Phiên Tòa Có Sáu Điểm Bất Ổn Về Chứng Cứ - Đặc Khu Kinh Tế, Một Mô Hình Đã Lỗi Thời

12 Tháng Bảy 20182:26 SA(Xem: 170)

LS. Lê Luân: PHIÊN TÒA CÓ SÁU ĐIỂM BẤT ỔN VỀ CHỨNG CỨ

blank
Sinh viên Trần Hoàng Phúc. Ảnh: internet
Vụ án đến gần nửa đêm 
Luân Lê - 
Hôm qua khi tôi bào chữa, đến phần đề nghị, tôi dẫn điều 359 BLTTHS 2015 để đề nghị Hội đông xét xử phúc thẩm huỷ án sơ thẩm, tuyên các bị cáo vô tội và đình chỉ vụ án, thì vị thẩm phán chủ toạ tỏ ra bất ngờ và bảo rằng không có việc huỷ án và tuyên bị cáo không phạm tội nên đề nghị luật sư đọc lại luật, tôi không tỏ ra ngạc nhiên nhưng vẫn đề nghị Chủ toạ đọc lại điều luật tôi vừa nêu thay vì nói điều đó. 

Chủ toạ thường muốn ngắt lời luật sư và các bị cáo. Đặc biệt phần tôi nêu 6 điểm bất hợp pháp và bất ổn về chứng cứ buộc tội (tố tụng) và vấn đề kết luận giám định đã làm thay các cơ quan tiến hành tố tụng để kết tội bị cáo vì các giám định viên này tự mình đánh giá và phán xét mặt khách quan của hành vi được nêu ra trong chính điều luật dang xét xử, đây là sai lầm nghiêm trọng về mặt học thuật pháp lý. Và vị chủ toạ thường cắt ngang và muốn làm gián đoạn việc bào chữa của tôi. Vì trong một vụ án hình sự thì chứng cứ là vấn đề quan trọng nhất trong mọi vấn đề cả về buộc tội lẫn gỡ tội, bởi chì cần “không đủ” chứng cứ buộc tội thì sẽ tuyên vô tội hoặc chỉ cần “một chứng cứ” ngoại phạm thì cũng có thể chứng minh bị cáo không có tội. 

blank

blank

Sáu điểm bất ổn về chứng cứ: 

1. Nguồn chứng cứ không được thu thập đúng theo quy dịnh tại điều 5 Thông tư liên tịch 10/2012/TTLT-TANDTC-VKSNDTC-BTP-BCA-BQP, vì các chứng cứ được thu thập nhờ Sở Thông tin truyền thông Hà Nội mà 17 videos dùng để cáo buộc các bị cáo được tải từ trên mạng xuống và nén vào 1 đĩa DVD rồi gửi tới cơ quan điều tra, sau đó được mang đi giám định nội dung – tức vi phạm tính hợp pháp của chứng cứ (Điều 66 BLTTHS 2003, nay là Điều 108 BLTTHS 2015) 

2. Không giám định sự nguyên vẹn của chứng cứ trong khi đây là một vấn đề cực kỳ quan trọng để đảm bảo tính khách quan của chứng cứ; 

3. Bộ Thông tin không có chức năng giám định về vấn đề An ninh thông tin mà chỉ có chức năng về An toàn thông tin – Nghị định 72/2013/NĐ-CP và Nghị định 17/2017/NĐ-CP (thay thế NĐ 132/2013/NĐ-CP); 

4. Giám định viên giám định không căn cứ trên bất cứ căn cứ pháp lý (văn bản pháp luật) và tiêu chuẩn, quy chuẩn quốc gia nào làm cơ sở để viện dẫn, dẫn chiếu nhằm giám định nội dung thông tin – vi phạm Điều 10 Thông tư 24/2013/TT-BTTT – và như vậy chính những người này là luật pháp; 

5. Không có chứng cứ gốc trực tiếp và không được thẩm tra tại cả hai phiên toà, là các chứng cứ ở dạng dữ liệu điện tử được ghi âm, ghi hình, mà chỉ được xét xử dựa trên việc chuyển dạng chứng cứ gốc sang dạng thông tin chữ viết nhưng không toàn vẹn, tức chứng cứ dạng phái sinh và tại phiên toà tôi gọi đó là hình ảnh phản chiếu các chứng cứ nhưng đáng tiếc nó cũng lại không đầy đủ. – v phạm thuộc tính khách quan của chứng cứ (Điều 108 BLTTHS 2015); 

6. Giám định viên tuy vô hình (không bao giờ xuất hiện) nhưng lại có sức mạnh vô cùn lớn khi quyết định được tính mệnh pháp lý của những người bị cáo buộc và họ đã kết tội hành vi của các bị cáo thay cho các cơ quan tiến hành tố tụng. 

Riêng bị cáo Phúc có chứng cứ ngoại phạm khi ngày 19/01/2017 mới có mặt ở Hà Nội nhưng 03 các videos được dùng để cáo buộc có sự tham gia trực tiếp của Phúc lại đăng vào 06/01/2017. 

Chủ toạ thường xua tay chỉ chỏ, xưng hô không chuẩn mực thể hiện sự tôn nghiêm, thường đưa ra quan điểm, bình luận trước khi ra bản án. Điều đó tạo nên sự kéo dài của phiên xử. Và kiểm sát viên cũng không đối đáp hết các quan điểm của luật sư. 

Vậy là việc đối đáp gần như không diễn ra và chủ toạ cho rằng như vậy cũng là đủ để xét xử. 

Bản án sơ thẩm còn một điểm sai về áp dụng pháp luật khi dùng Điều 48.1.g BLHS 1999 để coi hành vi phạm tội của các bị cáo là tình tiết tăng nặng vì đã “phạm tội nhiều lần”. Trong khi, Điều 88 về tội tuyên truyền chống nhà nước là tội có cấu thành kéo dài, tức hành vi phạm tội của bị cáo được xét xử cho đến khi bị kết tội. Nhưng vì chủ toạ không để tôi đối đáp nên khi họ vào nghị án tôi phải viết một mẩu giấy nhỏ cho thư ký để họ lưu tâm điều này, cũng đồng thời tôi trao đổi với kiểm sát viên về nội dung đó để họ có quan điểm. 

Do vậy, căn cứ theo Điều 31.1 Hiến pháp 2013 về nguyên tắc suy đoán vô tội, với việc, một người không bị coi là có tội cho đến khi được chứng minh theo trình tự luật định và có bản án kết tội của toà án có hiệu lực pháp luật; đồng thời căn cứ Điều 15 BLTTHS 2015, nên nếu vi phạm về trình tự thủ tục, về thu thập, đánh giá chứng cứ thì hẳn nhiên sẽ không thể kết tội bị cáo. 

Căn cứ theo các Điều 26, Điều 313, Điều 326, Điều 157.2, Điều 359 BLTTHS 2015, tôi đề nghị HĐXX huỷ án sơ thẩm, tuyên bị cáo không có tội và đình chỉ vụ án. 

Và khi chúng tôi bước chân ra khỏi cổng toà, bóng đêm đã phủ lấp khắp chốn và chỉ xen lẫn chút ánh ánh sáng từ xa vọng lại. Nhưng ngay tại lúc đó, chúng tôi vẫn tin và đang chờ ngày sáng vào sớm hôm sau.
Blog Teu

GS. Trần Văn Thọ: ĐẶC KHU KINH TẾ, MỘT MÔ HÌNH ĐÃ LỖI THỜI

blank
Giáo sư Trần Văn Thọ. Ảnh: Internet.
ĐẶC KHU KINH TẾ, MỘT MÔ HÌNH ĐÃ LỖI THỜI
Hoàng Hải Vân 
Giáo sư Trần Văn Thọ, người từng là thành viên chuyên môn Hội đồng tư vấn kinh tế của nhiều đời Thủ tướng Nhật, hiện là thành viên Tổ tư vấn kinh tế Thủ tướng nước ta, vừa viết thư cho tôi, hỏi bài “ĐIỀU 62 LUẬT ĐẤT ĐAI, TẬP ĐOÀN FLC VÀ NGUY CƠ MẤT NƯỚC!” có phải do tôi viết không. Ông bảo cần nhiều bài như thế này và nên đăng trên báo chính thống.

Trong thư, giáo sư Thọ còn cho rằng Quốc Hội nên hoãn việc thông qua quyết định về đặc khu kinh tế để tiếp tục bàn thảo. Ông viết: “Tôi thấy không cần đặc khu kinh tế nữa, phải chi làm từ hồi đầu thập niên 1990, lúc đó mới cần và hiệu quả hơn. Các địa điểm chọn lựa cũng có vấn đề. Riêng Vân Đồn, rất gần Hải Phòng là nơi đã có sân bay, có đầy đủ hạ tầng và đang thu hút đầu tư nước ngoài khá manh. Tôi có đến Vân Đồn hai năm trước và có hỏi ý kiến nhiều công ty lớn của Nhật, hầu hết họ không quan tâm. Vậy khả năng Trung Quốc nhảy vào Vân Đồn rất cao. Trung Quốc không cần tính toán kinh tế”.

Tôi hoàn toàn tán thành ý kiến của giáo sư Trần Văn Thọ. Trung Quốc từng thành công với các đặc khu kinh tế. Đó thí nghiệm “kinh tế thị trường trong kinh tế kế hoạch hóa” của ông Đặng Tiểu Bình. Đây còn là sự “dò đá qua sông” để chuyển Trung Quốc sang kinh tế thị trường. Nhưng thành công ngoạn mục này diễn ra từ thập niên 80, 90 của thế kỷ trước. Ngày nay ở Trung Quốc, các chính sách áp dụng cho đặc khu kinh tế gần như đã được phổ cập đại trà.

Lẽ ra, nước ta có thể mở các đặc khu kinh tế từ đầu những năm 1990 để thử nghiệm “cơ chế thị trường đầy đủ” trong phạm vi hẹp trước khi mở rộng, nhưng các nhà lãnh đạo tiền nhiệm đã thận trọng “dò đá qua sông” bằng cách khác. Ngày nay ở nước ta, kinh tế thị trường đã được mở rộng và đang hoàn thiện cơ chế. Nhu cầu phát triển hiện nay không cho phép thử nghiệm nữa. Tự do kinh doanh phải được áp dụng rộng rãi khắp nơi trong cả nước, chứ không chỉ là ưu đãi riêng cho Vân Đồn, Phú Quốc và Vân Phong. 

Giáo sư Trần Văn Thọ rất có lý khi nói rằng các nhà đầu tư nước ngoài muốn làm ăn thật sự ở Việt Nam không còn quan tâm đến các chính sách ưu đãi tại các đặc khu kinh tế. Kẻ quan tâm chính là kẻ “không cần tính toán kinh tế” và các nhóm lợi ích bất động sản ở Việt Nam. 
HOÀNG HẢI VÂN


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Báo NTD khi ấy viết: “Ít nhất đến lúc này, ông Lê Hoàng Quân và nhất là ông Lê Thanh Hải đã có dấu hiệu của việc “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” và “cố ý làm trái gây thiệt hại hết sức nghiêm trọng.” Ông Lê Thanh Hải nguyên là Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí Thư Thành ủy, ông Lê Hoàng Quân nguyên là Uỷ viên Trung ương Đảng, Phó Bí Thư Thành ủy, và Chủ tịch UBND thành phố.
...hành động dẹp lư hương tưởng nhớ vị anh hùng dân tộc Đức Thánh Trần Hưng Đạo ba lần đánh thắng Nguyên Mông, cẩu lư hương đi ngay trong cái ngày 40 năm trước hơn 20.000 chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ tổ quốc và hơn 100.000 người dân vô tội bị sát hại dã man bởi quân xâm lược Trung Quốc, là việc làm không thể biện minh. Đó là sự bất kính vô cùng nghiêm trọng đối với tổ tiên, là sự xúc phạm trắng trợn lòng tự hào dân tộc, lòng yêu nước và đời sống tâm linh của người dân Việt Nam, không thể tha thứ.
Ông Phil Robertson: HRW nhận thấy có nhiều hoạt động để vận động cho nhân quyền Việt Nam ở Quốc hội Hoa Kỳ. Chúng tôi hy vọng sẽ nhìn thấy sự quan tâm nhiều hơn về vấn đề nhân quyền Việt Nam của Chính phủ Mỹ cũng như Hoa Kỳ sẽ đặt nặng vấn đề nhân quyền trong mối quan hệ ngoại giao với các quốc gia ở khu vực Đông Nam Á hầu nhân quyền ở đó cũng được tôn trọng giống như ở Hoa Kỳ.
chúng tôi kêu gọi lãnh đạo TPHCM hãy tuân thủ pháp luật, tiến hành tiếp và đối thoại với các công dân VRLH để giải quyết các khiếu nại tố cáo của họ, yêu cầu Công an TPHCM sớm khởi tố vụ án hình sự để xử lý những kẻ coi thường pháp luật, gây thiệt hại về tài sản và tinh thần cho hàng trăm người dân VRLH. Chúng tôi đề nghị các cơ quan báo chí, truyền thông trong và ngoài nước, mạng xã hội quan tâm, đưa tin khách quan về những vụ việc liên quan VRLH
Dù chính quyền đã lên tiếng giải thích, vụ di dời lư hương trước tượng đài ở trung tâm TP HCM dịp 40 năm ngày xảy ra cuộc chiến biên giới Việt - Trung vẫn tiếp tục gây tranh cãi. Một ngày sau khi di dời lư hương trước tượng đài Trần Hưng Đạo, khiến nhiều Facebooker phản ứng, Bí thư quận ủy quận 1 Trần Kim Yến hôm 18/2 nói: “Có thể một số người cho đây là vấn đề nhạy cảm nhưng quận thấy việc này bình thường”.
Nhà hoạt động Lê Hoàng từ Hà Nội chia sẻ, việc ngăn cản tưởng niệm dịp 40 năm ngày quân và dân Việt Nam chống Trung Quốc xâm lược là một điều vô lý. “Thực ra báo chí đưa tin rầm rộ cả tuần nay, đưa hình ảnh các thứ rất là mạnh mẽ, mọi người ai cũng đều nghĩ là đưa tin như thế này thì chính quyền chắc đã đổi chiều một chút rồi và họ đã có chiều hướng vì nhân dân rồi, thế nhưng mà hôm nay lại như thế này.
Hoa Vi, trên giấy tờ là một công ty tư nhân của Trung Quốc, được thành lập vào năm 1987 tại Thẩm Quyến, Trung Quốc. Thành lập công ty này là một viên sĩ quan kỹ sư của quân đội giải phóng Trung Quốc.....Vì nó đã liên quan đến an ninh quốc gia như vậy cho nên phải cân nhắc chứ không chỉ tính đơn thuần về kinh tế......Tôi nghĩ là bên Mỹ và bên châu Âu đã lên tiếng về an ninh quốc gia thì Việt Nam cũng nên lắng nghe.
Những người tổng biên tập, biên tập viên lâu năm thì đều biết rằng, không phải vấn đề nóng nào cũng được đề cập, mà phải lựa ý của Bộ chính trị, của Ban bí thư, của Bộ thông tin truyền thông hay Ban tuyên giáo trung ương để mà viết, để mà phản ánh.........Như các cuộc đàn áp khác, đàn áp đầu tiên là nhằm vào ngôn luận, chúng ta thấy hàng loạt nhà báo bị săn đuổi, các nhà hoạt động về xã hội nhân quyền phải nhận những phản ứng nặng nề. Tôi cho rằng cách lựa chọn như thế là lựa chọn rất sai lầm.
Tại Hoa Kỳ, Tổng thống Mỹ Donald Trump đang cân nhắc một sắc lệnh hành pháp trong năm nay để tuyên bố tình trạng khẩn cấp tầm quốc gia, cấm các công ty Hoa Kỳ sử dụng thiết bị viễn thông do hai hãng Huawei và ZTE của Trung Quốc sản xuất. Mỹ lo ngại Trung Quốc có thể sử dụng thiết bị của Huawei cho hoạt động gián điệp - mối lo ngại mà Huawei nói là không có cơ sở.
Cách đây 40 năm, vào đầu năm 1979, cùng một lúc Việt Nam bị cuốn vào có hai cuộc chiến tranh: chiến tranh biên giới Tây Nam và chiến tranh biên giới phía Bắc. Có một điều hết sức trớ trêu là kẻ thù không phải là tên đế quốc thực dân nào mà kẻ thù lại là hai quốc gia cộng sản: Trung Quốc và Campuchia, nghĩa là cùng chung ý thức hệ. Đây là dấu hiệu cho thấy những mâu thuẫn trong phong trào cộng sản quốc tế đã lên tới đỉnh điểm.
Bảo Trợ