Ai Về Tây Nguyên

12 Tháng Bảy 20187:39 SA(Xem: 110)

Ai Về Tây Nguyên

dantoc nung-hatthenBài “Giấc Mơ Chapi”
Chapi, ôi Chapi
Nhớ gì trong quá khứ
Tôi ở đâu bây chừ ?!

Cảm ơn anh Trần Tiến
Ai viếng mộ Y Moan ?!
Cảm xúc tan vào hồn
Đời sóng cồn dâu biển

Lời ca ôm tiếng nhạc
Nghe bàng bạc mơ hồ
Đi mô vì sao lạc
Trên rừng núi hư vô ?

Canada trời lạnh
Chạnh lòng nhớ Kontum
Cha Mẹ xưa kề cạnh
Giữa rừng núi um tùm

Vùng Tây Nguyên xa lạ
Cha đã là ông Phán
Làm Toà Sứ Kontum
Mình lủm đủm lên ba

Người thiểu số ra vô
Veston ngó rõ sang
Mà dưới thì đóng khố
Tiếng Tây nổ bắp rang

Ông tù trưởng trong bản
Lai vãng muốn xin tôi
Làm con nuôi kế tự
Cha Mẹ cảm ơn thôi

Mỗi lần tôi hư hèn
Mẹ nhớ bèn giận nói
Phải chi khi đó gọi
Cho Long thì khoẻ rồi !

Riêng tôi chút mộng mơ
Biết đâu ở với thượng
Suối khe rừng cũng sướng
Sớm vợ hưởng tuổi thơ

Chiến tranh khói lửa tràn
Tay nải quàng bồng bế
Tản cư khắp vùng quê...
Nay nhớ về núi ngàn !


Thái Huy Long (Y K’ ontum)


https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/giac-mo-cha-pi-y-moan.dJMGX4o0VGcD.html

https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/den-voi-cao-nguyen-y-moan.d52gkgiqoqVP.html


Giọng ca Y Moan thật truyền cảm trong Bài ca Giấc Mơ Chapi (cám ơn ns Trần Tiến !) và Đến Với Cao Nguyên (cám ơn ns Nguyễn Cường !) trên Internet đã làm nhớ lại thời thơ ấu Tây Nguyên, lúc Ba tôi làm ông phán tại toà sứ ở Kontum, có nhà ở đầm ấm lúc tôi còn 3, 4 tuổi gì đó. Mơ hồ vài hình ảnh các người thiểu số dưới quyền Ba mặc âu phục mà đóng khố vì không mặc quần tây được ! Họ nói tiếng Pháp rất sõi và siêng năng. Lờ mờ hình ảnh khi nằm ngó lên trần nhà trắng rồi thiếp ngủ đi và có lúc Ba đi công tác xa, nhớ Ba quá, tôi cứ ngồi bỏ chân ra song sắt cửa trông Ba và than mãi ”Ba đi đâu mà lâu quá chưa về !” Ai cũng thấy tội nghiệp!.

Cũng được nghe kể lại là có ông nhà giàu trongbản cứ đến xin tôi về làm con nối dõi vì nghĩ là Ba Mạ đã có anh tôi, chắc cũng dễ xin thôi. Lúc Nhật đảo chánh Tây thì bắt chước lính Nhật lấy cây tập một hai vào buổi sáng. Thế rồi Việt Minh về, đảo chánh Nhật, chiến cuộc nổ bùng, gia đình tản cư lánh nạn. Lúc “tắt chiến”(chẹt đường giao thông ?), cả gia đình trèo đèo lội suối qua các vùng ma thiêng nước độc Quảng Nam và về đến Cẩm Khê. Ba dạy học trong vùng Việt Minh cho tới 1953 mới hồi cư Hội An, vùng Quốc Gia. Thoáng nghĩ là nếu chiến tranh khốc liệt quá, bất ngờ có thể tôi sẽ được tạm cho người thượng để lánh nạn rồi thất lạc luôn. Biết đâu tôi đã thành người thượng, học hết tiểu học thì đi làm, được lấy vợ sớm, ăn cây trái rừng, thịt rừng, bắp nướng ngon, tắm suối mát khỏi phải ganh đua, mệt óc và chịu lạnh xúc tuyết Canada như bây giờ !

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Em phải sống, vâng, em phải sống! Mảnh đất lành vẫn chờ bước chân em Bàn tay em tô đất nước đẹp thêm Em phải sống để đời không câm lặng. Ta đòi lại biển xanh và cát trắng Đã bao đời là mạch sống ngư dân
Chưa tu chấp trách lỗi người Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta Chưa tu, hở chút ba hoa.. Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con.. Chưa tu, thế sự chen bon. Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm. Chưa tu, đụng đến nổi sân Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương.. Chưa tu mười ghét, một thương Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân.. Chưa tu Muốn bội hơn Cần Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ''cái thêm''.. Chưa tu, nghịch cảnh là rên
Con tôi hỏi sao Ba trồng cây chuối, cây dừa sim, cây nhãn, cây bầu? Ở Mỹ nầy sao không trồng cây táo, cây dâu, Cây oak, palm tree, như người ta Ba nhỉ? Nghe con hỏi, tôi mỉm cười suy nghĩ
Cô Đơn Từ lúc ra đời vắng tuổi thơ Chẳng ai thương nhớ chẳng ai chờ Đam mê trẻ nhỏ thì tương tự Lạc lõng mình tôi chữ vất vơ ! Đau khổ làm tê mầm hứng cảm Cho nguồn vui rạng rỡ ngày xuân. Tâm hồn chẳng vượt qua rào cản Nhốt lạc loài côi cút lặng buồn Nghiệt ngã tuồng như quất rã rời Vào thân trẻ dại chẳng nhàn lơi. May từ vực thẳm bao cười khóc Thần lực thầm vươn giúp cả đời Nghị lực từ cơn lũ dội đầu, Hiểm nguy vách đá đỏ tô màu Lên ngày tháng chuyển vần tôi luyện Mãi tận thu vàng nhịp bóng câu Nghị lực từ cơn bão bạo tàn Mây đen sấm chớp quỷ ầm vang Chỉ tôi mặc khải mà trông thấy... Kẻ khác nhìn trời vẫn tạnh quang! Thái Huy Long Edgar Allan Poe là văn thi sĩ, nhà phê bình và biên tập Mỹ. Mồ côi từ tấm bé, ông học giỏi và làm thơ từ 13 tuổi. Bất hoà với cha nuôi khi lớn, bỏ dở học hành. Nổi tiếng về phê bình chỉ trích, viết truyện ngắn ... hồi hộp nhiều xúc cảm, trinh thám bí mật. Ông được nickname là sư phụ chuyện trinh thám. Ông cũng v
ĐÁNH THỨC TIỀM LỰC (Bản đầy đủ) - Thơ Chu Mộng Long - (Trường ca của Chu Mộng Long. Phỏng thơ Nguyễn Duy. Tặng các bạn đang phản tỉnh và chưa thức tỉnh.) - Hãy thức dậy đất đai! cho đầy tớ tôi không còn mũ cối và áo vá vai cho phần ở mỗi nhà không còn chung cư ngăn vách nứa
Muôn đời chim muốn tự do Trong lồng nào sướng co ro tháng ngày. Em quên tiếng hót chiều nay Thương người lầm lũi cũng rày như em .
Hà Nội đớn đau dằn vặt của tôi, Có cả Bất Bạt Sơn Tây trong ấy, Có Ngô Quyền, có Bạch Đằng Giang. Người ta sẽ bảo tôi, không cần xin thêm chiếu khán, Vì Hà Nội bây giờ, Cũng là cộng hòa nhân dân Trung Hoa!
Nàng đi qua giữa cánh đồng Mân mê cây lúa đơm bông, tò mò Hỏi bao giờ lúa sẽ cho Hạt xay thành gạo để vò nấu cơm! Chàng cười, nhắc chuyện thằng Bờm:
Ta nằm xuống thảm cỏ quê hương Hát một bài ca về Đất mẹ Sông, núi, bầu trời qua bao thế hệ Vẫn ngọt ngào như câu ca dao. Mẹ đã nuôi ta trong mưa nắng dãi dầu Ta lớn lên thành người con đất nước
Bảo Trợ