Cho Thuê Đất 99 Năm: Đại Họa Cho Muôn Đời Con Cháu!

30 Tháng Năm 20183:09 SA(Xem: 480)

CHO THUÊ ĐẤT 99 NĂM: ĐẠI HỌA CHO MUÔN ĐỜI CON CHÁU!

blank
Đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa tại Quốc hội. Ông là người đầu tiên lên tiếng phản đối việc lập Đặc khu và có cảnh báo mạnh mẽ nhất. Ảnh: Internet.

Nguyễn Ngọc Chu

CẮN RƠM CẮN CỎ LẠY CÁC VỊ ĐBQH: 
ĐỪNG CHO THUÊ ĐẤT 99 NĂM

Xem VTV tường thuật các vị ĐBQH bảo vệ ý kiến cho người nước ngoài thuê đất 99 năm mà tê tái. 

1. SO SÁNH VỚI AI VÀ AI CHO THUÊ ĐẤT 99 NĂM?

Chúng ta tự ca ngợi mình ưu việt, tươi đẹp. Vậy mà khi so sánh lại toàn viện dẫn thí dụ ở các nước chậm phát triển. Không chịu nhìn đến các nước văn minh làm tấm gương mà vươn lên.

Ai cho thuê đất 99 năm? Là Malaysia, Là Thái Lan … là các nước thuộc khu vực kém phát triển. Không có nước châu Âu châu Mỹ văn minh nào cho thuê đất 99 năm.

2. CHÍNH SÁCH ƯU ĐÃI VƯỢT TRỘI?

Một số vị ĐBQH gào lên ưu đãi vượt trội. Chúng ta tươi đẹp mà! Chúng ta cần cù giỏi giang mà! Các vị sáng suốt mà! Sao mình phải hạ thấp thân phận mà ưu đãi vượt trội cho họ? Sao họ không chịu ưu đãi vượt trội cho mình?

Nếu nói đến vượt trội thì 99 năm cũng chỉ là bằng, chưa vượt trội. Sao các vị không cho thuê hẳn lên 199 năm? 499 năm?... 999 năm?

3. AI ĐƯỢC LỢI KHI CHO THUÊ ĐẤT 99 NĂM?

Chỉ những kẻ đầu cơ đất, đầu cơ dự án để chuyển nhượng là hưởng lợi nhiều nhất. 

Đối với những hãng công nghệ lớn, thời hạn thuê đất 99 năm không phải là yêu cầu ưu tiên vượt trội.

4. VIỆT NAM CÓ THÀNH “HỔ” THÀNH “RỒNG” KHI CHO THUÊ ĐẤT 99 NĂM?

Không. 

Sumsung đầu tư ở Việt Nam bao lâu rồi mà Việt Nam có học chế tạo được con chip nào không? Hay chỉ gia công vỏ và ốc vít?

Thế mà có vị ĐBQH ngủ mơ, kỳ vọng nhờ đặc khu mà Việt Nam có thể được như Hàn Quốc! 

5. VIỆT NAM CÓ THỂ HÙNG MẠNH MÀ KHÔNG CẦN ĐẶC KHU

Đặc khu là cứu cánh của kẻ yếu, không chịu tự mình vươn lên, mà chỉ ngọi chờ vào đầu tư của người khác.

Đặc khu là biện pháp của kẻ chỉ muốn giàu nhanh nhờ dịch vụ, chủ yếu là đánh bạc, buôn bán, du lịch.

Đặc khu là biện pháp trong giai đoạn phát triển ban đầu của các nước có nền kinh tế phát triển thấp, ở thế kỷ trước. 

Đặc khu cũng là biện pháp của kẻ toàn trị, vì bị cô lập nên một mặt muốn mở cánh cửa thông thương với các nước bên ngoài, một mặt lại muốn hạn chế ảnh hưởng của bên ngoài vào nội địa toàn trị. Bởi thế nên mới có ràng buộc về không gian và thời gian.

Ở nhiều nước khác, đất không rộng, người không đông, không nhiều tài nguyên, không có đặc khu, vậy mà họ vẫn giàu có, văn minh, hùng cường. Thí dụ như Thụy Điển, Phần Lan, Na Uy, Đan Mạch.

Không ảo tưởng như điểm tựa của Archimet, chỉ cần một cơ chế Dân Chủ, thì Việt Nam tự khắc sẽ hùng cường mà không phải hạ thấp mình ưu đãi ai cả.

5. ĐẠI HỌA LỚN NHẤT CỦA THUÊ ĐẤT 99 NĂM LÀ GI?

Có vị ĐBQH biện hộ rằng, sau 99 năm, đất đai, tài sản đầu tư ở đặc khu vẫn là của mình, nhà đầu tư không bưng về nhà họ được. 

Nhưng các vị quên mất một đại họa là họ, và cháu chắt của họ vĩnh viễn ở lại đây được.

Một thanh niên nước ngoài 20 tuổi sang Việt Nam sinh sống ở đặc khu, lấy vợ để con. 40 tuổi anh ta có cháu. 60 tuổi anh ta có chắt. 80 tuổi anh ta có chút. 100 tuổi anh ta có chít. 119 tuổi, hết thời hạn thuê đất 99 năm, anh ta có chịt. Tổng cộng cả anh ta là 6 thế hệ!

Vân Đồn không phải ở Malaysia. Vân Đồn chỉ cách Trung Quốc không đầy 100 km. 

Tất cả 3 đặc khu của Việt Nam, từ Vân Đồn đến Vân Phong qua Phú Quốc, các sòng bạc, các dự án rồi cơ bản sẽ thuộc về người Hoa. Chính phủ Việt Nam sẽ khổng thể có biện pháp nào hữu hiệu để cản trở dòng chảy này khi mở ra các đặc khu kinh tế.

Chỉ mấy năm gần đây, từ các dự án như Boxit, Formosa…, rồi khách du lịch ồ ạt vào Hạ Long, Đà Nẵng, Nha Trang… số lượng người Trung Quốc sang Việt Nam sinh sống đang ở mức sợ hãi. Với việc mở cửa biên giới cho cả xe qua, thì người Trung Quốc sẽ kéo sang Việt Nam kìn kịt. Chỉ mươi năm nữa, hàng chục vạn người Trung Quốc sẽ định cư trù mật khắp Việt Nam. Nếu không kiểm soát, sau 50 năm số lượng người gốc Hoa ở Việt Nam có thể vượt qua con số một chục triệu người!

Chúng ta có thể để lại cho cháu con nhiều khó khăn, từ đói nghèo cho đến nợ chồng chất. Mọi khó khăn trong thừa kế để lại của chúng ta, cháu con chúng ta rồi cuối cùng cũng vượt qua được. Mọi tai họa trong thừa kế để lại của chúng ta, cháu con chúng ta rồi cuối cùng cũng sẽ loại trừ được. Riêng đại họa cấy người nhiều đời, cháu con chúng ta sẽ không bao giờ có thể loại trừ được. 

Cho nên, đại đa số người dân Việt Nam phản đối chính sách cho thuê đất 99 năm mà không cần phải nghe các vị ĐBQH hao tâm tổn lực trình bày lợi ích về đặc khu kinh tế. 
Các vị ĐBQH có dám hỏi ý kiến toàn dân Việt Nam về thuê đất 99 năm không?

Các vị không dám. Vì kết quả sẽ chứng minh là các vị không đại diện cho dân.

Xin các vị ĐBQH đừng mang lại đại họa cho con cháu.
Theo Blog Teu

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thốt lên lời mất dạy này tôi thành thật xin lỗi các thầy giáo và các nhà lãnh đạo có tâm huyết với sự nghiệp giáo dục nước nhà. Chuyện gian lận thi cử vô tiền khoáng hậu vừa diễn ra ở Hà Giang chỉ làm vỡ ra một cái nhọt trong cơ thể ung nhọt đã sưng tấy lên mấy chục năm nay của nền giáo dục, đến nỗi sờ vào chỗ nào cũng thấy đau nhức.
Vậy là vụ xả súng khiến ba người tử vong, 13 người bị thương ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, Đắk Nông liên quan đến việc tranh chấp giữa một số hộ dân với Long Sơn - công ty được địa phương giao đất rừng để thực hiện dự án nông lâm nghiệp - đã có phán quyết phúc thẩm.
Một năm trước, Khôi nguyên của giải Nobel Hoà Bình (2010) là giáo sư Lưu Hiểu Ba qua đời vì bệnh ung thư gan. Sự kiện này gây chú ý từ công luận Quốc tế không chỉ vì ông từng được trao tặng giải thưởng cao quý bậc nhất thế giới, mà vì ông là một nhà hoạt động nhân quyền, và trên hết ông đang là một tù nhân lương tâm dưới chế độ độc tài tàn bạo bậc nhất thế giới: chế độ nhà tù Trung cộng.
Báo Việt Nam chính thống gọi Biển Đông của chúng ta là Biển Nam Trung Hoa (bản tiếng Anh) ----- Các anh nghĩ mấy mươi triệu người dân nước Việt không biết tiếng Anh để các anh lừa bịp thông tin hay sao?------- Hiện có hai loại báo chí gồm “lề trái” và “lề phải”. Những gì báo chí “lề phải” nói là tiếng nói chính thức của Nhà nước. Báo “lề phải” do Ban truyên giáo TW quản lý “tinh thần nội dung”.
Năm 1928 tại làng Phong Thạnh quận Giá Rai tỉnh Bạc Liêu xảy ra thảm án Đồng Nọc Nạn. Nguyên nhân là từ tranh chấp đất đai giữa 1 bên là các hộ nông dân Biện Toại, Mười Chức, và bên kia là một Hoa kiều giàu có là Bang Tắc. Qua nhiều lần giải quyết khiếu kiện, lên đến Toàn quyền Đông Dương, cuối cùng Bang Tắc được Thống đốc Nam Kỳ ký giao đất, dẫn đến vụ nổi dậy của các hộ nông dân. Họ đã giết chết viên cảnh sát Pháp là Tournier đang giúp cho nhà Bang Tắc thu lúa của các hộ nông dân.
3 người đã bị ông Đặng Văn Hiến bắn chết. Tòa kết án tử hình ông Hiến. Nếu như bình thường thì đó là Tòa án đã thực thi công lý, chẳng có gì đáng nói. Nhưng ở đây lòng dân không phục. Ông Hiến rõ ràng phạm tội, không ai bênh, dư luận chỉ cho rằng tội của ông ấy đương nhiên phải bị pháp luật trừng phạt, nhưng ông ấy do cùng đường mà phạm tội, nên không đáng chết.
Nhìn tấm ảnh này lại nhớ thơ Chế Lan Viên: “Đất nước đẹp vô cùng nhưng bác phải ra đi Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn bác Mong khi ra ngoài khơi, tàu bị chìm mất xác Đất nước sạch bóng loài rước voi về giày mả tổ cha ông” (Nhại Chế Lan Viên) Hình ảnh của Võ Kim Cự đến tổ chức Di cư Quốc tế IOM xin trợ giúp và xin visa cho bản thân và gia đình đi Canada lan truyền trên mạng đã làm lộ bí mật cái kế “Tẩu vi thượng sách” mà quan chức nhà sản đang đua nhau thực hiện. Những hành động đó để đề phòng hậu họa nhỡ phải vào lò khi Lú không thể che nổi bản thân mình. Canada hiện là nước chưa có ký kết hiệp định dẫn độ tội phạm với Việt Nam, nên có thể là chỗ trú an toàn cho những quan chức, tội phạm tham nhũng. Võ Kim Cự là điển hình của quan chức, chính khách cộng sản. Không học hành, không nghề nghiệp, từ thằng cán bộ đoàn vớ vẩn nhưng đầy thủ đoạn đã leo lên đến chức Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Tỉnh Hà Tĩnh vào giai đoạn Tàu đặt giá: “Nếu giải phóng mặt bằng được cho For
Cuối cùng cũng đến ngày em gái út cùng chồng và con sang Mỹ định cư. Thế là lại thêm một gia đình người thân nữa của tôi rời bỏ đất nước này. 43 tuổi, em đang có việc làm ổn định ở một doanh nghiệp nhà nước với mức thu nhập vài chục triệu đồng mỗi tháng. Hai vợ chồng có biệt thự, xe hơi và chồng còn sở hữu một cơ ngơi làm ăn riêng, tuy nhỏ nhưng cũng đáng để cho nhiều người phải mơ ước. Vậy mà điều gì đã khiến các em bỏ hết mọi thứ và dắt díu ba đứa con nhỏ dại từ giã quê hương để bắt đầu làm lại cuộc sống nơi xứ người cách đây nửa vòng trái đất? Câu trả lời nghe vẫn quen thuộc như nhiều lần tôi đã từng nghe: “Vì tương lai con cái!”.
Tôi phải đặt dấu hỏi như vậy vì bản tin trên Tuổi Trẻ nói “TP.HCM sẽ đấu giá 26.000 ha đất nông nghiệp, thu về 1,5 triệu tỷ đồng” mà không nói rõ là 1,5 triệu tỷ đồng đó thuộc về nông dân hay là thu về cho ngân sách thành phố.
Có thể trên thực tế Quốc hội dưới sự lãnh đạo của đảng đã bấm nút về Luật Đặc khu rồi, hoặc ai không định bấm rồi sẽ phải bấm (như biểu quyết sáp nhập Hà Tây vào với Thủ đô) nhưng tôi vẫn kiên nhẫn nói thêm với các vị đôi điều.
Bảo Trợ