Đất Nước Tôi

30 Tháng Năm 20189:02 CH(Xem: 1696)

ĐẤT NƯỚC TÔI 

Nguyễn Công Vỹ

ME_VIET_NAM"Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi
Từ thuở còn nằm nôi
Sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa
Lao xao trưa hè một giọng ca dao"

Đất nước tôi giờ như thế mày sao?
Đảo khơi xa rơi dần vào tay giặc
Biển của ta mà biển như đã mất
Quốc hội thì "giá, phí" cãi hoài nhau!


Đất nước tôi xưa có thế này đâu
BOT giao thông mọc dày như nấm rạ
Đang thu "phí" lại đổi thành thu "giá"!
Đường không làm mà tiền vẫn cứ thu

Đất nước tôi giờ chẳng giống như xưa
Quan kết bè đua nhau xài Quốc khố
Công trình xong rồi công trình lại dở
Nắng mưa đày, cỏ dại mọc hoang vu

Đất nước tôi nhan nhản những đền chùa
Chùa đã to, đền nghênh ngang không kém
Miệng quan hô rằng ăn tiêu tiết kiệm
Hàng mã thì quan lại đốt hàng xe

Đất nước tôi giờ chẳng giống như xưa
Quan với dân đối nhau như kẻ chợ
Nhà của dân quan thích thì quan dỡ
Nếu kêu oan thì quan bắt bỏ tù

Đất nước này quyền chức để bán mua
Dân thì "đi" còn quan thì cứ "chạy"!
Thuế cứ cao mà quốc ngân cứ cháy
Quan lắm nhà, dân mất đất tha hương

Đất nước tôi hỗn loạn chốn quan trường
Cửa công đường mỗi ngày thêm rộng mở
Cha dắt con, vợ dắt chồng chiếm ghế
Đám ăn không đã thành lũ, thành bầy

Đất nước tôi vẫn đó những tháng ngày
Giữa Thủ đô dân oan căng lều trại
Chính quyền quay đi, Đảng thì không mghe thấy
Tiếng dân lành nức nở những oan khiên

Đất nước tôi quan lắm đất nhiều tiền
Những biệt phủ xây bằng "buôn chổi đót"
Luật nhiều khe để "con voi chui lọt"!
Thuế xăng dầu bằng ngang giá đi mua

Đất nước tôi nghị quyết giống nắng mưa
Sáng thì đúng, chiều sai, mai lại đúng
Tượng đài to đi đến đâu cũng đụng
Hỏi làm chi? Chẳng biết để làm gì!

Đất nước tôi cũng lắm chuyện ly kỳ
Quan mãi dâm thì nói "tình yêu đẹp"!
Nhà nghỉ lại cứ mọc quanh trường học
Sếp với bồ du hý khắp năm châu

Đất nước tôi chẳng có giống nơi đâu
Nhà "đầy tớ" to hơn nhà "ông chủ"!
Dân thì gầy mà sư mô cứ bự
Bậc tu hành có năm bẩy xe sang

Đất nước tôi luật lệ cứ xéo tràn
Dân sai - tù, quan sai - quan xin lỗi
Dẫu vô tội rồi cũng hành nên tội
Giản đơn thôi - quan thích thế cho oai

Đất nước tôi chẳng giống đất nước ai
Đất của dân, quan thích thì quan lấy
Hoạ khôn lường khi máu tham quan dậy
Kẻ vào tù, kẻ chiếu đất màn sương

Đất nước tôi - "cái nôi của văn chương"
Tiến sĩ nhiều, Giáo sư thì vô kể
Loạn thi ca, loạn nhân tình thái thế
Những tấm bằng mua bán giữa chợ phiên

Đất nước tôi, đất nước của ưu tiên
Lương bổng nhiều lại tiếng là "cống hiến" 
Một đời cha, ba đời con thăng tiến
Chốn công môn cứ ríu rít bầu đàn!

Đất nước tôi, đất nước của vinh quang
Suốt quanh năm chỉ thích hô khẩu hiệu
Tiếng mẹ sinh viết khi thừa, khi thiếu
Lại có bằng ngoại ngữ đạt điểm cao!

Đất nước tôi - chẳng có đất nước nào
Được như thế và hay ho như thế
Gắng nụ cười trên bao nhiêu giọt lệ
Bởi xót thương cho Tổ quốc, giống nòi

Đất nước tôi quan thích hát, thích chơi
Thích ăn ngon và thích nhiều gái đẹp
Nhà thì to mà đường đi lại hẹp
Giữa đô thành, xe biến "thuỷ phi cơ"!

Đất nước tôi- đất nước của bốn mùa
"Trên dưới nóng mà giữa thì cứ lạnh"
Con kền kền đã bao lần nhắp cánh
Chửa bay lên vì xác chết vẫn còn !

Nguyễn Công Vỹ
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
LIÊN KHÚC GIÁNG SINH Nguyện xin Chúa Hài Đồng ban bình an cho nhân loại. “…Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến.” ( Tc. Is.2: 2-5 ) • *Đêm đông :
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH ĐẰM THẮM - VẤN VƯƠNG TÌNH NHI NỮ Anh nghe sóng đời em thầm vỗ lại Lòng nao buồn xa xót bởi thương yêu Nếu tình anh chưa xoa nổi vết em đau Âu cũng bởi duyên trời còn trắc trở
Mùa Thu Cuộc Đời - (Từ Sonnet 73 Shakespeare) Nay thì gió lạnh chuyển mùa sang Run rẩy nhặt khoan lá đổ vàng Vắng lặng lời chim chào hạ nắng Nhạc đời xuân trẻ chỉ còn vang Lầm lũi đi vào buổi nhá nhem Ánh dương đã tàn rụi bên thềm Bóng đêm lướt nhẹ về từng bước Kết liễu ngày còn sót thật êm Chỉ còn ánh lửa hồng se sắt Trên đống tro tàn của tuổi thơ Rồi lúc sinh thời đà lụi tắt Tìm đâu cũng trống trải vô bờ Luân hồi sanh tử lẽ vô thường Kẻ ở người đi dấu luyến thương Nếu biết sẽ không còn gặp nữa Men chiều tuổi hạc dắt dìu nương Thái Huy Long
Nếu không có tình yêu em thà làm tượng đá Tim xi măng hứng mưa gió sương mù Đứng giữa trời chẳng cần che dù lộng Giương mắt nhìn đời bận đuổi bắt mộng mơ Không có anh, em thà thành hoa dại Mọc ven đường chờ ánh nắng bình minh
"Người thôn nữ miền sông nước" không chỉ là một áng thơ tình sâu lắng, nó còn thấm đẫm tính triết luận cõi nhân sinh... mang dáng dấp của một bản hùng ca về "tình yêu và cuộc sống" ! Bài thơ không dừng lại ở tình thương yêu, chia sẻ nỗi xa xót, an ủi em: Ôi ! Người thôn nữ anh thương Cuộc tình mình dù đắng đót bao nhiêu... Hà Nội, mùa đông 2018 TUYẾT NGA GV Trường ĐH Khoa học Xã hội Nhân văn
Tiếng Vọng Vực Sâu ( Tháng 11 Cầu cho các Linh Hồn ) *“Những nỗi thống khổ của các Linh Hồn nơi Luyện ngục rất lớn, Cho nên 1 ngày ở đó cũng như một ngàn năm đối với họ.” ( St Vicent Ferrier ) *’ Thiên đàng, Hỏa ngục đôi quê, Ai khôn thì về, ai dại thì sa. Đêm về nhớ Chúa nhớ Cha, Đọc kinh cầu nguyện kẻo sa Linh hồn. Linh hồn phải giữ Linh hồn, Đến khi lìa xác được lên Thiên đàng’ (*) *
PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH - Nguyễn Thị Xuân - ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI Em nói với tôi rằng... "muốn có một đứa con" Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
(Từ bài How Blue Can You Get) - Anh chỉ thấy mãi buồn rồi thất vọng Kể từ khi ta tròn mộng lứa đôi Vợ chồng son tưởng trăng đẹp bên đồi Nào ngờ bết hơn cút côi gác trọ
Giới thiệu thơ Trần Văn Sơn – Cali, Mùa Hè 2018....................Bao năm thao thức về quê mẹ Một chén canh rau đủ ấm lòng Đất rừng biển đảo không còn nữa Dân trắng tay ngập nước ruộng đồng Chờ mãi có khi thành sự thật Vườn xuân thánh thót tiếng chim cười
Bảo Trợ