Chính Quyền Tp HCM Trắng Trợn Tuyên Bố Cướp Đất?

10 Tháng Bảy 20183:01 SA(Xem: 40)

CHÍNH QUYỀN TP HCM TRẮNG TRỢN TUYÊN BỐ CƯỚP ĐẤT?

blank
Bí thư Thành ủy Nguyễn Thiện Nhân phát biểu bế mạc chiều 6-7 - Ảnh: TỰ TRUNG.

PHẢI CHĂNG CHÍNH QUYỀN TP.HCM ĐỊNH TƯỚC ĐOẠT 26.000 HA ĐẤT CỦA NÔNG DÂN ?

Hoàng Hải Vân

Tôi phải đặt dấu hỏi như vậy vì bản tin trên Tuổi Trẻ nói “TP.HCM sẽ đấu giá 26.000 ha đất nông nghiệp, thu về 1,5 triệu tỷ đồng” mà không nói rõ là 1,5 triệu tỷ đồng đó thuộc về nông dân hay là thu về cho ngân sách thành phố.

Đất nông nghiệp của thành phố phần lớn là đất của nông dân. Nếu như nông dân tự nguyện mang 26.000 ha đất của mình ra đấu giá, do chính quyền chủ trì và làm trọng tài, tiền thu được là của nông dân, nông dân dùng tiền đó để chuyển đổi nghề nghiệp tiếp tục làm ăn sinh sống thì không có vấn đề gì về tài sản. Nhưng nếu như chính quyền thu hồi 26.000 ha đất của nông dân với giá đền bù rẻ mạt như hiện nay rồi chuyển đổi mục đích để mang ra đấu giá thu 1,5 triệu tỷ đồng cho ngân sách thì đúng là chính quyền thành phố tước đoạt đất của nông dân, không cần phải đặt dấu hỏi nữa.


Trong trường hợp thứ hai, chính quyền sẽ áp dụng điều 62 của Luật Đất đai. Như tôi đã đề cập, việc cho phép chính quyền thu hồi đất của nông dân theo điều luật này là vi hiến và trái đạo lý, là nguyên nhân chính của tình trạng khiếu kiện dai dẳng diễn ra hàng chục năm nay. Nhiều nơi máu đã đổ do thực thi điều luật này.


Về mặt quy hoạch, TP. HCM cần phải bảo tồn diện tích đất nông nghiệp và giữ vành đai xanh trong quá trình đô thị hóa, nếu không thì những hậu quả về sinh thái sẽ rất khó lường bị đẩy cho các thế hệ mai sau. Bởi vậy mà từ hơn hai mươi năm trước, khi quy hoạch khu Nam Sài Gòn và Phú Mỹ Hưng, các chuyên gia quy hoạch của Mỹ đã khuyến nghị những giới hạn cần thiết để tránh phá vỡ hệ sinh thái khu Nam Sài Gòn. Những nơi khác cũng cần có sự nghiêm cẩn tương tự. 


Xét cả hai khía cạnh, dự định thu hồi 26.000 ha đất nông nghiệp là vô cùng hệ trọng. Trong khi điều 62 Luật Đất đai chưa sửa đổi, các nhà lãnh đạo cao nhất của đất nước cần thể hiện trách nhiệm cao nhất của mình, không để cho ý định hồ đồ này biến thành hiện thực.


Tôi sẽ trở lại vấn đề này khi có thông tin rõ hơn.

HOÀNG HẢI VÂN
Stt liên quan :
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1779797385412647&id=100001472083411

TP.HCM sẽ đấu giá  26.000ha đất nông nghiệp, thu 1,5 triệu tỉ 

 
Tuổi trẻ

TTO – TP.HCM có 26.000 ha đất nông nghiệp. Nếu chuyển thành đất nhà xưởng, dịch vụ thì tính sơ bộ, nếu đem đấu giá thì giá trị là 1,5 triệu tỉ đồng, là nguồn lực rất to lớn. 

Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân nêu nội dung này trong phát biểu bế mạc Hội nghị Thành ủy lần thứ 17, diễn ra chiều 6-7.

Hội nghị lần này sơ kết công việc của một nửa nhiệm kỳ qua, bàn giải pháp cho nửa nhiệm kỳ tới, nên phần kết luận của Bí thư Thành ủy kéo dài hơn 1 giờ đồng hồ với rất nhiều nội dung.

Trong đó, sơ kết lại 7 chương trình đột phá, Bí thư Thành ủy đặc biệt nhấn mạnh hai chương trình gặp khó khăn lớn về vốn. Đó là chương trình giảm ùn tắc, giảm tai nạn giao thông và chương trình giảm ngập nước.

Chương trình giảm ùn tắc, giảm tai nạn giao thông, bí thư cho biết có rất nhiều chỉ tiêu thành phần mới đạt rất thấp, như tới nay mới xây được 3/76 cây cầu, chỉ tiêu đất giành cho giao thông mới được 16%, vận tải hành khách công cộng, mục tiêu là 15-20%, nhưng chỉ đạt 9,5%, là rất thấp.

Ông Nguyễn Thiện Nhân cho biết chương trình này hiện cần 156.000 tỉ đồng. Trong đó, ngân sách cân đối dự kiến 35%, ODA 14,5%, trung ương 23%. Phần huy động hợp tác công tư mới chiếm 1,3%, trong khi mục tiêu là phải chiếm 39%.

"Mà giao thông, không sử dụng vốn xã hội không thể làm được", bí thư trăn trở.

Với chương trình chống ngập, vừa qua đã khắc phục được một số điểm. ông Nguyễn Thiện Nhân cho rằng chương trình này nếu quyết liệt, đến cuối nhiệm kỳ cũng có thể hoàn thành mục tiêu. Nhưng đến nay vốn cho ngập nước là chưa cân đối được.

Bí thư Thành ủy nêu lên ba giải pháp: hoàn thiện thể chế, giải quyết vốn, xác định đầu việc dứt điểm từng quý để thực hiện.

Đột phá lớn nhất về thể chế là phải coi nguồn nhân lực là nguồn lực quan trọng nhất, coi sáng tạo của người lao động là động lực mạnh mẽ nhất để phát triển nhất.

Ngoài ra, tới đây TP sẽ phải bổ sung thêm một đề án là quy trình bồi thường tái định cư, kết nối nhà khoa học, doanh nghiệp và cơ quan quản lý nhà nước. Đồng thời chuyển đổi nguồn đất nông nghiệp sang phi nông nghiệp tạo ra vốn cho TP phát triển

Đặc biệt, bí thư nhấn mạnh phải nghe dân, để dân đánh giá chính quyền, tiến tới để dân đánh giá về tổ chức đảng. Lâu nay chúng ta chưa có cơ chế để nhân dân giám sát Đảng.

Về bố trí vốn, do những khó khăn kể trên, bí thư Thành ủy nói sẽ phải cân đối lại. Những dự án nào thấy rằng không thể hoàn thành được, nên sắp xếp lại ưu tiên những dự án có thể hoàn thành được để người dân được hưởng thành quả. 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thốt lên lời mất dạy này tôi thành thật xin lỗi các thầy giáo và các nhà lãnh đạo có tâm huyết với sự nghiệp giáo dục nước nhà. Chuyện gian lận thi cử vô tiền khoáng hậu vừa diễn ra ở Hà Giang chỉ làm vỡ ra một cái nhọt trong cơ thể ung nhọt đã sưng tấy lên mấy chục năm nay của nền giáo dục, đến nỗi sờ vào chỗ nào cũng thấy đau nhức.
Vậy là vụ xả súng khiến ba người tử vong, 13 người bị thương ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, Đắk Nông liên quan đến việc tranh chấp giữa một số hộ dân với Long Sơn - công ty được địa phương giao đất rừng để thực hiện dự án nông lâm nghiệp - đã có phán quyết phúc thẩm.
Một năm trước, Khôi nguyên của giải Nobel Hoà Bình (2010) là giáo sư Lưu Hiểu Ba qua đời vì bệnh ung thư gan. Sự kiện này gây chú ý từ công luận Quốc tế không chỉ vì ông từng được trao tặng giải thưởng cao quý bậc nhất thế giới, mà vì ông là một nhà hoạt động nhân quyền, và trên hết ông đang là một tù nhân lương tâm dưới chế độ độc tài tàn bạo bậc nhất thế giới: chế độ nhà tù Trung cộng.
Báo Việt Nam chính thống gọi Biển Đông của chúng ta là Biển Nam Trung Hoa (bản tiếng Anh) ----- Các anh nghĩ mấy mươi triệu người dân nước Việt không biết tiếng Anh để các anh lừa bịp thông tin hay sao?------- Hiện có hai loại báo chí gồm “lề trái” và “lề phải”. Những gì báo chí “lề phải” nói là tiếng nói chính thức của Nhà nước. Báo “lề phải” do Ban truyên giáo TW quản lý “tinh thần nội dung”.
Năm 1928 tại làng Phong Thạnh quận Giá Rai tỉnh Bạc Liêu xảy ra thảm án Đồng Nọc Nạn. Nguyên nhân là từ tranh chấp đất đai giữa 1 bên là các hộ nông dân Biện Toại, Mười Chức, và bên kia là một Hoa kiều giàu có là Bang Tắc. Qua nhiều lần giải quyết khiếu kiện, lên đến Toàn quyền Đông Dương, cuối cùng Bang Tắc được Thống đốc Nam Kỳ ký giao đất, dẫn đến vụ nổi dậy của các hộ nông dân. Họ đã giết chết viên cảnh sát Pháp là Tournier đang giúp cho nhà Bang Tắc thu lúa của các hộ nông dân.
3 người đã bị ông Đặng Văn Hiến bắn chết. Tòa kết án tử hình ông Hiến. Nếu như bình thường thì đó là Tòa án đã thực thi công lý, chẳng có gì đáng nói. Nhưng ở đây lòng dân không phục. Ông Hiến rõ ràng phạm tội, không ai bênh, dư luận chỉ cho rằng tội của ông ấy đương nhiên phải bị pháp luật trừng phạt, nhưng ông ấy do cùng đường mà phạm tội, nên không đáng chết.
Nhìn tấm ảnh này lại nhớ thơ Chế Lan Viên: “Đất nước đẹp vô cùng nhưng bác phải ra đi Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn bác Mong khi ra ngoài khơi, tàu bị chìm mất xác Đất nước sạch bóng loài rước voi về giày mả tổ cha ông” (Nhại Chế Lan Viên) Hình ảnh của Võ Kim Cự đến tổ chức Di cư Quốc tế IOM xin trợ giúp và xin visa cho bản thân và gia đình đi Canada lan truyền trên mạng đã làm lộ bí mật cái kế “Tẩu vi thượng sách” mà quan chức nhà sản đang đua nhau thực hiện. Những hành động đó để đề phòng hậu họa nhỡ phải vào lò khi Lú không thể che nổi bản thân mình. Canada hiện là nước chưa có ký kết hiệp định dẫn độ tội phạm với Việt Nam, nên có thể là chỗ trú an toàn cho những quan chức, tội phạm tham nhũng. Võ Kim Cự là điển hình của quan chức, chính khách cộng sản. Không học hành, không nghề nghiệp, từ thằng cán bộ đoàn vớ vẩn nhưng đầy thủ đoạn đã leo lên đến chức Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Tỉnh Hà Tĩnh vào giai đoạn Tàu đặt giá: “Nếu giải phóng mặt bằng được cho For
Cuối cùng cũng đến ngày em gái út cùng chồng và con sang Mỹ định cư. Thế là lại thêm một gia đình người thân nữa của tôi rời bỏ đất nước này. 43 tuổi, em đang có việc làm ổn định ở một doanh nghiệp nhà nước với mức thu nhập vài chục triệu đồng mỗi tháng. Hai vợ chồng có biệt thự, xe hơi và chồng còn sở hữu một cơ ngơi làm ăn riêng, tuy nhỏ nhưng cũng đáng để cho nhiều người phải mơ ước. Vậy mà điều gì đã khiến các em bỏ hết mọi thứ và dắt díu ba đứa con nhỏ dại từ giã quê hương để bắt đầu làm lại cuộc sống nơi xứ người cách đây nửa vòng trái đất? Câu trả lời nghe vẫn quen thuộc như nhiều lần tôi đã từng nghe: “Vì tương lai con cái!”.
Có thể trên thực tế Quốc hội dưới sự lãnh đạo của đảng đã bấm nút về Luật Đặc khu rồi, hoặc ai không định bấm rồi sẽ phải bấm (như biểu quyết sáp nhập Hà Tây vào với Thủ đô) nhưng tôi vẫn kiên nhẫn nói thêm với các vị đôi điều.
Thời phong kiến, cách quản lý xã hội của Nhà nước quan liêu không tránh khỏi tình trạng nhiều người dân và cả một số quan lại bị oan ức. Để góp phần “giải oan” cho dân, Nhà nước các thời đã có những biện pháp cho dân được kêu oan.
Bảo Trợ