Cha Dượng

15 Tháng Sáu 20187:44 SA(Xem: 566)

Cha dượng

blank
Cha và con gái. (Hình minh họa: gsocarecenter.org)

LGT: Tháng Năm Lễ Mẹ. Tháng Sáu Lễ Cha. Nhân dịp này, nhóm Kết Nối Việt trên Facebook – nơi quy tụ khá đông những thành viên là người gốc Việt sống khắp nơi trên thế giới – tổ chức một cuộc thi viết “bỏ túi” mang tên “Đấng Sinh Thành.” Với sự đồng ý của Ban Quản Trị Nhóm cũng như của các tác giả, Nhật Báo Người Việt sẽ lần lượt đăng tải một số bài viết là những câu chuyện, những tâm tình có thật liên quan đến tình mẫu tử, tình phụ tử trên nhật báo Người Việt, Người Việt Online và Facebook Người Việt. Kính mời quý độc giả đón xem.

Truc Anh Pham

“Cha dượng.” Hai từ đó có lẽ rất khó chấp nhận đối với mỗi người chúng ta và tôi cũng không ngoại lệ.

Ba mẹ tôi cưới nhau vì tình yêu nhưng lại không được gia đình nhà nội tôi vun vén. Ba tôi là con độc đinh của một gia đình giàu có, còn mẹ tôi chỉ là cô bé giúp việc trong gia đình nhà nội tôi. Thế nên cho dù mẹ tôi có cố gắng bao nhiêu cũng không bao giờ làm vừa lòng bà nội tôi và các cô.

Và ông trời cũng biết thử thách con người khi ba tôi, người duy nhất bảo vệ được mẹ con tôi đã vĩnh viễn bỏ lại chúng tôi sau một tai nạn.

Mẹ tôi biết không thể nào tiếp tục sống trong căn nhà đó nên bà chọn cách dẫn tôi ra đi, vì tôi là con gái nên nhà nội cũng chẳng thiết tha giữ tôi lại.

Cuộc sống của chúng tôi khi không còn ba vô cùng cực khổ, ngày hai lần bà nội ghé qua chửi mẹ tôi là người có số sát chồng, làm con bà phải chết. Tôi lúc đó còn quá nhỏ để hiểu được nỗi đau của mẹ.

Mẹ tôi làm đủ nghề để có thể duy trì cuộc sống của hai mẹ con tôi.

Rồi người ấy xuất hiện.

Ông là một người thợ xây đi công trình và hay ghé chỗ mẹ tôi phụ việc để ăn cơm, thương cảm cho hoàn cảnh của mẹ con tôi và ông quyết định cưới mẹ tôi và lập nghiệp tại quê tôi.

Nghe tin mẹ tôi có người hỏi cưới ngày thêm vài bận nữa bà nội tôi và các cô tôi ghé qua tiêm vào tôi những điều không tốt về cha dượng.

Nào là ông ấy sẽ đánh mày vì mày không phải là con ông ấy. Nào là ông ấy và mẹ mày có em bé sẽ cho mày ra rìa không thương mày nữa vì chỉ thương em bé thôi…

Lúc này tôi đang là một cô bé ngoan biết vâng lời và giúp đỡ mẹ trở nên lầm lì khó dạy.

Thế là trong mắt tôi thay vì thương ông vì đã cho mình một mái ấm thì tôi quay ra ghé ông, mọi sự quan tâm của ông dành cho tôi tôi đều cho đó là sự giả dối lấy lòng.

Tôi bắt đầu tỏ thái độ và tìm mọi cách chống lại ông.

Tôi phá hư đồ trong nhà, phá hư xe đạp của ông và của mẹ làm cho mọi người không kịp giờ làm. Tôi giấu đồ nghề đi làm của ông. Tôi nói dối mẹ là ông hay đánh tôi. Tôi theo lũ bạn lấy trái mắt mèo về bôi lên quần áo và đồ dùng cá nhân của ông.

Nhưng ông đều biết và không bao giờ mách lại mẹ tôi.

Đỉnh điểm của trò chơi ngu là tôi nghe đám bạn xúi ăn cắp tiền của ông. Khi đang dắt mấy đứa bạn đi ăn thì tôi bị mẹ bắt gặp.

Tối đó tôi được một trận đòn nên thân vì can tội ăn cắp tiền.

Tôi không thèm khóc, định bụng sẽ bỏ đi cho mẹ tôi hối hận vì đã chọn ông, thì tôi nghe lén mẹ nói với ông là: con bé cứng đầu khó dạy y như mấy cô của nó, anh đừng giận nó nha.

Ông nói với mẹ tôi: anh sẽ cố gắng làm cho con bé yêu thương và tin tưởng anh.

Tôi cười thầm: cứ thử xem.

Mọi chuyện sẽ không có gì thay đổi nếu như không có biến cố xảy ra với tôi.

Tôi theo lũ bạn đi ăn trộm đồ và bị bắt. Lúc này những đứa bạn mà tôi cứ tưởng nó là gia đình của tôi đều đồng loạt đổ tội cho tôi là người dẫn đầu và rủ rê chúng nó.

Chúng nó được cha mẹ lên bảo lãnh, tôi nhắn cho nhà nội nhưng không một ai thèm lên với tôi. Cuối cùng thì người xuất hiện lại là cha dượng.

Ông phải bồi thường thiệt hại cho người ta và xin lỗi người ta.

Ông đến trường xin cho tôi đi học lại vì tôi bị đình chỉ việc học vì phá phách.

Chắc mọi người sẽ hỏi thế mẹ tôi đâu.

Sau khi lấy cha dượng tôi thì mẹ tôi sinh cho ông hai đứa con và ông thay mẹ chăm sóc cũng như dạy dỗ tôi và hai đứa em.

Ông lúc nào cũng công bằng với mọi đứa con. Nếu có quà thì đều là những món quà chúng tôi thích. Nếu bị phạt thì cũng đúng người đúng tội.

19 tuổi tôi học xong cấp 3 sau đó đi học sư phạm và về dạy học tại một huyện miền núi. Trả lại bình yên cho ông và mẹ tôi cùng các em.

Tại đây tôi đã gắn bó cuộc sống của mình hơn 15 năm. Năm nay tôi dự định sẽ về nhà nấu một bữa thật ngon cho gia đình. Gọi ông bằng một tiếng “Ba,” cảm ơn ông vì đã mang lại cuộc sống tốt đẹp cho tôi và sang năm sẽ khăn gói theo chồng về xứ cờ hoa.

“Cám ơn ba vì ba đã dạy con nên người.” Đó là câu tôi muốn nói với ông. 
(Truc Anh Pham)
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Vào những năm 1950, Sài Gòn là một thành phố đẹp thanh lịch, là Hòn Ngọc Viễn Đông. Vẻ thanh lịch của Sài Gòn được thấy rõ nếu khách vào thăm những khu vực trung tâm thuộc Quận Nhứt, với những phố Catinat, Bonard, Charner… Thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, những đường này được đổi tên thành Tự Do, Lê Lợi, Nguyễn Huệ, và Sài Gòn tiếp tục giữ nguyên vẻ diễm lệ của một thành phố phương Đông pha trộn với nét thanh tân và cổ điển của phương Tây.
Brahma Chellaney viết trên The Project Syndicate (12/2017) rằng Vành đai và Con đường (BRI) đang đẩy cửa để Trung Quốc vào khai thác thị trường, tài nguyên và nhân khẩu của nhiều nước Á Phi. Vì thế không lạ khi đã có phản ứng của giới trí thức bản địa lo ngại những khoản cho vay với lãi suất thị trường từ BRI là một thứ gông cùm kinh tế kiểm mới. Nếu không tự cường được, các nước yếu kém, tham nhũng sẽ phải 'nộp cảng' vì nghiện Reminbi như nha phiến thời Lâm Tắc Từ.
Mạ hiền lắm. Mạ có năm người con mà chưa từng đánh đứa nào bao giờ. Có một lần duy nhất cũng bắt chước ba đánh con nhưng cây roi của mạ là cái gối ôm. Mấy chị em đâu có sợ , nằm sấp trên
Các bạn thường hỏi tại sao lá cờ Việt Nam mà em chào mừng không giống lá cờ treo ở Thế Vận Hội hay lá cờ tìm thấy trong danh sách emoji. “Quốc kỳ Việt Nam đã thay đổi sau cuộc chiến,” là câu trả lời gần sự thật nhất cho họ. Cắt nghĩa dài dòng quá có thể khiến họ ngao ngán vì họ đâu cần nghe một câu chuyện. Họ chỉ cần một lời giải đáp đơn giản đủ thoả mãn. Một câu trả lời rườm rà sẽ đẩy họ đi mất, nhưng ngược lại, một câu trả lời quá ngắn gọn là một phản bội đối với lương tâm bản thân.
Đêm khuya nghe gọi: Mình ơi Dậy em nhờ tí, Mình ơi, Mình à Giật mình như thể gặp ma Mồ hôi nó toát như là tắm mưa Bài thì mới trả buổi trưa Giờ mà trả nữa te tua tuổi già Vui xuân kẻo hết Mình ơi, Mình à Người ta bảo lúc
Miền Nam bị Cộng Sản cai trị đã 43 năm. Người cựu tù nhân chính trị được cứu vớt theo diện nhân đạo của chính phủ Hoa Kỳ đến Mỹ, người đến sớm nhất tính cũng đã hai mươi tám năm. Hai mươi tám năm là một đoạn đường dài đủ cho một đứa trẻ sinh ra, lớn lên, học hành thành đạt, lập gia đình và có những đứa con.
Sinh, bệnh, lão, tử – bốn giai đoạn của đời người, có ai thoát được không? Sinh, Tử – điều dĩ nhiên của Tạo Hoá. Bệnh – có người suốt đời bệnh rề rề, có người đương khỏe bất thần xuất hiện căn bệnh nan y, tháng trước còn mạnh cùi cụi, tháng sau đã gục ngã vì căn bệnh ung thư hiểm nghèo, tháng trước còn khiêu vũ lả lướt, tháng sau bò lết vào cầu tiêu vì nàng Vertige chợt đến hành hạ, đi đứng loạng choạng, ngả nghiêng, tháng trước còn thuyết trình, nói năng hùng hồn trước máy vi âm tháng sau đứng trước cử tọa không biết mình nên nói gì, nên nói như thế nào, nhìn những người quen mà như chưa từng biết. Ôi! Alzheimers tới, làm sao chặn được?!
“Rớt tú tài anh đi trung sĩ, Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con Bao giờ xong chuyện nước non. Anh về anh có Mỹ con anh bồng.” - Tôi lớn lên không giống những đứa trẻ chung quanh. Bởi tôi là một đứa con lai. Do má tôi chửa hoang mà có.
TẠI SAO TIẾN SĨ ÚC 104 TUỔI MỘT MỰC ‘XIN TỪ GIÃ CÕI ĐỜI’? NGHIÊN CỨU 80 NĂM CỦA ĐH HARVARD CÓ THỂ TRẢ LỜI - Trong khi người người đi tìm liệu pháp trường thọ thì cụ ông người Úc, tiến sĩ David Goodall đã nhất quyết tới Thụy Sĩ để xin được ‘chết êm ái’, bởi vì luật pháp nơi ông sống không cho phép điều này. Dư luận thương cảm nhiều nhưng cũng đặt ra không ít câu hỏi tại sao. Hãy cùng xem chuyên gia tiết lộ qua một nghiên cứu nổi tiếng.
Làm sao để nghỉ ngơi? Câu hỏi thoạt nghe qua có vẻ ngớ ngẩn, nhưng, thật sự làm sao nghỉ ngơi cho đúng là một điều đáng suy nghĩ. Một cách chung chung, nghỉ ngơi thì cũng như hít thở không khí, hay như ăn uống, là những chuyện chúng ta làm hằng ngày.
Bảo Trợ