Mạ Cần Sống Cho Mình Trong Phần Đời Còn Lại

08 Tháng Sáu 20182:40 SA(Xem: 1424)

Mạ cần sống cho mình trong phần đời còn lại

Thảo Châu

blank

LGT: Tháng Năm Lễ Mẹ. Tháng Sáu Lễ Cha. Nhân dịp này, nhóm Kết Nối Việt trên Facebook – nơi quy tụ khá đông những thành viên là người gốc Việt sống khắp nơi trên thế giới – tổ chức một cuộc thi viết “bỏ túi” mang tên “Đấng Sinh Thành.” Với sự đồng ý của Ban Quản Trị Nhóm cũng như của các tác giả, Nhật Báo Người Việt sẽ lần lượt đăng tải một số bài viết là những câu chuyện, những tâm tình có thật liên quan đến tình mẫu tử, tình phụ tử trên nhật báo Người Việt, Người Việt Online và Facebook Người Việt. Kính mời quý độc giả đón xem.

Mạ hiền lắm. Mạ có năm người con mà chưa từng đánh đứa nào bao giờ. Có một lần duy nhất cũng bắt chước ba đánh con nhưng cây roi của mạ là cái gối ôm. Mấy chị em đâu có sợ , nằm sấp trên đi-văng cười khúc khích. Mạ buông gối khóc vì “mấy đứa lớn rồi không nghe lời mạ nữa”.

Sinh ra trong gia đình nghèo với năm chị em, mỗi ngày mạ đi học phải đem cậu theo, vì cậu không cho mạ đi đâu hết. Học tới lớp 9 thì mệ (bà ngoại) không cho đi học nữa vì “con gái không cần học nhiều”. Thầy cô tới năn nỉ nhưng mệ vẫn quyết không. Mạ học lúc nào cũng đứng nhất nhì trường mà. Nuôi gà, nuôi heo, nấu rượu mạ làm hết. Xây chuồng heo, lợp lại mái nhà… có ai nghĩ người con gái nhỏ làm những việc đó không. Vậy mà mạ không từ nan chuyện gì.

Khi các cậu dì đã lớn thì mạ được mệ cho đi học nữ hộ sinh và làm việc tại bệnh viện Đà Nẵng. Rồi duyên nợ , mạ lấy ba mặc dù chẳng ưa chút nào. Ba xấu lắm, học dở, ăn chơi, là út cưng nên chẳng biết lo toan… Vậy mà năm đứa con ra đời.

blank
Mạ cần sống cho mình trong phần đời còn lại (Hình: Thảo Châu cung cấp)

Y như mạ nghĩ, bốn đứa con mà ba có bao giờ ở nhà, một mình mạ lo từng miếng đói ăn đến giấc ngủ chẳng lành. Ba có máy chà gạo mà các con chưa từng có gạo ăn. Lâu lâu lại phải đi cấp cứu vì ăn sắn (khoai mì) khô bị say. May mà nhà ở trong cư xá bệnh viện nên cấp cứu nhanh thiệt. Một lần ba về nói cả nhà chuyển vô Sài Gòn, mệ khóc ròng vì biết mạ sẽ khổ thêm nữa vì “thằng rể không biết lo”.

Vô Sài Gòn thiệt là sướng. Cơm trắng tinh, đậu hủ kho cà chua, cá nục mỗi ngày. Ở trên gác mướn được một năm thì ba mạ mua được miếng đất, mượn tiền O làm nhà.

Có lẽ tôi cần phải nói thêm một chút về ba tôi. Vô Sài Gòn ba trở thành một người đàn ông khác hẳn, chỉ biết đi buôn bán tiết kiệm để lo vợ con. Những tưởng vậy là hết khổ, nhưng chưa. Đổi tiền mấy bận là cả nhà không có gạo ăn. Thêm mười mấy đứa cháu trai bên ba từ vĩ tuyến 17 cũng vào tá túc. Cả nhà ăn cháo mỗi ngày, có nhiều lúc ba bị xỉu giữa đường vì đói, vậy mà đến bây giờ các cháu ba vẫn trách mạ “keo kiệt”. Các anh họ có biết đâu chú thím phải nhịn ăn cho con và cháu. Mạ chưa bao giờ nói nặng nhẹ hay kể lể. Chỉ khóc tủi thân khi bị bên gia đình ba trách thôi. Rồi mạ săn sóc ông nội tới ngày cuối của ông. Ông ăn và đi ngoài ngày mấy chục bận. Mạ đi buôn bán nhưng phải chạy về để tắm và giặt áo quần cho ông. Mấy O bên cạnh chỉ ghé chơi chứ có chăm sóc ông ngày nào.

Mạ làm tròn hiếu đạo phận dâu và đối xử tốt với bên chồng. Mạ có được gì không? Không. Không nhưng mà được. Được ba thương mạ nhiều hơn, không còn những trận đòn làm các con run lẩy bẩy. Ba ghi nhận công đức của mạ và các con học hỏi từ mạ về sự hy sinh và cần kiệm.

Nói về chuyện ba thôi đánh mạ thì cũng nhờ đứa em thứ ba là cái thằng ham chơi. Có một lần ba vừa giơ tay lên định đánh thì nó đã cầm cái ghế lên nói với ba “Nếu từ nay trở đi ba đánh mạ một lần nữa, thì ba không yên với tụi con đâu”. Từ đó trở đi ba chưa từng đánh mạ lại bao giờ.

Nhưng số mạ vẫn khổ. Mỗi sáng khi các con đang an giấc thì mạ đã đạp xe hàng chục cây số đi mua áo quần cũ về giặt rồi đem ra chợ bán. Em út ra đời khi mạ còn đang trên yên xe! Thiếu tiền, thiếu sữa mạ lại đi buôn bán khi em còn trong tháng. Thương mạ lắm mà các con còn nhỏ dại quá có biết gì. Mạ mua nước sâm, nước trà đá con vô tư uống hết, về đến nhà mạ múc gáo nước lạnh uống ừng ực mà lúc đó con nào hiểu.

Còn nhiều lắm, còn nhiều gian truân mà mạ phải chịu vì thương chồng thương con. Mạ chưa từng ăn bất cứ món gì trước chồng và con, cả nhà ăn còn dư thì mạ ăn, không dư thì ăn nước tương xong bữa.

Con đang đặt câu hỏi mạ sống cho ai?

Phải chăng mạ sinh ra chỉ để phục vụ chồng, con, cháu, và người thân?

Sáu mươi tám tuổi mạ vẫn chưa được hưởng phước vì mạ cứ lo các con thiếu thốn nên vẫn tằn tiện không dám ăn, không dám mặc, không đi chơi như bạn bè.

Mạ nè! Con không biết nói ngọt, không tâm sự như cách con gái với mẹ, con chỉ biết nói rằng, mạ cần sống cho mình trong phần đời còn lại. Con cái đã trưởng thành, sướng khổ mỗi đứa đều có số của nó, mạ không thể bảo bọc cả đời. Mạ nghĩ con nói đúng không!

Mạ con! Đẹp lắm!
nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Đời người dài ngắn cũng chỉ có trăm năm. Trên hành trình ấy, 20 tuổi là sống với thanh xuân, 30 tuổi là sống cùng sự nghiệp, 40 tuổi thì sống bằng trí tuệ, còn 50 tuổi mới thực sự là cuộc sống đích thực của mỗi người. Đàn ông tuổi 50… Đối với nam giới, bước vào tuổi 50 là bước vào độ tuổi có phong thái trọn vẹn nhất. Thấu hiểu và sâu lắng, chín chắn lại điềm nhiên, trên nét mặt của họ thường mang nét ung dung, khoáng đạt, thể hiện sự trưởng thành sau khi đã vượt qua trăm điều cay đắng của đời người. Chỗ đứng của người đàn ông là sự nghiệp. Nếu công việc có thể thử thách năng lực, thể nghiệm sự tài hoa, tôn vinh giá trị của bản thân, và khiến họ phải một mình gánh vác mọi trọng trách, vậy thì công việc ấy chính là nơi họ gửi gắm trọn vẹn tinh thần, là toàn bộ vốn liếng và là một phần trong cuộc đời của họ.
Vợ tôi còn 69 ngày , 96 tiếng nữa là gia nhập Hội người cao tuổi, nhưng mụ bảo không thích vào cái Hội ấy vì mụ nghĩ mình còn trẻ.Tôi và mụ đã có cháu nội, cháu ngoại, con dâu , con rể đầy đủ. Cả tôi và mụ cũng không còn trẻ trung gì, cả một đời mụ vất vả vì chồng con nên nhan sắc cũng tàn tạ theo tháng ngày…Vả lại mụ không phải là típ người giữ được dung nhan “vượt thời gian”, nhìn cũng thương! Con người ta có nhiều cách để níu kéo thanh xuân nhưng cách của mụ thì không thể chấp nhận được… Mới đây, con gái tặng mụ một chiếc xờ-mát-phôn rất hiện đại, nó còn cài đặt cả phần mềm chỉnh sửa ảnh rất chuyên nghiệp, khỏi nói mụ vui như thế nào, mụ cười toe toét… Từ ngày có cái xờ-mát-phôn mới, mụ xao nhãng nhà cửa. Buổi sáng, mụ đi tập thể dục quanh hồ với hội bạn già đến tận trưa mới về vì các mụ bận seo-phì.
Hôm trước, trở trời, bị cúm nặng, ê mình. Thế là mình tự than thở: ôi, già tới nơi rồi! Nói nhỏ, nhõng nhẽo với bà xã một tí. Chúng ta, ai cũng già. Tôi cố tình bỏ đi chữ “sẽ”, vì đó là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. Một sự thật khác, hầu hết mọi người đều không thừa nhận…sự thật về tuổi già,
Nhiều người Việt Nam và Tàu (Trung Quốc) có cùng một suy nghĩ giống nhau: Đó là hay cười nhạo người Tây phương ngu ngốc, không hiểu chuyện đời, “não không có nếp nhăn, ” và bản thân họ lấy làm tự mãn. Vậy rốt cuộc thông minh theo kiểu người Việt Nam và Tàu Trung Quốc là như thế nào? (HN) (*) Tác giả bài này là một người đang sống trong nước cho nên quý vị đọc sẽ thấy nhiều chữ hơi “lạ”! (TVG)
Người Mễ tánh tình cởi mở và thân thiện, gặp là Como esta Senõr rối rít cả lên. Họ dù có giấy tờ hợp lệ hay không đều chịu khó làm những công việc vất vả nặng nhọc, mà các sắc dân khác không ai thèm làm kể cả người da đen. Tôi không thể tưởng tượng được nếu không có người Mễ thì xứ Mỹ này ra sao .....31 Tháng Năm 2012 (Xem: 4368) Tân Ngố
11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 5279) Thứ Năm là Ngày Của Lá Cờ Mỹ, một ngày lễ không chính thức để đánh dấu việc chấp nhận lá cờ sao sọc làm cờ của quốc gia, mà ý nghĩa của nó vẫn còn nhiều người Mỹ chưa biết.
Nhân chuyến về Việt Nam, gặp cô em cũng về chơi. Tôi mua một Iphone7 giá 10 triệu đồng của cô em, con người cô ruột. Lúc đem về Mỹ, cháu tôi cầm chơi không biết sao đó, phone bị khóa. Tôi đem phone tới Apple Store, họ cho biết cần ID mới mở khóa được, hoặc nếu có số điện thoại sử dụng máy thì khả năng tìm ID là 50%. Nếu có receipt cũng được. Tôi liên lạc với cô em bán phone, mới hay rằng phone đó không phải của cô ta, mà cô ta mua lại của một người khác (người này lại là bạn của bạn cô ta.)
“Giữa trưa nghe vọng tiếng gà, Bỗng dưng nhớ quá quê nhà xa xôi.” (Khiếu Long) Maurice là tên một con gà trống đang sống trên một hòn đảo mang tên Oléron, ngoài khơi bờ biển phía Tây nước Pháp. Maurice bị ra trước “vành móng ngựa” vì tội cất tiếng gáy mỗi buổi sáng, làm phiền đến một đôi vợ chồng già mới dọn đến nghỉ hưu ở đây, nên họ đã đâm đơn “thưa kiện.” Corinne Fesseau, chủ của gà trống Maurice, đã trình bày tại phiên tòa rằng từ lâu nay, không một ai phàn nàn về tiếng gáy của con gà trên hòn đảo, trừ một đôi vợ chồng khó tính này. Nếu tòa ra phán quyết chống lại Maurice, chủ của con gà sẽ có 15 ngày để chuyển con gà trống đi nơi khác hoặc phải tìm cách làm cho nó im lặng. Chủ nhân đã làm đủ mọi cách để cho Maurice ngưng tiếng gáy, nhưng làm sao để cho một con gà trống thôi gáy khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phương Đông được?
Còn sống xứ người mà hồn ở Việt nam thì nên về bên sống. Không nên tận dụng cái ưu điểm nơi mình định cư rồi lại làm lợi cho nước... bỏ ra đi! Cuối đời, lại quay về tận dụng chính sách ưu đãi người già xứ người thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Hãy gắng sống chân thành bằng cái tâm của mình thì cuộc đời sẽ luôn mỉm cười với bạn.
Bảo Trợ