Niềm Đau Dân Tộc

08 Tháng Bảy 20184:42 CH(Xem: 178)

Niềm đau dân tộc

Vũ Thị Saigon

vietnam - quehuongCon tôi hỏi sao Ba trồng cây chuối,
cây dừa sim, cây nhãn, cây bầu?
Ở Mỹ nầy sao không trồng cây táo, cây dâu,
Cây oak, palm tree, như người ta Ba nhỉ?

Nghe con hỏi, tôi mỉm cười suy nghĩ
Một hồi lâu mới giảng cho nó hiểu vì sao:

– Con ơi, khi lớn lên con mới biết thế nào
Và thấu hiểu tâm tình người xa xứ
Ngồi ở nơi nầy mà mơ về quá khứ
Trĩu trong lòng niềm thương nhớ quê hương
Nhớ con đường quê ngày hai buổi đến trường
Những hàng chuối nhà ai lá đong đưa và bầy chim ríu rít
Ngày lao khổ trái dừa sim ngọt lịm
Vừa no lòng “đã khát” còn gì hơn
Nhãn trong vườn hột nhỏ ngọt như đường
Giàn bầu nậm che trưa hè nắng gắt
Thiu thiu ngủ chiếc võng tre chợp mắt
Tiếng ầu ơ câu vọng cổ Hoài lang
Vườn của cha là một nửa quê hương
Còn một nửa bên kia trời thương nhớ…

– Ba ơi, bao giờ dắt chúng con về thăm quê cũ
Nước non mình đẹp tựa bài thơ
Ba ơi, Ải Nam Quan ở đâu và có từ bao giờ?

– Nơi lừng lẫy chống quân Tàu xâm lược
Chúng cay đắng thốt ra câu lịch sử:
Quỉ môn quan quỉ môn quan, thập nhân khứ nhất nhân hoàn
Mười tên giặc đi xâm lăng nước Việt
Qua ải Nam Quan chỉ còn một tên về!

– Con sẽ đến đấy để tiếp nối câu thề
Xin gìn giữ đất thiêng của tiền nhân để lại
Và đến thăm thác Bản Giốc đẹp như mơ
Ôi diễm lệ mà xứ Cờ Hoa không có.

– Con nhớ mãi những lần Ba ru em ngủ
Bài thơ dài con chỉ nhớ một đoạn thôi
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh
Ai lên Phố Lạng cùng anh,
tiếc công bác mẹ sinh thành ra em…

Nghe con trẻ nói mà lòng đau như thắt
Vội quay đi giấu dòng lệ tủi hờn
Uất nghẹn trong tim,
Máu trong miệng muốn trào tuôn
Còn đâu nữa phần địa đầu đất nước?
Lũ cường tặc Cộng nô bán nước
Ta sẽ về hỏi tội bọn bây
Trời không dung, đất không dưỡng chúng mầy
Toàn dân Việt đứng lên ầm ầm như bão nổi
Quét sạch đi bọn Cộng đồ rác rưởi
Khỏi non sông gấm vóc bốn nghìn năm
Và đòi lại đất thiêng theo di chỉ của cha ông
Dù máu đổ xương rơi nào có ngại
Cho Việt Nam gấm hoa liền một dải
Từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
Dân Việt Nam trên khắp hoàn cầu
Từ muôn hướng trở về xây dựng lại
Nước Việt Nam minh châu sẽ hùng cường mãi mãi
Thật sự Hòa Bình, Nhân Ái, Tự Do
Ngày liên hoan Nam Trung Bắc rộn rã tiếng reo hò.

Chúng tôi sẽ đem về tặng đồng bào, bà con trong nước
Những trái nhãn Việt Nam mà hột mang theo ngày trước
Được vun trồng trên đất nước tự do
Dù cho có tưới bằng nước sông Seine hay nước Hillsborough
Thì vẫn ngọt vẫn thơm như đường như mật
Dù trời Việt Nam có gió heo mây hay mưa lất phất
Chúng tôi vẫn nắm tay nhau
Đi khắp nẻo đường đất nước
Để hát, để cười, để nhớ, để thương
Vũ Thị Saigon

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Em phải sống, vâng, em phải sống! Mảnh đất lành vẫn chờ bước chân em Bàn tay em tô đất nước đẹp thêm Em phải sống để đời không câm lặng. Ta đòi lại biển xanh và cát trắng Đã bao đời là mạch sống ngư dân
Chưa tu chấp trách lỗi người Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta Chưa tu, hở chút ba hoa.. Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con.. Chưa tu, thế sự chen bon. Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm. Chưa tu, đụng đến nổi sân Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương.. Chưa tu mười ghét, một thương Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân.. Chưa tu Muốn bội hơn Cần Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ''cái thêm''.. Chưa tu, nghịch cảnh là rên
Bài “Giấc Mơ Chapi” Chapi, ôi Chapi Nhớ gì trong quá khứ Tôi ở đâu bây chừ ?! Cảm ơn anh Trần Tiến Ai viếng mộ Y Moan ?!
Cô Đơn Từ lúc ra đời vắng tuổi thơ Chẳng ai thương nhớ chẳng ai chờ Đam mê trẻ nhỏ thì tương tự Lạc lõng mình tôi chữ vất vơ ! Đau khổ làm tê mầm hứng cảm Cho nguồn vui rạng rỡ ngày xuân. Tâm hồn chẳng vượt qua rào cản Nhốt lạc loài côi cút lặng buồn Nghiệt ngã tuồng như quất rã rời Vào thân trẻ dại chẳng nhàn lơi. May từ vực thẳm bao cười khóc Thần lực thầm vươn giúp cả đời Nghị lực từ cơn lũ dội đầu, Hiểm nguy vách đá đỏ tô màu Lên ngày tháng chuyển vần tôi luyện Mãi tận thu vàng nhịp bóng câu Nghị lực từ cơn bão bạo tàn Mây đen sấm chớp quỷ ầm vang Chỉ tôi mặc khải mà trông thấy... Kẻ khác nhìn trời vẫn tạnh quang! Thái Huy Long Edgar Allan Poe là văn thi sĩ, nhà phê bình và biên tập Mỹ. Mồ côi từ tấm bé, ông học giỏi và làm thơ từ 13 tuổi. Bất hoà với cha nuôi khi lớn, bỏ dở học hành. Nổi tiếng về phê bình chỉ trích, viết truyện ngắn ... hồi hộp nhiều xúc cảm, trinh thám bí mật. Ông được nickname là sư phụ chuyện trinh thám. Ông cũng v
ĐÁNH THỨC TIỀM LỰC (Bản đầy đủ) - Thơ Chu Mộng Long - (Trường ca của Chu Mộng Long. Phỏng thơ Nguyễn Duy. Tặng các bạn đang phản tỉnh và chưa thức tỉnh.) - Hãy thức dậy đất đai! cho đầy tớ tôi không còn mũ cối và áo vá vai cho phần ở mỗi nhà không còn chung cư ngăn vách nứa
Muôn đời chim muốn tự do Trong lồng nào sướng co ro tháng ngày. Em quên tiếng hót chiều nay Thương người lầm lũi cũng rày như em .
Hà Nội đớn đau dằn vặt của tôi, Có cả Bất Bạt Sơn Tây trong ấy, Có Ngô Quyền, có Bạch Đằng Giang. Người ta sẽ bảo tôi, không cần xin thêm chiếu khán, Vì Hà Nội bây giờ, Cũng là cộng hòa nhân dân Trung Hoa!
Nàng đi qua giữa cánh đồng Mân mê cây lúa đơm bông, tò mò Hỏi bao giờ lúa sẽ cho Hạt xay thành gạo để vò nấu cơm! Chàng cười, nhắc chuyện thằng Bờm:
Ta nằm xuống thảm cỏ quê hương Hát một bài ca về Đất mẹ Sông, núi, bầu trời qua bao thế hệ Vẫn ngọt ngào như câu ca dao. Mẹ đã nuôi ta trong mưa nắng dãi dầu Ta lớn lên thành người con đất nước
Bảo Trợ