Món Quà Giáng Sinh Bất Ngờ.

22 Tháng Mười Hai 20186:52 CH(Xem: 2415)
MÓN QUÀ GIÁNG SINH BẤT NGỜ.
Hằng năm, Lễ Giáng Sinh là dịp vui đặc biệt trong gia đình tôi. Mọi sự đều được sửa soạn và trang hoàng lộng lẫy để mọi người quây quần mừng lễ bên bố mẹ.

Nhưng năm nay mọi sự đã đổi thay. Bố tôi đã ra đi hôm 26-11, và đây là Lễ Giáng Sinh đầu tiên thiếu mặt bố. Mẹ tôi cố gắng tỏ ra là bà chủ nhà dễ thương, nhưng tôi thấy bà vất vả quá!

Tôi cảm thấy cổ mình nghẹn lại và tôi tự hỏi có nên trao tặng bà món quà Giáng Sinh như đã dự định, hay nó đã trở nên không thích hợp khi bố tôi vắng mặt?

Chả là từ mấy tháng trước đây, tôi bắt đầu vẽ chân dung bố mẹ tôi và định sẽ tặng mỗi người một tấm vào dịp Giáng Sinh. Mọi người chắc sẽ ngạc nhiên lắm vì tôi chưa bao giờ cố gắng vẽ tranh đàng hoàng, nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy nhu cầu rất bức thiết về vấn đề này. Tôi thấy hai bức chân dung rất giống bố mẹ tôi nhưng về phương diện nghệ thuật hội hoạ thì tôi không chắc lắm!
Lễ Giáng Sinh
Một hôm, khi tôi đang vẽ bỗng nghe tiếng xe đỗ, tôi vội thu xếp đồ vẽ và ra đón. Hôm nay, tôi biết bố đến có một mình, còn mọi khi ông thăm tôi bao giờ cũng có mẹ tôi đi cùng.

Tôi muốn khoe bố các bức tranh, nhưng lại hơi do dự vì sợ không còn bất ngờ trong dịp trao quà Giáng Sinh nữa. Tuy nhiên, vẫn có điều gì đó thúc giục tôi phải cho bố tôi xem tranh ngay lúc này. Vì vậy, sau khi bắt bố phải giữ bí mật, tôi yêu cầu bố nhắm mắt lại tới khi những bức chân dung được đặt trên giá vẽ:

- Bố ơi xong rồi! Bây giờ xin bố mở mắt ra xem.
Ông có vẻ ngạc nhiên bối rối nhưng không nói gì. Ông đứng lên và bước lại gần hơn rồi đi ra một khoảng khá xa. Tôi cố gắng bình tĩnh quan sát phản ứng của ông xem sao. Cuối cùng, với đôi mắt đẫm lệ, ông lẩm bẩm:

- Thật không thể tin được! Đôi mắt thật đến nỗi chúng theo bố khắp nơi. Và con hãy nhìn xem: mẹ con trông đẹp biết bao! Con để bố đem đi đóng khung nhé!
Tôi rất xúc động trước thái độ của bố và rất vui lòng để bố đem hai bức chân dung đi tiệm đóng khung.
Vài tuần qua đi. Rồi một ngày trong tháng 11, chuông điện thoại reo và một cảm giác lạnh cóng làm tê liệt toàn thân tôi. Tôi nhấc máy và nghe tiếng chồng tôi đang làm bác sĩ trực tại bệnh viện:

- Anh đang ở trong phòng cấp cứu. Ba bị đột qụy, tình hình có vẻ nguy hiểm nhưng ông vẫn còn sống...
Bố tôi bị hôn mê vài ngày trước khi ông qua đời. Khi tới thăm, tôi cầm tay ông và hỏi:

- Bố ơi, bố có biết con là ai không?
Ông làm mọi người ngạc nhiên khi thì thầm:

- Con là... con gái cưng... của bố...
Hôm sau ông qua đời và dường như đem theo tất cả niềm vui trong cuộc sống của mẹ tôi và tôi.

Cuối cùng thì tôi cũng nhớ về hai bức chân dung được đem đi đóng khung và cảm tạ Chúa vì đã cho bố tôi có dịp nhìn thấy chúng trước khi qua đời.
Tôi thật ngạc nhiên khi chủ tiệm khung nói rằng bố tôi đã ghé tiệm trả tiền đóng khung và nhờ gói chúng lại như quà tặng. Trong nỗi đau buồn, tôi dự tính không tặng bức chân dung cho mẹ tôi nữa.

Mặc dù đã mất cột trụ của gia đình, chúng tôi vẫn tụ tập trong Lễ Giáng Sinh và cố gắng vui lên... Khi nhìn vào đôi mắt u buồn của mẹ, tôi quyết định trao cho bà món quà của tôi và bố tôi. Khi bà mở giấy bọc, tôi thấy bà dường như thất thần khi nhìn tấm danh thiếp nhỏ gắn vào bức tranh.

Sau khi nhìn các bức chân dung và đọc tấm danh thiếp, thái độ mẹ tôi thay đổi hoàn toàn. Bà bật dậy khỏi ghế, trao tấm danh thiếp cho tôi và bảo các anh tôi treo hai bức chân dung đối diện nhau trên lò sưởi. Với đôi mắt long lanh ngấn lệ và nụ cười rạng rỡ, mẹ tôi vội vã quay lại và nói:

- Mẹ đã biết bố muốn ở với chúng ta trong ngày Lễ Giáng Sinh!
Tôi nhìn tấm danh thiếp với dòng chữ nguệch ngoạc của bố tôi:

“Em thân yêu, con gái chúng ta đã nhắc cho anh biết tại sao anh được may mắn như thế. Anh sẽ luôn ngắm nhìn em. - Anh”.
NTT st
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có hai anh em nọ, bắt trói được thủ phạm sơ ý làm cha của mình chết. Họ đưa tên tội nhân đến trước quan toà và yêu cầu xử theo luật. Kẻ tội nhân vì sơ ý để đá đè chết cha của họ, nên theo luật anh ta phải bị ném đá cho đến chết. Trước mặt quan toà, tên tội nhân đã thú nhận mọi tội lỗi của mình. Nhưng trước khi bị đem ra xử tội, anh ta chỉ xin quan tòa một ân huệ: Đó là được trở về nhà trong vòng ba ngày để giải quyết mọi vấn đề gia đình và gửi gắm đứa trẻ mồ côi mà anh ta ta đã lượm bên vệ đường về chăm sóc và nuôi dưỡng. Rồi, sau đó anh ta trở lại chịu xử tử. Quan toà tỏ vẻ không tin với lời cam kết của kẻ tử tội. Giữa lúc quan toà đang do dự… thì trong đám đông có một anh thanh niên hiểu rõ mọi sự, liền giơ tay nói rằng: "Mặc dù tôi không quen biết anh ta, nhưng tôi hiểu rõ anh ta, tôi xin đứng ra bảo đảm lời cam kết của anh ấy. Nếu sau ba ngày, anh ta không trở lại, tôi sẽ chịu chết thay cho anh ta” Quan tòa đồng ý.
Bò làm mệt, than với chó: " Tao mệt quá ". Chó gặp mèo tâm sự: " Bò nó kêu mệt, chắc làm quá sức, chắc nó đòi nghỉ một chút". Mèo gặp dê tán chuyện: " Bò nó muốn nghỉ một ngày vì công việc làm nó mệt quá, có lẽ ông chủ bắt nó làm quá sức". Dê gặp gà: " Bò nó đòi nghỉ làm, ông chủ bắt nó làm đến kiệt sức thì phải". Gà gặp heo nói: " Biết chuyện gì chưa, bò nó định đổi chủ và bỏ việc đấy". Heo mách bà chủ: " Bò nó định đổi chủ hay sao, nghe nói nó muốn bỏ việc vì công việc quá nặng." Bà chủ nói ông chủ: " Bò nó định tạo phản, nó muốn đổi chủ". Ông chủ tức giận quát: " A con bò này đã lười lại định tạo phản, thịt nó thôi". Kết quả : Bò bị giết thịt
Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già. Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó ! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả (trái) ngắt vội không bao giờ ngọt. Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.
Federic Ozanam, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng của Giáo Hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đã trải qua một cơn khủng hoảng Đức Tin trầm trọng lúc còn là một sinh viên đại học. Một hôm, để tìm một chút thanh thản cho tâm hồn, anh bước vào một ngôi thánh đường cổ ở Paris/post 09 Tháng Chín 2012(Xem: 7424)/
Câu chuyện này diễn ra vào thời Thế chiến thứ II, ngay trước lúc Đức quốc xã tiến hành cuộc thảm sát hàng loạt người Do Thái tại các trại tập trung của phát xít… Khi đó, một sĩ quan Đức quốc xã bước ra, cầm cuốn Kinh Thánh ném xuống đất. Hắn đảo mắt nhìn nỗi hoảng sợ đang hiện rõ trên khuôn mặt của những nạn nhân người Do Thái và nói: “Ai trong số các người muốn sống sót thì hãy nhổ nước bọt lên cuốn Kinh Thánh này rồi đứng vào hàng người được phép sống sót ở phía bên phải. Nếu muốn đứng vào chỗ người sẽ bị xử chết ở hàng bên trái thì không cần khạc nhổ lên cuốn sách này!”.
Một người chuyên đóng vai những nhân vật lịch sử quá cố như một nghề để sinh sống. Một ngày, trong vai một nhà chính trị nổi tiếng (đã mất) , ông đến lớp 5 của một trừơng để trả lời những câu hỏi của học sinh. Một học sinh giơ tay và hỏi : - Cháu ngỡ rằng ông đã chết rồi cơ mà ! Câu hỏi này thật không bình thường và ông đã trả lời : - Đúng là tôi đã chết vào năm 1970, lúc 84 tuổi - nhưng tôi chẳng thích việc này chút nào và tôi sẽ không lặp lại nó nữa.
Chuyện xảy ra trên một chuyến bay: Một người đàn ông Nhật đưa tro cốt của vợ về nơi an nghỉ cuối cùng ở quê nhà. Người đàn ông ấy và vợ lấy nhau hơn 50 năm. Họ sinh sống ở Yokohama nhưng quê nhà của họ thì ở Saga, Kyushu. Khi vợ mất ông đã quyết định đem tro cốt của bà về với quê cha đất tổ. Ông biết việc vận chuyển tro cốt của người đã khuất phải làm thủ tục đặc biệt với hàng không. Ông bỏ hũ tro vào một cái hộp nhỏ rất chắc chắn và cũng rất xinh đẹp, và khi làm thủ tục ông cũng trình bày rất rõ ràng với nhân viên hàng không. Đội ngũ nhân viên sân bay đã đồng ý cho ông mang hộp đựng bình tro cốt lên máy bay, nhưng với điều kiện họ phải được phép giữ và bảo quản kỹ càng chiếc hộp trong suốt chuyến bay. Ông đồng ý ngay.
Có một gia đình nọ mời vị linh mục đến nhà của mình ăn tối. Và trong bữa tối đó, họ không tìm thấy tờ 50 đô la mà họ đã đặt trước đó trên bàn ăn. Sau khi vị Linh mục rời khỏi nhà, người vợ nói với chồng mình trong sự tức giận: - Hãy xem, cha xứ chúng ta đã lấy trộm 50 đô la! Người chồng đồng tình trả lời với sự bực tức: - Đúng vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, ông cha đó đã lấy trộm tờ tiền vì không có người lạ nào khác trong nhà mình ngoại trừ ông cha. Cho dù là chúng ta đã chuẩn bị tờ 50 đô là đó để trên bàn để tặng cho ông cha, nhưng việc làm của ông cha là không chấp nhận được. Sau đó, hai vợ chồng đã bỏ đi nhà thờ trong xứ. Hai tháng trôi qua, người vợ tình cờ gặp vị linh mục trên đường phố. Cha xứ đã hỏi bà:
là một trong những ngôi sao điện ảnh Mỹ nổi tiếng và thành công bậc nhất từ trước đến giờ. Nhưng hãy nghe kể về những ngày xa xôi ấy, khi Stallone chỉ là 1 diễn viên vô danh, vật lộn với những vai diễn nhỏ và thường xuyên bị từ chối trong các buổi thử vai. Cuộc sống của ông có lúc ở đỉnh điểm của sự cùng cực khi bị trục xuất khỏi nhà thuê vì không có tiền, phải lang thang trên đường phố.
Ở làng nọ có một người đàn ông thông minh sở hữu một cái giếng nhưng anh ta không dùng gì đến nó nên quyết định bán cho bác nông dân gần nhà. Một hôm, khi đi ngang qua thấy bác nông dân đang múc nước từ giếng lên để nấu ăn, tưới hoa màu, nuôi gia súc…, gã thông minh lập tức ngăn lại và không cho phép bác nông dân múc nước từ giếng lên. “Tôi chỉ bán cho ông cái giếng, tôi không bán nước cho ông. Vì thế, ông không thể lấy nước từ cái giếng này được”, gã thông minh lên tiếng. - Minh Trần st
Bảo Trợ