Hơn Cả Tình Một Đêm

29 Tháng Năm 20184:26 CH(Xem: 685)

Hơn Cả Tình Một Đêm


Mất mẹ từ khi mới lọt lòng
gaique-sohaQuê nghèo lao lực để đền công
Lớn lên Vĩnh giỏi và cường tráng
Trong cảnh cỏ cây với ruộng đồng

Một mí đuôi dài trộm nhớ ngang
Cô Nhan vài tuổi lớn hơn chàng
Nỗi buồn thất vọng vì cô đã
Khuất dạng gây sầu mộng dỡ dang

Chẳng còn chịu nỗi khổ đêm ngày
Buôn bán thương hồ ngậm đắng cay
Câu hát điệu hò mong khoả lấp
Bến đò sóng nước dãi tâm này

Một mí đuôi dài thoáng ngược xuôi
Người xưa nhìn tựa vẻ mà thôi
Cô này tên Mật người duyên dáng
Hơn tuổi lỡ duyên chấm Vĩnh rồi !

Bàn tay mềm mại kẻ đa tình
Tình tự đêm dài khỏi thuyết minh
Quấn quít tròng trành yêu nóp cũ
Trăng mờ bịn rịn sáng lung linh

Biết đến bao giờ gặp cố nhân
Sông ngòi vạn nẽo biết xa gần ?!
Xoắn nhau cặp rắn rừng hoang dã
Mỗi đứa một phương được mấy lần?!

Se sắt thương hồ nao lỡ dở
Chỉ còn quê cũ để mà nương
Lối mòn lau sậy sao mà nhớ...
Vĩnh bước lên bờ đất luyến thương

Thái Huy Long

Vĩnh mồ côi từ khi lọt lòng mẹ, trở thành chàng trai cường tráng khôi ngô trong cảnh ruộng nương nghèo khổ. Vĩnh quá buồn vì cô gái đẹp hơn tuổi mình bỏ nhà ra đi. Tìm quên nàng, chàng đã gặp một cô gái lỡ thời có nét mặn mòi tuyệt đẹp tương tự.
Ân ái buông thả của lối sống thương hồ với ngày mai vô định làm chàng cảm thấy đời hụt hẫng, cần một nơi có thể làm tâm hồn an bình khi lòng nhớ cảnh đất liền xưa thôi thúc. Chàng đã bước lên bờ để tìm lại dấu quê hương...

Truyện đọc Dấu Chân Trên Đất(Phạm Phi Long)
https://www.youtube.com/watch?v=VijOoVDG_14

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Em phải sống, vâng, em phải sống! Mảnh đất lành vẫn chờ bước chân em Bàn tay em tô đất nước đẹp thêm Em phải sống để đời không câm lặng. Ta đòi lại biển xanh và cát trắng Đã bao đời là mạch sống ngư dân
Chưa tu chấp trách lỗi người Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta Chưa tu, hở chút ba hoa.. Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con.. Chưa tu, thế sự chen bon. Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm. Chưa tu, đụng đến nổi sân Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương.. Chưa tu mười ghét, một thương Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân.. Chưa tu Muốn bội hơn Cần Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ''cái thêm''.. Chưa tu, nghịch cảnh là rên
Bài “Giấc Mơ Chapi” Chapi, ôi Chapi Nhớ gì trong quá khứ Tôi ở đâu bây chừ ?! Cảm ơn anh Trần Tiến Ai viếng mộ Y Moan ?!
Con tôi hỏi sao Ba trồng cây chuối, cây dừa sim, cây nhãn, cây bầu? Ở Mỹ nầy sao không trồng cây táo, cây dâu, Cây oak, palm tree, như người ta Ba nhỉ? Nghe con hỏi, tôi mỉm cười suy nghĩ
Cô Đơn Từ lúc ra đời vắng tuổi thơ Chẳng ai thương nhớ chẳng ai chờ Đam mê trẻ nhỏ thì tương tự Lạc lõng mình tôi chữ vất vơ ! Đau khổ làm tê mầm hứng cảm Cho nguồn vui rạng rỡ ngày xuân. Tâm hồn chẳng vượt qua rào cản Nhốt lạc loài côi cút lặng buồn Nghiệt ngã tuồng như quất rã rời Vào thân trẻ dại chẳng nhàn lơi. May từ vực thẳm bao cười khóc Thần lực thầm vươn giúp cả đời Nghị lực từ cơn lũ dội đầu, Hiểm nguy vách đá đỏ tô màu Lên ngày tháng chuyển vần tôi luyện Mãi tận thu vàng nhịp bóng câu Nghị lực từ cơn bão bạo tàn Mây đen sấm chớp quỷ ầm vang Chỉ tôi mặc khải mà trông thấy... Kẻ khác nhìn trời vẫn tạnh quang! Thái Huy Long Edgar Allan Poe là văn thi sĩ, nhà phê bình và biên tập Mỹ. Mồ côi từ tấm bé, ông học giỏi và làm thơ từ 13 tuổi. Bất hoà với cha nuôi khi lớn, bỏ dở học hành. Nổi tiếng về phê bình chỉ trích, viết truyện ngắn ... hồi hộp nhiều xúc cảm, trinh thám bí mật. Ông được nickname là sư phụ chuyện trinh thám. Ông cũng v
ĐÁNH THỨC TIỀM LỰC (Bản đầy đủ) - Thơ Chu Mộng Long - (Trường ca của Chu Mộng Long. Phỏng thơ Nguyễn Duy. Tặng các bạn đang phản tỉnh và chưa thức tỉnh.) - Hãy thức dậy đất đai! cho đầy tớ tôi không còn mũ cối và áo vá vai cho phần ở mỗi nhà không còn chung cư ngăn vách nứa
Muôn đời chim muốn tự do Trong lồng nào sướng co ro tháng ngày. Em quên tiếng hót chiều nay Thương người lầm lũi cũng rày như em .
Hà Nội đớn đau dằn vặt của tôi, Có cả Bất Bạt Sơn Tây trong ấy, Có Ngô Quyền, có Bạch Đằng Giang. Người ta sẽ bảo tôi, không cần xin thêm chiếu khán, Vì Hà Nội bây giờ, Cũng là cộng hòa nhân dân Trung Hoa!
Nàng đi qua giữa cánh đồng Mân mê cây lúa đơm bông, tò mò Hỏi bao giờ lúa sẽ cho Hạt xay thành gạo để vò nấu cơm! Chàng cười, nhắc chuyện thằng Bờm:
Bảo Trợ