Chồng Tôi Có… Đuôi!

15 Tháng Bảy 20184:45 CH(Xem: 252)

Chồng tôi có… đuôi!

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

Sau lần ăn cưới con gái của người bạn, trong cuộc sống của vợ chồng chúng tôi bỗng xuất hiện một bóng hồng.

Cô ấy không trẻ, không đẹp, không cao, không thấp… nhưng nhìn chung, cô bắt mắt, ăn nói lưu loát, sắc diện tươi vui, miệng cười duyên dáng, con mắt có đuôi (cái này mới ớn!).

Từ sau ngày gặp nhau trong đám cưới, mỗi sáng cứ đúng 8 giờ “con mắt có đuôi” ấy gọi phone cho chúng tôi. Nội dung bao giờ cũng là mời hai anh chị ra ăn sáng với em (cô ta có một tiệm food togo). Sáng nào cũng đúng y bon 8 giờ, cô gọi đúng giờ như là cô ngồi canh đồng hồ vậy. Cứ nghe phone reng, nhìn đồng hồ 8 giờ, là y chang cô ấy gọi. Nhiều hôm tôi không muốn đi, thì chồng tôi nói, trước sau mình cũng đi ăn sáng, thì ăn đâu cũng vậy, ăn chỗ cô ấy ủng hộ tiệm mới ra. Cô ta chỉ lấy nửa giá, nhưng không phải vì thế mà tôi muốn ra tiệm cô, tôi “ngửi” thấy có mùi bất trắc.

Ngày nào cô cũng gọi, đến độ, khoảng giờ đó mình cứ như là “chờ” tiếng phone, và không làm việc gì được. Ví dụ, đang định lau cái tủ lạnh, thì nghĩ còn năm phút nữa đến 8 giờ, mình mà lau sẽ không kịp. Chồng tôi thì ví dụ định chạy đi đổ xăng thì lại nói, thôi sau 8 giờ rồi đổ xăng luôn. Trời ơi! Vậy là sao? 8 giờ là giờ “thiêng”, cứ đến giờ “thiêng” thì coi như mọi sinh hoạt của hai vợ chồng đông đá lại. Tôi bực ghê! Tôi nói với chồng, hôm nay em không muốn đi, muốn dọn dẹp sau vườn, đi ăn với cô ấy mất thì giờ quá! Mà ăn ngoài toàn là bột ngọt không tốt, thì chồng lại nói: “Em không đi anh đi một mình!” Tôi nổi dóa, nghĩ, phải đi theo để canh ổng. Bởi có lần cùng đi một xe, ổng hút thuốc phì phèo, mình la thì cái “cô có đuôi” nói: “Em về nhà tóc thơm mùi thuốc lá!” Nói như là thơ vậy, sao mà chồng tôi không mê man tàn tật cho được! Rồi có lần cô ta còn nói: “Cứ đúng 8 giờ là em gọi, để hôm nào em không gọi thì anh chị sẽ thấy nhớ em”. Sao trời sinh cái giống đàn bà gì mà trơ đến thế. Dần dà, cô ta mua cho chồng tôi khi thì cái áo sơ mi, khi thì hộp chà bông. Có hôm còn táo bạo đề nghị, anh chị muốn mở quán cà phê không? Em mở cho rồi anh chị quản lý, tiền lời mình chia đôi… Cô ta có một trăm lẻ một lời đề nghị hấp dẫn, nhưng lần nào tôi cũng từ chối, và lần nào cũng vậy, đúng một trăm lẻ một lần, trên đường về, chồng tôi cự nự, nói tôi đa nghi như Tào Tháo!

Ổng mê quá rồi! Tôi định làm mạnh nhưng không biết cách nào? Thưa cô Nguyệt Nga, tôi có nên nói thẳng với “cô có đuôi” rằng là buông tha chồng tôi ra không?

Th. Ngô
com_hay_pho

*Góp ý của độc giả

-GY

Chuyện của chị nghe có vẻ mệt rồi. Một bóng hồng duyên dáng, có tiền của, đã chọn chồng mình, giải vui.

Nếu là tôi, tôi sẽ nói riêng với chồng: “Bộ anh thích cô ta hả, nếu không thì mình đừng liên lạc cô ta nữa”. Sau đó, mỗi khi cô ta kêu thì nói bận rồi cả hai không ra tiệm cô ta nữa. Nếu chồng không chịu, tức là coi thường vợ rồi, bỏ cho nhẹ lòng, để chồng phiêu lưu, một thời gian cổ chán, thích người khác, cho biết mùi.

Nếu chị không là người quyết đoán, thì phải tốn công chút. Luôn đi với chồng khi gặp cô ta. Chuyện nhà bỏ qua một bên đi, phải qua vận xui này trước đã. Chị đừng cằn nhằn, chỉ trích, mặt hầm hầm, khó thở lắm, lúc nào cũng vui vẻ, bình thường. Không khen chồng thì im lặng, chứ đừng chê, đừng lườm nguýt hay nói xấu cô ta. Tương lai họ sẽ trốn đi riêng đó. Mỗi khi chị nghi như vậy, ra tiệm cô ta coi có cổ không. Nếu không có, thì ngồi đó chờ cho đến khi cổ về, mặt mày buồn rầu, ủ rủ cho họ khỏi buôn bán luôn, mang theo sách để đọc. Nhân viên hỏi thì nói có chuyện muốn gặp cổ nên chờ cổ về. Khi cổ về, không gây gổ, không chụp mũ cổ, chỉ than thở buồn rầu. Chỗ buôn bán, không ai muốn vậy đâu. Thấy khó nuốt quá cổ sẽ nhả ra, tìm đối tượng khác.

-LYLY:

“Tôi có nên nói thẳng với ‘cô có đuôi’ rằng là buông tha chồng tôi ra không?”

Theo tôi thì nếu cái cô Mỵ Nương không rải lông ngỗng thì làm sao Trọng Thủy biết đường chạy theo, nên Thần Kim Quy nói với nhà vua: “Kẻ thù sau lưng ngươi”. Kẻ thù ở trong nhà chị đó. Nếu chồng chị không phát ra một tín hiệu thì cái cô kia đâu có đeo cứng như vậy! Lỗi là ở hết người chồng. Chị cứ thẳng tay mà truy ảnh, người có tội thường sợ, nên cứ theo đà đó mà tiến tới. Chị không cho đi nữa, hễ phone reng thì bắt phone ngay và nói mình không đi được, rồi bịa ra một lý do gì đó chứng tỏ tình cảm thắm thiết của hai vợ chồng. Ví dụ: “Sáng nay chị hơi bị cảm, cũng muốn ra chơi với em chứ nằm nhà hoài cũng mệt, nhưng ảnh không cho đi, ảnh nói ở nhà nghỉ cho khỏe, chuyện ra ngoài ăn sáng đâu bằng sức khỏe của em”. Hoặc “Hôm nay kỷ niệm ngày cưới, anh muốn đưa em đi ăn riêng”. Thế nào chồng chị cũng cự nự, nhưng ổng không dám nói linh tinh đâu. Chẳng lẽ vợ nói vậy mà ảnh còn đi. Tuy nhiên, nếu ảnh vẫn đi thì bám theo đến cùng, ngồi cứ kể chuyện vợ chồng, kể chuyện mẹ chồng tốt với mình, em chồng hay cả gia đình chồng thương mình.

Riết rồi cô ta cũng nản mà bỏ cuộc.

-T.Nguyen:

Em có một thắc mắc, tại sao cô ta xinh đẹp, giàu có, có rất nhiều ưu thế mà không kiếm những người còn available, mà đeo chi người có gia đình, lại đi đâu cũng kè kè bà vợ theo!? Thế nào trong đám bạn bè của anh chị chẳng có người độc thân vui tính, khi nào đi ăn dẫn theo ông độc thân đó và “bán độ” để tìm đường cho chồng mình thoát thân.

*Vấn đề mới

Thưa cô Nguyệt Nga, cháu chưa bao giờ hé lộ với ai chuyện này, bởi cháu mắc cỡ cùng với lòng tin vào tôn giáo, cháu không dám làm điều có thể gây tổn hại đến uy tín của đấng đại diện tôn giáo.

Thưa cô, cháu thường xuyên bị một người có chức sắc trong tôn giáo nhắn tin cho cháu. Ban đầu thì chỉ hỏi thăm sức khỏe, hỏi thăm ba mẹ cháu còn ở Việt Nam khi nào thì qua? Cháu đi học có gặp khó khăn gì không? Sau đó tiến thêm bước nữa là gọi điện cho cháu, cũng chỉ là những lời hỏi thăm, hỏi giờ học, hay hỏi giờ làm bài. Nói chung là những câu vô thưởng vô phạt. Cháu mới qua nên người đó xin cho cháu một việc làm ở chợ Việt Nam. Cháu rất mang ơn, vì nhờ có đồng ra đồng vào mà cháu trang trải được những chi phí tối thiểu trong đời sống. Họ chưa bao giờ tỏ một cử chỉ sổ sàng, lúc nào cũng chừng mực, giữ khoảng cách cần thiết. Họ chỉ chăm sóc cho cháu như một người em thôi, nhưng là phụ nữ cháu cảm thấy có điều gì đó bất thường trong mối liên hệ này.

Nếu chỉ có vậy chắc cháu chẳng băn khoăn lo nghĩ. Cách nay một tuần, họ gọi điện thoại hẹn cháu đi ăn, khi nghe cháu từ chối thì họ nói sẽ không mặc áo tu mà sẽ mặc áo như người thường để cháu không mắc cỡ. Cháu thấy kì cục quá cô NN ơi! Hôm đó cháu quyết tâm từ chối và cháu bắt đầu hạn chế trong việc trả lời phone. Mới đây họ gặp cháu trong thư viện, họ nói với cháu, cho họ hôn một cái, nhẹ thôi! Cháu đứng phắt dậy và bỏ ra cửa ngay.

Về nhà thật sự cháu quá sợ, cháu muốn cầu cứu một ai đó, mà cháu đâu có ai để cầu cứu. Thêm vào đó, cháu không dám nói ra điều này với ai. Cháu viết thư này xin cô và quí cô bác giúp cháu, nên làm gì, hay nên im lặng tránh xa, hay là nói thẳng với họ. Có một điều trên tất cả là cháu rất sợ mang tội!

Cháu HB

__________

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com

Nguoi-viet.com
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Giấc mộng trường sinh, bất tử đã được ghi nhận từ thuở hoang sơ, khi con người còn ăn lông ở lỗ. Trong huyền thoại thần tiên, trong niềm mê tín dân gian, trong nguồn cảm hứng xuất thần của văn nhân thi sĩ hay luận lý của triết gia. Tân, Cựu Ước, kinh Koran cũng có nhắc tới nguồn nước trường sinh.
Bộ mặt Sài gòn, lúc 1955, người ta còn thấy những thầy Cảnh Sát được gọi là Mã Tà, đứng huýt còi ở các ngã tư đường. Vậy mà chẳng bao lâu chữ gọi mã tà đó đã biến mất. Và sau này, sẽ còn nhiều cái biến mất như thế.
Cháu có quen một anh chàng, hai đứa yêu nhau cũng khá lâu, cũng là 7, 8 năm dài. Gia đình, bạn bè đôi bên đều mặc nhiên coi hai đứa cháu là một cặp. Yêu từ năm 25 tuổi đến giờ là 33 tuổi chứ ít gì, già thì thôi!
Ấy, xin chớ nhanh miệng mắng người viết bài này nói nhảm. Xin hãy bình tĩnh đọc cho hết từ dòng đầu tiên cho đến chữ cuối bài để thấy cái lập luận “Chỉ có những kẻ ngu mới đi làm việc!” không phải là phi lý đâu.
Theo cuốn “danh nhân đất Kinh Bắc”, Nguyễn Nghiêu Tư còn có tên gọi khác là Nguyễn Văn Trư và tên gọi dân gian là Trạng “Lợn”. Ông có hiệu là Tùng Khê người xã Phù Lương, huyện Võ Giàng, phủ Từ Sơn, trấn Kinh Bắc. Tương truyền lúc nhỏ theo cha làm nghề thịt lợn, lại đẻ vào tháng 10 (tháng Hợi) nên đặt tên là Nguyễn Văn Trư và thường gọi là cậu Lợn (chữ Hán “trư” nghĩa là lợn).
Ở miền Nam Việt Nam trước 1975, Ly Rượu Mừng xem là một bài hát tiêu biểu của nhạc Xuân, thường được trình bày trên các đài phát thanh và truyền hình của miền Nam và ở các buổi trình diễn âm nhạc cuối năm. Mặt khác nó cũng được hát lên trong các buổi họp mặt gia đình riêng tư. Bài hát này viết theo thể valse, có âm điệu rộn ràng, tươi vui, hát lên trong ngày Tết, vào mùa Xuân, như một lời chúc tốt đẹp gửi đến cho mọi người. Đây là một nhạc phẩm rất được phổ biến, nên vào dịp đông người, mọi người đều có thể nâng ly hợp ca, mở đầu hay kết thúc cho cuộc vui.
Trước Tết, nghe một tin vui, chắc là có điềm lành, chúng ta có thể chia mừng với nhau! Câu chuyện có thể gọi là “Cướp giật nhưng trả lại tiền vì thương nạn nhân!” Chắc quý vị đã đọc câu chuyện trên báo này rồi. Một cô ở tỉnh Bình Dương đi xe gắn máy, bị một thanh niên áp sát xe, giật giỏ xách. Ngày hôm sau, người ta thấy một cái túi ni lông đặt trước trụ sở phường An Phú, xã Thuận An. Mở ra, là một bọc tiền 100 triệu đồng Việt Nam
Năm hết Tết đến, một câu chúc cửa miệng là “sống lâu trăm tuổi.” Đã có thuốc nào giúp “sống lâu trăm tuổi” chưa? -Đã có thuốc nào giúp trẻ lâu, già chậm và chết trễ hơn chưa? Tôi đang yêu đời, và muốn trẻ lâu, mạnh khỏe, vui vẻ. Mong ước này có thực tế lắm không? Và phải làm sao để đạt được điều này?
Lẽ ra bữa nay bác sĩ Lê không nhận bịnh nhân vì là ngày nghỉ trong tuần của ông. Nhưng hôm qua, trong điện thoại, nghe giọng cầu khẩn của người bịnh ông không nỡ từ chối. Người đó – ông đoán là một cô gái còn trẻ – nói chuyện với ông bằng tiếng Mỹ. Cô ta hỏi ông nhiều lần : - Có phải ông là bác sĩ Lee không ?
Em năm nay đã 43, chồng em 50 và kết hôn đã được 19 năm. Em có 2 đứa con trai đang học lớp 11 và 7. Chồng em là một người nóng nảy, dễ giận những chuyện rất nhỏ nhặt và mỗi lần gây gổ thì thường dùng những từ mạt sát em, và sau đó thì xin lỗi và hứa sửa đổi. Nhưng đúng là bản chất con người thì không dễ gì thay đổi.
Bảo Trợ