Cha Mẹ Thông Minh Thì Đừng Trưởng Thành Thay Con Cái

20 Tháng Mười 20184:28 CH(Xem: 1603)

Khi nhàn rỗi nói chuyện với các bậc phụ huynh, tôi thấy bà mẹ nào cũng hào hứng kể về con mình, trong lời nói đều hé lộ niềm hạnh phúc xen lẫn lo âu. Các mẹ đều hy vọng sắp đặt thật tốt cuộc đời cho con cái, để đảm bảo cho con một đời yên ổn.
blank

Nhưng cuộc sống tương lai của con cái lại có nhiều khả năng bất định. Có thể chúng ta kiểm soát được lựa chọn của chúng, đặt ra con đường cho chúng, nhưng chưa chắc chúng đã hạnh phúc vui vẻ.

Niềm vui từ nội tâm của con cái có liên quan mật thiết đến thiên phú của bản thân

Nữ hoàng đấu kiếm người Ý là Maria Valentina Vezzali. Khi mới 5 tuổi cô đã có hứng thú đặc biệt với môn thể thao đấu kiếm. Cho dù Vezzali vô cùng yếu ớt, sắc mặt xanh xao, trạng thái thân thể hoàn toàn không phù hợp với môn thể thao này, nhưng Vezzali vẫn kiên trì muốn học.

Cha mẹ của Vezzali không hiểu kiếm thuật, cảm thấy đó là “trò chơi không thể nào hiểu nổi”. Họ không ủng hộ Vezzali theo nghiệp này, đặc biệt cha cô hết sức phản đối. Cho đến một hôm người thầy đầu tiên của Vezzali phát hiện ra thiên phú của cô, đưa tay lên ngực thề với cha Vezzali rằng sẽ đảm bảo Vezzali đứng trên võ đài Thế vận hội Olympic, cha của Vezzali mới nghi hoặc đồng ý cho cô học kiếm thuật.

Sau này Vezzali tham gia Olympic 6 lần, đạt được 6 huy chương vàng 1 huy chương bạc và 2 huy chương đồng. Số huy chương vàng và tổng số huy chương cô đạt đươc đứng thứ nhất trong lịch sử kiếm thuật nữ giới. Nếu tính cả nam nữ, cô đứng thứ 3.

blank
Nếu như cha mẹ của Vezzali không nhìn cô với một sự tôn trọng, thì ngày nay đâu có một kiện tướng như vậy. (Ảnh: fencing-future.com)

Vị trí thống trị của Vezzali ở Cúp Thế giới cũng rất rõ rệt. Cô đạt chức quán quân 16 lần, trong đó 6 lần quán quân cá nhân. 10 năm đầu của thế kỷ 21, kiếm thuật nữ thế giới chính là thời đại của Vezzali.

Chính vì Vezzali kiên định với lựa chọn của nội tâm mình, do đó chúng ta mới được chiêm ngưỡng nữ hoàng kiếm thuật mà cả thế giới đều biết đến.

Giả sử cha của Vezzali cuối cùng không tôn trọng sự lựa chọn của con, đồng thời chọn cho cô sự lựa chọn khác, thế thì lịch sử Thế vận hội Olympic sẽ thiếu đi những chương truyền kỳ về nữ hoàng kiếm thuật này, và chúng ta cũng không được chứng kiến cuộc đời rực rỡ của một cá nhân có liên quan đến thiên phú và sự lựa chọn.

Chúng ta cần nhận thức được rằng, học được cách tự chủ chính là một năng lực trọng yếu trong quá trình trưởng thành của mỗi cá nhân.

Nhiều bậc cha mẹ sai lầm khi cho rằng, con cái mình sau khi trưởng thành mới được tự chủ lựa chọn, mà đâu biết rằng, tự chủ lựa chọn cần phải được bồi dưỡng ngay từ nhỏ. Ngoài ra, một số bậc cha mẹ có thói quen bất kỳ sự việc gì của con cũng đều muốn tự mình làm thay, lo thay. Làm như vậy chính là đã cắt giảm quyền lựa chọn của con cái.

Chúng ta nên tôn trọng ý nguyện nội tâm của con cái, để chúng có môi trường trưởng thành tự do, bình hòa, giúp khai mở năng lực tự khắc phục, tự sửa chữa, tự phân biện của bản thân, năng lực phục hồi từ sai lầm.

blank
Tài năng đến từ sự đam mê chứ không phải là đến từ sự gò ép theo ý của cha mẹ con trẻ, bài học về sự thành công của Vezzali cho chúng ta thấy được như vậy. (Ảnh: Zimbio)

Không nên lựa chọn quá nhiều cho con cái

Lựa chọn cho con cái cũng là một nghệ thuật, ví dụ khi hỏi con muốn mặc quần áo gì, thì nên hỏi: “Con muốn quần áo màu đỏ hay màu xanh?”, không nên hỏi: “Con muốn quần áo màu gì?”, vì có thể trẻ con sẽ chọn quần áo có màu sắc mà ở nhà không có, mà khi phụ huynh không thể thuận theo lựa chọn của con trẻ thì sẽ khiến con cái mất tín nhiệm vào cha mẹ.

Tin tưởng trẻ có thể xử lý tốt việc của mình

Nhiều bậc cha mẹ không giao quyền tự chủ lựa chọn cho con, chính vì không có lòng tin đối với trẻ, sợ chúng sẽ làm sai, cũng khiến trẻ em không có lòng tin với chính mình. Không nên thay trẻ đưa ra các lựa chọn trong cuộc sống. Cần biết cách lắng nghe tiếng lòng của trẻ, đồng thời tôn trọng suy nghĩ của trẻ, để trẻ đưa ra sự lựa chọn. Nhưng cần phải để trẻ đưa ra kiến nghị hợp lý đồng thời người lớn phải có chỉ dẫn thêm.

Cho trẻ không gian phát triển tự do

Trẻ cũng là cá thể độc lập, cũng có quan niệm và phán đoán riêng. Có thể kinh nghiệm sống chưa đủ, có thể sẽ có phán đoán sai lầm, nhưng những sai lầm đó có thể hiểu được, cũng là tất yếu, trẻ cần từ những sai lầm đó mà rút ra bài học. Không có đầy đủ không gian phát triển tự do, thì không có đầy đủ thực tiễn, sau này khi cần phải tự mình quyết định thì rất có thể khoanh tay đứng nhìn bất lực. Dù sao thì con người không ai sinh ra là đã có khả năng tự đưa ra quyết định đúng đắn được.

blank
Không có đầy đủ không gian phát triển tự do, thì không có đầy đủ thực tiễn, sau này khi cần phải tự mình quyết định thì rất có thể khoanh tay đứng nhìn bất lực. (Ảnh: Tpizi)

Không nên gây áp lực quá lớn cho trẻ

Nếu trẻ có những lựa chọn không thích hợp, cha mẹ có thể nhắc nhở. Sau khi lựa chọn, trẻ gặp phải khó khăn, thất bại, sẽ gây ra mất tinh thần, cha mẹ nên giúp đỡ. Nhưng cơ hội như thế này cũng không nên giúp hay chỉ bảo thái quá, để tránh gây áp lực quá lớn cho trẻ. Cha mẹ có thể dùng kinh nghiệm và tri thức của mình một cách phù hợp giúp trẻ ra quyết định. Trong khi giúp trẻ, cha mẹ phải cùng trẻ đưa ra lựa chọn, đây cũng là cách thức giúp trẻ đưa ra quyết định.

Dạy trẻ nhận thức bản thân chính xác

Nhà triết học cổ đại Hy Lạp Socrates có câu danh ngôn: “Hãy nhận thức bản thân mình” để quyết định lựa chọn khoa học. Trong quá trình trưởng thành của trẻ, cha mẹ nên giúp trẻ nhận thức bản thân. Rất nhiều lúc khi đối diện với sự lựa chọn, có người không biết rốt cuộc nên làm thế nào. Khi đối diện với những câu hỏi này của trẻ, cha mẹ cần phải học cách giúp trẻ tự phát hiện bản thân, nhận thức bản thân.

Học cách ghi nhận lựa chọn của trẻ

Tính tự chủ của trẻ luôn luôn biểu hiện ở sự lựa chọn, nhưng cha mẹ sợ trẻ lựa chọn sai, nên không dám giao quyền để trẻ tự đưa ra lựa chọn. Nhưng nếu trước nay chưa từng cho trẻ quyền lựa chọn, thì trẻ mãi mãi không học được cách lựa chọn, mãi mãi không có tính tự chủ. Nên dạy trẻ từ nhỏ tự đưa ra sự lựa chọn. Cho dù lựa chọn của trẻ không giống với dự liệu của cha mẹ, thì cũng không được dùng ý chí của mình mà tác động đến trẻ.

blank
Hãy tôn trọng ý kiến của trẻ, để trẻ tự quyết định cho những sự việc, đó là tập tính tự lập. (Ảnh: pptree)

Cuộc đời của bản thân chúng ta, thường là từ trong mất kiểm soát tìm được lối ra. Đã như vậy thì tại sao chúng ta lại tước đoạt cơ hội tìm tòi của trẻ? Chúng ta nên để trẻ trong quá trình trưởng thành trải nghiệm nhân sinh, học cách làm thế nào đưa ra sự lựa chọn.

Tương lai của trẻ sẽ có đủ các loại lựa chọn, trẻ có niềm vui riêng, có con đường đời độc đáo riêng của mình.

Chúng ta chỉ cần tôn trọng, đồng thời luôn luôn ở bên, luôn luôn chờ đợi và luôn luôn trông nom là đủ.

Nam Phương
(Sưu tầm và biên dịch) 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Gia đình là tổ ấm, đó là một mỹ từ mà bất cứ ai cũng đã nghe biết, đó là một ước mơ, một lý tưởng sống mà ai cũng mong đạt được. Thế nhưng có bao nhiêu gia đình đã thực sự trở thành tổ ấm? Có bao nhiêu gia đình đã trở nên hoang tàn trong băng giá? Và có bao nhiêu gia đình phải chia ly trong đau thương, xa cách trong hận thù, trong mất mát ...
Để trở thành người Chồng, Vợ biết yêu thương, tôn trọng nhau cần phải học cả đời các bạn nhé 1. Ba nhu cầu chính của người chồng: – Được kính trọng. – Thích dịu dàng. – Được ủng hộ, được thừa nhận, được thấu hiểu. 2. Ba nhu cầu chính của người vợ: – Cảm giác an toàn. – Lãng mạn. – Được cưng chiều và dỗ dành. 3. Ba vấn đề lớn trong cuộc sống: – Vấn đề kinh tế. – Vấn đề giới tính. – Vấn đề giao tiếp. 4. Ba nhiều: – Quan tâm đến nhau nhiều hơn. – Tìm ưu điểm của đối tác. – Nói nhiều chuyện tích cực. 5. Ba ít: – Ít phàn nàn. – Ít chỉ trích. – Ít hiểu lầm. 6. Bốn điều vợ chồng nên làm: – Nghĩ về điều tốt của đối tác. – Tán thưởng sở trường của đối tác. – Thông cảm điều khó xử của đối tác. – Bao dung khuyết điểm của đối tác. 7. Bốn câu nói khi vợ chồng ở bên nhau: – Thật xin lỗi, anh/em sai rồi. – Em tin tưởng anh (Anh tin tưởng em). – Em/anh thấy vinh dự và tự hào về anh/em . – I love you.
Là người Kitô hữu, chúng ta không chỉ có bổn phận xây dựng thế giới, mà còn xây dựng Giáo Hội và Nước Trời, trong hiện tại và tương lai, nghĩa là làm sao để Chúa Kitô thống trị thế giới và mọi tâm hồn. Cách tốt nhất và căn bản nhất vẫn là bắt đầu từ chính gia đình của chúng ta. Vì gia đình chính là một giáo hội nhỏ/04 Tháng Bảy 2012(Xem: 4762) NGUYỄN CHÍNH KẾT - SimonHoaDalat/
Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói. Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau. Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác./11 Tháng Tám 2012(Xem: 6298) Lệ Oanh st /
"Mẹ yêu con". Điều này tưởng là tất nhiên không cần nhắc lại; nhưng một lời nói dịu dàng như vậy trong khung cảnh thích hợp hẳn sẽ làm con bạn rất hạnh phúc và chẳng thể nào quê - Trong quá trình phát triển tâm hồn của bé, những lời nói của mẹ đóng một vai trò hết sức quan trọng./14 Tháng Sáu 2012(Xem: 4742) LThH st (Theo Phunu) /
Tư duy quyết định vận mệnh, tư duy quyết định tâm tính, tư duy quyết định phương thức giáo dục, tư duy cũng sẽ ảnh hưởng đến tương lai của con trẻ. Cha mẹ có tư duy tích cực sẽ dễ dàng bồi dưỡng ra đứa trẻ có tư duy tích cực, cha mẹ với tư duy tiêu cực dễ dàng tạo ra đứa trẻ có tư duy tiêu cực.
Nếu người kéo xe là bạn, trên có bố, mẹ, dưới có vợ và con, chỉ cần một giây sơ sẩy trượt chân thôi, bạn có thể giữ lại cả gia đình hay không? Có thể trong mắt người khác, bạn chỉ là cây cỏ, nhưng với gia đình, bạn là cả một bầu trời. Làm một người đàn ông, sống là phải gánh vác. Làm một người phụ nữ, sống là phải có trách nhiệm. Người đàn ông mệt, là bởi vì không có người phụ nữ ở đằng sau hỗ trợ đẩy xe. Người phụ nữ mệt, là bởi vì không có người đàn ông kéo xe ở phía trước Bố mẹ mệt, là bởi vì không có con cái có khả năng gánh vác. Con cái mệt, là bởi vì không có một mái nhà đúng nghĩa mái nhà. Thế nên, sống trên đời, đừng để bản thân quá thoải mái, bởi vì họ rất cần sự tồn tại đúng nghĩa, tồn tại thực sự của chúng ta chứ không phải chỉ có để xưng hô rồi để đó.
Khác với các bà mẹ phương Đông thường chăm chút từng ly từng tí cho con, các bà mẹ phương Tây lại có phần “làm ngơ” các con của mình. Tuy nhiên, trẻ em phương Tây lại được đánh giá là khá ngoan và tự lập rất tốt. Tôn trọng con trẻ Tuy các con còn nhỏ nhưng các bà mẹ phương Tây không vì thế mà bỏ đi sự tôn trọng “nhỏ nhoi” đối với con mình. Khi đến chơi nhà bạn và được mời thức ăn, các bé được toàn quyền nói Có hoặc Không đối với món ăn đó. Rất ít khi các mẹ Tây ngăn cản con không được ăn (do sĩ diện hoặc e ngại làm phiền) hay ép con chọn món ăn được mời (để lấy lòng gia chủ). Ngoài ra, khi con mắc lỗi, hầu như bố mẹ không bao giờ quát mắng con nơi công cộng mà thường có những buổi “nhỏ to tâm sự”. Trẻ nhỏ với tính bắt chước cao cũng học theo sự tôn trọng này một cách vô thức và lâu dần hình thành thói quen tôn trọng người khác. Do đó, những trẻ được bố mẹ tôn trọng tỏ ra rất hợp tác với bố mẹ, hữu hảo với bạn bè, và không có cảm giác mất tự nhiên khi nói chuyện với người lớn.
Trước nay, người ta nói nhiều đến phép tính “nhiệm mầu” của hôn nhân, đó là 1+1=1 để nói lên sự hợp nhất nên một trong vợ chồng. Nghĩa là trong hôn nhân, hai bạn trở nên một trong tình yêu, cùng chia sẻ một định mệnh và cùng chịu trách nhiệm với nhau, vì nhau. Như ông bà ta thường nói “Vợ chồng như đũa có đôi”. Tuy nhiên, ngày nay, một số người muốn thay đổi phép tính, thay vì nói: 1+1=1 thì họ dùng công thức khác, rất toán học và lại bao hàm ý nghĩa đặc biệt, đó là 0,5+0,5=1. Nghĩa là trong hôn nhân mỗi bạn sẽ là một nửa của nhau, họ tìm đến nhau để cuộc hôn nhân được vuông tròn, họ sẽ kết hợp là MỘT trong tình yêu, trong cuộc sống, trong gia đình. Như lời Thánh Kinh đã viết: “Người đàn ông sẽ kết hợp với vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thân xác” (Mt 19, 5; x. St 2, 24).
Để nuôi dưỡng và giáo dục một đứa trẻ thành người, các giáo sư của đại học Harvard University khuyên cha mẹ đừng lơ là “Golden 7 Years” (7 năm vàng) đầu đời của con. Theo Healthline, các nghiên cứu về “7 năm vàng” này rất quan trọng, vì bước qua năm thứ tám, trẻ có sẵn một số kỹ năng cần thiết để tiếp tục con đường học tập và làm việc trong cả cuộc đời của bé sau này. Nhà triết học Hy Lạp vĩ đại Aristotle từng nói: “Hãy đưa tôi một đứa trẻ, đến khi nó 7 tuổi, tôi sẽ cho bạn thấy cháu bé là con người thế nào.” Trí tưởng tượng bắt đầu hình thành và phát triển từ khi trẻ lên ba. (Hình minh họa: Free-Photos/Pixabay) Nhưng cũng có nhiều người thắc mắc và tự hỏi, liệu có nghiên cứu nào ủng hộ giả thuyết của Aristotle không. Nói cách khác, có sách vở nào dành cho cha mẹ, để chắc chắn những đứa con mình sẽ thành công và hạnh phúc trong tương lai không?
Bảo Trợ