Lời Cũ Với Dã Tràng

31 Tháng Bảy 201812:04 SA(Xem: 67)
Lời Cũ Với Dã Tràng

Dã tràng ơi
bien-hanghon-Hận biển tự bao giờ
Mà cay đắng 
Mà cả gan lấp biển!
Biển ồn ào, 
Không chịu mình bại trận 
Sóng bạc đầu luôn đối đầu em.

Cứ mỗi chiều 
Biển đẩy sóng duềnh lên
Lấn lướt hết 
Những gì em xây cất

Xót xa lắm 
Ơi dã tràng xe cát
Uẩn ức gì mà se lại nỗi đau!

Đến bao giờ 
Em lấp nổi biển sâu
Đơn độc thế 
Em chết chìm trong cát

Biển vẫn cứ ồn ào và tự đắc
Biển vô tình như chẳng có em.

Xe cát về
Để ngăn cản triều dâng 
Em khao khát điều đời chưa khao khát
Lẽ nào em là trò đùa cho cát
Xe cát về để cát lại vùi em!

Buông đi em 
Những nỗi buồn riêng
Ta xây lại từ những gì mất mát
Lời không mới với dã tràng xe cát
Trong âm vang, hình như biển trở mình.

Hồng Oanh ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
(Gởi người anh em bên kia giới tuyến)- Ngô Minh Hằng.- Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy Cây trơ cành buồn bã hứng trời sương Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy Chút lòng người vong quốc gởi quê hương!
Trong một phố nghèo có người vợ trẻ Vẫn đón con đi, về… như thường lệ Vóc em thanh cũng thể mùa xuân Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen. Ngôi nhà nhỏ bên đền
Sài Gòn đêm nay trở gió Lòng tôi để ngỏ không cài Em không hẹn ngày trở lại Vui buồn biết ngỏ cùng ai.
Vào buổi mai nào đó Khi hoa cỏ còn sương Ngủ dậy thấy khác thường Chắc hết thương em rồi Ôi chẳng hề nuối tiếc Chẳng còn biết ân hận
Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi Dù mình sống trên quê hương, đất Tổ Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!
Em phải sống, vâng, em phải sống! Mảnh đất lành vẫn chờ bước chân em Bàn tay em tô đất nước đẹp thêm Em phải sống để đời không câm lặng. Ta đòi lại biển xanh và cát trắng Đã bao đời là mạch sống ngư dân
Chưa tu chấp trách lỗi người Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta Chưa tu, hở chút ba hoa.. Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con.. Chưa tu, thế sự chen bon. Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm. Chưa tu, đụng đến nổi sân Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương.. Chưa tu mười ghét, một thương Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân.. Chưa tu Muốn bội hơn Cần Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ''cái thêm''.. Chưa tu, nghịch cảnh là rên
Bài “Giấc Mơ Chapi” Chapi, ôi Chapi Nhớ gì trong quá khứ Tôi ở đâu bây chừ ?! Cảm ơn anh Trần Tiến Ai viếng mộ Y Moan ?!
Con tôi hỏi sao Ba trồng cây chuối, cây dừa sim, cây nhãn, cây bầu? Ở Mỹ nầy sao không trồng cây táo, cây dâu, Cây oak, palm tree, như người ta Ba nhỉ? Nghe con hỏi, tôi mỉm cười suy nghĩ
Bảo Trợ