Sầu Puvan

04 Tháng Năm 20185:04 CH(Xem: 1891)

Sầu Puvan

canhdep hoanghon

Theo truyện kể thì ông Tây truyền giáo

Người đầu tiên khám phá đỉnh Puvan

Thấy hoa sầu nở rất đỗi hân hoan

Ghi chép chuyện nửa hoang đường nửa thật



Mười ba tháng trời không mưa nẻ đất

Dân làng nghèo trở hành khất đói meo

Cơn mưa đầu trên đỉnh núi cheo leo

Sầu nở rộ nơi đèo heo hút gió



Đẹp đến tưởng trên đời chưa từng có

Kiếp phù sinh được nhìn nó một lần

Tính mạng là giá trả chớ phân vân

Đã mơ ước thì đừng cân nhắc nữa



Ho đã gặp nhau khi trời như lửa

Thời tiết rằng trời sắp sửa cơn mưa

Cuộc hành trình được xếp đặt thật vừa

Ba lối sống lưa thưa ngoài xã hội



Chàng giàu Vĩnh đã nhiều năm lặn lội

Thoả lời nguyền đã đến cội cây sầu

Ngắm tận nơi bông nhả ngọc phun châu

Rồi treo cổ trên đỉnh cao trí mạng



Cô gái Dịu chồng Đài Loan gặp nạn

Lỡ bước về thành gái vạn truân chuyên

Khi hoa sầu nở mệt ngủ triền miên

An phận trở về chút tiền lận túi



Còn nói về chú chăn dê nghèo Củi

Còi ốm ròm cam hết nỗi nhiêu khê

Chỉ đường xong thì chạy xăm trở về

Mưa đã tới thì sướng mê hết đói



Hành xử khác nhau há vì nông nỗi

Vì trí tâm hay xã hội tạo ra ?

Hãy ngẫm nhìn nếp sống chung quanh ta

Chuyện của Nguyễn Ngọc…. Tư là đáng đọc

Thái Huy Long

*****************************************************

Sầu Puvan

Hoa sầu trên ngọn núi Puvan

Đổi mạng mà xem chỉ có chàng ?

Hạn hán quá ngày gây nạn đói

Má hồng lỡ phận chuốc lầm than

Ba người liều tới niềm riêng nặng

Hai kiếp chuồn về nhẹ tội mang

Xã hội mà cang thường sụp đổ

Đỉnh cao trí mạng thật hoang tàn

Thái Huy Long

Audio truyện
https://www.youtube.com/watch?v=GkTAKJ4-JVs

Câu chuyện của một Vĩnh, chàng trai giàu có ăn chơi trác táng không ngừng tìm kiếm những cảm giác mới lạ. Vĩnh nghe trên đỉnh Puvan có câu sầu nở hoa đẹp lạ lùng mà hoa chỉ nở vào cơn mưa đầu sau 13 tháng hạn hán làm điêu đứng người đời. Đúng như chàng mong đợi đã lâu, nay thì dân chúng quanh vùng đã khốn khổ tận cùng đúng 13 tháng không mưa.

Theo Vĩnh là Dịu, một cô gái bao đồng hành và thằng bé chăn dê tên Củi, đói dơ xương được thuê chỉ đường. Lên tới đỉnh núi thì bắt đầu mưa, và hoa sầu đã nở rạng rỡ, Vĩnh thoả ý nguyện và thắt cổ tự vẫn. Dịu thì vì quá mệt nên ngủ quên lúc hoa sầu nở, trở về với chút ít tiền nuôi đứa con lai Đài Loan.

Củi thì lúc trời bắt đầu mưa thì đã nhanh nhẩu sung sướng chui về vì cả đời chỉ cần có nước mưa là sẽ có cơm, chả cần gì hơn nữa.
Sao mà Vĩnh, Dịu và Củi lại có vẻ là 3 kiểu người khá đặc trưng của xã hội hiện hành: Vĩnh là kẻ con ông cháu cha rãnh rỗi lắm tiền và quyền, chỉ biết hưởng thụ, bất kể là những thứ mình ao ước làm chết đói dân nghèo, Dịu cũng như bao gái quê chơn chất đi làm Đài Loan vị chủ hãm hiếp đuổi về khi có mang phải trở thành gái bao. Củi là cậu chăn dê mộc mạc bị nghịch cảnh hạn hán đói rách. Vì đâu nước nhà lại quá nên nỗi như vậy sau 43 năm độc lập?

Bỏ qua chi tiết tên của cây sầu (Oghdgerygwbbvchfh gfdutvyt) khá buồn cười, tên nhà truyền giáo Colègan hiếm có, địa danh Puvan mà google chẳng thấy đâu. Có lẽ đây là dụng ý của tác giả nói đến một cái đẹp nguy hiểm và vô tưởng, khôi hài của một mục tiêu tàn độc vô ích mà muốn đạt được phải hy sinh cơm áo hạnh phúc cơ bản của người dân.

“Trên đỉnh núi không có thêm đỉnh núi, và Vĩnh không muốn xuống núi, chẳng có gì chờ đợi anh ở đó.”
Đã lên tới đỉnh cao trí tuệ rồi thì không còn đỉnh cao nữa mà lên thì nên tự tử như Vĩnh là kẻ chỉ huy cho đám người khốn khổ trên ? Để dân lành bớt lầm than?

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Anh nằm xuống dưới chân em thiếp ngủ Ngọn cỏ thầm hứng gió mùa thu Vái ma quỉ, nàng thơ thần diệu quá! Ta đã yêu em suốt cuộc đời mơ... Kia, lá vàng rơi xuống đầu ta đã thẫm Và mặt trăng và bão tố tơi bời
Chiều rơi vọng khúc quê hương Bâng khuâng, nỗi nhớ, niềm thương góc trời Mênh mang câu hát nhẹ rơi Ầu…ơ, tiếng mẹ bên nôi ấm nồng
Đất nước ngàn năm Hiếm kẻ bán nước Có nhiều nhặn gì đâu, Một Trần Ích Tắc Một Lê Chiêu Thống Một Hoàng Văn Hoan.
Nói Lời Tạm Biệt (Từ bài Time To Say Goodbye) - Lòng cô quạnh mơ chân trời xa thẳm Biết nói gì khi chìm đắm nỗi niềm Phòng vắng như thiếu nắng lạnh vào đêm Vì người đã quên thềm hay lảng gót ?! Nhớ ngày ấy thăng hoa tình lảnh lót Người đã đem từng giọt ấm trường đời Dội vào lòng khao khát mãi chẳng ngơi Rồi chiếm hữu tình sáng ngời nhân thế …
Gửi Gắm Mùa Thu - (Từ bài To Autumn của John Keats) - Sương về tiết dịu ươm màu quả Ấp ủ Mùa Thu với nắng lành Chung sức làm nho đầy trái mọng Dây bò phủ kín máng nhà tranh Vườn táo cong oằn với trái thơm Chín ngon vào giữa ruột thêm hườm Căng phồng bầu bí dòn nâu dẻ Nhụy mật nuôi ong cứ vẫn tươm
THÁNG TÁM Tháng tám có hẹn đâu. Tự thu về chứ bộ Giọt nắng ngang tàng làm khổ lá trên cây Năm tháng mòn vơi cho cái tuổi thêm đầy Tài sản của ta là tấm thân gầy mang nỗi đau tròn trịa Thu lãng mạn gì đâu? Tại hàng cây ru khúc sầu thấm thía Kỷ niệm quật mồ lao trở về mai mỉa tiếng thời gian Tình thu cướp nỗi nhớ trong ta chỉ để lại chiếc lá vàng Ta bảo với hàng cây. Thôi bỏ đi! Thở than gì cho mệt Người Thi Sĩ rầu rầu với vần thơ bê bết Tranh thủ đứng lên nhặt tình Thu xâu kết tặng cho đời
Màu xanh điểm xuyết đỉnh trời Màu xanh chạm mắt thời gian trôi Tôi ngồi ngắm nhìn cõi tôi Chợt câu lục bát bồi hồi con tim Tự do đâu phải kiếm tìm Tự do góp nhặt nổi chìm nhân gian
Nhớ về kỷ niệm tuổi ấu thơ. Trò chơi ngày đó, khó phai mờ. Bắn bi, đánh khẳng, tìm bắt bướm. Chơi thẻ, nhảy dây, chạy cướp cờ. Nỗi niềm của kẻ ở xa quê. Nơi đây xứ lạ, mãi ê chề. Nghĩ đến quê hương, sao nhớ quá. Niềm vui, mong hẹn một ngày về. Thy Vân 10-06
( Lễ Suy Tôn Thánh Giá 14/9 ) “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác Thánh Giá của mình mỗi ngày mà theo Ta” ( Lc.9 : 23 ) Thánh Giá là gì anh biết không ? Trời mây non nước nhuộm sắc hồng, Đỉnh cao vời vợi trông đẹp quá ! Thánh Giá vươn lên giữa không trung.
Bảo Trợ