Sầu Puvan

04 Tháng Năm 20185:04 CH(Xem: 1246)

Sầu Puvan

canhdep hoanghon

Theo truyện kể thì ông Tây truyền giáo

Người đầu tiên khám phá đỉnh Puvan

Thấy hoa sầu nở rất đỗi hân hoan

Ghi chép chuyện nửa hoang đường nửa thật



Mười ba tháng trời không mưa nẻ đất

Dân làng nghèo trở hành khất đói meo

Cơn mưa đầu trên đỉnh núi cheo leo

Sầu nở rộ nơi đèo heo hút gió



Đẹp đến tưởng trên đời chưa từng có

Kiếp phù sinh được nhìn nó một lần

Tính mạng là giá trả chớ phân vân

Đã mơ ước thì đừng cân nhắc nữa



Ho đã gặp nhau khi trời như lửa

Thời tiết rằng trời sắp sửa cơn mưa

Cuộc hành trình được xếp đặt thật vừa

Ba lối sống lưa thưa ngoài xã hội



Chàng giàu Vĩnh đã nhiều năm lặn lội

Thoả lời nguyền đã đến cội cây sầu

Ngắm tận nơi bông nhả ngọc phun châu

Rồi treo cổ trên đỉnh cao trí mạng



Cô gái Dịu chồng Đài Loan gặp nạn

Lỡ bước về thành gái vạn truân chuyên

Khi hoa sầu nở mệt ngủ triền miên

An phận trở về chút tiền lận túi



Còn nói về chú chăn dê nghèo Củi

Còi ốm ròm cam hết nỗi nhiêu khê

Chỉ đường xong thì chạy xăm trở về

Mưa đã tới thì sướng mê hết đói



Hành xử khác nhau há vì nông nỗi

Vì trí tâm hay xã hội tạo ra ?

Hãy ngẫm nhìn nếp sống chung quanh ta

Chuyện của Nguyễn Ngọc…. Tư là đáng đọc

Thái Huy Long

*****************************************************

Sầu Puvan

Hoa sầu trên ngọn núi Puvan

Đổi mạng mà xem chỉ có chàng ?

Hạn hán quá ngày gây nạn đói

Má hồng lỡ phận chuốc lầm than

Ba người liều tới niềm riêng nặng

Hai kiếp chuồn về nhẹ tội mang

Xã hội mà cang thường sụp đổ

Đỉnh cao trí mạng thật hoang tàn

Thái Huy Long

Audio truyện
https://www.youtube.com/watch?v=GkTAKJ4-JVs

Câu chuyện của một Vĩnh, chàng trai giàu có ăn chơi trác táng không ngừng tìm kiếm những cảm giác mới lạ. Vĩnh nghe trên đỉnh Puvan có câu sầu nở hoa đẹp lạ lùng mà hoa chỉ nở vào cơn mưa đầu sau 13 tháng hạn hán làm điêu đứng người đời. Đúng như chàng mong đợi đã lâu, nay thì dân chúng quanh vùng đã khốn khổ tận cùng đúng 13 tháng không mưa.

Theo Vĩnh là Dịu, một cô gái bao đồng hành và thằng bé chăn dê tên Củi, đói dơ xương được thuê chỉ đường. Lên tới đỉnh núi thì bắt đầu mưa, và hoa sầu đã nở rạng rỡ, Vĩnh thoả ý nguyện và thắt cổ tự vẫn. Dịu thì vì quá mệt nên ngủ quên lúc hoa sầu nở, trở về với chút ít tiền nuôi đứa con lai Đài Loan.

Củi thì lúc trời bắt đầu mưa thì đã nhanh nhẩu sung sướng chui về vì cả đời chỉ cần có nước mưa là sẽ có cơm, chả cần gì hơn nữa.
Sao mà Vĩnh, Dịu và Củi lại có vẻ là 3 kiểu người khá đặc trưng của xã hội hiện hành: Vĩnh là kẻ con ông cháu cha rãnh rỗi lắm tiền và quyền, chỉ biết hưởng thụ, bất kể là những thứ mình ao ước làm chết đói dân nghèo, Dịu cũng như bao gái quê chơn chất đi làm Đài Loan vị chủ hãm hiếp đuổi về khi có mang phải trở thành gái bao. Củi là cậu chăn dê mộc mạc bị nghịch cảnh hạn hán đói rách. Vì đâu nước nhà lại quá nên nỗi như vậy sau 43 năm độc lập?

Bỏ qua chi tiết tên của cây sầu (Oghdgerygwbbvchfh gfdutvyt) khá buồn cười, tên nhà truyền giáo Colègan hiếm có, địa danh Puvan mà google chẳng thấy đâu. Có lẽ đây là dụng ý của tác giả nói đến một cái đẹp nguy hiểm và vô tưởng, khôi hài của một mục tiêu tàn độc vô ích mà muốn đạt được phải hy sinh cơm áo hạnh phúc cơ bản của người dân.

“Trên đỉnh núi không có thêm đỉnh núi, và Vĩnh không muốn xuống núi, chẳng có gì chờ đợi anh ở đó.”
Đã lên tới đỉnh cao trí tuệ rồi thì không còn đỉnh cao nữa mà lên thì nên tự tử như Vĩnh là kẻ chỉ huy cho đám người khốn khổ trên ? Để dân lành bớt lầm than?

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
PHẠM NGỌC THÁI VỚI TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG THA THIẾT . Trích tiểu luận "Phạm Ngọc Thái - Con người và thi ca" - Tập sách sắp xuất bản ....Phạm Ngọc Thái là một con người của quê hương bình dị, thân thương. Khi cuộc đời nhà thơ sau này đầy những đắng đót, xa xót... thì những kỷ niệm ngọt ngào xưa lại càng da diết trái tim anh. Lời thơ viết về hồi ức mà thật rung cảm, tưởng như có cả lệ chảy ở bên trong. Tình em quyện với tình quê hương máu thịt, tha thiết mà vô biên. Tất cả theo thời gian, như bóng câu bay qua để không bao giờ còn quay lại - nhưng vẫn còn đây, tấm tình thuỷ chung, in dấu trong thơ của thi nhân:...
Một đời xuôi ngược long đong Một đời vai lệch lưng còng vì ai? Một đời mưa nắng sần chai Một đời củ sắn củ khoai, một đời! Môt đời khản tiếng ru hời Một đời không rứt những lời bảo răn
Lê Thanh Hùng - Vệt nắng trôi qua lời hẹn cũ Dập dờn trong nắng chảy mùa thu Rơi đâu đó, một thời hoa nụ Bên nhánh sông, sương khói mịt mù * Tiếng cháu gọi bi bô bên cửa Vội vàng la con gái vụng về Giữ con trẻ, lơ ngơ, lần lựa Ngóng trông chiều, nắng quái rủ rê * Bổng xao động điều gì khỏa lấp Dằng dặc chìm trôi bốn mươi năm Tiếng cười vỡ, niềm vui giả lập Lóng lánh tình, say đắm xa xăm ...
Anh được chấm thời em còn mười bảy Ô Môi này thầm cháy một tình ai Anh thì yêu chỉ có mỗi chị hai Nhờ em chuyện làm mối mai ...tàn nhẫn ! Vu quy chị ngày em buồn luẩn quẩn Khóc mùi vô vọng vẩn đục hồn em
Vợ buồn mà nói: ''Anh không Làm thơ cho vợ má hồng đã phai! Chỉ tìm thi hứng nơi ai Cho nên làm được những bài thơ hay...!'' Chồng cười, nói với vợ ngay: Bên em, anh thấy mỗi ngày là thơ!
HÈ VỀ NHỚ MÁI TRƯỜNG XƯA, VẪN CÒN IN BÓNG NGƯỜI TRÔNG MỘT NGƯỜI… ...Hôm nay chớm nắng đầu hè. Mà sao lại vắng tiếng ve sân trường!!! Bâng khuâng chiếc lá nhẹ vương Hàng cây gió động con đường lao xao.
CHÚA VỀ TRỜI ( Lễ Mừng 13/5/18 ) “Ngài được cất lên ngay trước mặt các ông và có đám mây quyện lấy Ngài, khiến các ông không còn thấy Ngài nữa . Và lúc ấy các ông còn đăm đăm nhìn lên trời phía Ngài đi, thì bỗng có người đàn ông mặc áo trắng đứng bên và nói : Hỡi các ngưới Galilê sao còn đứng nhìn trời ? Đức Giêsu Đấng vừa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Ngài lên trời” (Cv.1 : 9- 11)
Ở trên đỉnh núi chơ vơ Có nàng chinh phụ đứng chờ chinh phu Vắng chàng, tất cả hoang vu! Bồng con thơ dại, nàng ru não nề: ''Nghìn trùng cách biệt phu thê Chàng đi giữ nước, chưa về thấy con!
Tháng năm mùa hoa về Rực khắp miền sơn khê Xin kính dâng tiến Mẹ Với tấm lòng hương quê. Tháng năm mùa hoa về Chút tình yêu dâng Mẹ Đoàn con bao thế hệ Tạ ơn Mẹ Thiên đàng . Mẹ ơi ! Mẹ thương ban Cho đoàn con dương thế Vượt qua đời dâu bể Vững tin một Chúa thôi.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 Người lính từ Bắc vào giờ đi về Bắc. Con búp bê sau lưng Đôi dép râu dưới đất.
Bảo Trợ