Mạ Cần Sống Cho Mình Trong Phần Đời Còn Lại

08 Tháng Sáu 20182:40 SA(Xem: 825)

Mạ cần sống cho mình trong phần đời còn lại

Thảo Châu

blank

LGT: Tháng Năm Lễ Mẹ. Tháng Sáu Lễ Cha. Nhân dịp này, nhóm Kết Nối Việt trên Facebook – nơi quy tụ khá đông những thành viên là người gốc Việt sống khắp nơi trên thế giới – tổ chức một cuộc thi viết “bỏ túi” mang tên “Đấng Sinh Thành.” Với sự đồng ý của Ban Quản Trị Nhóm cũng như của các tác giả, Nhật Báo Người Việt sẽ lần lượt đăng tải một số bài viết là những câu chuyện, những tâm tình có thật liên quan đến tình mẫu tử, tình phụ tử trên nhật báo Người Việt, Người Việt Online và Facebook Người Việt. Kính mời quý độc giả đón xem.

Mạ hiền lắm. Mạ có năm người con mà chưa từng đánh đứa nào bao giờ. Có một lần duy nhất cũng bắt chước ba đánh con nhưng cây roi của mạ là cái gối ôm. Mấy chị em đâu có sợ , nằm sấp trên đi-văng cười khúc khích. Mạ buông gối khóc vì “mấy đứa lớn rồi không nghe lời mạ nữa”.

Sinh ra trong gia đình nghèo với năm chị em, mỗi ngày mạ đi học phải đem cậu theo, vì cậu không cho mạ đi đâu hết. Học tới lớp 9 thì mệ (bà ngoại) không cho đi học nữa vì “con gái không cần học nhiều”. Thầy cô tới năn nỉ nhưng mệ vẫn quyết không. Mạ học lúc nào cũng đứng nhất nhì trường mà. Nuôi gà, nuôi heo, nấu rượu mạ làm hết. Xây chuồng heo, lợp lại mái nhà… có ai nghĩ người con gái nhỏ làm những việc đó không. Vậy mà mạ không từ nan chuyện gì.

Khi các cậu dì đã lớn thì mạ được mệ cho đi học nữ hộ sinh và làm việc tại bệnh viện Đà Nẵng. Rồi duyên nợ , mạ lấy ba mặc dù chẳng ưa chút nào. Ba xấu lắm, học dở, ăn chơi, là út cưng nên chẳng biết lo toan… Vậy mà năm đứa con ra đời.

blank
Mạ cần sống cho mình trong phần đời còn lại (Hình: Thảo Châu cung cấp)

Y như mạ nghĩ, bốn đứa con mà ba có bao giờ ở nhà, một mình mạ lo từng miếng đói ăn đến giấc ngủ chẳng lành. Ba có máy chà gạo mà các con chưa từng có gạo ăn. Lâu lâu lại phải đi cấp cứu vì ăn sắn (khoai mì) khô bị say. May mà nhà ở trong cư xá bệnh viện nên cấp cứu nhanh thiệt. Một lần ba về nói cả nhà chuyển vô Sài Gòn, mệ khóc ròng vì biết mạ sẽ khổ thêm nữa vì “thằng rể không biết lo”.

Vô Sài Gòn thiệt là sướng. Cơm trắng tinh, đậu hủ kho cà chua, cá nục mỗi ngày. Ở trên gác mướn được một năm thì ba mạ mua được miếng đất, mượn tiền O làm nhà.

Có lẽ tôi cần phải nói thêm một chút về ba tôi. Vô Sài Gòn ba trở thành một người đàn ông khác hẳn, chỉ biết đi buôn bán tiết kiệm để lo vợ con. Những tưởng vậy là hết khổ, nhưng chưa. Đổi tiền mấy bận là cả nhà không có gạo ăn. Thêm mười mấy đứa cháu trai bên ba từ vĩ tuyến 17 cũng vào tá túc. Cả nhà ăn cháo mỗi ngày, có nhiều lúc ba bị xỉu giữa đường vì đói, vậy mà đến bây giờ các cháu ba vẫn trách mạ “keo kiệt”. Các anh họ có biết đâu chú thím phải nhịn ăn cho con và cháu. Mạ chưa bao giờ nói nặng nhẹ hay kể lể. Chỉ khóc tủi thân khi bị bên gia đình ba trách thôi. Rồi mạ săn sóc ông nội tới ngày cuối của ông. Ông ăn và đi ngoài ngày mấy chục bận. Mạ đi buôn bán nhưng phải chạy về để tắm và giặt áo quần cho ông. Mấy O bên cạnh chỉ ghé chơi chứ có chăm sóc ông ngày nào.

Mạ làm tròn hiếu đạo phận dâu và đối xử tốt với bên chồng. Mạ có được gì không? Không. Không nhưng mà được. Được ba thương mạ nhiều hơn, không còn những trận đòn làm các con run lẩy bẩy. Ba ghi nhận công đức của mạ và các con học hỏi từ mạ về sự hy sinh và cần kiệm.

Nói về chuyện ba thôi đánh mạ thì cũng nhờ đứa em thứ ba là cái thằng ham chơi. Có một lần ba vừa giơ tay lên định đánh thì nó đã cầm cái ghế lên nói với ba “Nếu từ nay trở đi ba đánh mạ một lần nữa, thì ba không yên với tụi con đâu”. Từ đó trở đi ba chưa từng đánh mạ lại bao giờ.

Nhưng số mạ vẫn khổ. Mỗi sáng khi các con đang an giấc thì mạ đã đạp xe hàng chục cây số đi mua áo quần cũ về giặt rồi đem ra chợ bán. Em út ra đời khi mạ còn đang trên yên xe! Thiếu tiền, thiếu sữa mạ lại đi buôn bán khi em còn trong tháng. Thương mạ lắm mà các con còn nhỏ dại quá có biết gì. Mạ mua nước sâm, nước trà đá con vô tư uống hết, về đến nhà mạ múc gáo nước lạnh uống ừng ực mà lúc đó con nào hiểu.

Còn nhiều lắm, còn nhiều gian truân mà mạ phải chịu vì thương chồng thương con. Mạ chưa từng ăn bất cứ món gì trước chồng và con, cả nhà ăn còn dư thì mạ ăn, không dư thì ăn nước tương xong bữa.

Con đang đặt câu hỏi mạ sống cho ai?

Phải chăng mạ sinh ra chỉ để phục vụ chồng, con, cháu, và người thân?

Sáu mươi tám tuổi mạ vẫn chưa được hưởng phước vì mạ cứ lo các con thiếu thốn nên vẫn tằn tiện không dám ăn, không dám mặc, không đi chơi như bạn bè.

Mạ nè! Con không biết nói ngọt, không tâm sự như cách con gái với mẹ, con chỉ biết nói rằng, mạ cần sống cho mình trong phần đời còn lại. Con cái đã trưởng thành, sướng khổ mỗi đứa đều có số của nó, mạ không thể bảo bọc cả đời. Mạ nghĩ con nói đúng không!

Mạ con! Đẹp lắm!
nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Theo ước tính, người ta cho rằng cứ 7 giây lại có một đứa bé chào đời, và cứ khoảng 15 giây lại có một cư dân mới đi về miền vĩnh cửu. Kẻ đến người đi rộn ràng trăm ngả, nếu có một bí ẩn trong bài toán của các linh hồn, chắc hẳn Thượng Đế sẽ vô cùng bận rộn.
Thưa cô, tôi đang gặp một tình huống thật khó quyết định. Tôi thưa ra ở đây câu chuyện của mình, để mong nhận được những góp ý, biết đâu nhờ đó mà tôi có thể giải quyết một cách hợp lý, khi đang mù mờ nhân ảnh. Tôi và anh là hai người yêu cũ của nhau. Tôi không lập gia đình, vì cơm áo chứ hoàn toàn không phải vì chung thủy với mối tình xưa.
Halloween của nước Mỹ lại sắp đến rồi. Bạn đã chuẩn bị gì cho ngày lễ này chưa? Tích cực thì trang trí nhà cửa, vườn tược, sân trước với đầu lâu, xương xóc, máu me, mạng nhện, dây treo cổ, bia mộ và bí ngô tạc hình đầu lâu. Nhiều nhà còn dùng cả sân trước để dựng nên một nghĩa trang giả với hàng chục bia mộ R.I.P. Đây là những con người muốn sống chung với ma quỷ?
Dân Sài Gòn xưa có cách xưng hô thứ bậc thú vị: công chức, người có học là thầy Hai, người Hoa buôn bán là chú Ba, đại ca giang hồ là anh Tư, lưu manh là anh Năm… người lao động nghèo xếp thứ Tám. Sao lại xưng hô vậy?
“Lấy chi trả thảo cho cha, Đền ơn cho mẹ, con ra lấy chồng” (Ca dao) Lúc tôi mới lên ba thì chị đã mười tám tuổi. Ngày ấy khi cha tôi dạy học ở Bố Trạch, Quảng Bình thì chị tôi theo chồng về tỉnh lỵ Đồng Hới, con đường từ nhà mẹ ra nhà chồng cũng chẳng bao xa. Tôi nghe nói ngày chị đi lấy chồng, mẹ tôi khóc nhiều vì chị là con đầu lòng, mà chị tôi cũng sụt sùi không kém
VietTuSaiGon’s blog (RFA) Theo thống kê của Viện Nghiên Cứu Phòng Chống Ung Thư, ước tính Việt Nam có khoảng 94,000 người chết vì ung thư/năm, tỷ lệ tử vong do ung thư tại Việt Nam đứng thứ 78/172 quốc gia được điều tra. Bên cạnh đó vấn đề đáng lo ngại là số người mắc bệnh ung thư ở Việt Nam đang có xu hướng ngày một tăng nhanh.
Theo báo trong nước, hiện có khoảng 6,200 trẻ lang thang ở Saigon. Theo phân tích của cơ quan Xã hội CSVN thì trong số đó, nam chiếm 59%, nữ 41%; trẻ dưới 5 tuổi 3%, từ 6 đến 10 tuổi: 19%, từ 11 đến 15 tuổi: 60%, từ 16 đến 17 tuổi: 18%; trẻ em quê miền Trung: 20%, miền Bắc: 10%, miền Tây và miền Đông Nam phần 40%, gia đình thường trú tại Sài Gòn: 30%, trẻ phạm pháp 15 %
Họ là một đôi vợ chồng bắt đầu hôn nhân trong tình yêu như bao nhiêu đôi vợ chồng khác trên trần gian này. Họ từng trải qua hẹn hò, nhớ nhung, chờ đợi, khao khát, thèm muốn nhau. Ngỡ là tri âm, tri kỷ. Ngỡ là trọn đời bên nhau. Rồi đứa con trai đầu lòng ra đời. Rồi theo sau nhiều bất bình, hệ lụy.
‘Người Việt nhưng không phải Người Việt’ Huy Phương September 16, 2018 Tuổi trẻ Việt trên đại lộ Bolsa, Little Saigon, miền Nam California. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt) Câu nói này có khó hiểu hay không? Vì sao người Việt nhưng không phải là người Việt? Đây là nhan đề một bài báo của Bác Sĩ Trần Văn Tích, một nhân sĩ ở Đức Quốc đã lên tiếng kêu gọi chính quyền và quần chúng địa phương xác định rõ ràng rằng cộng đồng tỵ nạn ra đi từ miền Nam Việt Nam không dính dáng gì đến những tội hình và tội hộ do người Việt gốc gác ở miền Bắc gây ra trên đất Đức. Câu chuyện khởi đi từ một việc xảy ra cách đây vài năm tại một thành phố nhỏ, Andernach, nước Đức. Đó là câu chuyện về con mèo Mungo. Một người Việt tên Trần Quý, gốc gác từ miền Bắc Việt Nam, đã bắt một con mèo của một người cao niên hàng xóm, đốt nó bằng một ngọn đèn xì hiệu benson, để nhậu nó với nước mắm, nước cốt chanh, rau thơm và tỏi, vì “nhớ hương vị quê hương!” Tin tức tai tiếng này được loan tải trên nhiều tờ báo c
Là chuyện chó, đang rộn lên gần chục ngày rồi. Chính quyền Hà Nội đặt mục tiêu: sau 3 đến 5 năm nữa, dân thủ đô sẽ không ai ăn thịt chó. Bước đầu là vận động, nhưng nghe vẻ quyết liệt lắm. Tuyên bố đến 2021 cấm tiệt các hàng quán thịt chó trong nội thành.
Bảo Trợ