Đánh ghen bạo lực: ‘Phụ nữ à, không giữ được người thì cũng phải giữ được mình chứ!’

28 Tháng Mười 20183:47 CH(Xem: 1774)

Chắc hẳn sẽ không có quá nhiều người phản đối khi ai đó nói rằng chúng ta đang sống trong một xã hội bạo lực, nếu chỉ quan sát qua những thông tin và video chia sẻ trên mạng xã hội. Thời gian gần đây, những thước phim về đánh ghen ngày càng nhiều, với mức độ bạo lực đến khó tin. Khiến chính những người phụ nữ ở trong hoàn cảnh tương tự cũng phải thốt lên: “Phụ nữ à, không giữ được người thì cũng phải giữ được mình chứ!”.
ghen buon yeu

Sai là việc của kẻ phản bội, giữ cho mình đúng là việc của người bị phản bội

Người ta bảo có yêu thì mới ghen, vì thế ghen được bảo chứng và trở thành hành động xúc phạm, thậm chí hành hạ người khác mà không cần phải cảm thấy tội lỗi. Cái lý là, họ đắc tội với tôi thì tôi phải đòi lại công bằng.

Nghe qua thấy thật có lý. Nhưng công bằng thật sự là khi bạn mất đi điều gì thì sẽ đổi lại được một điều tương đương. Đằng này, khi ghen tuông đến mức mất lí trí, những gì bạn lấy lại được chỉ là chút giải tỏa, hả hê nhất thời. Cái mất thì lại quá nhiều và không thể cứu vãn.

Khi bạn là một người vợ hiền, hết lòng vì chồng còn, mà dù có còn chút thiếu sót gì đi nữa mà chồng bạn ngoại tình, thì đó là anh ấy và người thứ ba đã làm sai so với đạo vợ chồng và đạo đức cơ bản làm người rồi. Bạn đang nắm lý, họ mới là người trái với luân thường đạo lý.

Nếu bạn tức tối đến mất lý trí, tới ba mặt một nhời với cô ta, mạt sát, thóa mạ, chì chiết chồng mình. Hay thậm chí gọi người đi đánh ghen hội đồng, lột đồ, xát muối, túm đầu túm tóc đánh đập người ta như trên những video đang lan truyền, thì bạn lại tự biến mình thành người sai trái. Chưa kể đến việc có thể bị tố ngược vì tội xúc phạm nhân phẩm và hành hung người khác. Thì những việc đó cũng đã là không đúng với đạo đức và phẩm hạnh của một người có giáo dục.

blank
Ảnh chụp một vụ đánh ghen kinh hoàng. (Ảnh: pinterest.com)

Đàn ông háo sắc, ham của lạ, nếu họ có trách thì chỉ có thể trách bạn trong Tứ đức chưa đủ hoặc phai nhạt mất Dung.

Còn anh ấy phản bội bạn, chê bai nhan sắc của bạn chạy theo bồ trẻ đẹp, đó là bất Nhân.

Đối xử lạnh nhạt, thờ ơ hay coi thường vợ, thậm chí quay ra chửi mắng vợ, đó là bất Lễ.

Vợ chồng gá nghĩa với nhau, mà không giữ trọn đạo làm chồng, đó là bất Nghĩa.

Ham mê sắc dục, tình ái mà ảnh hưởng tới công việc, uy tín tại cơ quan và ngoài xã hội, đó là bất Trí.

Đã thề non hẹn biển, bái lạy tổ tiên, làm lễ có hai bên gia đình chứng kiến mà giờ lại phụ bạc bạn, đó là bất Tín.

Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, anh ấy đã chẳng giữ được cái đức nào, bạn chỉ vì thiếu chút Dung (dung nhan) trong con mắt anh ấy thì sao phải hạ mình xuống thành người giống như những người phản bội, làm trái luân thường đạo lý kia?

Nếu bạn xúc phạm nhân phẩm hay cơ thể của người khác, đó là bất Nhân. Không nói chuyện bình đẳng và tiết chế, không tôn trọng họ là bất Lễ. Xúc phạm chồng và người thứ ba giữa bàn dân thiên hạ là bất Nghĩa. Hạ thấp hình ảnh của mình bằng những việc thất đức là bất Trí. Hỏa khí bốc lên, chẳng kiêng nể lời nói, thì cái đức Ngôn lẫn Hạnh trong Công Dung Ngôn Hạnh cũng chẳng còn.

Về lý thì khi bạn xúc phạm người khác, làm ai đó phải chịu đựng tổn thất về tinh thần, thân thể hay vật chất thì đều là bất Thiện, là vi phạm đạo đức. Dù họ có lỗi gì với bạn đi nữa, thì đó là việc họ làm sai. Còn việc của bạn là phải giữ cho mình không làm sai theo họ. Bạn đang ở thế không có gì là bất chính cả, sao phải hạ mình thành người hạ lưu, lồng lộn, sẵn sàng mất hết chỉ cốt để bõ tức, hả giận.

Trong khi đó, sau những vụ đánh ghen long trời lở đất, hình ảnh bạn trong mắt chồng chắc chắn sẽ khác. Lòng tự trọng của anh ta cũng bị tổn thương và sĩ diện nổi lên, tự biến mình thành người chẳng làm gì sai, thậm chí quay ra hận bạn, coi thường bạn. Tình nghĩa vợ chồng chẳng thể như xưa, bỏ thì thương con, vương thì tội bạn, tội cả chồng. Dù thế nào thì bạn cũng sẽ vẫn là người bị tổn thương.

blank
Sau những vụ đánh ghen ai cũng sẽ bị tổn thương, nhất là bản thân bạn. (Ảnh: youtube.com)

Ghen quá mất khôn, vậy vì sao lại phải ghen?

Nhưng cũng nhiều chị em phụ nữ nói rằng, dẫu biết rằng vẫn phải lý trí, nhưng một khi cơn ghen đã lên thì không thể suy nghĩ cho thấu đáo được.

Lại quay lại với cái lý rằng có yêu thương, hy sinh, chăm sóc thì mới ghen tuông. Thế nên chị em có khuyên nhau, đừng có yêu chồng quá, hãy biết yêu lấy bản thân mình trước, trong tình yêu, ai yêu nhiều hơn, người ấy thiệt…

Như thế, cuối cùng chính là vì sự thiệt hơn của bản thân mình, cảm thụ của mình, công bằng cho mình. Thế nhưng ở đời, nếu lúc nào cũng chỉ vì mình, đặt cái tôi lên trên hết thảy thì lại chẳng nhận về được bao nhiêu. Chẳng phải ngẫu nhiên mà trong thứ ngôn ngữ tượng hình nhiều nội hàm như tiếng Hán chính thể, chữ Ngã (我 – cái tôi) gồm bộ thủ (cái tay) và một loại vũ khí. Khi bạn chỉ nghĩ đến mình, đến lợi ích và được mất của mình, thì bạn chính là đang ở thế lăm le chiến đấu với người khác.

Muốn được thì phải mất, muốn có mối quan hệ sâu đậm, chẳng phải bạn trước hết phải chân thành. Muốn người trân trọng và đối xử nghĩa tình với mình, chẳng phải bạn trước hết phải biết nghĩ đến họ mà bỏ một chút công sức, tình cảm mà vun đắp, chăm sóc. Muốn người khác quan tâm, có trách nhiệm, chẳng phải bạn cũng cần hy sinh một chút lợi ích của mình.

Nhưng khi bạn bỏ ra những thứ đó thì lại không thể mong cầu người khác chắc chắn cũng phải trả lại cho bạn. Đó là tình yêu có điều kiện mất rồi. Mà một khi có điều kiện, thì bạn sẽ tự cảm thấy bất công nếu không được thỏa mãn điều kiện.

Chẳng ai có thể nắm tương lai, lại càng không thể mộng tưởng sẽ chi phối được suy nghĩ, hành động của người khác. Cuộc đời vốn vô thường như vậy. Ai biết rõ sau này ai sẽ phụ ta?

Nhưng nếu bị phụ rồi, không nhận lại đủ những gì bạn đã cho đi rồi, thì tức tối, nóng giận đến mất khôn chỉ giống như hành động vô vọng, đâm xiên đạp quàng lung tung trong bất mãn, tuyệt vọng.

blank
Dành cho mình một khoảng lặng để bình tĩnh lại, thì chắc chắn sẽ suy nghĩ được ra con đường rộng lớn hơn. (Ảnh: iini.net)

Nếu không phản ứng ngay lập tức, dành cho mình một khoảng lặng để bình tĩnh lại, thì chắc chắn sẽ suy nghĩ được ra con đường rộng lớn hơn. Chắc chắn sẽ biết cách để còn có thể đối diện với chồng mình và người tình ở thế ngẩng cao đầu bởi bạn không làm gì sai.

Người có tấm lòng rộng rãi sẽ bao chứa được vạn vật, vạn người. Biển rộng lớn bởi dung nạp được trăm sông. Người rộng lớn bởi có thể bao dung, từ bi với hết thảy những người đã gây ra bất công đối với mình. Không coi nhẹ tình yêu, mà là mở rộng tình yêu ra thành sự từ bi. Không coi trọng được mất, cảm thụ của bản thân, mà chỉ coi trọng đúng sai của bản thân. Làm người trước tiên phải ngay và chính.

Khi tấm lòng của bạn rộng mở, thế giới của bạn sẽ rộng mở, lúc đó, một sự đổ vỡ nhỏ trong thế giới đó cũng sẽ không trở thành điều gì đó quá to tát đối với bạn. Thế nên người rộng rãi, khoáng đạt, tự tại sẽ không để việc làm sai trái của người khác tác động được tới nhân cách và sự an nhiên của mình.

Ghen là biểu hiện của tình yêu, thật ra câu đó còn thiếu một vế. Ghen là biểu hiện của tình yêu, nhưng là thứ tình yêu có điều kiện. Vậy hãy mở rộng tình yêu của mình, đừng quá coi trọng được mất của bản thân. Yêu người thì hãy sẵn sàng đối diện với cả những điều cay đắng người có thể gây ra cho mình. Như biển kia có thể để mọi con sông dù trong dù đục hòa vào mình. Đến lúc đó, mọi sự đau khổ người gây ra cho bạn cũng đều không đáng kể, đều không thể làm bạn bị tổn thương tới mức đánh mất bản thân. 

Vân Nga ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Gia đình là tổ ấm, đó là một mỹ từ mà bất cứ ai cũng đã nghe biết, đó là một ước mơ, một lý tưởng sống mà ai cũng mong đạt được. Thế nhưng có bao nhiêu gia đình đã thực sự trở thành tổ ấm? Có bao nhiêu gia đình đã trở nên hoang tàn trong băng giá? Và có bao nhiêu gia đình phải chia ly trong đau thương, xa cách trong hận thù, trong mất mát ...
Để trở thành người Chồng, Vợ biết yêu thương, tôn trọng nhau cần phải học cả đời các bạn nhé 1. Ba nhu cầu chính của người chồng: – Được kính trọng. – Thích dịu dàng. – Được ủng hộ, được thừa nhận, được thấu hiểu. 2. Ba nhu cầu chính của người vợ: – Cảm giác an toàn. – Lãng mạn. – Được cưng chiều và dỗ dành. 3. Ba vấn đề lớn trong cuộc sống: – Vấn đề kinh tế. – Vấn đề giới tính. – Vấn đề giao tiếp. 4. Ba nhiều: – Quan tâm đến nhau nhiều hơn. – Tìm ưu điểm của đối tác. – Nói nhiều chuyện tích cực. 5. Ba ít: – Ít phàn nàn. – Ít chỉ trích. – Ít hiểu lầm. 6. Bốn điều vợ chồng nên làm: – Nghĩ về điều tốt của đối tác. – Tán thưởng sở trường của đối tác. – Thông cảm điều khó xử của đối tác. – Bao dung khuyết điểm của đối tác. 7. Bốn câu nói khi vợ chồng ở bên nhau: – Thật xin lỗi, anh/em sai rồi. – Em tin tưởng anh (Anh tin tưởng em). – Em/anh thấy vinh dự và tự hào về anh/em . – I love you.
Là người Kitô hữu, chúng ta không chỉ có bổn phận xây dựng thế giới, mà còn xây dựng Giáo Hội và Nước Trời, trong hiện tại và tương lai, nghĩa là làm sao để Chúa Kitô thống trị thế giới và mọi tâm hồn. Cách tốt nhất và căn bản nhất vẫn là bắt đầu từ chính gia đình của chúng ta. Vì gia đình chính là một giáo hội nhỏ/04 Tháng Bảy 2012(Xem: 4762) NGUYỄN CHÍNH KẾT - SimonHoaDalat/
Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói. Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau. Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác./11 Tháng Tám 2012(Xem: 6298) Lệ Oanh st /
"Mẹ yêu con". Điều này tưởng là tất nhiên không cần nhắc lại; nhưng một lời nói dịu dàng như vậy trong khung cảnh thích hợp hẳn sẽ làm con bạn rất hạnh phúc và chẳng thể nào quê - Trong quá trình phát triển tâm hồn của bé, những lời nói của mẹ đóng một vai trò hết sức quan trọng./14 Tháng Sáu 2012(Xem: 4742) LThH st (Theo Phunu) /
Tư duy quyết định vận mệnh, tư duy quyết định tâm tính, tư duy quyết định phương thức giáo dục, tư duy cũng sẽ ảnh hưởng đến tương lai của con trẻ. Cha mẹ có tư duy tích cực sẽ dễ dàng bồi dưỡng ra đứa trẻ có tư duy tích cực, cha mẹ với tư duy tiêu cực dễ dàng tạo ra đứa trẻ có tư duy tiêu cực.
Nếu người kéo xe là bạn, trên có bố, mẹ, dưới có vợ và con, chỉ cần một giây sơ sẩy trượt chân thôi, bạn có thể giữ lại cả gia đình hay không? Có thể trong mắt người khác, bạn chỉ là cây cỏ, nhưng với gia đình, bạn là cả một bầu trời. Làm một người đàn ông, sống là phải gánh vác. Làm một người phụ nữ, sống là phải có trách nhiệm. Người đàn ông mệt, là bởi vì không có người phụ nữ ở đằng sau hỗ trợ đẩy xe. Người phụ nữ mệt, là bởi vì không có người đàn ông kéo xe ở phía trước Bố mẹ mệt, là bởi vì không có con cái có khả năng gánh vác. Con cái mệt, là bởi vì không có một mái nhà đúng nghĩa mái nhà. Thế nên, sống trên đời, đừng để bản thân quá thoải mái, bởi vì họ rất cần sự tồn tại đúng nghĩa, tồn tại thực sự của chúng ta chứ không phải chỉ có để xưng hô rồi để đó.
Khác với các bà mẹ phương Đông thường chăm chút từng ly từng tí cho con, các bà mẹ phương Tây lại có phần “làm ngơ” các con của mình. Tuy nhiên, trẻ em phương Tây lại được đánh giá là khá ngoan và tự lập rất tốt. Tôn trọng con trẻ Tuy các con còn nhỏ nhưng các bà mẹ phương Tây không vì thế mà bỏ đi sự tôn trọng “nhỏ nhoi” đối với con mình. Khi đến chơi nhà bạn và được mời thức ăn, các bé được toàn quyền nói Có hoặc Không đối với món ăn đó. Rất ít khi các mẹ Tây ngăn cản con không được ăn (do sĩ diện hoặc e ngại làm phiền) hay ép con chọn món ăn được mời (để lấy lòng gia chủ). Ngoài ra, khi con mắc lỗi, hầu như bố mẹ không bao giờ quát mắng con nơi công cộng mà thường có những buổi “nhỏ to tâm sự”. Trẻ nhỏ với tính bắt chước cao cũng học theo sự tôn trọng này một cách vô thức và lâu dần hình thành thói quen tôn trọng người khác. Do đó, những trẻ được bố mẹ tôn trọng tỏ ra rất hợp tác với bố mẹ, hữu hảo với bạn bè, và không có cảm giác mất tự nhiên khi nói chuyện với người lớn.
Trước nay, người ta nói nhiều đến phép tính “nhiệm mầu” của hôn nhân, đó là 1+1=1 để nói lên sự hợp nhất nên một trong vợ chồng. Nghĩa là trong hôn nhân, hai bạn trở nên một trong tình yêu, cùng chia sẻ một định mệnh và cùng chịu trách nhiệm với nhau, vì nhau. Như ông bà ta thường nói “Vợ chồng như đũa có đôi”. Tuy nhiên, ngày nay, một số người muốn thay đổi phép tính, thay vì nói: 1+1=1 thì họ dùng công thức khác, rất toán học và lại bao hàm ý nghĩa đặc biệt, đó là 0,5+0,5=1. Nghĩa là trong hôn nhân mỗi bạn sẽ là một nửa của nhau, họ tìm đến nhau để cuộc hôn nhân được vuông tròn, họ sẽ kết hợp là MỘT trong tình yêu, trong cuộc sống, trong gia đình. Như lời Thánh Kinh đã viết: “Người đàn ông sẽ kết hợp với vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thân xác” (Mt 19, 5; x. St 2, 24).
Để nuôi dưỡng và giáo dục một đứa trẻ thành người, các giáo sư của đại học Harvard University khuyên cha mẹ đừng lơ là “Golden 7 Years” (7 năm vàng) đầu đời của con. Theo Healthline, các nghiên cứu về “7 năm vàng” này rất quan trọng, vì bước qua năm thứ tám, trẻ có sẵn một số kỹ năng cần thiết để tiếp tục con đường học tập và làm việc trong cả cuộc đời của bé sau này. Nhà triết học Hy Lạp vĩ đại Aristotle từng nói: “Hãy đưa tôi một đứa trẻ, đến khi nó 7 tuổi, tôi sẽ cho bạn thấy cháu bé là con người thế nào.” Trí tưởng tượng bắt đầu hình thành và phát triển từ khi trẻ lên ba. (Hình minh họa: Free-Photos/Pixabay) Nhưng cũng có nhiều người thắc mắc và tự hỏi, liệu có nghiên cứu nào ủng hộ giả thuyết của Aristotle không. Nói cách khác, có sách vở nào dành cho cha mẹ, để chắc chắn những đứa con mình sẽ thành công và hạnh phúc trong tương lai không?
Bảo Trợ