Ai sẽ trả lời cho em Trương Thị Hà?

01 Tháng Bảy 201812:16 SA(Xem: 390)
  • Tác giả :

Ai sẽ trả lời cho em Trương Thị Hà?

Kông Kông (Danlambao) - Làm Thầy (chưa nói đến chính học trò đang là nạn nhân ở ngay trước mặt) khi chứng kiến cảnh “công an nhân dân” bắt người vô cớ và thẳng tay đánh đập, nhục mạ hàng trăm người vô tội thuộc đủ mọi thành phần tại trại tra khảo dã chiến Tao Đàn, Tp HCM, hôm 17/6/2018 như thế mà không dám phản ứng, không dám nói thẳng được đôi lời thì có là Thầy, là Trí thức hay không?

dackhu 2
Cứ cho là ông Phạm Tấn Hạ, Phó Hiệu trưởng trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn và ông Trần Nam, Trưởng phòng Truyền thông của trường (là nhân chứng) cùng có chung lập trường “chống bọn phản động” đi nữa thì việc 2 ông im lặng trước tội ác bạo lực của công an là đương nhiên đồng lõa. Với học hàm học vị cao như thế mà 2 ông làm ngơ trước tiếng kêu gào gần như tuyệt vọng của cô học trò đang gặp nạn thì trường sẽ “giáo dục và đào tạo” ra những ai?


Mở đầu thư ngỏ trên FB của em Trương Thị Hà là 4 chữ “Thầy Hạ kính mến” và văn phong thư ngỏ thật lễ phép, cho dù nội dung rất đắng chát, tự nó đã chứng tỏ tư cách cá nhân em. Em đúng là một học trò giỏi và ngoan. Tinh tế trong nhận xét và vẫn lễ độ với thầy. Đại học ở các nước phương Tây rất trân quý những sinh viên như em. Vì đó là nền tảng của Tự do. Nhưng liệu rồi “thầy” của em có trả lời hay không? Nếu không, thì sẽ thêm một chuyện “khôi hài ứa nước mắt” cho ngành giáo dục!


Vì khi trò hỏi mà thầy không trả lời, hoặc không dám trả lời thì tự nó sẽ nói lên tất cả. Ở đây, còn có thêm nhân chứng là Trưởng phòng Truyền thông của trường. Liệu trường có dám “truyền thông” sự việc nầy để công luận phán xét?


Là lớp trưởng của “lớp học chăm chỉ nhất, đoàn kết nhất và có thành tích học tập cao nhất khóa học” thì ông Hạ cũng như ông Nam không thể không biết em Trương Thị Hà. Không thể không biết tư cách của học sinh Lớp trưởng lớp 17/2, khóa 2017 - 2020. Thế nhưng khi nghe công an mắng là “con điếm”,”con đĩ”, “con phản động”, “bị đuổi học” và công an 2 còn dữ dội hơn “Loại này làm đĩ, làm điếm, chứ Lớp trưởng gì. Tao khinh!” mà 2 “thầy” cũng im lặng thì đấy không phải là cái tát vô mặt cô học trò mà tát thẳng vô mặt 2 ông “thầy” ngay tại chỗ. Thế nhưng, 2 “thầy” vẫn im lặng. “Đức im lặng” của 2 “thầy” đạt đến đỉnh như thế thì quả thật là phi thường!


Đến lúc quá căng thẳng, học trò thống thiết van xin “thầy” gọi giúp luật sư “Thầy chỉ cần thông báo cho các Luật sư của em thôi, chỉ cần vậy thôi, thầy ơi. Em sẽ biết ơn thầy suốt đời ạ.”. Và “thầy” trả lời: “Thầy không biết về luật”?


Vâng, bây giờ và mãi về sau “Em sẽ biết ơn thầy suốt đời ạ.”! Biết ơn vì nhờ cú va đập trực tiếp giữa tình nghĩa thầy/trò thời nay, nói rộng hơn là trí thức XHCN, để em (và thế hệ em) thấy rõ bản chất của chế độ!


Chính nhờ cú va đập nầy sẽ cứu em ra khỏi sự băng hoại đạo đức của xã hội đã rơi xuống tận đáy và cũng là đầm lầy nhân cách XHCN để vươn lên đứng thẳng làm người!


Rất tiếc lúc đó không ai có thể còn giữ được iphone để chụp ảnh nét mặt của 2 “thầy”, chờ đến “ngày thầy giáo” hàng năm, sẽ gửi kèm ảnh đó với bó hoa chúc mừng (!)


Với cháu Trương Thị Hà, trước cháu đã có Nguyễn Phương Uyên, người vượt qua nỗi sợ hãi khi đứng vững được giữa Tòa Án Nhân Dân mấy năm trước vì họ kết án Phương Uyên tội đã viết “Đi chết đi CSVN” bằng máu! Hôm nay cháu đang trực diện với 2 “thầy” của trường cháu đang theo học và cũng là sự trực diện của học sinh với với hệ thống trường đại học để thấy rõ 2 thầy của cháu chỉ là “nhà dáo” cho một chế độ bán nước không hơn không kém. Còn cháu, vô tình trở thành một nhà giáo Nhân văn, nói được tiếng nói của lương tâm!


Sẽ không có mấy “thầy” XHCN nào có thể trả lời được những điều cháu vừa kể ngoại trừ chính cháu và thế hệ trẻ người VN yêu nước!
*

From: Trương Thị Hà
Sinh viên năm 2, mã sinh viên 1767010064, khóa 2017- 2020, Lớp trưởng lớp 17/2, Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh.
 

To: Tiến sỹ Phạm Tấn Hạ
 
Phó Hiệu trưởng trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh, Trưởng phòng đào tạo;
 

Cc: Thạc sĩ Trần Nam
 
Trưởng phòng truyền thông trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh (đi cùng thầy Hạ chứng kiến sự việc).
 
.oOo. 
 

Hà Nội, 21h20' ngày 29/06/2018.
 
Thầy Hạ kính mến,
 
Khi viết những dòng này, nước mắt em không ngừng tuôn rơi khi nghĩ về thầy. Em khóc chỉ vì em thấy cô đơn và bị bỏ rơi tại trại tập trung Tao Đàn ngày 17/06/2018 với những con người đáng sợ mang danh “công an nhân dân”. Em không giận thầy cả, vì nếu có giận, những kẻ đã xúc phạm danh dự và xuống tay đánh em mới là kẻ đáng giận thầy ơi.
 

Em là lớp trưởng lớp 17/2 Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh. Em luôn mang lại niềm vui và động lực học cho các bạn trong lớp. Em luôn cố gắng kết nối các bạn trong lớp, các thầy cô và Giáo vụ. Tháng này, lớp em thi cuối kỳ, em đang chuẩn bị viết thư cảm ơn các thầy cô bộ môn đây ạ. Lớp 17/2 có thể tự hào rằng, lớp em là một trong những lớp học chăm chỉ nhất, đoàn kết nhất và có thành tích học tập cao nhất khóa học. Thầy có thể hỏi thầy Triết, thầy Triều, cô Hạnh và cô Nguyên trực tiếp dạy lớp em ạ. Em nói như vậy, chỉ muốn thầy biết rằng, em là sinh viên ngoan và đáng tự hào của thầy, em là một Lớp trưởng có trách nhiệm với lớp. Chứ không phải như những người “công an nhân dân” kia nói em là: “con điếm”, “con đĩ”, “con phản động”, “bị đuổi học.”….
 

Tao Đàn, ngày 17/06/2018.
 
Thầy ơi, chỉ thầy mới có thể cứu được em lúc này thôi ạ…
 

Công an 1: Tôi sẽ gọi thầy Phó Hiệu trưởng của em đến đây. 
 
Thầy ơi, khi nhìn thấy thầy, em đã khóc vì sung sướng. Vì em biết rằng, thầy sẽ làm gì đó để giúp em ra khỏi nơi đáng sợ này ạ. Nhưng… 
 

Công an 1 (đe nẹt): Sinh viên của thầy đây. Là một kẻ phản động, thầy nhìn những gì nó làm này, kêu gọi biểu tình, hướng dẫn người dân đối phó với công an… 
 

Công an 2 (liên tục sỉ nhục): Loại này làm đĩ, làm điếm, chứ Lớp trưởng gì. Tao khinh! 
 

Công an 3 (vỗ về): Em “hợp tác” đi là được về ngay mà. Bọn anh có làm gì đâu mà em mời Luật sư. 
 

Hà (nhìn vào thầy khóc): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em lúc này thôi ạ. Thầy hãy báo cho Luật sư Trần Vũ Hải và Luật sư Lê Công Định giúp em là em đang bị bắt ở đây ạ. Số điện thoại của 2 Luật sư đây ạ. 
 
Thầy: Im lặng… 
 

Hà (khóc to hơn): Em là người hành nghề Luật, em có quyền được mời Luật sư…Thầy có thể hỏi các thầy cô đại học Luật Hà Nội của em. Họ sẽ nhắc đến em là một đứa sinh viên ngoan. Ngày xưa, các thầy cô đại học Luật yêu quý và bảo vệ em như thế nào mà ngày nay, thầy lại đối xử với em như vậy. Nếu các thầy cô đại học Luật ở đây, các thầy cô sẽ cứu em. Em biết thầy không có nghĩa vụ phải thông báo Luật sư giúp em. Nhưng em là sinh viên của thầy, em đang cầu xin thầy. Thầy ơi, thầy hãy nhìn vào mắt em. Em có giống một đứa sinh viên hư không ạ? Thầy đừng im lặng như vậy mà. Thầy chỉ cần thông báo cho các Luật sư của em thôi, chỉ cần vậy thôi, thầy ơi. Em sẽ biết ơn thầy suốt đời ạ. 
 

Công an 1: Có phải điều tra tội phạm đâu mà mời Luật sư, Luật sư không có quyền đến đây cả! Vô ích thôi. 
 
Thầy: Thầy không biết về Luật. 
 

Hà (khóc và bất lực): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em thôi. Sinh viên của thầy nghi bị người của Báo Tuổi trẻ hiếp dâm, thầy cô trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn đã lên tiếng và Luật sư của em đã bảo vệ quyền lợi của em sinh viên ấy. Em cũng là sinh viên của thầy, em xin thầy hãy đối xử công bằng với em như em sinh viên kia. Hãy thông báo cho các Luật sư của em là em đang ở đây ạ. 
 

Công an 4: Mệt con này quá. Giờ ký nhận được chưa? 
 
Hà: Im lặng và nhìn thầy. 
 

Công an 4 (Vả vào mặt Hà): Bốp. Mày không “hợp tác” à. Mày nhắc đến 3 từ "mời Luật sư" nữa, tao vả cho vỡ mồm. 
 
Thầy: Im lặng… 
 

Thầy ơi, công an tát em, em không đau cả, em đau vì thầy không bênh em, em đau vì thầy không ôm em, em đau vì thầy không che chở em. Em đau vì thầy lặng im trước hành vi chà đạp nhân phẩm và xâm phạm thân thể trắng trợn của công an Quận 1. Có lẽ, thầy sẽ không bao giờ quên gương mặt đáng thương của em tại trại tập trung Tao Đàn ngày hôm đó đâu. 
 

Tại sao thầy ký vào Biên bản do công an soạn sẵn? Tại sao thầy nói với em là thầy không biết Luật, nhưng thầy lại tin những gì Công an nói, chứ không tin đứa sinh viên ngoan của thầy? Tại sao thầy lại quay lưng bỏ lại em một mình ở đấy ạ? 
 

Xin thầy hãy trả lời giúp em những câu hỏi này hoặc đơn giản là tâm sự thật lòng với em vào email: htruong692669@protonmail.com ạ. 
 

Em tin rằng, lúc đó có Công an nên thầy không thể giúp em. Giống như các thầy cô đại học Luật ngày xưa, các thầy cô đã âm thầm che chở và bảo vệ em. Công an đánh em, sỉ nhục em, em không đau vì đó là nhiệm vụ của họ. Nhưng các thầy cô của em không bảo vệ và che chở cho em, em sẽ đau khổ lắm thầy ơi. 
 

Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu vớt được tâm hồn yếu đuối của em lúc này được thôi ạ. Hãy nói cho em suy nghĩ thật lòng của thầy. Thầy có thương em không? Chỉ cần vậy thôi là em thấy yên lòng rồi thầy ơi. Em cám ơn thầy và luôn tự hào là sinh viên Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn ạ. 
 
blank
Sinh viên Trương Thị Hà bày tỏ lòng yêu nước ngày 17 Tháng Sáu trước Nhà Thờ Đức Bà – Sài Gòn. (Hình: Facebook Trương Thị Hà)
(30/6/2018)
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
GIÁO SƯ NÀY ĂN GÌ MÀ NGU THẾ ! - TÔI KHINH BỈ VÀ CĂM PHẪN TÊN GS SỬ HỌC PHẠM HỒNG TUNG.... Lời dẫn: Ông Phạm Hồng Tung, Giáo sư Tiến sĩ, Viện trưởng Viện Việt Nam học & Khoa học phát triển; ông này cũng là Chủ biên chương trình Lịch sử trong chương trình giáo dục phổ thông tổng thể vừa có bài trả lời phỏng vấn trên Việt NamNet. Bài trả lời phỏng vấn này đang gây bão bức xúc trên mạng xã hội.
“Vào thập niên 90, khi người ta đã mạnh dạn hơn, âm nhạc phát triển hơn thì chính quyền yêu cầu tất cả các quán cà phê ở Việt Nam phải có giấy phép ca nhạc. Đó là điều ngớ ngẩn nhằm kiểm soát tất cả các bài hát trong đó. Đến năm 2000 thì hát gì mỗi đêm phải ghi ra, lên danh sách để nộp cho phường. Nhưng rồi tất cả những điều đó đều thất bại. Cái thất bại hiện rõ nhất là hiện nay tất cả các chương trình lớn nhất ở Việt Nam và đầu tư tốn tiền nhất là tất cả những ca khúc trước năm 1975.”
Khi Việt Nam đang hội nhập sâu vào thế giới, luật pháp đang minh bạch từng bước, nhiều luật lệ đang trong quá trình liên thông với quốc tế. Do đó, tiền tham nhũng mang ra tiêu dùng hay đầu tư sẽ khó dần, gửi ra nước ngoài thì không hề dễ nếu như không được rửa, chỗ có thể để trong nước thì đang thu hẹp.
Ông Tổng bí thư đảng cộng sản kiêm Chủ tịch nước đang lì xì cho hai cô “diễn viên đóng thế” những cô lao công đêm đông quét rác đích thực rồi. Hiện tại, một trong hai cô gái mặc quần áo mới tinh không vết bẩn hay bị nhàu nhĩ, nhem nhuốc với da dẻ, mái tóc, phong thái rất tiểu thư này được cư dân mạng tìm ra là đang làm việc tại một cửa hàng bán điện thoại di động (tên Hương, 20 tuổi) ở Hà Đông.
Vì bị thua độ Super Bowl hôm Chủ Nhật tuần trước, Thống Đốc Gavin Newsom của California phải mặc cái áo mà không thích lắm đi làm thiện nguyện, phục vụ cộng đồng hôm Thứ Tư, 6 Tháng Hai. Theo nhật báo The Los Angeles Times, trong trận đấu football lớn nhất của năm, giữa đội New England Patriots và đội Los Angeles Rams, ông Newsome và ông Charlie Baker, thống đốc Massachusetts, đều đánh cá là đội nhà của mình sẽ thắng.
Có lẽ dễ hơn 10 năm, cảm giác bùi ngùi và ngậm ngùi dần chiếm chỗ trong tôi, mỗi độ Xuân về! Những hình ảnh giản dị và hiền hòa của Sài Gòn xưa cứ ẩn hiện trong tâm trí! Sài Gòn! Hai chữ thân thuộc đó, giờ không còn gợi lên trong tâm khảm nỗi khát khao thật giản dị mang tên "Bình An"! Những góc phố chiều Xuân trở nên héo hắt đến muộn phiền!
Bốn mươi năm sau khi xảy ra cuộc chiến biên giới với Trung Quốc, CSVN tổ chức kỷ niệm trong sự dè dặt sợ làm Bắc Kinh tức giận nên không nêu tên Trung Quốc trong các bản tin. Ngày 31/1/2019, tờ Quân Đội Nhân Dân (báo của Bộ Quốc Phòng CSVN) có bản tin “Nhân dịp kỷ niệm 40 năm cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc (17-2-1979/17-2-2019), Thư viện Quân đội tổ chức trưng bày sách chuyên đề về cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc.”
Tôn Nữ Hoàng Hoa - Mỗi lần gần đến Tết là mỗi lần con dân Huế ngậm ngùi trên cuộc thảm sát dân Cố Đô Huế bởi VC trong Tết Mậu Thân 1968. Đã trên nửa thế kỷ qua nhưng những hầm chôn sống người dân Huế vẫn rờn rờn trong ký ức cùng với những lời nguyền rủa bọn VC ác ôn
Vụ tấn công, tàn phá tài sản các công dân, đẩy những người thương tật, trẻ em, phụ nữ mang thai, thú cưng cùng nhiều người nghèo ra khỏi nơi cư trú hôm 4 và 8 tháng 1 năm 2019, giáp Tết Kỷ Hợi, đã gây ra nhiều cung bậc cảm xúc: phẩn nộ, lo sợ, ngơ ngác, hy vọng, quyết tâm, ...
Trong mấy ngày qua, dư luận sôi sục vì bản án 42 tháng tù giam mà toà án tỉnh Hoà Bình đã tuyên cho BS. Hoàng Công Lương. Bênh có, tán đồng có. Tuy nhiên, xin những người đọc bài viết này bỏ qua hai lý lẽ rất cảm tính sau đây: 1. Cậu ấy còn trẻ, mặt mũi hiền lành thế kia! Làm gì mà tuyên án nặng thế?
Bảo Trợ