Giá Trị Đích Thực Của Một Người Nằm Ở Đâu?

06 Tháng Bảy 20184:30 CH(Xem: 260)

Giá trị đích thực của một người nằm ở đâu?

Hiểu được ẩn ý của nữ chủ nhân, người ăn xin vô cùng biết ơn. (Ảnh: youtube.com)Hiểu được ẩn ý của nữ chủ nhân, người ăn xin vô cùng biết ơn. (Ảnh: youtube.com)

GD&TĐ - Có một người ăn xin, cánh tay phải anh ta bị mất, dáng vẻ rất đáng thương, ai thấy cũng bố thí cho anh.

Một hôm, anh đến nhà một gia đình nông dân để xin ăn. Nữ chủ nhân bảo anh trước tiên chuyển đống gạch từ cổng vào trong sân. Anh ăn xin tức giận nói với nữ chủ nhân: “Bà biết rõ rành rành tôi chỉ còn một tay, lại còn bảo tôi chuyển gạch giúp, đây chẳng phải có ý giễu cợt người tàn tật đó sao?”.

Không ngờ nữ chủ nhân ngồi xuống, cố ý dùng một tay chuyển gạch, chuyển xong quay lại nói với anh ăn xin: “Tôi một tay cũng có thể chuyển được, tại sao anh lại không thể?”.

Anh ăn xin không nói gì được, đành gắng sức dùng một tay chậm rãi chuyển gạch. Anh làm 2 tiếng đồng hồ mới chuyển xong đống gạch, mệt nhọc mồ hôi túa ra khắp mặt mũi.

Nữ chủ nhân đưa anh ta chiếc khăn trắng, anh ăn xin lau mặt và cổ xong, chiếc khăn trắng đã trở thành chiếc khăn đen. 

Nữ chủ nhân lại đưa anh 50.000 đồng, anh ăn xin nhận tiền cảm ơn mãi.

Nữ chủ nhân nói: “Anh không cần cảm ơn tôi, đây là tiền công anh dùng mồ hôi để đổi lấy”.

Anh ăn xin nói: “Tôi sẽ mãi mãi không quên ơn bà, xin bà cho tôi cái khăn này làm kỷ niệm”.

Mấy năm sau, anh ăn xin đó mặc một bộ vest sang trọng đến tìm gia đình nông dân nọ, thấy nữ chủ nhân tuổi đã cao, anh cảm động nói: “Trước đây tôi là ăn xin, giờ đây tôi là chủ tịch một công ty. Đó là nhờ bà đã giúp tôi tìm lại được sự tôn nghiêm của con người mà tôi đã đánh mất, làm lại cuộc đời mới. Nếu không có bà, có lẽ tôi đang lang bạt khắp nơi”.
Nữ chủ nhân nói: “Đó là do anh tự mình làm ra”.

Anh chủ tịch công ty muốn tặng nữ chủ nhân 1 căn nhà, nữ chủ nhân nhẹ nhàng từ chối.

Anh chủ tịch công ty không thể nào hiểu nổi, nữ chủ nhân cười nói: “Tại vì cả nhà tôi đều chỉ có một tay”.
blank

***

Chúng ta muốn giữ được sự tôn nghiêm của con người, thì cần tôn trọng bản thân mình, tôn trọng những người mình quen biết, và tôn trọng cả những người mình không quen biết. Từ trong công việc của mình lĩnh hội ra những thú vị, thì cuộc sống mới có giá trị.

Làm việc mình muốn làm, tuy tiền kiếm được có thể không nhiều, nhưng so với rất nhiều người có tiền nhưng tâm hồn đã mất, thì còn đáng giá, đáng kính hơn rất nhiều.

Trước nỗi bất hạnh của bản thân, chớ có coi nó là lớn quá. Cuộc sống còn có bao nhiêu người bất hạnh hơn. Khi chúng ta coi nỗi bất hạnh của bản thân là nhỏ, chúng ta dễ dàng vượt qua nó, sống vui vẻ tích cực, và sáng tạo ra cuộc sống của bản thân mình.

Cái quý giá nhất của con người là trái tim và khối óc. Biết đánh thức những hạt giống thiện lương trong trái tim, sẽ khơi nguồn sáng tạo cho khối óc, thì những kỳ tích trong cuộc sống sẽ xuất hiện.

Khiếm khuyết của cơ thể, như mất một tay như anh ăn xin, cũng chỉ là trở ngại nhỏ. Chỉ một ý niệm thay đổi đã biến anh ăn xin thành chủ tịch một công ty.

Nhân cách tạo nên giá trị con người. Người khiếm khuyết thân thể, sức khỏe, nhưng vẫn rèn luyện cho mình nhân cách lớn… (Ảnh: youtube.com)

Nếu nói về khiếm khuyết thân thể, thì có lẽ ít người bất hạnh như Nick Vujicic, khi sinh ra đã không chân không tay. Nhưng không cam chịu tàn phế, không chìm vào đau buồn, mặc cảm, anh thậm chí còn có một sự nghiệp thành công, một gia đình hạnh phúc. Đó là một tấm gương, một nguồn cảm hứng cho hàng triệu người tàn tật cũng như người bình thường trên toàn thế giới.


duc phat

Nhân cách tạo nên giá trị con người. Người khiếm khuyết thân thể, sức khỏe, nhưng vẫn rèn luyện cho mình nhân cách lớn, ý chí tự cường mạnh mẽ, thì vẫn có thể vươn lên là người có giá trị, được mọi người khâm phục và kính trọng.

Theo phunugiadinh/dkn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Từ xa xưa, trà vốn đã là thức uống quen thuộc trong đời sống của mỗi chúng ta. Thưởng trà là thú vui, là nét tao nhã trong văn hoá truyền thốn. Nhưng hơn cả vị ngon của trà, của chiếc ấm quý pha trà là người bạn tri âm cùng thưởng chén trà đó. Ngày xưa có một phú ông rất thích thưởng trà. Phàm là người đến nhà dùng trà, dù là người nghèo hay giàu thì ông ta đều sẽ phân cho hạ nhân chiêu đãi.
Có một ngôi chùa, nhân vì thờ một sợi chuỗi Phật Tổ từng đeo mà nổi tiếng. Nơi thờ phụng sợi chuỗi chỉ có thầy trụ trì và 7 đệ tử biết. 7 người đệ tử đều rất có ngộ tính, thầy trụ trì cảm thấy tương lai đem y bát truyền cho bất kỳ người nào trong bọn họ, đều có thể làm rạng rỡ Phật Pháp. Không ngờ, sợi chuỗi đột nhiên biến mất. “Các ngươi ai đã lấy sợi chuỗi, chỉ cần trả về vị trí cũ, ta sẽ không truy cứu, Phật tổ cũng không trách tội.”
Còn có một câu chuyện khác kể rằng: “Có một người lữ hành, lúc đi dọc bờ của một con sông lớn đã nhìn thấy một bà lão đang vì muốn vượt qua sông mà buồn rầu. Trong lúc sức cùng lực kiệt, anh ta vẫn dùng hết sức lực của mình giúp bà lão qua sông; kết quả là sau khi qua sông, bà lão một câu cũng không nói đã vội vàng rời đi. Người lữ hành rất hối hận. Anh ta cảm thấy có vẻ như nỗ lực giúp đỡ bà lão là một hành động không đáng giá bởi vì đến một câu “cảm ơn” anh ta cũng không nhận được.
Ai cũng muốn sống thật hạnh phúc và trọn vẹn nhưng cuộc sống thường 8, 9 phần không như ý muốn. Vậy chúng ta phải sống như thế nào để khi từ giã cõi đời vẫn cảm thấy hài lòng với chặng đường đã đi qua?
XIN BẠN HÃY NHỚ: THÀNH KIẾN ĐÔI KHI CÒN TỆ HẠI HƠN CẢ SỰ NGU DỐT - Thả chú lợn con xuống sàn, bác nông dân nhấc chiếc loa tay lên và trầm ngâm kết luận: ‘Vậy đấy, thành kiến và những quan niệm sai lầm đôi khi còn tệ hại hơn cả sự ngu dốt’… Chuyện cũ kể rằng: một ngày nọ, tại một vùng đất xa xôi ở phương Tây có một nhà quý tộc giàu có tổ chức khai trương nhà hát lớn của ông ta. Để đánh dấu sự kiện trọng đại ấy, nhà quý tộc ngỏ ý cho mọi người được vào xem buổi công diễn đầu tiên mà không cần phải mua vé. Ông cũng dán bảng thông cáo, truyền rộng với công chúng rằng: “Nhà Staufer sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho bất cứ ai mang đến một trò vui nào đó trong dịp này”.
Albert lau những giọt nước mắt trên đôi gò má xanh xao, cậu nhìn mọi người khắp một lượt, rồi run rẩy áp đôi bàn tay của mình lên bên má phải và nghẹn ngào nói: “Anh ơi, em không thể! Em không thể tới học ở Nuremberg, đã quá muộn rồi anh ạ. Anh nhìn đôi tay em này”…
Một cô bé 7 tuổi đã dựa vào sức mình để cố gắng cứu hàng triệu trẻ em ở châu Phi thoát khỏi căn bệnh sốt rét. Việc làm của cô bé khiến rất nhiều người dân trên thế giới cảm động.Cô bé 7 tuổi ở Mỹ này đã dùng việc làm của mình để cho thấy thế nào là vĩ đại, không phải là sự nghiệp to lớn bề ngoài, mà là trong lòng bạn có tình yêu thương vĩ đại hay không.
Câu chuyện 1: Một ngày nọ, tất cả dân làng đã quyết định cầu nguyện xin trời đổ mưa. Vào ngày cầu nguyện mọi người tập trung đông đủ nhưng chỉ có một đứa bé đến và mang theo cây dù, ……ĐÓ LÀ NIỀM TIN.
Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa chọn của mình, 8 câu chuyện rất ngắn sau có thể giúp bạn nhận ra lựa chọn nào là quý trong đời. 1. Chiếc đồng hồ ở đâu Chiếc đồng hồ của người cha biến đâu mất tìm không thấy, làm cha rất khó chịu, lật khắp nơi cũng tìm không ra. Đợi người cha đi ra khỏi phòng, cậu con trai liền lặng lẽ vào phòng, không lâu sau thì tìm thấy. Người cha hỏi: "Sao con tìm thấy vậy?". Con trai trả lời: "Con chỉ ngồi yên lặng một chút, không lâu sau nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ".
Ba chàng trai đến nhà cô gái hỏi cưới. Phụ huynh mời tự giới thiệu. A nói: - Nhà cháu có vài tỷ đồng. B nói: - Nhà cháu có một loạt bất động sản, trị giá vài chục tỷ. C nói:
Bảo Trợ