Tự Hào Vì Là Người Công Giáo

29 Tháng Năm 201812:31 SA(Xem: 1766)

Tự hào vì là người công giáo

blank

Bạn thân mến,

Được mang trong mình sự sống thần linh của Thiên Chúa là một hồng ân đặc biệt dành cho mỗi người Công giáo. Chính Thiên Chúa đã thông chia sự sống ấy để cứu độ con người. Người mong muốn từng người mở lòng để đón nhận tương quan siêu việt của Đấng Sáng Tạo với loài Thụ Tạo. Ý thức được mối dây thánh thiêng này, tôi luôn tự hào mình là người Công giáo được Chúa Giêsu yêu thương mời gọi để nên bạn hữu và nên chứng tá cho Người.

Trong Chúa Giêsu, tự hào không phải để kiêu căng hay loại trừ. Quả thực, Đạo Công giáo là con đường mà Thiên Chúa mở ra cho tất cả mọi người, cho những ai tin vào Chúa Giêsu và chịu phép Rửa để được sự sống đời đời (Mc 16, 16). Tự hào vì tôi có Thầy Giêsu là Đấng Cứu Thế! Tự hào vì “Đối với tôi, sống là Đức Kitô và chết là một mối lợi” (Phil 1,21). Là người Công giáo, tôi tự hào vì mình đã nhận được “mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô, và được thuộc về Người” (Phil 3,8). Là con của Chúa, tôi tự hào vì “chính Chúa Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). Như thế, tự hào để tôi không còn sống ủ dột âu sầu, lạnh nhạt lãng quên căn tính Kitô hữu của mình.

Là Kitô hữu, ta tự hào vì mình được Thiên Chúa thôi thúc sống yêu thương. Còn nhớ những năm đầu khi đạo Công giáo mới vào Việt Nam (1615), lương dân gọi bổn đạo là những người theo đạo yêu thương. Một cách gọi thật trìu mến! Hóa ra yêu thương luôn là dấu chỉ sống động để biết mình thuộc về Thiên Chúa. Con đường của Thầy Giêsu mở ra không có chỗ cho thù hận, bạo lực hay chiến tranh. Thầy Giêsu mong muốn chúng ta là những người hiền lành thánh thiện. Nhờ đó, ta có khả năng yêu và được người khác mến thương. Điều này khiến tôi tự hào vì mình mang trong mình dòng máu của Thiên Chúa Tình Yêu. Tình yêu muốn sẻ chia chứ không khép kín. Nếu ai hỏi tôi: “Bạn theo đạo gì?” Tôi vui sướng nhận mình là người theo đạo Công giáo! Thế, “Công giáo là gì?” Tôi chân thành chia sẻ: “Công Giáo nói lên tính phổ quát của Giáo Hội. Theo đó, mọi người đều được kêu mời trở thành Dân Thiên Chúa. Những ai muốn được dự phần vào sự sống đời đời cần phải thuộc về Giáo Hội qua những cách thế khác nhau.” Vậy “cách thế ấy là gì?”… Cứ thế cuộc chuyện trò xoay quanh Thầy Giêsu cho tôi nhiều phấn khởi để chia sẻ đức tin Công giáo với bạn bè.

Nếu theo đạo Công giáo mà không dám cho người khác biết niềm vui có Chúa thì chắc Thầy Giêsu buồn lắm! Thầy muốn người Công giáo ra đi để loan báo Tin mừng, để chia sẻ đức tin và gieo rắc tình thương giữa cuộc đời. Với lòng khiêm tốn và tự hào, ta kể cho người khác biết một Thiên Chúa đã chung chia kiếp người, vì yêu thương và cứu độ con người, Thầy Giêsu đã chịu khổ hình và chết trên cây thập giá, rồi Người đã sống lại. Bây giờ và lúc này, Người luôn ở với tôi và với bạn. Người không muốn xa cách chúng ta; Người không muốn cho một ai phải hư mất! Do đó, tự hào lắm thay khi chúng ta có một Đấng Toàn Năng trợ lực trong cuộc chiến với Ác Thần; vui sướng biết mấy vì nhờ Người mà ta có thể giải mã được những đau khổ của phận người; và vinh hạnh biết bao vì được Người đưa vào chốn trường sinh sau khi lìa đời.

Bạn biết không, Chúa muốn chúng ta hạnh phúc và cũng muốn nhiều người chưa biết Chúa được đón nhận Tin mừng. Chúa Giêsu muốn chúng ta can đảm, tự hào tuyên xưng đức tin vào Người. Trên thực tế, không ít người còn e ngại chẳng dám nhận mình là người Công giáo. Khi làm giấy tờ hay lý lịch bản thân, nhiều người đắn đo rồi bỏ trống hoặc điền vào mục “tôn giáo?” cho có lệ! Vài người Công giáo vì quyền lợi chức tước mà tạm cho mình “không có đạo” để dễ dàng thăng cấp. Hoặc có người còn ngại ngùng làm dấu chốn đông người trước khi dùng bữa; và nhiều lần ta lúng túng khi người khác đề nghị: “Xin kể cho tôi nghe về đạo Thiên Chúa, về đức tin của bạn?” Nếu tự hào mình có Thiên Chúa quyền năng và yêu thương, tự hào mình là người Công giáo, chắc hẳn ta sẽ biết cách làm sáng danh Chúa giữa dòng đời. Ước gì bạn và tôi không ngại ngùng hay lúng túng để nhẹ nhàng nói về Đạo yêu thương cho mọi người; mong sao với tâm tình tự hào là con cái Chúa, chúng ta chân thành, hứng khởi kể về “câu chuyện Giêsu” cho người mình có dịp gặp gỡ chuyện trò.

Lạy Chúa Giêsu:

Lối sống phất lờ thần thánh và chạy theo vật chất ngày nay khiến chúng con không dám tự hào để làm chứng cho Chúa. Hơn nữa trong bối cảnh xã hội chúng con, tôn giáo luôn bị đặt trong thế đối kháng với quyền lực, thế lực chống phá, nên đã khiến chúng con mang trong mình nỗi sợ tỏa sáng căn tính Đạo Yêu Thương của mình. Hoặc vì chưa yêu Chúa đủ, chưa kết thân với Chúa bền chặt nên chúng con thiếu kinh nghiệm siêu nhiên, rồi ấp úng khi kể về Người cho bạn bè chúng con. Xin Chúa giúp chúng con tha thiết với Chúa hơn, lấy làm vui sướng tự hào khi mình được làm con Chúa. Nhờ đó, chúng con tin rằng mình có thể tự tin phấn khởi kể về câu chuyện tình giữa chúng con và Chúa Giêsu cho nhiều người. Thiết tha xin Chúa thương đừng để chúng con mất đi niềm tự hào mình là người Công giáo, là con của Chúa! Amen.

Giuse Phạm Đình Ngọc, S

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nếu là người từng tham dự nhiều buổi diễn thuyết hoặc hội thảo bạn sẽ dễ dàng bắt găp những kiểu bắt đầu bài thuyết trình tẻ nhat theo một mô tuýp nhàm tai. Vậy có cách nào bắt đầu một bài thuyết trình mà có thể khiến cả hội trường phải chăm chú lắng nghe hay không? Hãy cùng chúng tôi tham khảo một phương pháp hữu hiệu được diễn giả Conor Neill chia sẻ trong buổi đào tạo diễn thuyết của mình.
Tâm tình tạ ơn trong dịp Lễ Tạ Ơn
Lại một ngày nhà giáo nữa đi qua. Những cánh thiệp. Những đoá hoa. Và những gói quà đủ kích cỡ đủ màu sắc. Tôi nhìn thấy những gương mặt hân hoan, của học trò, của thầy cô giáo và những nét âu lo của cả phụ huynh. Khi em gửi cho thầy cô một món quà, em gói trong ấy bao là tình cảm dễ thương và đáng quí. Chính những tình cảm ấy, chứ không phải tự những món quà, là sự khích lệ quí báu để thầy cô còn đủ can đảm đứng trên bục giảng. Hãy thử tưởng tượng, một ngày kia khi không còn tình nghĩa thầy trò, thì có ai còn can đảm chọn nghề giáo ?
CÁC NHÂN VẬT: Người cha – Người anh – Người em – Gia nhân PHẦN A Người anh: Thưa cha, hôm nay con thấy cha có chuyện buồn phiền. Người cha: Hôm nay là một trong những ngày buồn nhất đời cha. Người anh: Thưa cha, con có thể chia sẻ nỗi lòng của cha không ? Người cha: Chiều hôm nay em con đến tỏ ý định bỏ nhà ra đi. Người anh: Thật như vậy sao ?
100 câu đố về lịch sử VN Đào Hữu Dương 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở dòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm cờ? 21. Vua nào nguyên-súy hội thơ? 22. Hùng-Vương quốc-tổ đền thờ ở đâu? 23. Đại vương bẻ gẫy sừng trâu? 24. Rừng Lam khởi nghĩa áo nâu anh hùng? 25. Hại dân bán nước tên Cung? 26. Đục chìm thuyền địch dưới sông Bạch-Đằng? 27. Lý
Trải qua nhiều lần leo lên rồi lại bị trượt xuống ở một sườn núi dựng đứng phủ đầy tuyết trắng, chú gấu con cuối cùng đã được đoàn tụ với gấu mẹ. Đoạn video chia sẻ hành trình nỗ lực và không bao giờ từ bỏ của một chú gấu con khi leo một sườn núi phủ đầy tuyết trắng tại Nga đã thu hút sự chú ý của người dùng mạng trên thế giới.
Người Công Giáo nói gì về lễ hội Halloween?
Em hẳn là đã quá mệt mỏi rồi, đã quá đau khổ và cô đơn nữa, bởi nếu em nói ra được với một ai đó có thể bao dung và chỉ cho em thấy con đường sáng, thì em đâu thể tiếp tục giữ ý định vứt đi đứa con của mình. Có lẽ em còn quá trẻ và ít trải nghiệm để hiểu về giá trị của tình yêu trong mối tương quan với trách nhiệm. Có lẽ em cũng sinh ra và lớn lên trong một môi trường hoàn toàn vô Thần mà chẳng tin những gì gọi là báo ứng, luân hồi, nên càng không thể hiểu được sự thiêng liêng của sinh mệnh có được tấm thân người. Có lẽ em cũng chưa thấu hiểu giá trị của việc hy sinh và lo sợ trước một tương lai u ám bị phê phán, đàm tiếu.
Vào khoảng 20 giờ 30 ngày 18/10 tại sân chơi giữa hai tòa HH1 và HH2 thuộc khu chung cư HH Linh Đàm (Hoàng Mai, Hà Nội), nhiều người dân bất ngờ nghe tiếng động lớn sau đó đã bàng hoàng phát hiện thi thể một trẻ sơ sinh còn nguyên dây rốn dưới sân chung cư. Vào cuộc điều tra, công an quận Hoàng Mai đã xác định mẹ của em bé là nữ sinh viên Đinh Thị V.A, 21 tuổi, thường trú tại Quảng Bình, hiện đang là sinh viên năm thứ tư một trường đại học ở Hà Nội, theo báo Lao Động đưa tin. Bước đầu tại cơ quan công an, nữ sinh viên V.A khai nhận rằng vào tối 18/10 sau khi sinh con, thấy cháu bé không khóc, không thở nên cho vào túi bóng ném từ cửa thông gió nhà vệ sinh xuống đất. Quả là một sự việc không thể đau lòng hơn! Phật gia có giảng duyên phận, đứa trẻ đến thế gian là có mối nhân duyên với cha mẹ. Nhưng vừa mới ra đời đã bị kết thúc sinh mệnh, em sẽ phải đợi rất lâu rất lâu nữa mới được chuyển sinh lần kế tiếp. Vậy trong thời gian chờ đợi ấy chẳng phải em sẽ sống trong một hoàn cảnh
Phá thai, cùng lời nhắn gửi đến các bạn trẻ
Bảo Trợ