Tôi có nên vào nursing home để không làm gánh nặng cho con cái?

28 Tháng Sáu 201811:40 SA(Xem: 658)

Tôi có nên vào nursing home để không làm gánh nặng cho con cái?

Tôi có nên vào nursing home để không làm gánh nặng cho con cái?
(Hình minh họa: China Photos/Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

Thưa năm nay tôi đã trên 70 tuổi, tôi không được khỏe, phải ngồi xe lăn khi di chuyển, vấn đề vệ sinh cần có người vịn đỡ vì nếu làm một mình tôi có thể bị té. Năm ngoái cũng vào tháng này, ỷ mình còn khỏe nên bước một bước dài cũng hơi quá sức, do đấy tôi trợt chân ngã trong phòng tắm và từ đó không đi lại được.



Nhà tôi mất đã lâu, hiện tôi đang ở với vợ chồng đứa con trai và ba cháu nội đã vào đại học. Các con đi làm suốt ngày. Thấy tôi ở nhà một mình không yên tâm nên các con thuê một người đến nhà chăm sóc. Thật ra các cháu quá cẩn thận chứ tôi ở một mình cũng chẳng sao. Nhưng tôi không thuyết phục được các con, các con vẫn muốn mướn người phụ giúp một tháng, tốn một ngàn để “làm bạn” với tôi.

Con trai tôi làm hai job, mới đây cháu mất một job, nhưng bù lại con dâu lại được lên chức, vì thế lương hai vợ chồng bù qua sớt lại cũng không hao hụt bao nhiêu. Điều này càng làm tôi thấy mình như một gánh nặng của con, sao ông trời sinh ra tuổi già làm gì vậy? Tại sao không chết ngay khi con cái trưởng thành, không cần mình nữa và chết khi mình còn khỏe, có phải như thế là đẹp không. Sao đời người không chỉ nên gói gọn trong ba chữ “sanh, lão, tử” mà thêm chữ “bệnh” chi cho dư và phiền phức vậy?!

Sự việc con trai mất việc khiến tôi nghĩ đến giải pháp vào nursing home, để bớt đi tiền thuê người phụ giúp. Nói thật lòng là tôi có áy náy trong chuyện con trai mình mất việc mà chi phí trong nhà lại đổ dồn vào con dâu. Nếu như ngược lại chắc tôi không đề nghị mình đi nursing home. Tôi cũng nghe nhiều nguồn, là ở đấy tốt lắm, luôn có bác sĩ y tá túc trực, có những sinh hoạt chung rất vui. Nhưng cũng không hiếm tin đồn vào đấy họ đối xử rất tệ, những người phụ giúp mình đi đứng hay vệ sinh… thường họ nói năng rất mất lễ độ, hay nạt nộ. Chỉ những người không có thân nhân mới “chui” vào đấy.

Tôi thật hoang mang, phần muốn nhẹ gánh cho con, phần thì sợ. Tôi rất mong được nghe ý kiến của quý độc giả có kinh nghiệm về nursing home để mạnh dạn quyết định hơn.

TN thị Thi

*Góp ý của độc giả

-Tammy: Thưa chị, đúng như chị than, trời sinh chi cái tuổi già. Nó dư thừa và phiền toái, cứ chừng 65 như chính phủ ấn định tuổi về hưu thì chết quách cho xong. Thật ra hoàn cảnh chị cũng khá may mắn là con cái cũng có điều kiện để thuê người làm bạn với mẹ. Các cháu thật có hiếu và ngoan, đáng kể là con dâu của chị, thật là hiếm có về tấm lòng đối với mẹ chồng như vậy.

Theo tôi thì chị cứ ở nhà cho cháu nó vui, vì nhiều khi chị vào Nursing Home thì các cháu lại bị mặc cảm là bỏ bê đấng sinh thành. Chắc thế nào chị cũng đã lãnh tiền già hay tiền hưu. Chị nên đưa hết cho các cháu gọi là chút phụ vào. Cứ nói là mẹ không cần tiêu xài gì cả, mẹ phụ với con cho mẹ vui. Chị thử vậy coi xem sao.

-Tú: Thưa cô, cô thật có phước khi con có hiếu và có điều kiện để mướn người làm bầu bạn với cô. Mẹ cháu chắc cũng cở tuổi như cô, nhưng mẹ cháu lại không may như cô. Vợ chồng cháu ly hôn, một mình cháu nuôi ba con dại. Mẹ cháu ngồi xe lăn, lăn đi cùng nhà để chăm sóc ba cháu ngoại, mà mẹ cháu có khỏe khoắn gì cho cam. Mẹ cháu bị ung thư thời kỳ thứ ba, vậy mà phải nấu ăn, chăm cháu. Có hôm bà sai thằng lớn lấy thuốc, không biết sao nó ngã lăn quay. Bà ngoại cố đỡ cháu, nhưng rồi cũng ngã theo. Cháu về nhìn cảnh đó mà đau lòng. Cháu khóc sưng cả mắt cảnh nhà đơn chiếc và khó khăn. Cô ơi! Theo cháu cô đừng đi đâu hết, cô cứ ở nhà đó cho con vui, và có lẽ anh con cô cũng đủ điều kiện để lo toan. Cô cứ ở nhà, có người mẹ trong nhà, dù không giúp gì nhưng cũng là bóng mát che chở cho con cái. Cô đừng nghĩ xa xôi là con dâu thế này thế nọ. Nhiều khi chị ấy không hề như vậy mà cô nghĩ oan thì tội cho chị lắm! Cháu mong cô đừng nghĩ ngợi quá nhiều mà hại đến sức khỏe của mình. Cháu chào cô.

*Vấn đề mới

Tôi ly hôn đã 20 năm, đã có vợ khác và theo gia đình vợ mới đi định cư tại Mỹ 15 năm nay. Người vợ cũ của tôi vẫn còn ở Việt Nam. Khi ra đi tôi dẫn theo ba đứa con của tôi với người vợ cũ, đứa tám tuổi, đứa năm tuổi và đưa hai tuổi. Tôi may mắn khi các con đều học hành tử tế và sống rất bình an bên người phối ngẫu mới. Cả ba đứa đều coi người vợ mới của tôi như mẹ đẻ, có lẽ phần lớn là do chúng tôi không có con với nhau, và chúng về ở chung khi còn quá nhỏ.

Trong khi đó, suốt thời gian bốn cha con tôi ở Mỹ, mẹ chúng nó không hề liên lạc với tôi, cũng không hề qua mấy đứa con để yêu sách một điều gì. Quả thật lòng tôi có quý trọng nhân cách đó. Ngay cả tìm cách hiện diện trong đời sống của các con, mẹ chúng cũng không, dù là đến giờ này cô ấy vẫn chưa lập gia đình mới.

Phần tôi, phần vì bận rộn cơm áo, phần cũng muốn đền đáp công lao cùng tình cảm của người vợ sau quá chu đáo hết lòng với con riêng của mình, nên trong cuộc sống tôi đi tới mà không bao giờ, dù chỉ trong trí tưởng có ý ngoái lui. Dù là nhiều lúc qua bạn bè, người thân, tôi cũng biết ít nhiều tin tức người vợ cũ.

Thật tâm thì tôi quý trọng cả hai người vợ trong đời của tôi. Họ đều là người tự trọng, nhân cách, cư xử toàn vẹn. Tôi thật là người may mắn.

Năm nay, cả ba đứa con đều lần lượt ra trường. Đứa con gái lớn, lần đầu tiên nói chuyện nghiêm chỉnh với tôi. Cháu xin cho mẹ qua dự lễ ra trường, những năm trước cháu nói cháu không xin, nhưng năm nay cháu muốn có sự hiện diện của mẹ vì cả ba chị em đều ra trường. Cháu nói đây là ý của mấy chị em chứ không phải của mẹ, nếu ba không đồng ý thì cũng không sao, vì tụi con chưa nói với mẹ. Những lý lẽ cháu viện dẫn đều hữu lý nhưng làm tôi thật suy nghĩ. Tôi không biết sự thể sẽ như thế nào khi mấy hôm nay người vợ hiện tại của tôi náo nức ngày ra trường của các con. Nói chung là cả nhà khá rộn ràng. Tôi không biết sẽ bắt đầu thế nào với người vợ hiện tại về lời cầu xin của các con, khi mà gần 20 năm nay hình bóng người vợ cũ không hề xuất hiện xa gần gì trong cuộc sống của tôi. Rồi sẽ thế nào? Sẽ đi chung với nhau đến dự lễ? Sẽ cùng chung vui với nhau? Sẽ ở đâu? Hay là bảo người vợ cũ cứ đến dự nhưng không chào nhau xong buổi ra trường thì đường ai nấy đi?

Phải chi một trong hai người vợ, quá quắt thì thật là dễ xử, ở đây hai người đếu tốt lành, biết ăn ở nên tôi mới phải rối trí thế này! Rất mong quí vị giúp tôi với.

Nguyễn T

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sau lần ăn cưới con gái của người bạn, trong cuộc sống của vợ chồng chúng tôi bỗng xuất hiện một bóng hồng. Cô ấy không trẻ, không đẹp, không cao, không thấp… nhưng nhìn chung, cô bắt mắt, ăn nói lưu loát, sắc diện tươi vui, miệng cười duyên dáng, con mắt có đuôi (cái này mới ớn!).
Tôi ly hôn đã 20 năm, đã có vợ khác và theo gia đình vợ mới đi định cư tại Mỹ 15 năm nay. Người vợ cũ của tôi vẫn còn ở Việt Nam. Khi ra đi tôi dẫn theo ba đứa con của tôi với người vợ cũ, đứa tám tuổi, đứa năm tuổi và đưa hai tuổi. Tôi may mắn khi các con đều học hành tử tế và sống rất bình an bên người phối ngẫu mới. Cả ba đứa đều coi người vợ mới của tôi như mẹ đẻ, có lẽ phần lớn là do chúng tôi không có con với nhau, và chúng về ở chung khi còn quá nhỏ.
Vào những năm 1950, Sài Gòn là một thành phố đẹp thanh lịch, là Hòn Ngọc Viễn Đông. Vẻ thanh lịch của Sài Gòn được thấy rõ nếu khách vào thăm những khu vực trung tâm thuộc Quận Nhứt, với những phố Catinat, Bonard, Charner… Thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, những đường này được đổi tên thành Tự Do, Lê Lợi, Nguyễn Huệ, và Sài Gòn tiếp tục giữ nguyên vẻ diễm lệ của một thành phố phương Đông pha trộn với nét thanh tân và cổ điển của phương Tây.
“Cha dượng.” Hai từ đó có lẽ rất khó chấp nhận đối với mỗi người chúng ta và tôi cũng không ngoại lệ. Ba mẹ tôi cưới nhau vì tình yêu nhưng lại không được gia đình nhà nội tôi vun vén. Ba tôi là con độc đinh của một gia đình giàu có, còn mẹ tôi chỉ là cô bé giúp việc trong gia đình nhà nội tôi. Thế nên cho dù mẹ tôi có cố gắng
Brahma Chellaney viết trên The Project Syndicate (12/2017) rằng Vành đai và Con đường (BRI) đang đẩy cửa để Trung Quốc vào khai thác thị trường, tài nguyên và nhân khẩu của nhiều nước Á Phi. Vì thế không lạ khi đã có phản ứng của giới trí thức bản địa lo ngại những khoản cho vay với lãi suất thị trường từ BRI là một thứ gông cùm kinh tế kiểm mới. Nếu không tự cường được, các nước yếu kém, tham nhũng sẽ phải 'nộp cảng' vì nghiện Reminbi như nha phiến thời Lâm Tắc Từ.
Mạ hiền lắm. Mạ có năm người con mà chưa từng đánh đứa nào bao giờ. Có một lần duy nhất cũng bắt chước ba đánh con nhưng cây roi của mạ là cái gối ôm. Mấy chị em đâu có sợ , nằm sấp trên
Các bạn thường hỏi tại sao lá cờ Việt Nam mà em chào mừng không giống lá cờ treo ở Thế Vận Hội hay lá cờ tìm thấy trong danh sách emoji. “Quốc kỳ Việt Nam đã thay đổi sau cuộc chiến,” là câu trả lời gần sự thật nhất cho họ. Cắt nghĩa dài dòng quá có thể khiến họ ngao ngán vì họ đâu cần nghe một câu chuyện. Họ chỉ cần một lời giải đáp đơn giản đủ thoả mãn. Một câu trả lời rườm rà sẽ đẩy họ đi mất, nhưng ngược lại, một câu trả lời quá ngắn gọn là một phản bội đối với lương tâm bản thân.
Đêm khuya nghe gọi: Mình ơi Dậy em nhờ tí, Mình ơi, Mình à Giật mình như thể gặp ma Mồ hôi nó toát như là tắm mưa Bài thì mới trả buổi trưa Giờ mà trả nữa te tua tuổi già Vui xuân kẻo hết Mình ơi, Mình à Người ta bảo lúc
Miền Nam bị Cộng Sản cai trị đã 43 năm. Người cựu tù nhân chính trị được cứu vớt theo diện nhân đạo của chính phủ Hoa Kỳ đến Mỹ, người đến sớm nhất tính cũng đã hai mươi tám năm. Hai mươi tám năm là một đoạn đường dài đủ cho một đứa trẻ sinh ra, lớn lên, học hành thành đạt, lập gia đình và có những đứa con.
Sinh, bệnh, lão, tử – bốn giai đoạn của đời người, có ai thoát được không? Sinh, Tử – điều dĩ nhiên của Tạo Hoá. Bệnh – có người suốt đời bệnh rề rề, có người đương khỏe bất thần xuất hiện căn bệnh nan y, tháng trước còn mạnh cùi cụi, tháng sau đã gục ngã vì căn bệnh ung thư hiểm nghèo, tháng trước còn khiêu vũ lả lướt, tháng sau bò lết vào cầu tiêu vì nàng Vertige chợt đến hành hạ, đi đứng loạng choạng, ngả nghiêng, tháng trước còn thuyết trình, nói năng hùng hồn trước máy vi âm tháng sau đứng trước cử tọa không biết mình nên nói gì, nên nói như thế nào, nhìn những người quen mà như chưa từng biết. Ôi! Alzheimers tới, làm sao chặn được?!
Bảo Trợ