Trung Cộng Xâm Lăng Bằng Kinh Tế

02 Tháng Tám 20184:32 SA(Xem: 136)

Trung Cộng xâm lăng bằng kinh tế

Ngô Nhân Dụng

“Đi chỗ khác! Phi cơ Philippines nghe đây. Tôi cảnh cáo lần nữa! Hãy rời khỏi chỗ này ngay lập tức! Nếu không sẽ lãnh hậu quả nghiêm trọng!”

Trong nửa năm trước, Cộng Sản Trung Quốc đã ra lệnh cho máy bay quân sự Philippines phải “đi chỗ khác” tất cả 46 lần. Khác với những lần trước đây, những lời xua đuổi không do các tàu “hải giám” tuần tiễu trên mặt biển, mà xuất phát từ những căn cứ trên các hòn đảo nhân tạo mà Trung Cộng đã xây dựng trong quần đảo Trường Sa, theo tin AP ngày Thứ Ba, 31 Tháng Bảy, dựa trên tin tức của Bộ Quốc Phòng Philippines.

Chính phủ Philippines bỏ qua ngoài tai các lời cảnh cáo của Trung Cộng, theo lời tướng tư lệnh Không Quân Philippines, Galileo Gerard Rio Kintanar Jr. nói với AP. Máy bay thuộc Đệ Thất Hạm đội Mỹ cũng vậy. Chỉ có chính quyền Cộng Sản Việt Nam không dám cưỡng lệnh.

Mấy tháng gần đây, Trung Cộng đã đưa tới các hòn đảo nhân tạo các hệ thống quân sự mới, gồm các máy phá sóng, hỏa tiễn từ đất bắn lên trời, hỏa tiễn chống hỏa tiễn, và pháo đài bay hạng nặng. Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Jim Mattis tháng trước đã báo động Bắc Kinh đang dùng chiến thuật “đe dọa và cưỡng bức.”

Chính phủ Mỹ cần quay trở lại với chủ trương “Chuyển trục qua Châu Á” của chính quyền Obama. Nếu không, Trung Cộng sẽ tiếp tục bành trướng chiếm hết vùng biển Đông Nam Á.

Nhưng mặt trận quân sự không phải là mối đe dọa duy nhất của Cộng Sản Trung Quốc. Cùng lúc đó, Bắc Kinh đã khai diễn một chiến dịch tấn công kinh tế, đặc biệt sử dụng chương trình “Nhất Đới Nhất Lộ” mà Tập Cận Bình đã công bố sau khi nhậm chức, năm 2012.

“Một Vòng Đai Một Con Đường” (Belt and Road Initiative, BRI) bên ngoài là một chương trình hợp tác phát triển. Nhưng bên trong là một âm mưu bành trướng và lũng đoạn các quốc gia khác để tạo một thế giới nằm dưới ảnh hưởng của Trung Quốc. Hiện nay đã có 70 quốc gia tham dự, với số dân lớn bằng 65% dân số toàn cầu.
con duong tolua

Lúc đầu, Tập Cận Bình chỉ nói tới một “Vòng Đai” nối nước Tàu với các nước Trung Á, qua tới Trung Đông và Châu Âu, và một “Đường Tơ Lụa trên Biển” đi vòng xuống Nam Châu Á qua Địa Trung Hải. Nhưng ngày nay, trên mạng chính của “Nhất Đới Nhất Lộ” còn nói tới “Đường Tơ Lụa xuyên Thái Bình Dương” (Pacific Silk Road); “Đường Tơ Lụa Mã Số” (Digital Silk Road); và “Đường Tơ Lụa trên Băng Tuyết” (Silk Road on Ice) chạm tới vùng địa cực.

Vũ khí do Trung Cộng sử dụng là TIỀN.

Trung Cộng sẵn sàng bỏ ra hàng trăm triệu, hàng tỷ đô la, mời gọi các quốc gia thực hiện các công trình xây dựng hạ tầng cơ sở. Nhiều nước đã hoan nghênh đồng tiền Bắc Kinh đưa tới vì Trung Cộng không đòi hỏi những điều kiện như các ngân hàng và cơ quan cấp viện quốc tế cũng như của các nước giàu có khác. Những nước Âu, Mỹ hoặc Ngân Hàng Thế Giới thường đòi hỏi quốc gia vay nợ phải minh bạch công khai, bác bỏ những chính quyền đàn áp dân và vi phạm nhân quyết định. Trung Cộng không bao giờ đặt ra các điều kiện như vậy.

Bên ngoài, mục đích của “Nhất Đới Nhất Lộ” là phát triển giao thông và thương mại để thúc đẩy kinh tế. Nhưng bên trong, Bắc Kinh gieo rắc hai tai họa, hai thứ trùng độc, giống như “cấy sinh tử phù” vào cơ thể các dân tộc khác.

Một thứ trùng độc là nạn tham nhũng. Tiền Trung Cộng đi tới đâu là tham nhũng tới đó; gia tăng hoặc khởi động nạn ăn tiền hối lộ trong các quốc gia nhận hợp tác. Thứ trùng độc thứ hai là nợ. Các quốc gia bị dụ dỗ vay nợ đầu tư vào những công trình không sinh lợi đủ để trả nợ, có khi hoàn toàn vô ích. Hậu quả là con nợ sẽ không đủ sức trả tiền lãi và vốn khi đáo hạn. Cuối cùng, chỉ còn một con đường thoát là bị xiết nợ. Các công trình hạ tầng cơ sở biến thành sở hữu của các công ty quốc doanh Trung Cộng, có thể được biến cải thành những “đặc khu kinh tế” hoàn toàn do Trung Cộng thao túng. Và trong tương lai, Trung Cộng có thể biến những đặc khu kinh tế đó thành đặc khu quân sự!

Hải cảng Hambantota của Sri Lanka là một thí dụ. Trung Cộng đã dụ dỗ được chính quyền của Tổng Thống Mahinda Rajapaksa vay nợ đầu tư vào hải cảng này mặc dù nước này chưa sử dụng hết khả năng của hải cảng Colombo gần đó. Các ngân hàng Ấn Độ đã từ chối không cho vay vì thấy dự án sẽ không sinh lời. Nhưng Trung Cộng đã đem tiền tới, và tiếp tục cho vay tiếp khi chính phủ Sri Lanka thiếu tiền tiếp tục làm dự án. Cho đến khi Sri Lanka không thể trả được đồng nào nữa, năm 2015, ông Mahinda Rajapaksa bị dân lật đổ bằng lá phiếu, và qua năm 2017 chính phủ mới đành phải nhường việc quản trị hải cảng cho công ty xây dựng Harbor Engineering Company của Trung Cộng, với gần 4,000 mẫu (ha) đất, và thời hạn 99 năm – giống như thời hạn 99 năm mà chính quyền Cộng Sản Việt Nam tính trao cho các công ty Trung Cộng ở các đặc khu. Trung Cộng cũng được quyền khai thác 69 km vuông đất đai chung quanh! Ấn Độ đang lo có ngày Hải Quân Trung Cộng sẽ có mặt thường xuyên tại Hambantota!

Một chiến thuật mà Trung Cộng áp dụng khi thi hành kế hoạch trên là bảo toàn bí mật. Khi các sứ giả của Bắc Kinh tới thương lượng hợp tác, họ chỉ làm việc với những viên chức chính quyền mà không hợp tác với các công ty tư nhân. Mọi cuộc thương thuyết hợp đồng diễn ra trong bóng tối, không bị giới truyền thông nhòm ngó, nhất là ở những nước độc tài đảng trị không cho phép tư nhân làm báo. Đó là một khung cảnh thuận tiện để hối lộ. Tổng Thống Sri Lanka Rajapaksa đã được chính công ty Trung Cộng xây dựng hải cảng đóng góp tiền cho ông tranh cử; nhưng cuối cùng dân chúng đã đủ thông minh mà lật đổ ông ta.

Một chiến thuật khác Trung Cộng luôn luôn dùng là bắt buộc nước chủ nhà phải cho các công ty xây cất bên Tàu trúng thầu thực hiện kế hoạch. Đây là một cách xuất cảng lao động mà không cần xin phép làm việc; thứ nhất là tạo công việc cho những công nhân Trung Cộng dư thừa, thứ nhì là để khi nước chủ nhà thất bại thì phải trao tất cả dự án cho các công ty Trung Cộng quản trị. Pakistan mới trải qua một kinh nghiệm “suýt chết” vì mang nợ Trung Cộng; chính phủ nước này đã bị dân lật đổ, chính quyền mới sẽ phải nhờ Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế cứu, nếu không đất nước sẽ bị Trung Cộng thao túng.

Dân chúng Myanmar đang tranh luận về việc cho Trung Cộng xây dựng và khai thác cửa biển đáy sâu ở Kyaukphyu, bên bờ Vịnh Bengal, nhìn sang Bangladesh và Ấn Độ. Bắc Kinh muốn bỏ ra $7.3 tỷ xây dựng một hải cảng ở Kyaukphyu, công ty Trung Cộng CITIC sẽ đầu tư 70% vào dự án và sẽ được quyền khai thác hải cảng này trong 50 năm. Với hy vọng Kyaukphyu sẽ tiếp nhận được gần 5 triệu “công” (container) mỗi năm, đây sẽ là một cảng cất hàng bằng container lớn bậc nhất thế giới. Mối lợi chiến lược lớn nhất của Trung Cộng sẽ là thiết lập một đường ống dẫn dầu từ Kyaukphyu đi qua xứ Myanmar lên tới tỉnh Vân Nam bên Tàu. Đường ống này sẽ cung cấp 10% số lượng dầu nhập cảng của Trung Quốc. Nhưng quan trọng hơn cả là Trung Cộng sẽ có thể mua thẳng dầu từ các nước Trung Đông mà các tàu chở dầu không phải đi qua eo biển Malacca của Singapore mà Hải Quân Mỹ kiểm soát dễ dàng!

Cùng với việc khai thác hải cảng Kyaukphyu, Trung Cộng còn đòi quyền thiết lập một đặc khu kinh tế!

Muốn nếm thử mùi vị của “đặc khu kinh tế” do Trung Cộng làm chủ, có thể đến thăm đặc khu Boten ở nước Lào ở gần vùng Ba Biên Giới Lào, Thái, Myanmar, mà một du khách Việt Nam mới có kinh nghiệm. Đặc khu này được chính quyền Cộng Sản Lào nhượng cho Trung Cộng trong thời hạn 65 năm.

Ông Trương Hữu Lượng, trên đường đi đã nhận thấy những chiếc xe nhà binh Trung Cộng đi hộ tống các quan chức người Tàu. Hỏi chuyện dân Lào, ông biết những chiếc xe hơi Trung Cộng này “đến đây thường xuyên để công tác và kiểm soát Đặc Khu Kinh Tế BOTEN mà chính phủ Lào đã đặc nhượng cho họ 65 năm.”

Bên trong đặc khu là “nhà cửa nguy nga, casino bậc sang quốc tế, khách sạn bốn sao, nhà hàng ăn, hàng quán đầy đường…” Ông Lượng mô tả, “Tất cả đều của người Tàu, mọi nơi viết bằng tiếng Tàu, giao thiệp, buôn bán bằng tiếng Tàu, chỉ xài đồng tiền Tàu; ăn mặc, đi đứng, nói năng chẳng khác gì ở xứ Quảng Đông, Vân Nam… và phong cách là đúng loại tàu Hán tộc. Người bản xứ (Lào) không được vào nếu không có lý do được người Tàu quy định.”

Chương trình “Nhất Đới Nhất Lộ” của Trung Cộng sẽ thiết lập những “đặc khu kinh tế” khắp nơi, để bành trướng ảnh hưởng. Từ Myanmar, Lào, Cambodia, qua Sri Lanka, Pakistan, ông Tập Cận Bình đang thiết lập một đế quốc mới, vượt trên giấc mộng của Tần Thủy Hoàng hay Hán Võ Đế!

Chính phủ Mỹ không thể chỉ lo bảo vệ an ninh trên đường biển đi qua Biển Đông nước ta và vùng Đông Nam Á. Mỹ là cường quốc kinh tế mạnh nhất, phải lo đương đầu với Cộng Sản Trung Quốc trên mặt trận kinh tế. Hiệp ước Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) đã bị xé bỏ khi Tổng Thống Trump lên nắm quyền. Nhưng nước Mỹ trước sau sẽ phải phục hoạt lại TPP và mở thêm công việc hợp tác kinh tế với các nước Châu Á khác. 
Ngô Nhân Dụng NV
Xem Thêm: 
Chết bởi con rồng đỏ Trung cộng


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước hết cần nói ngay cả 3 đặc khu - Vân Đồn, Bắc Vân Phong, và Phú Quốc - đều đang được triển khai dồn dập. Không hề có chuyện hoãn, chứ đừng nói gì đến ngưng, 3 dự án này bất kể có luật hay không. Các chứng cớ đã rất hiển nhiên: - Ngay từ ngày đầu, chính bà Kim Ngân nói trước Quốc hội: BCT đã có quyết định về 3 đặc khu, QH phải soạn cho ra luật để tiến hành. Nghĩa là QH không phải là nơi lấy quyết định có làm hay không. Quyết định đó đã có rồi, do ông Đinh Thế Huynh thay mặt BCT ký, và cho đến nay quyết định đó chưa hề được rút lại.
Ngày 30 tháng 11 năm 2018 – dưới sự chỉ đạo trực tiếp của huyện Yên Thành, tại trụ sở UBND xã Khánh Thành tổ chức một ngày đấu tố Linh mục Anton Đặng Hữu Nam vu cáo nhiều điều và đòi trục xuất Linh mục Nam ra khỏi giáo xứ. Trong cuộc đấu tố này có sự hiện diện của chính quyền cấp tỉnh, huyện, các đài truyền hình tỉnh và các huyện, thành phần chủ yếu là công an, cựu chiến binh, phụ nữ, đoàn viên và hội cờ đỏ. Tại đây Nguyễn Đình Thọ, Phan Đình Đệ, Nguyễn Xuân Ngô, Nguyễn Văn Hoàng, Phạm Công Sơn, Nguyễn Công Nam, Phạm Thị Thuận, Phạm Thị Bé, Phạm Thị Ngàn… đua nhau tố tội và báo cáo thành tích đã lập công: đã từng chửi bới, đột nhập vào nhà thờ, nhà xứ, dọa đánh, đòi giết Linh mục Nam.
Bộ trưởng, chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng cho biết Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã chỉ đạo thành lập tổ công tác đặc biệt do phó thủ tướng Trương Hòa Bình làm tổ trưởng để xử lý các vụ việc nổi cộm. "Ví dụ như trong mấy tháng gần đây bà con tỉnh phía Nam ra Hà Nội nhiều, với nhiều bức xúc của nhân dân chưa được giải quyết, xử lý như vụ việc Thủ Thiêm. Để dịp Tết bà con hạn chế ra Hà Nội, Thủ tướng yêu cầu mời bí thư các tỉnh, thành tham gia tổ công tác này để giải quyết các vụ việc nổi cộm"
Hôm 8/12 Uỷ ban Chống tra tấn Liên Hiệp Quốc chính thức ra văn bản bày tỏ lo ngại về những quy định trong luật của Việt Nam cho phép các giới chức có thể thực hiện việc tra tấn người dân mà không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật hoặc chỉ phải chịu những án phạt quá nhẹ. Quan ngại này được nêu ra trong kết luận của Uỷ ban nhằm đánh giá về việc thực hiện Công ước Chống tra tấn của Việt Nam.
Sông Hóa chỉ là một nhánh sông nhỏ tách ra từ sông Luộc tại địa phận An Khê; thế nhưng nó đã in dấu trong lòng người Việt từ thế hệ này sang thế hệ khác chỉ vì nó khắc ghi lời thề của một dũng tướng: “Phen này không phá xong giặc Nguyên, ta thề không trở lại khúc sông này nữa”. Con sông đã trôi đi hàng nghìn năm nhưng câu nói của Hưng Đạo Vương như còn âm vang trong cỏ cây trời nước. Ngài nói câu ấy khi voi chiến bị sa lầy ở bờ sông Hóa; ngay trước phút xuất quân đánh trận Bạch Đằng với danh tướng giặc là Ô Mã Nhi.
Những người nắm quyền ở Đà Nẵng dường như đang quên mất quyền lực của họ đến từ đâu và họ ngồi đó để làm gì. Họ ngang nhiên coi công thổ thành phố như của riêng, khi thì giành giật lẫn nhau, lúc thì chia phần với nhau, cho bản thân, gia đình và vòng thân hữu. Họ cười vào mũi người dân chúng ta, cười cả vào khẩu hiệu ‘dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra’ trong mỗi cuộc thương thảo ăn chia... Là người Đà Nẵng, bạn có thấy đau không?
Nhà dột từ nóc ! Nếu như triết lý giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa trước kia là NHÂN BẢN, DÂN TỘC, KHAI PHÓNG thì giáo dục Việt Nam hiện nay được xây dựng trên “Triết lý giáo dục Hồ Chí Minh”. Một triết lý đưa giáo dục Việt Nam rơi vào tình trạng khủng hoảng và trở thành ngôi nhà mục nát như không thể nát hơn. Những sự việc tiêu cực xảy ra trong ngành giáo dục chẳng khác nào những mảng tường lở loét, sụp đổ. Chúng ta có thể hô hoán hay cuống cuồng chống đỡ, tô trét từng nơi bị hư hỏng, nhưng điều đó không hề giúp cho ngôi nhà trở nên chắn chắn, an toàn vì nó không được xây dựng trên một nền móng vững chắc là một triết lý giáo dục đúng đắn.
Linh mục Phạm Hùng cũng cho biết, ngài đã gọi điện đến báo trước, nhưng người có trách nhiệm tại UBND Quận nói rằng, lãnh đạo Quận đã có lịch làm việc nên không thể tiếp đoàn. Tuy nhiên, trước việc công trình tại số 29 Phố Nhà Chung, vốn là khu đất của Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội (trường Dũng Lạc) đang bị đập phá xây dựng lại, dù Tòa Tổng Giám mục Hà Nội là Đức Hồng Y Phêrô Nguyễn Văn Nhơn đã có văn thư khẩn cấp gửi các cấp chính quyền, yêu cầu dừng thi công công trình
Thư ngỏ của cháu Trần Lê Bảo Trâm, con gái của anh Trần Huỳnh Duy Thức, viết gửi các tổ chức quốc tế cũng như đồng bào trong và ngoài nước * Ngày 26 tháng 11, 2018 Tôi là Trần Lê Bảo Trâm, con gái của một tù nhân lương tâm Việt Nam, Trần Huỳnh Duy Thức. Cha tôi đã bị bắt vào năm 2009 và bị kết án oan sai dựa trên Điều 79 của Bộ luật Hình sự Việt Nam “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Cha tôi đã bị tuyên án 16 năm tù, từ đó đến nay cha tôi đã bị giam giữ trong tù hơn 9 năm.
Hôm 30/11, hội nghị của các tổ chức đoàn thể tỉnh Nghệ An họp tại UBND xã Khánh Thành, huyện Yên Thành lên án linh mục Anton Đặng Hữu Nam và đòi trục xuất ông ra khỏi địa phương. Mạng báo Công an Nghệ An ngày 3/12 tường thuật lại sự kiện nêu trên và cho rằng một số đại diện các đoàn thể gồm cựu chiến binh, đoàn thanh niên, hội nông dân, hội phụ nữ nêu mong muốn lãnh đạo các cấp xử lý nghiêm hành vi của linh mục Đặng Hữu Nam mà theo họ gây xáo trộn cuộc sống người dân địa phương.
Bảo Trợ