Hãy Yêu Quý Chính Bản Thân Mình…

16 Tháng Sáu 20186:02 CH(Xem: 1096)

Những người thành công và hạnh phúc đều yêu bản thân mình hơn ai hết. Yêu  quý bản thân có nghĩa là đánh giá cao chính mình, tự thấy những giá trị của mình và chấp nhận cả những yếu kém của mình, tự tha thứ cho những lỗi lầm của mình.

Trừ những bậc thánh đã tu hành đạt đến vô ngã còn người bình thường chúng ta ai cũng yêu bản thân mình hơn yêu người khác vì vậy để yêu người khác nhiều hơn ta phải yêu mình nhiều hơn nữa.
nts_honsoi

Chúng ta có xu hướng yêu quý những ai yêu quý mình cho nên nếu bạn muốn  chiếm được tình yêu của ai đó cách đơn giản nhất là làm cho người đó có cảm giác được yêu, được công nhận thậm chí được tôn thờ trong mắt của bạn. Nếu bạn làm điều đó với một tình yêu chân thành, tha thiết thì xác suất đạt kết quả là 99%, nếu bạn làm thế chỉ với mục đích chinh phục thì xác suất thành công cũng không nhỏ đâu.

Có một câu chuyện thế này: Ở cạnh khu rừng nọ có một cái hồ rất đẹp, mặt nước trong xanh, phẳng lặng. Bên bờ hồ có rất nhiều loài hoa khoe sắc và cứ mỗi buổi trưa có một nàng tiên bay đến bên hồ, soi mình xuống mặt hồ mà trang điểm, mà chải chuốt. Rồi một hôm nàng tiên bay lên trời và không bao giờ trở lại nữa. Hồ thương nhớ nàng nên khóc ròng khiến mặt nước đục ngầu và nổi sóng. Một con chim bói cá bay là là trên mặt hồ và hỏi:

– Tại sao ngươi khóc?

– Ta nhớ nàng tiên. 

– Ngươi yêu nàng à?

– Ừ. 

– Ta và những bông hoa kia cũng yêu nhà ngươi sao nhà ngươi  chỉ yêu mình nàng tiên? có phải vì nàng đẹp? Có phải những bông hoa kia vô duyên và ta thì xấu xí?

– Không, ta yêu nàng vì mỗi khi nàng soi mình xuống mặt ta, ta nhìn vào mắt nàng và ta thấy mình đẹp.  Còn khi nhìn vào những bông hoa ta chỉ thấy chúng đẹp và khi nhìn vào mắt ngươi ta chỉ thấy những con cá. 

Đừng giao toàn bộ cái trọng trách yêu quý mình cho bất cứ ai cả vì như thế mình sẽ bị thất vọng. 

 Tại sao hầu hết  tình yêu trần thế đều gắn liền với đau khổ? Bởi vì chúng ta có một cốc tình yêu, chúng ta tưới hết vào mảnh ruộng cạn và mong nhận lại hai cốc từ đó. Thật là hoang tưởng, chúng ta như những con bạc khát nước, những nhà đầu tư chứng khoán nghiệp dư lười biếng và tham lam. Sao chúng ta không biến mình thành một con suối luôn tràn trề tình yêu trong bản thân nó? Suối cứ chảy và tưới mát những bờ bãi hai bên đường nó đi, đôi khi nó hợp lưu với con suối khác cùng chảy về sông và hòa cùng sông đi ra biển lớn. Vậy con suối lấy đâu ra nhiều nước( tình yêu) như thế? Nếu nó đã coi mình là con suối tình yêu thì nó không chỉ mong chờ đón nhận  tình yêu ở một cái ruộng cạn nào. Suối nguồn yêu thương của nó đến từ những cơn mưa rừng,  mà mưa thì do mây tạo ra và mây thì do nước trên khắp thế gian này bay hơi mà thành. 

Trở về với thực tại, nghe chừng làm con suối khó quá nhỉ ? Hay là mình làm cái vòi nước đi. Mình sẽ tự nói với mình câu ” Tôi yêu quý bản thân tôi! Tôi yêu quý bản thân tôi!…”  như là kéo cái bơm tay để đưa nước lên vòi vậy.  Nếu mình cứ bơm liên tục như vậy thì hạnh phúc, tình yêu sẽ dạt dào tuôn chảy.
NTT st

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Câu chuyện này diễn ra vào thời Thế chiến thứ II, ngay trước lúc Đức quốc xã tiến hành cuộc thảm sát hàng loạt người Do Thái tại các trại tập trung của phát xít… Khi đó, một sĩ quan Đức quốc xã bước ra, cầm cuốn Kinh Thánh ném xuống đất. Hắn đảo mắt nhìn nỗi hoảng sợ đang hiện rõ trên khuôn mặt của những nạn nhân người Do Thái và nói: “Ai trong số các người muốn sống sót thì hãy nhổ nước bọt lên cuốn Kinh Thánh này rồi đứng vào hàng người được phép sống sót ở phía bên phải. Nếu muốn đứng vào chỗ người sẽ bị xử chết ở hàng bên trái thì không cần khạc nhổ lên cuốn sách này!”.
Một người chuyên đóng vai những nhân vật lịch sử quá cố như một nghề để sinh sống. Một ngày, trong vai một nhà chính trị nổi tiếng (đã mất) , ông đến lớp 5 của một trừơng để trả lời những câu hỏi của học sinh. Một học sinh giơ tay và hỏi : - Cháu ngỡ rằng ông đã chết rồi cơ mà ! Câu hỏi này thật không bình thường và ông đã trả lời : - Đúng là tôi đã chết vào năm 1970, lúc 84 tuổi - nhưng tôi chẳng thích việc này chút nào và tôi sẽ không lặp lại nó nữa.
Chuyện xảy ra trên một chuyến bay: Một người đàn ông Nhật đưa tro cốt của vợ về nơi an nghỉ cuối cùng ở quê nhà. Người đàn ông ấy và vợ lấy nhau hơn 50 năm. Họ sinh sống ở Yokohama nhưng quê nhà của họ thì ở Saga, Kyushu. Khi vợ mất ông đã quyết định đem tro cốt của bà về với quê cha đất tổ. Ông biết việc vận chuyển tro cốt của người đã khuất phải làm thủ tục đặc biệt với hàng không. Ông bỏ hũ tro vào một cái hộp nhỏ rất chắc chắn và cũng rất xinh đẹp, và khi làm thủ tục ông cũng trình bày rất rõ ràng với nhân viên hàng không. Đội ngũ nhân viên sân bay đã đồng ý cho ông mang hộp đựng bình tro cốt lên máy bay, nhưng với điều kiện họ phải được phép giữ và bảo quản kỹ càng chiếc hộp trong suốt chuyến bay. Ông đồng ý ngay.
Có một gia đình nọ mời vị linh mục đến nhà của mình ăn tối. Và trong bữa tối đó, họ không tìm thấy tờ 50 đô la mà họ đã đặt trước đó trên bàn ăn. Sau khi vị Linh mục rời khỏi nhà, người vợ nói với chồng mình trong sự tức giận: - Hãy xem, cha xứ chúng ta đã lấy trộm 50 đô la! Người chồng đồng tình trả lời với sự bực tức: - Đúng vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, ông cha đó đã lấy trộm tờ tiền vì không có người lạ nào khác trong nhà mình ngoại trừ ông cha. Cho dù là chúng ta đã chuẩn bị tờ 50 đô là đó để trên bàn để tặng cho ông cha, nhưng việc làm của ông cha là không chấp nhận được. Sau đó, hai vợ chồng đã bỏ đi nhà thờ trong xứ. Hai tháng trôi qua, người vợ tình cờ gặp vị linh mục trên đường phố. Cha xứ đã hỏi bà:
là một trong những ngôi sao điện ảnh Mỹ nổi tiếng và thành công bậc nhất từ trước đến giờ. Nhưng hãy nghe kể về những ngày xa xôi ấy, khi Stallone chỉ là 1 diễn viên vô danh, vật lộn với những vai diễn nhỏ và thường xuyên bị từ chối trong các buổi thử vai. Cuộc sống của ông có lúc ở đỉnh điểm của sự cùng cực khi bị trục xuất khỏi nhà thuê vì không có tiền, phải lang thang trên đường phố.
Ở làng nọ có một người đàn ông thông minh sở hữu một cái giếng nhưng anh ta không dùng gì đến nó nên quyết định bán cho bác nông dân gần nhà. Một hôm, khi đi ngang qua thấy bác nông dân đang múc nước từ giếng lên để nấu ăn, tưới hoa màu, nuôi gia súc…, gã thông minh lập tức ngăn lại và không cho phép bác nông dân múc nước từ giếng lên. “Tôi chỉ bán cho ông cái giếng, tôi không bán nước cho ông. Vì thế, ông không thể lấy nước từ cái giếng này được”, gã thông minh lên tiếng. - Minh Trần st
Một ngày nọ, đang trên đường đi làm về nhà, chuông điện thoại reo lên, anh vừa nhấc máy thì nghe giọng của một cô bé non nớt từ đầu dây bên kia vang lên: - Ba ơi! Ba nhanh về nhà nhé, con rất nhớ ba! Anh biết là ai đó đã gọi nhầm số, vì anh không có con gái mà chỉ có một cậu con trai mới vừa 6 tuổi. Chuyện này cũng không có gì làm lạ, anh lắc đầu nói: Gọi nhầm số rồi nhé cháu! Nói rồi, anh tắt máy.
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng lòng người ở đây không thành thật, sống trên những giá trị giả dối, phù phiếm. Tại ngôi chợ bên ngoài hoàng thành có một người đàn ông sống bằng nghề bán mũ. Mũ của anh chàng này rất đẹp nhưng không hiểu sao hàng ế ẩm nên anh chàng toan tính bỏ nghề, tìm nghề khác sinh sống.
Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi. Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua.../post 03 Tháng Mười Một 2012 (Xem: 2772) /
Tại một xứ Hồi giáo nọ, có một người đàn ông bị vua truyền lệnh treo cổ vì đã ăn cắp thức ăn của một người khác. Như thường lệ, trước khi bị treo cổ, tù nhân được nhà vua cho phép xin một ân huệ. Kẻ tử tội bèn xin với nhà vua như sau: “Tâu bệ hạ, xin cho thần được trồng một cây táo. Chỉ trong một đêm thôi, hạt giống sẽ nảy mầm, thành cây và có trái ăn ngay tức khắc. Đây là một bí quyết mà cha thần đã truyền lại cho thần. Thần tiếc là bí quyết này không được truyền lại cho hậu thế”. Nhà vua truyền lệnh cho chuẩn bị mọi sự sẵn sàng để sáng hôm sau người tử tội sẽ biểu diễn cách trồng táo. ...
Bảo Trợ