Tôi có nên vào nursing home để không làm gánh nặng cho con cái?

28 Tháng Sáu 201811:40 SA(Xem: 760)

Tôi có nên vào nursing home để không làm gánh nặng cho con cái?

Tôi có nên vào nursing home để không làm gánh nặng cho con cái?
(Hình minh họa: China Photos/Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

Thưa năm nay tôi đã trên 70 tuổi, tôi không được khỏe, phải ngồi xe lăn khi di chuyển, vấn đề vệ sinh cần có người vịn đỡ vì nếu làm một mình tôi có thể bị té. Năm ngoái cũng vào tháng này, ỷ mình còn khỏe nên bước một bước dài cũng hơi quá sức, do đấy tôi trợt chân ngã trong phòng tắm và từ đó không đi lại được.



Nhà tôi mất đã lâu, hiện tôi đang ở với vợ chồng đứa con trai và ba cháu nội đã vào đại học. Các con đi làm suốt ngày. Thấy tôi ở nhà một mình không yên tâm nên các con thuê một người đến nhà chăm sóc. Thật ra các cháu quá cẩn thận chứ tôi ở một mình cũng chẳng sao. Nhưng tôi không thuyết phục được các con, các con vẫn muốn mướn người phụ giúp một tháng, tốn một ngàn để “làm bạn” với tôi.

Con trai tôi làm hai job, mới đây cháu mất một job, nhưng bù lại con dâu lại được lên chức, vì thế lương hai vợ chồng bù qua sớt lại cũng không hao hụt bao nhiêu. Điều này càng làm tôi thấy mình như một gánh nặng của con, sao ông trời sinh ra tuổi già làm gì vậy? Tại sao không chết ngay khi con cái trưởng thành, không cần mình nữa và chết khi mình còn khỏe, có phải như thế là đẹp không. Sao đời người không chỉ nên gói gọn trong ba chữ “sanh, lão, tử” mà thêm chữ “bệnh” chi cho dư và phiền phức vậy?!

Sự việc con trai mất việc khiến tôi nghĩ đến giải pháp vào nursing home, để bớt đi tiền thuê người phụ giúp. Nói thật lòng là tôi có áy náy trong chuyện con trai mình mất việc mà chi phí trong nhà lại đổ dồn vào con dâu. Nếu như ngược lại chắc tôi không đề nghị mình đi nursing home. Tôi cũng nghe nhiều nguồn, là ở đấy tốt lắm, luôn có bác sĩ y tá túc trực, có những sinh hoạt chung rất vui. Nhưng cũng không hiếm tin đồn vào đấy họ đối xử rất tệ, những người phụ giúp mình đi đứng hay vệ sinh… thường họ nói năng rất mất lễ độ, hay nạt nộ. Chỉ những người không có thân nhân mới “chui” vào đấy.

Tôi thật hoang mang, phần muốn nhẹ gánh cho con, phần thì sợ. Tôi rất mong được nghe ý kiến của quý độc giả có kinh nghiệm về nursing home để mạnh dạn quyết định hơn.

TN thị Thi

*Góp ý của độc giả

-Tammy: Thưa chị, đúng như chị than, trời sinh chi cái tuổi già. Nó dư thừa và phiền toái, cứ chừng 65 như chính phủ ấn định tuổi về hưu thì chết quách cho xong. Thật ra hoàn cảnh chị cũng khá may mắn là con cái cũng có điều kiện để thuê người làm bạn với mẹ. Các cháu thật có hiếu và ngoan, đáng kể là con dâu của chị, thật là hiếm có về tấm lòng đối với mẹ chồng như vậy.

Theo tôi thì chị cứ ở nhà cho cháu nó vui, vì nhiều khi chị vào Nursing Home thì các cháu lại bị mặc cảm là bỏ bê đấng sinh thành. Chắc thế nào chị cũng đã lãnh tiền già hay tiền hưu. Chị nên đưa hết cho các cháu gọi là chút phụ vào. Cứ nói là mẹ không cần tiêu xài gì cả, mẹ phụ với con cho mẹ vui. Chị thử vậy coi xem sao.

-Tú: Thưa cô, cô thật có phước khi con có hiếu và có điều kiện để mướn người làm bầu bạn với cô. Mẹ cháu chắc cũng cở tuổi như cô, nhưng mẹ cháu lại không may như cô. Vợ chồng cháu ly hôn, một mình cháu nuôi ba con dại. Mẹ cháu ngồi xe lăn, lăn đi cùng nhà để chăm sóc ba cháu ngoại, mà mẹ cháu có khỏe khoắn gì cho cam. Mẹ cháu bị ung thư thời kỳ thứ ba, vậy mà phải nấu ăn, chăm cháu. Có hôm bà sai thằng lớn lấy thuốc, không biết sao nó ngã lăn quay. Bà ngoại cố đỡ cháu, nhưng rồi cũng ngã theo. Cháu về nhìn cảnh đó mà đau lòng. Cháu khóc sưng cả mắt cảnh nhà đơn chiếc và khó khăn. Cô ơi! Theo cháu cô đừng đi đâu hết, cô cứ ở nhà đó cho con vui, và có lẽ anh con cô cũng đủ điều kiện để lo toan. Cô cứ ở nhà, có người mẹ trong nhà, dù không giúp gì nhưng cũng là bóng mát che chở cho con cái. Cô đừng nghĩ xa xôi là con dâu thế này thế nọ. Nhiều khi chị ấy không hề như vậy mà cô nghĩ oan thì tội cho chị lắm! Cháu mong cô đừng nghĩ ngợi quá nhiều mà hại đến sức khỏe của mình. Cháu chào cô.

*Vấn đề mới

Tôi ly hôn đã 20 năm, đã có vợ khác và theo gia đình vợ mới đi định cư tại Mỹ 15 năm nay. Người vợ cũ của tôi vẫn còn ở Việt Nam. Khi ra đi tôi dẫn theo ba đứa con của tôi với người vợ cũ, đứa tám tuổi, đứa năm tuổi và đưa hai tuổi. Tôi may mắn khi các con đều học hành tử tế và sống rất bình an bên người phối ngẫu mới. Cả ba đứa đều coi người vợ mới của tôi như mẹ đẻ, có lẽ phần lớn là do chúng tôi không có con với nhau, và chúng về ở chung khi còn quá nhỏ.

Trong khi đó, suốt thời gian bốn cha con tôi ở Mỹ, mẹ chúng nó không hề liên lạc với tôi, cũng không hề qua mấy đứa con để yêu sách một điều gì. Quả thật lòng tôi có quý trọng nhân cách đó. Ngay cả tìm cách hiện diện trong đời sống của các con, mẹ chúng cũng không, dù là đến giờ này cô ấy vẫn chưa lập gia đình mới.

Phần tôi, phần vì bận rộn cơm áo, phần cũng muốn đền đáp công lao cùng tình cảm của người vợ sau quá chu đáo hết lòng với con riêng của mình, nên trong cuộc sống tôi đi tới mà không bao giờ, dù chỉ trong trí tưởng có ý ngoái lui. Dù là nhiều lúc qua bạn bè, người thân, tôi cũng biết ít nhiều tin tức người vợ cũ.

Thật tâm thì tôi quý trọng cả hai người vợ trong đời của tôi. Họ đều là người tự trọng, nhân cách, cư xử toàn vẹn. Tôi thật là người may mắn.

Năm nay, cả ba đứa con đều lần lượt ra trường. Đứa con gái lớn, lần đầu tiên nói chuyện nghiêm chỉnh với tôi. Cháu xin cho mẹ qua dự lễ ra trường, những năm trước cháu nói cháu không xin, nhưng năm nay cháu muốn có sự hiện diện của mẹ vì cả ba chị em đều ra trường. Cháu nói đây là ý của mấy chị em chứ không phải của mẹ, nếu ba không đồng ý thì cũng không sao, vì tụi con chưa nói với mẹ. Những lý lẽ cháu viện dẫn đều hữu lý nhưng làm tôi thật suy nghĩ. Tôi không biết sự thể sẽ như thế nào khi mấy hôm nay người vợ hiện tại của tôi náo nức ngày ra trường của các con. Nói chung là cả nhà khá rộn ràng. Tôi không biết sẽ bắt đầu thế nào với người vợ hiện tại về lời cầu xin của các con, khi mà gần 20 năm nay hình bóng người vợ cũ không hề xuất hiện xa gần gì trong cuộc sống của tôi. Rồi sẽ thế nào? Sẽ đi chung với nhau đến dự lễ? Sẽ cùng chung vui với nhau? Sẽ ở đâu? Hay là bảo người vợ cũ cứ đến dự nhưng không chào nhau xong buổi ra trường thì đường ai nấy đi?

Phải chi một trong hai người vợ, quá quắt thì thật là dễ xử, ở đây hai người đếu tốt lành, biết ăn ở nên tôi mới phải rối trí thế này! Rất mong quí vị giúp tôi với.

Nguyễn T

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tống Thị Kim Đính, một bác sĩ tốt nghiệp Đại học Y khoa Huế, theo chồng sang Nhật từ năm 1987, trở thành chủ một shop áo dài VN nổi tiếng ở Tokyo đưa áo dài thành một mặt hàng “:thời trang” rất được phụ nữ Nhật ưa chuộng. Có những ca sĩ của Nhật như Anna Saeki, quyết định sang VN mặc áo dài chụp ảnh để làm lịch; có cô gái mù cũng đến đặt áo dài để mặc trong một cuộc thi văn nghệ; có cô tiểu thư nhất định mặc áo dài trong buổi lễ tốt nghiệp đại học, và lý thú, có những cô dâu chú rễ Nhật chọn áo dài VN làm trang phục cưới; nhưng đáng chú ý nhất là 50 học sinh ở tỉnh Aomori đã mặc áo dài biều diễn tại lễ hội múa hè…
Tản mạn thu! - Bài viết và ảnh của Việt Anh từ Kremenchuk - Lê Hoàng - Chiều buồn đang nghe nhạc Cung Tiến đến bài “Thu Vàng” chợt giật mình- Bên ngoài cửa sổ. Thu đã đến tự lúc nào “Mùa thu là mùa của nỗi buồn và niềm tư duy” Nghe nói khi viết bài này nhạc sỹ lang thang một mình trên đường phố Luxembourg sắc thu lan tràn khắp nơi, lá thu rơi đầy các lối, vương trên các gác chuông nhà thờ, vãi đầy trên Bao lơn những ngôi nhà vắng chủ, cảnh đẹp lại gặp tâm hồn đa cảm nên ông đã cho ra đời một tác phẩm đắm say lòng người đến Tê…Lê…
Những đoá "Forget Me Not" mấy bữa nay nở tim tím ngay trước sân nhà tui đó anh Năm à. Nhớ ngày xưa tui đã một lần giỡn cợt gọi chúng là bông "Forget Me Nhé". Mà có ai ngờ đâu, tui bị người ta bỏ đi lấy người khác và "Quên Phức Tui Nhé" thiệt rồi!
Theo ước tính, người ta cho rằng cứ 7 giây lại có một đứa bé chào đời, và cứ khoảng 15 giây lại có một cư dân mới đi về miền vĩnh cửu. Kẻ đến người đi rộn ràng trăm ngả, nếu có một bí ẩn trong bài toán của các linh hồn, chắc hẳn Thượng Đế sẽ vô cùng bận rộn.
Thưa cô, tôi đang gặp một tình huống thật khó quyết định. Tôi thưa ra ở đây câu chuyện của mình, để mong nhận được những góp ý, biết đâu nhờ đó mà tôi có thể giải quyết một cách hợp lý, khi đang mù mờ nhân ảnh. Tôi và anh là hai người yêu cũ của nhau. Tôi không lập gia đình, vì cơm áo chứ hoàn toàn không phải vì chung thủy với mối tình xưa.
Halloween của nước Mỹ lại sắp đến rồi. Bạn đã chuẩn bị gì cho ngày lễ này chưa? Tích cực thì trang trí nhà cửa, vườn tược, sân trước với đầu lâu, xương xóc, máu me, mạng nhện, dây treo cổ, bia mộ và bí ngô tạc hình đầu lâu. Nhiều nhà còn dùng cả sân trước để dựng nên một nghĩa trang giả với hàng chục bia mộ R.I.P. Đây là những con người muốn sống chung với ma quỷ?
Dân Sài Gòn xưa có cách xưng hô thứ bậc thú vị: công chức, người có học là thầy Hai, người Hoa buôn bán là chú Ba, đại ca giang hồ là anh Tư, lưu manh là anh Năm… người lao động nghèo xếp thứ Tám. Sao lại xưng hô vậy?
“Lấy chi trả thảo cho cha, Đền ơn cho mẹ, con ra lấy chồng” (Ca dao) Lúc tôi mới lên ba thì chị đã mười tám tuổi. Ngày ấy khi cha tôi dạy học ở Bố Trạch, Quảng Bình thì chị tôi theo chồng về tỉnh lỵ Đồng Hới, con đường từ nhà mẹ ra nhà chồng cũng chẳng bao xa. Tôi nghe nói ngày chị đi lấy chồng, mẹ tôi khóc nhiều vì chị là con đầu lòng, mà chị tôi cũng sụt sùi không kém
VietTuSaiGon’s blog (RFA) Theo thống kê của Viện Nghiên Cứu Phòng Chống Ung Thư, ước tính Việt Nam có khoảng 94,000 người chết vì ung thư/năm, tỷ lệ tử vong do ung thư tại Việt Nam đứng thứ 78/172 quốc gia được điều tra. Bên cạnh đó vấn đề đáng lo ngại là số người mắc bệnh ung thư ở Việt Nam đang có xu hướng ngày một tăng nhanh.
Theo báo trong nước, hiện có khoảng 6,200 trẻ lang thang ở Saigon. Theo phân tích của cơ quan Xã hội CSVN thì trong số đó, nam chiếm 59%, nữ 41%; trẻ dưới 5 tuổi 3%, từ 6 đến 10 tuổi: 19%, từ 11 đến 15 tuổi: 60%, từ 16 đến 17 tuổi: 18%; trẻ em quê miền Trung: 20%, miền Bắc: 10%, miền Tây và miền Đông Nam phần 40%, gia đình thường trú tại Sài Gòn: 30%, trẻ phạm pháp 15 %
Bảo Trợ