Ý Kiến Của Một Người Việt Gốc Hoa

28 Tháng Sáu 20184:40 CH(Xem: 256)
Ý KIẾN CỦA MỘT NGƯỜI VIỆT GỐC HOA
( fb Vien Huynh )
“Nhân dịp có một tay đại biểu cuốc hụi phát biểu so sánh rằng đặc khu kinh tế cho Trung Quốc thuê thì có khác gì các khu phố Tàu (Chinatown) mà thành phố lớn nào trên thế giới cũng có, tôi xin đưa ra 5 khác biệt lớn của hai hình thức dân cư nói trên để phản bác lại ngụy biện của kẻ giả ngu kia. Đây là những điều cơ bản nhất mà không cần phải là tiến sĩ kinh tế cũng có thể phân tích được.
dackhu 2
1. Về chính trị: Những khu phố Tàu có mặt hầu hết khắp nơi trong các thành phố lớn trên thế giới, là nơi người Hoa di dân sang để sống tại đất nước đó. Người Hoa ở các khu phố Tàu phần lớn là những người dân tị nạn chính trị và họ ra đi vì không công nhận sự tồn tại của chính thể đang cai trị tại quê hương họ. Còn dân của các đặc khu kinh tế Trung Cộng là do chính phủ đưa sang và cài cắm vào đó với mục đích biến đặc khu đó thành đất của chính phủ Trung Cộng về lâu về dài. Cả bộ máy hành chính của đặc khu cũng được đưa từ Trung Quốc sang. Mỗi đặc khu là một đất nước Trung Quốc thu nhỏ về mặt chính trị và hành chính.

2. Về quy mô và vị trí: Các khu phố Tàu tại các thành phố lớn thường có quy mô nhỏ, chỉ vài con đường. Khu Chợ Lớn được xem là Chinatown lớn nhất thế giới và lâu đời nhất cũng chỉ có quy mô vài quận. Một đặc khu kinh tế thì quy mô hoàn toàn khác hẳn, rộng lớn hơn rất nhiều, diện tích ít nhất cũng bằng một thành phố nhỏ. Các khu phố Tàu không hề có ranh giới biệt lập với khu dân cư bản địa, vì nó là một phần của thành phố bản địa, ra vào không cần phải xuất trình giấy tờ đặc biệt cũng không phải nhất thiết là người Hoa mới vào được. Các đặc khu kinh tế Trung Quốc tuy nằm trên đất Việt Nam nhưng lại tách biệt hoàn toàn, người Việt Nam nếu không có giấy tờ đặc biệt cũng không được vào.

3. Về tư cách công dân: Dân cư khu phố Tàu qua nhiều thế hệ hòa nhập với dân địa phương và trở thành một phần của cộng đồng nơi đó. Họ nhập tịch của quốc gia sở tại, nếu lập gia đình với người bản địa hoặc với người đồng hương thì con cái của họ vẫn mang quốc tịch nước sở tại chứ không mang quốc tịch Trung Quốc. Con cái họ lớn lên đi học nền giáo dục địa phương, nói tiếng địa phương song song với tiếng Hoa. Dân cư đặc khu kinh tế Trung Quốc mang quốc tịch Trung Hoa, nếu có lấy vợ người bản địa thì con cái họ vẫn mang quốc tịch Trung Hoa. Họ học chương trình giáo dục Trung Quốc và không cần phải học tiếng địa phương của nước sở tại.

4. Về việc chấp hành pháp luật: Dân cư khu phố Tàu chịu sự chế tài của pháp luật nước sở tại và thực hiện quyền lợi cũng như nghĩa vụ của công dân nước sở tại. Họ làm việc, đóng thuế cho nhà nước sở tại và đóng góp vào tăng trưởng kinh tế của cộng đồng. Dân cư đặc khu kinh tế Trung Quốc tuân theo pháp luật Trung Quốc, thực hiện nghĩa vụ công dân với Trung Quốc nhưng lại được hưởng nhiều ưu đãi về mặt quyền lợi kinh tế mà ngay cả doanh nghiệp bản dịa cũng không được hưởng. Họ làm việc, đóng thuế cho quốc gia của họ và khai thác tài nguyên nước sở tại góp phần làmgiàu cho Trung Quốc.

5. Về quân sự: Ở các khu phố Tàu, việc thành lập quân đội hay lực lượng cảnh sát riêng là điều không thể xảy ra vì chính quyền địa phương kiểm soát chặt chẽ mọi thứ trong khi những đặc khu kinh tế, nơi tách biệt hoàn toàn với nước sở tại và chính quyền địa phương không có quyền hành kiểm soát mọi hoạt động bên trong, việc thành lập một căn cứ quân sự hay xây nhà máy sản xuất vũ khí là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Nếu có xảy ra xung đột giữa dân địa phương và dân trong đặc khu, chính quyền Trung Quốc hoàn toàn có thể đưa quân đội sang với cớ là bảo vệ công dân nước mình. Lúc đó trong đánh ra ngoài đánh vào thành thế gọng kìm coi như ta không thế nào trở tay kịp.

Những điều này chỉ có những kẻ cực ngu hoặc cực khốn nạn mới không hiểu hoặc cố tình không hiểu.

Riêng tôi, một người Việt gốc Hoa, sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, với tư cách là một công dân Việt Nam, tôi phản đối việc cho Trung Quốc thuê ba đặc khu kinh tế trong vòng 99 năm.”
Fb Vien Huynh
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngoại trừ một số anh hùng Việt Nam chống Pháp, thử hỏi trong số còn lại có anh hùng và anh thư người Việt nào mà lại không chống Tàu? Họ là Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Quang Trung vân vân. Cho nên, nếu phải viết về lịch sử Việt Nam chỉ trong một câu duy nhất thì bất kỳ người Việt nào cũng có thể viết như sau: Lịch sử Việt Nam là lịch sử chống Tàu. Trong những bậc anh hùng và anh thư này, danh tướng Trần Hưng Đạo chính là biểu tượng thiêng liêng và bất diệt của lòng yêu nước có trong máu của tất cả những người Việt Nam yêu nước.
Fang Zheng, một công dân Mỹ gốc Hoa với đôi chân bị nghiền nát dưới bánh xe tăng trong vụ thảm sát Thiên An Môn năm 1989, đã bị từ chối nhập cảnh vào Trung Quốc để tham dự tang lễ của cha mình, theo Epoch Times. Chính quyền Trung Quốc đã từng dùng xe tăng, quân đội và súng trường để giết hàng ngàn sinh viên nhằm chấm dứt cuộc biểu tình đòi tự do, dân chủ của sinh viên trên quảng trường Thiên An Môn vào ngày 4/6/1989. Fang là một trong những sinh viên tham gia cuộc biểu tình. Vào ngày 4/6/1989, anh cùng nhóm sinh viên rút khỏi quảng trường Thiên An Môn và bị 1 chiếc xe tăng nghiền nát cả hai chân. Fang đã từng lên tiếng về sự thật đẫm máu của vụ thảm sát và từng bị chính quyền Trung Quốc bắt giữ 2 lần.
Lấy đi đỉnh hương của Đức Thánh Trần, sẽ nhận về mình một bát hương. Phó chủ tịch TP HCM Nguyễn Thị Thu qua đời
Đức Thánh Trần Hưng Đạo đã được lịch sử và nhân dân phong Thánh. Và Đức Thánh theo đạo lý nhân gian từ xưa đến nay hiện diện ở đâu thì ở đó có lư hương để nhân dân chiêm bái và thắp nén hương để tưởng nhớ và ghi nhớ công ơn của ngài đối với dân tộc này.
SÀI GÒN 17-2 (NV) .- Ba tuần lễ đã trôi qua, thân hữu trông tin nhưng Facebooker có hai trang cá nhân Selena Zen và Diệu Hằng trên mạng xã hội, vẫn biệt tăm tích kể từ ngày bà bị công an bắt đi. Theo thông tin trên các trang facebook của Bảo Nhi Lê và Người Đà Lạt Xưa hôm Chủ Nhật, Công an đã đến bệnh viện Nguyễn Tri Phương ở Sài Gòn buổi chiều ngày 28/1/2019 bắt bác sĩ Huỳnh Thị Tố Nga, nơi bà là bác sĩ khoa xét nghiệm. Từ hôm đó đến nay, không ai biết tình trạng của bà ra sao hoặc bị giam giữ ở đâu, bị bắt về tội gì.
Một đoạn trường lịch sử đau thương và hào hùng để chiến đấu bảo vệ tổ quốc trước cuộc xâm lăng của Trung Quốc, một cuộc chiến phi nghĩa và với nhiều mục đích chính trị, kinh tế riêng của Đảng cộng sản nước này. Nhưng khoảng lịch sử này lại vắng mặt trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, gần 40 năm bị lãng quên và không hiểu lý do nào khiến những xương máu của đồng bào chết cho quê hương, đất nước phải bị đối xử như vậy?
Bạn Hồng Tung thân mến, tôi vừa đọc mấy lời giãi bày trên trang Fb của bạn. Tôi thấy cần có mấy ý kiến trao đổi nhanh như sau: Thứ nhất, cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam không kết thúc vào ngày 18/03/1979. Và không phải là "Các cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở các vùng biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc là những quá trình lịch sử đã diễn ra trong khoảng thời gian từ cuối năm 1978 đến đầu năm 1979."
GIÁO SƯ NÀY ĂN GÌ MÀ NGU THẾ ! - TÔI KHINH BỈ VÀ CĂM PHẪN TÊN GS SỬ HỌC PHẠM HỒNG TUNG.... Lời dẫn: Ông Phạm Hồng Tung, Giáo sư Tiến sĩ, Viện trưởng Viện Việt Nam học & Khoa học phát triển; ông này cũng là Chủ biên chương trình Lịch sử trong chương trình giáo dục phổ thông tổng thể vừa có bài trả lời phỏng vấn trên Việt NamNet. Bài trả lời phỏng vấn này đang gây bão bức xúc trên mạng xã hội.
“Vào thập niên 90, khi người ta đã mạnh dạn hơn, âm nhạc phát triển hơn thì chính quyền yêu cầu tất cả các quán cà phê ở Việt Nam phải có giấy phép ca nhạc. Đó là điều ngớ ngẩn nhằm kiểm soát tất cả các bài hát trong đó. Đến năm 2000 thì hát gì mỗi đêm phải ghi ra, lên danh sách để nộp cho phường. Nhưng rồi tất cả những điều đó đều thất bại. Cái thất bại hiện rõ nhất là hiện nay tất cả các chương trình lớn nhất ở Việt Nam và đầu tư tốn tiền nhất là tất cả những ca khúc trước năm 1975.”
Khi Việt Nam đang hội nhập sâu vào thế giới, luật pháp đang minh bạch từng bước, nhiều luật lệ đang trong quá trình liên thông với quốc tế. Do đó, tiền tham nhũng mang ra tiêu dùng hay đầu tư sẽ khó dần, gửi ra nước ngoài thì không hề dễ nếu như không được rửa, chỗ có thể để trong nước thì đang thu hẹp.
Bảo Trợ