Khi Những Công Dân Yêu Nước Biểu Tình Bị ‘Xử Lý Nghiêm’

23 Tháng Sáu 20181:15 SA(Xem: 941)

Khi những công dân yêu nước biểu tình bị ‘xử lý nghiêm’

blank
Cuộc tổng biểu tình chống luật 'đặc khu' và 'an ninh mạng' rầm rộ ở Sài Gòn và nhiều tỉnh thành ở Việt Nam hôm 10 Tháng Sáu, 2018. (Hình: Facebook Lê Nguyễn Hương Trà)

Trần Tiến Dũng/Người Việt

Hãy nghe ông Nguyễn Phú Trọng, nhân vật địa vị quyền lực chính trị tối cao ở Việt Nam, nói về sự kiện biểu tình rộng khắp Việt Nam: “Cho nên vừa rồi phải quyết tâm chấn chỉnh lại chỗ này. Xử lý nghiêm các phần tử chống đối phá hoại.”

Không cần dẫn thêm các phát ngôn mới nhất của hàng lãnh tụ chế độ có nội dung đòi “xử lý nghiêm” các công dân tham gia biểu tình để nói lên tiếng nói trách nhiệm về các quốc sách trọng đại, liên quan đến vận mạng quốc gia dân tộc để chống Trung Cộng và tay sai.

Nhân loại đang ở thế kỷ 21, ánh sáng thông tin văn minh được truyền tải qua Internet và mạng xã hội từng giây từng phút.

Thử hỏi, thời hiện đại này, đã có những nhân vật lãnh tụ chính trị, quốc gia kém phát triển hay phát triển nào lúc đối diện các cuộc xuống đường thể hiện nguyện vọng của công dân, các lãnh tụ chính trị đó, đánh đồng là do thế lực thù địch xúi dục, kích động chống phá như các lãnh tụ của chế độ Hà Nội đã quy chụp không.

Gần nửa thế kỷ qua, họ đều quy chụp theo một công thức quyền lực chuyên chế máu lạnh của thời trung cổ…

Không có thành kiến chính trị áp đặt nào man rợ hơn là quy chụp cho các công dân yêu nước tham gia biểu tình nói lên tiếng nói phản đối ôn hòa với các chính sách của chế độ đang cai trị.

Không có bóng đêm kém phát triển dầy đặc nào hơn việc quyền lực cấp nhà nước làm mọi cách để bịt miệng, thanh lọc, bố ráp… mọi tiếng nói phản biện, đối lập của các thệ hệ công dân.

blank

Những người biểu tình cài hoa hồng lên hàng rào kẽm gai dựng lên ở nhiều nơi tại Sài Gòn nhằm ngăn chặn các cuộc biểu tình của người yêu nước. (Hình: Facebook Lê Nguyễn Hương Trà)

Khi ông Tổng bí thư xác định: Luật an ninh mạng thông qua là để bảo vệ chế độ. Hẳn nhiên đó là việc đảng của ông, và người ủng hộ đảng của ông đang quyết làm cho bằng được, nhưng tệ hại thay, ông và đảng của ông lại tin rằng, cho rằng và bắt buộc rằng, cả dân tộc phải tuân phục ý chí đó của đảng cầm quyền.

Không có một đảng cầm quyền độc tài, chuyên chế nào suốt lịch sử thế giới có thể thanh toán hết được ý thức-tự do, tiếng nói phản biện, đối lập của công dân.

Trước việc hàng vạn công dân biểu tình chống dự luật đặc khu, cả hệ thống độc tài ra sức biện minh nhằm quy chụp. ‘Đã tạm thời dời lại để xem xét chưa thông qua mà vẫn bị thế lực thù địch lợi dụng để kích động phá rồi, lật đổ…”

Cuộc biểu tình ngày 10-6 và 17-6, của các công dân yêu nước chấp nhận mất thời gian, chấp nhận mất cả an toàn cá nhân, chấp nhận bị quy chụp đủ thứ tội từ hệ thống tuyên truyền đáng ghê sợ để cùng nói lên tiếng nói ngăn dự luật Đặc Khu.

Chẳng phải hàng vạn công dân biểu tình đang nêu cao ý thức trách nhiệm công dân với chế độ dù trong số họ nhiều người không hề ủng hộ chế độ. Thế nên, chính việc ngăn chặn, bắt bớ, tra vấn, thanh lọc của lực lượng trấn áp mới là vô trách nhiệm, xâm phạm quyền con người; đàn áp biểu tình ôn hòa chính là chống lại các giá trị chính trị, văn hóa văn minh nhân loại là gây ức chế, kích động… bạo động bạo loạn.

Dù muốn hay không cũng phải thừa nhận, trong quá khứ, đảng cộng sản thành công trong việc được gọi là “giác ngộ” quần chúng nhân dân để họ nổi dậy cướp chính quyền cho đảng. Trong hơn nửa thế kỷ độc tôn quyền lực cướp được, người cộng sản tận dụng từng giây để bám giữ quyền lực tuyệt đối, đồng thời, trong từng giây đó nỗi ám ảnh bị mất quyền lực cũng lớn dần lên thành sự khiếp hãi.

Thật tệ hại hơn cả bị ma quỷ ám, khi gần nửa thế kỷ cai trị, chế độ Hà Nội luôn luôn kết tội người yêu nước chân thành chống Tàu Cộng và tay sai là: thế lực thù địch muốn lật đổ chế độ hoặc do chính thế lực thù địch xúi dục, kích động…

Những ngày qua, các bloger Việt Nam tham gia biểu tình đã đưa lên trang của mình các câu chuyện bị bắt, tạm giam, điều tra, thanh lọc. Từ câu chuyện của họ cho thấy, hệ thống công an đang thực thi lệnh máu lạnh, lập trại tập trung tạm thời, làm hàng loạt các thủ tục xét hỏi, để tìm “bằng chứng” nhằm áp đặt, định tội hàng trăm công dân yêu nước chân thành là thế lực thù địch.

Lịch sử thế giới về tương quan giữa quyền lực nhà nước và quyền con người của công dân cho thấy rằng: Những sai lầm dẫn đến tội ác tồi tệ nhất ở các quốc gia độc tài được thực hiện không phải bởi những người “vi phạm luật lệ’ bất công chuyên chế, mà bởi những người tuân theo chúng, thi hành chúng.

Chính những kẻ phục tùng mệnh lệnh độc tài ra tay trấn áp bằng bạo lực sắt máu lại là những mồi lửa lớn thiêu cháy các chế độ chuyên chế bạo quyền. (Trần Tiến Dũng - nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ