Tình Cô Em Vợ

15 Tháng Năm 20183:35 CH(Xem: 927)

Tình Cô Em Vợ


duyenqueAnh được chấm thời em còn mười bảy
Ô Môi này thầm cháy một tình ai
Anh thì yêu chỉ có mỗi chị hai
Nhờ em chuyện làm mối mai ...tàn nhẫn !

Vu quy chị ngày em buồn luẩn quẩn
Khóc mùi vô vọng vẩn đục hồn em
Hàng xóm cười lầm tưởng nói bên thềm
Thương chị quá sao mềm lòng vậy hả ?!

Vào gánh hát để qua bao mùa hạ
Cố quên bằng vai xa lạ với mình
Nhưng làm sao vùi lấp tuổi bình minh
Vì thao thức còn trinh nguyên nằm đó

Mùa mưa phải về lại quê thêm khổ
Đớn đau nhìn anh đổ vỡ tình trường
Chị Ái em vì chán cảnh ruộng nương
Bỏ anh để lên đường theo người khác

Anh ơi phận duyên mình cùng tẻ nhạt
Có bao giờ nghĩ sao lạc tìm nhau
Em đây mà có thua chị gì đâu
Sẽ chăm sóc anh dài lâu nếp cũ

Thái Huy Long


Không như những chuyện đùa hay có thật đó đây, truyện Một Mối Tình của nhà văn nữ Nguyễn Ngọc Tư thật gây nhiều xúc cảm.
Lời văn miền Nam mộc mạc đồng quê diễn tả trung thực tâm tình cô em vợ, thương yêu tự nhiên chân thành. Ông anh rể vì nếp sống cổ hay vì quá thương người chị mà hờ hững với tình cô em sờ sờ ra đó ngay cả lúc đơn chiếc tan nát cõi lòng. Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt em vợ, có lẽ muốn chạy trốn chính mình chăng ? 

Ai đã từng nếm những “biểu lộ tình cảm trong trường hợp tương tự” thì có lẽ sẽ hiểu được Trọng hơn.

Audio truyện Một Mối Tình của Nguyễn Ngọc Tư:

https://www.youtube.com/watch?v=Z8BV5Ua5FCg

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Bồng bồng con nín con ơi Dưới sông cá lội, trên trời chim bay Ước gì mẹ có mười tay Tay kia bắt cá, tay này bắn chim Một tay chuốt chỉ luồn kim Một tay làm ruộng, tay tìm hái rau Một tay ôm ấp con đau Một tay vay gạo, tay cầu cúng ma Một tay khung cửi guồng xa Một tay bếp nước, lo nhà nắng mưa Một tay đi củi muối dưa Còn tay van lạy, bẩm thưa, đỡ đòn Tay nào để giữ lấy con Tay lau nước mắt, mẹ còn thiếu tay Bồng bồng con ngủ cho say
Liên Hoa Thơ DÂNG KÍNH MẸ *“Mẹ Maria là phương thế cứu vớt duy nhất của tội nhân” (ST Augustinnô) -Muôn hoa khoe sắc tươi xinh, Lời thơ, điệu nhạc, câu kinh diệu huyền, Bụi trần lọc suối tinh tuyền, Bao nhiêu khắc khoải ưu phiền xua tan. -Thơ kinh dâng Mẹ tháng Hoa, Lòng con ngây ngất chan hòa mến yêu, Đời con dù khổ bao nhiêu, Mẹ luôn an ủi sớm chiều bên con.
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu Đợi gió đông về để lả lơi Hoa lá ngây tình không muốn động Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi Trong khóm vi vu rào rạt mãi Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
không có em, anh vẫn yêu tha thiết Chỉ trời xanh là biết mối tình ta Vì đường đời đã phải chia xa Dẫu trái tim hai đứa cùng đau nhói. Trời Tây Hồ nắng vờn trong gió mới Như anh-em ngày ấy, quấn bên nhau Bóng trúc xinh soi dòng nước xanh màu Cứ tưởng sẽ đời đời và mãn kiếp. Em vật vã đêm ngày, anh vẫn biết Những thương em, chỉ biết ngóng trời xa Ca lên em ! Cõi trần có phong ba Tình yêu sẽ dẫn ta vào bất tử ! Em xinh đẹp, đất trời còn quyến rũ Gái má hồng... tạo hóa phải ghen Anh bôn ba nửa trái đất cũng yếu mềm Nặng lời thề với em ghi tấc dạ. Miền sông nước: Ôi, mênh mang trắng xóa Có em tôi ở đó, đứng chờ mong Ta chia tay bởi duyên phận không thành Anh ra đi ngày đêm thường trăn trở.
Mẹ là cơn gió mùa thu Cho con mát mẻ lời ru năm nào Mẹ là đêm sáng trăng sao Soi đường chỉ lối con vào bến mơ Mẹ luôn mong mỏi đợi chờ Cho con thành tựu được nhờ tấm thân Mẹ thường âu yếm ân cần Bảo ban chỉ dạy những lần con sai Mẹ là tia nắng ban mai Sưởi con ấm lại đêm dài giá băng Lòng con vui sướng nào bằng Mẹ luôn bênh cạnh …nhọc nhằn trôi đi Mẹ ơi con chẳng ước gì Chỉ mong có Mẹ chuyện gì cũng qua Vui nào bằng có Mẹ Cha Tình thâm máu mủ ruột rà yêu thương Cho con dòng sữa ngọt đường Mẹ là ánh sáng vầng dương dịu kỳ
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa… - Ngày của mẹ – con dâng lời, công ơn của mẹ trọn đời con ghi -
Lòng Mẹ yêu con bao la biển trời, Tình Mẹ thương con thiết tha tuyệt vời Mẹ đã yêu con, khi còn trứng nước Từ xương máu Mẹ mà con thành người Trái tim Mẹ truyền cho con sự sống.
Tháng Tư buồn – thơ Lan Đàm - Tháng Tư buồn (Riêng tặng những cô phụ 1975) Thấy không em, Tháng Tư vội vã, Về cùng Xuân quê mới, mênh mang.-
. Thì cứ lại đây. Ngồi xuống đây Nhấp chén rượu thơm ủ lâu ngày Ngoài kia mưa gió nhiều như thế Ở lại đi em. Mai hãy về. . Ta biết sự đời cũng nhiêu khê Mười hai bến nước lắm ê chề
Bảo Trợ