp cổ, bé miệng, biểu đạt ý kiến ôn hòa!

Pv.GNsP


Thêm công dân chết khi làm việc với công an

RFA

Ông Hứa Hoàng Anh, bị tử vong sau khi làm việc với công an vào ngày 02/08/18.
Ông Hứa Hoàng Anh, bị tử vong sau khi làm việc với công an vào ngày 02/08/18.
blankPhoto: RFA

Thêm một người dân ở Việt Nam bị chết trong khi làm việc với công an, mà gia đình của nạn nhân cho rằng có sự khuất tất.

Nạn nhân được biết đến là ông Hứa Hoàng Anh, 35 tuổi, ở xã Bàn Tân Định 1, huyện Giồng Riềng, tỉnh Kiên Giang qua đời vào trưa ngày 2 tháng 8 năm 2018.

Tài khoản Facebook Hoang Anh đăng tải thông tin cho biết vào trưa cùng ngày, công an huyện Châu Thành đến nhà làm việc với ông Hứa Hoàng Anh. Sau đó, thân nhân của ông Hứa Hoàng Anh được công an thông báo là ông tự sát và được đưa đi cấp cứu, tuy nhiên ông tắt thở trên đường đến bệnh viện.

Kèm với thông tin vừa nêu, Tài khoản Facebook Hoang Anh còn đăng tải một giấy Công an xã Minh Hòa, huyện Châu Thành, tỉnh Kiên Giang mời ông Hứa Hoàng Anh làm việc từ ngày 28 tháng 9 năm 2017 cùng số điện thoại của gia đình nạn nhân.

Đài RFA liên lạc qua các số điện thoại của gia đình ông Hứa Hoàng Anh, nhưng không ai bắt máy. Chúng tôi được ông Vũ Quốc Ngữ, Giám đốc của Tổ chức Defend the Defenders cho biết chi tiết như sau:

“Trong buổi trưa ngày mùng 2 tháng 8, có 4 sĩ quan công an ở huyện Châu Thành đến nhà riêng của Hứa Hoàng Anh để tra hỏi anh về việc anh tham gia biểu tình, trong đó có cả các cuộc biểu tình xảy ra trong ngày 10 tháng 6 năm 2018. Tôi nghe nói trong khi vợ của Hoàng Anh đi ra ngoài để pha trà gì đó, và lúc quay lại thì thấy chồng mình đã gục xuống rồi mà có một số vết thương ở trên cổ và bụng. Sau đó, chắc có lẽ có cả công an và vợ đưa Hoàng Anh đi cấp cứu bệnh viện, nhưng chết trên đường đi. Công an nói rằng anh Hoàng Anh chết là do tự sát.”

Đài Á Châu Tự Do gọi điện thoại đến Công an huyện Châu Thành để hỏi thông tin liên quan cái chết của ông Hứa Hoàng Anh và được trả lời rằng:

“Việc đó tôi không rõ đâu. Có gì thì lên trực tiếp tại cơ quan công an hỏi đi. Đây là trực ban công an huyện.”

Chúng tôi cũng liên lạc với Công an tỉnh Kiên Giang và cũng được trả lời tương tự rằng không biết gì về vụ việc này.

Vào ngày 3 tháng 8, Tổ chức Ân Xá Quốc Tế-Amnesty International ra tuyên bố thúc giục Chính quyền Việt Nam mở cuộc điều tra độc lập liên quan cái chết của ông Hứa Hoàng Anh.

Bà Clare Algar, Giám đốc Cao cấp Điều phối Toàn cầu của Ân Xá Quốc Tế nhấn mạnh trong bản tuyên bố rằng chính quyền các cấp ở Việt Nam ngay lập tức mở cuộc điều tra sâu rộng và công minh về nghi vấn các sĩ quan cảnh sát đã tra tấn và làm chết Hứa Hoàng Anh, một nông dân ở tỉnh Kiên Giang, người đã tham dự cuộc biểu tình tại thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 10 tháng 6 vừa qua.
Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
...nếu đại công trình cao tốc Bắc-Nam giao cho Trung Quốc, “đất nước sẽ rơi vào đại họa”./ “Đây không chỉ là cái bẫy nợ nần hàng chục tỉ đô la đè nặng nhiều thế hệ, đây còn là cái thòng lọng thít chặt chủ quyền đất nước không thể thoát ra được trong khi chủ quyền biển đảo đang bị Trung Quốc đe dọa hàng ngày”./ Việt Nam “có lẽ là một trong những nước hứng những rác thải công nghệ, máy móc...lạc hậu nhất của Trung Quốc”.
Sau 12 ngày các ngư dân Việt Nam bị tàu Trung quốc truy đuổi va vào đá ngầm và chìm ở vùng biển Hoàng Sa, 5 ngư dân trên tàu cá bị nạn đã về đến cảng Sa Kỳ, Quảng Ngãi. Truyền thông trong nước loan tin ngày 17 tháng 3 . Theo đó ngay khi về đến đất liền, các ngư dân gặp nạn đã cho báo chí trong nước biết, bị tàu Trung Quốc tấn công, phun vòi rồng, ép tàu Việt Nam va vào đá ngầm và chìm.
Ngoài việc quân sự hóa các đảo tự nhiên đã xâm chiếm của Việt Nam và các đảo nhân tạo, cũng như đơn phương cấm bắt cá trong các ngư trường truyền thống ở các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của ngư dân Việt Nam, bắt nạt và thậm chí dùng bạo lực với ngư dân, họ còn từng bước, từng bước, tìm cách hợp thức hóa Đường Lưỡi bò trên mặt trận khoa học bằng cách chèn hình vẽ vào các ấn phẩm trên các tạp chí khoa học quốc tế, để lập luận là Đường Lưỡi bò đã được cộng đồng quốc tế công nhận. Đây là mưu đồ thâm độc nhằm phục vụ cho dã tâm bành trướng, độc chiếm Biển Đông, xâm phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.
Sau khi Việt Nam phủ nhận hết, nói rằng những người chết (trong đồn công an) là do họ trầm cảm, họ ăn năn hối hận về những lỗi lầm của họ, chết vì bệnh hoạn…Bên Ủy ban Kiểm điểm, có một số thành viên đã nêu ra đích xác những trường hợp cụ thể như trường hợp tín đồ Phật giáo Hòa Hảo là Nguyễn Hữu Tấn và họ hỏi những câu hỏi bao gồm đã điều tra như thế nào, ai là bộ phận điều tra, kết quả ra làm sao, có giảo nghiệm tử thi độc lập hay không và thân nhân phản đối lại bị đàn áp hăm dọa…Họ nêu ra rất rõ. Thế nhưng, phía Việt Nam hoàn toàn không trả lời gì hết, im luôn
“Hiện tại bây giờ họ cứ nói là thế lực thù địch xúi giục nhưng mà chẳng có thế lực thù địch nào hết, chẳng qua là họ cố tình bao biện như thế thôi. Theo tôi nghĩ rằng họ cướp đất đai tài sản, xử oan sai, đánh chết bao nhiều người vào trong đồn công an... đấy là những bức xúc người dân, thì chẳng có thế lực thù địch nào mà can thiệp vào công việc như thế của xã hội Việt Nam đâu.” Biểu tình là quyền công dân được Hiến pháp Việt Nam 1946 và Hiến pháp 2013 quy định nhưng chưa được Quốc hội soạn thảo thành luật chính thức.
Bản Phúc trình Thực thi Nhân quyền Thế giới năm 2018 của Hoa Kỳ nêu rõ tính đến cuối tháng 11 năm 2018, có ít nhất 11 nạn nhân bị chết trong đồn công an, mà phía chính quyền chỉ cung cấp rất ít thông tin về việc điều tra liên quan những cái chết đầy khuất tất đó, thậm chí gia đình các nạn nhân còn bị sách nhiễu và hăm dọa khi yêu cầu chính quyền trả lời cho những thắc mắc của họ về cái chết của người thân. Bản phúc trình còn lên án tình trạng công an ngược đãi và tra tấn những người bị bắt giữ trong lúc thẩm vấn. Một số nhà hoạt động ở Việt Nam còn tố cáo công an chìm liên tục sách nhiễu, tấn công và đe dọa giết hại họ.
Chính quyền Việt Nam hầu như phủ nhận tất cả những cáo buộc vi phạm các quyền dân sự và chính trị tại Việt Nam.....“Họ còn đưa ra các lý luận, nói chính xác là các xảo ngôn để né tránh vấn đề. Chẳng hạn như Uỷ ban Nhân quyền hỏi có hay không việc biệt giam tại Việt Nam. Phái đoàn VN trả lời rằng ở VN không có biệt giam, và biệt giam không có trong khái niêm luật pháp của Việt Nam, nhưng họ lại nói ở VN chỉ có hình thức giam riêng.
Ông Santos Pais, Chuyên gia người Bồ Đào Nha : Đảng-Nhà nước chối từ tại Việt Nam không có loại tù nhân vì lương thức. Nhưng có nhiều phúc trình thì lại cho biết có nhiều tù nhân vì lương thức tại Việt Nam. Họ bị bắt bớ tuỳ tiện, gia đình họ không hề được thông báo nhiều tuần hay nhiều tháng sau, họ bị hành xử tồi tệ bằng lời nói hay xâm phạm thân thể. Phái đoàn Việt Nam bình luận ra sao hiện trạng này ? Có bao nhiêu cá nhân bị giam giữ vì tội xâm phạm “an ninh quốc gia” ? Có bao nhiêu người bị kết án vì tội xâm phạm “an ninh quốc gia” trong 5 năm vừa qua ? và án tù của họ như thế nào ?
Sang ngày thứ nhì của phiên họp 125 của Ủy ban Nhân quyền (Human Rights Committee) của Liên Hiệp Quốc tại Geneva, Thụy Sỹ, các câu hỏi cho thấy các quốc gia nắm rất sát tình hình thực tế về nhân quyền của Việt Nam.......Có mặt tại phiên họp, một thành viên của tổ chức NGO Jubilee Campaign, ông Nguyễn Quốc Tuấn phê phán "đoàn Việt Nam tránh né trả lời vào câu hỏi của uỷ ban mặt khác khi tránh né không được thì họ sẵn sàng nói dối không biết ngượng"
Mấu chốt của vấn đề là hai loại nước mắm này thì cách làm và chất lượng hoàn toàn khác nhau. Nước mắm truyền thống được ủ cá trong môi trường muối mặn trong thời gian không dưới một năm. Còn nước mắm công nghiệp được pha từ nước mắm truyền thống. Tức nước mắm truyền thống được pha chế với khá nhiều phụ gia thành nước chấm. Hai sản phẩm này hoàn toàn khác nhau cả về chất lượng và quy trình.” Ông cho biết hiện tại thì thị phần nước mắm truyền thống so với nước mắm công nghiệp chỉ chiếm khoảng 15% đến 20 %, còn lại áp đảo là nước mắm công nghiệp.
Bảo Trợ