Niềm Đau Dân Tộc

08 Tháng Bảy 20184:42 CH(Xem: 409)

Niềm đau dân tộc

Vũ Thị Saigon

vietnam - quehuongCon tôi hỏi sao Ba trồng cây chuối,
cây dừa sim, cây nhãn, cây bầu?
Ở Mỹ nầy sao không trồng cây táo, cây dâu,
Cây oak, palm tree, như người ta Ba nhỉ?

Nghe con hỏi, tôi mỉm cười suy nghĩ
Một hồi lâu mới giảng cho nó hiểu vì sao:

– Con ơi, khi lớn lên con mới biết thế nào
Và thấu hiểu tâm tình người xa xứ
Ngồi ở nơi nầy mà mơ về quá khứ
Trĩu trong lòng niềm thương nhớ quê hương
Nhớ con đường quê ngày hai buổi đến trường
Những hàng chuối nhà ai lá đong đưa và bầy chim ríu rít
Ngày lao khổ trái dừa sim ngọt lịm
Vừa no lòng “đã khát” còn gì hơn
Nhãn trong vườn hột nhỏ ngọt như đường
Giàn bầu nậm che trưa hè nắng gắt
Thiu thiu ngủ chiếc võng tre chợp mắt
Tiếng ầu ơ câu vọng cổ Hoài lang
Vườn của cha là một nửa quê hương
Còn một nửa bên kia trời thương nhớ…

– Ba ơi, bao giờ dắt chúng con về thăm quê cũ
Nước non mình đẹp tựa bài thơ
Ba ơi, Ải Nam Quan ở đâu và có từ bao giờ?

– Nơi lừng lẫy chống quân Tàu xâm lược
Chúng cay đắng thốt ra câu lịch sử:
Quỉ môn quan quỉ môn quan, thập nhân khứ nhất nhân hoàn
Mười tên giặc đi xâm lăng nước Việt
Qua ải Nam Quan chỉ còn một tên về!

– Con sẽ đến đấy để tiếp nối câu thề
Xin gìn giữ đất thiêng của tiền nhân để lại
Và đến thăm thác Bản Giốc đẹp như mơ
Ôi diễm lệ mà xứ Cờ Hoa không có.

– Con nhớ mãi những lần Ba ru em ngủ
Bài thơ dài con chỉ nhớ một đoạn thôi
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh
Ai lên Phố Lạng cùng anh,
tiếc công bác mẹ sinh thành ra em…

Nghe con trẻ nói mà lòng đau như thắt
Vội quay đi giấu dòng lệ tủi hờn
Uất nghẹn trong tim,
Máu trong miệng muốn trào tuôn
Còn đâu nữa phần địa đầu đất nước?
Lũ cường tặc Cộng nô bán nước
Ta sẽ về hỏi tội bọn bây
Trời không dung, đất không dưỡng chúng mầy
Toàn dân Việt đứng lên ầm ầm như bão nổi
Quét sạch đi bọn Cộng đồ rác rưởi
Khỏi non sông gấm vóc bốn nghìn năm
Và đòi lại đất thiêng theo di chỉ của cha ông
Dù máu đổ xương rơi nào có ngại
Cho Việt Nam gấm hoa liền một dải
Từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
Dân Việt Nam trên khắp hoàn cầu
Từ muôn hướng trở về xây dựng lại
Nước Việt Nam minh châu sẽ hùng cường mãi mãi
Thật sự Hòa Bình, Nhân Ái, Tự Do
Ngày liên hoan Nam Trung Bắc rộn rã tiếng reo hò.

Chúng tôi sẽ đem về tặng đồng bào, bà con trong nước
Những trái nhãn Việt Nam mà hột mang theo ngày trước
Được vun trồng trên đất nước tự do
Dù cho có tưới bằng nước sông Seine hay nước Hillsborough
Thì vẫn ngọt vẫn thơm như đường như mật
Dù trời Việt Nam có gió heo mây hay mưa lất phất
Chúng tôi vẫn nắm tay nhau
Đi khắp nẻo đường đất nước
Để hát, để cười, để nhớ, để thương
Vũ Thị Saigon

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
LIÊN KHÚC GIÁNG SINH Nguyện xin Chúa Hài Đồng ban bình an cho nhân loại. “…Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến.” ( Tc. Is.2: 2-5 ) • *Đêm đông :
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH ĐẰM THẮM - VẤN VƯƠNG TÌNH NHI NỮ Anh nghe sóng đời em thầm vỗ lại Lòng nao buồn xa xót bởi thương yêu Nếu tình anh chưa xoa nổi vết em đau Âu cũng bởi duyên trời còn trắc trở
Mùa Thu Cuộc Đời - (Từ Sonnet 73 Shakespeare) Nay thì gió lạnh chuyển mùa sang Run rẩy nhặt khoan lá đổ vàng Vắng lặng lời chim chào hạ nắng Nhạc đời xuân trẻ chỉ còn vang Lầm lũi đi vào buổi nhá nhem Ánh dương đã tàn rụi bên thềm Bóng đêm lướt nhẹ về từng bước Kết liễu ngày còn sót thật êm Chỉ còn ánh lửa hồng se sắt Trên đống tro tàn của tuổi thơ Rồi lúc sinh thời đà lụi tắt Tìm đâu cũng trống trải vô bờ Luân hồi sanh tử lẽ vô thường Kẻ ở người đi dấu luyến thương Nếu biết sẽ không còn gặp nữa Men chiều tuổi hạc dắt dìu nương Thái Huy Long
Nếu không có tình yêu em thà làm tượng đá Tim xi măng hứng mưa gió sương mù Đứng giữa trời chẳng cần che dù lộng Giương mắt nhìn đời bận đuổi bắt mộng mơ Không có anh, em thà thành hoa dại Mọc ven đường chờ ánh nắng bình minh
"Người thôn nữ miền sông nước" không chỉ là một áng thơ tình sâu lắng, nó còn thấm đẫm tính triết luận cõi nhân sinh... mang dáng dấp của một bản hùng ca về "tình yêu và cuộc sống" ! Bài thơ không dừng lại ở tình thương yêu, chia sẻ nỗi xa xót, an ủi em: Ôi ! Người thôn nữ anh thương Cuộc tình mình dù đắng đót bao nhiêu... Hà Nội, mùa đông 2018 TUYẾT NGA GV Trường ĐH Khoa học Xã hội Nhân văn
Tiếng Vọng Vực Sâu ( Tháng 11 Cầu cho các Linh Hồn ) *“Những nỗi thống khổ của các Linh Hồn nơi Luyện ngục rất lớn, Cho nên 1 ngày ở đó cũng như một ngàn năm đối với họ.” ( St Vicent Ferrier ) *’ Thiên đàng, Hỏa ngục đôi quê, Ai khôn thì về, ai dại thì sa. Đêm về nhớ Chúa nhớ Cha, Đọc kinh cầu nguyện kẻo sa Linh hồn. Linh hồn phải giữ Linh hồn, Đến khi lìa xác được lên Thiên đàng’ (*) *
PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH - Nguyễn Thị Xuân - ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI Em nói với tôi rằng... "muốn có một đứa con" Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
(Từ bài How Blue Can You Get) - Anh chỉ thấy mãi buồn rồi thất vọng Kể từ khi ta tròn mộng lứa đôi Vợ chồng son tưởng trăng đẹp bên đồi Nào ngờ bết hơn cút côi gác trọ
Giới thiệu thơ Trần Văn Sơn – Cali, Mùa Hè 2018....................Bao năm thao thức về quê mẹ Một chén canh rau đủ ấm lòng Đất rừng biển đảo không còn nữa Dân trắng tay ngập nước ruộng đồng Chờ mãi có khi thành sự thật Vườn xuân thánh thót tiếng chim cười
Bảo Trợ