Trái Tim Tan Vỡ

12 Tháng Sáu 20181:01 SA(Xem: 396)

TRÁI TIM TAN VỠ

Em có biết, trái tim anh tan vỡ !
yeuChẳng phải do em, chẳng lẽ lại do mình ?
Chuyện đã qua rồi, sau mấy mươi năm
Tóc lạt bóng thì tình càng sống lại.

Ôi, tình yêu cái thời còn non dại 
Lấp lánh trăng sao, tưới mát tựa mưa rào 
Lòng ngơ ngẩn như ngàn vạn mũi dao
Chém vào tim cho máu trào, ngực xé.

Làn môi em ngọt thơm đến thế,
Làn môi người sinh nữ đáng yêu ơi !
Em dịu dàng thơ mộng giữa mây trời
Đã bao lần cùng anh say đắm nhụy.

Trái tim anh nay đã thành hoang phế
Mơ em về sống lại những khát khao
Cho linh hồn đang chết lại tươi màu
Anh ôm ấp cả dáng hình thưở ấy…

*

Một thời trai yêu nhiều biết mấy
Đậu lại còn đôi bóng – chính là em !
Phút cuối cùng em tha thiết đến bên
Anh rũ bỏ như một thằng điên loạn.

Không ! Một thằng ngu, khờ vì ngạo mạn
Em trẻ xinh mềm mại biết bao nhiêu
Một người vợ – với chồng,
                     sẽ rất mực thương yêu
Sao lỡ bỏ ? để suốt đời tiếc nuối.

Anh đã chết vạn lần, hồn đau nhói
Phí cả đời trai từng bão táp, phong ba
Một chữ “yêu…” thành dài dặc, lê thê
Em ơi ! Trái tim vỡ rồi,
                          làm sao còn vá lại ?

*

Nhớ buổi ấy cùng nhau đêm trăng sáng
Ánh mắt thơ xinh mà chứa bầu trời
Nụ hôn nào còn đọng trên môi
Anh xin uống cạn bầu em trắng mịn.

Đi dưới trăng hai đứa lòng bịn rịn
Em áp vào anh như hoa ép vào tim
Một vũ trụ ngát hương, 
trao cho anh đón nhận…

Hết rồi, em ơi ! Chắc sẽ làm em giận
Ngay từ lúc anh quay đi
Trước hững hờ,
                   giờ đau khổ nhường ni
Một người vợ, lẽ ra ?
                   với đời ta là tốt nhất.

Thôi, đành để quỉ sa tăng moi gan, móc mắt
Lỗi lầm này giá đắt quá, em ơi !
Ta ngửa mặt kêu lên cùng với đất trời
Bằng trái tim tan vỡ !

Phạm Ngọc Thái

Hà Nội, tháng 6.2018

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ta nằm xuống thảm cỏ quê hương Hát một bài ca về Đất mẹ Sông, núi, bầu trời qua bao thế hệ Vẫn ngọt ngào như câu ca dao. Mẹ đã nuôi ta trong mưa nắng dãi dầu Ta lớn lên thành người con đất nước
+ Kỷ niệm 30 năm phong ‘ Hiển Thánh 117 Vị Tử Đạo VN’ ( Từ 19/6/1988- 19/6/20/18 ) *”Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ. Phúc thay anh em khi vì Thày mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ mọi điều xấu. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em
Không có tội nào cao hơn tội bán nước ! ( Bán đất cho Tàu - Một kẻ thù truyền kiếp Cũng là bán nước ). Hỡi, Quốc hội của nhân dân ! Sao lại manh tâm làm điều phản trắc Đi ngược lại sự tự do chính đáng của nhân dân ? Theo gót tên Tập Cận Bình Ra luật “an ninh mạng”
Chợt nghe tiếng guốc khua dòn Giật mình cứ ngỡ em còn ở đây Nắng chiều đã tắt sau cây Đường xưa vắng bóng lá hây hây vàng. Kể từ ngày ấy em sang Hoa tàn bao độ thềm hoang dấu giày Theo người đến cuối chân mây Bao giờ em trở về đây thăm trường. Bạn bè theo gió ngàn phương Chỉ mình tôi với con đường ngẩn ngơ Bâng khuâng không đợi không chờ Nỗi buồn vô cớ có bờ bến đâu.
Cần gửi chút yêu thương Để tình người ấm lại Cần đôi phút khờ dại Để lòng mình vô ưu. Cần trải chút tâm từ Để chan hòa cuộc sống Cần lặng dừng xao động Để cảm nhận bình yên..
Anh cảm thấy tối nay sẽ có chuyện Anh đã chờ và cầu nguyện, Chúa ơi ! Cả đời mong mỏi phút này, Chúa ơi ! Em thấy chuyện tối nay rồi sẽ đến ? Này nhé ! Nếu em gặp nguy gần bến Anh sẽ không thèm đến mà chìa tay
Hai cây cà rốt ''biết'' yêu! ''Ông Xanh'' cũng tếu đủ điều nên thơ! Thiên nhiên lãng mạn thế cơ? Phải rồi, Trời muốn ''xe tơ duyên lành'' Để cho đôi lứa trở thành Uyên Ương bền vững là tranh diễm tình! Sao trời lấp lánh, lung linh! Chim ca chào đón bình minh rạng ngời!
mảnh hồn nghiêng bóng nghe câu thơ xưa chạm tới đáy đời ngàn năm phong rêu thơ người không có tuổi trên cánh đồng ngôn ngữ nhân gian cánh cò viết lên câu thơ hồng ngọc góp mặt với mùa Thu áng mây ngũ sắc một đời một phận một thanh danh tôi cầm lòng trước sắc xanh trong tôi bình thản lấp đầy những gì muốn nói và cũng như ai say nắng những câu thơ
In ra, thêm dấu rõ ràng Điện thư mi viết gởi sang xứ này Vuốt dòng lệ ướt bàn tay Buồn vui nhớ lại những ngày hoa niên: Văn khoa, Sư Phạm, công viên Là nơi đứng ngắm Tràng Tiền, sông Hương
Đến hòn Trinh nữ chẳng còn xinh Vách đá xuyên ngang đến giật mình Chị tạc chữ trinh bằng đá Em tạc chữ trinh bằng tình! Lớp lớp rủ nhau bước tới hang Cầu cho đôi lứa chẳng nhỡ nhàng
Bảo Trợ