Vẫn còn là những câu hỏi 30/4 sau 43 năm (P5 với nhà văn Điệp Mỹ Linh)

06 Tháng Năm 20183:53 CH(Xem: 179)

Vẫn còn là những câu hỏi 30/4 sau 43 năm (P5 với nhà văn Điệp Mỹ Linh)

blank
Không phải đợi đến khi trưởng thành tôi mới biết CSVN là những người xảo trá, gian manh và lừa dối mà ngay lúc còn bé, sống trong “vùng giải phóng” tôi đã biết rồi. Ba tôi dạy chị em tôi học Pháp văn thì Ba tôi bị Việt Minh kiểm thảo tư tưởng! Thế nhưng, mỗi tối, mấy ông cán bộ cao cấp của Việt Minh đến nhà Ba Má tôi, bắt tôi đóng cửa lại để không ai thấy, rồi Ba tôi dạy Pháp văn cho mấy ông cán bộ đó!... (Điệp Mỹ Linh) 
 
*
 
1.- Nhà văn Dương Thu Hương không những đã trả lại đúng tên gọi cho Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông năm xưa, mà tác giả cuốn truyện dài gây chú ý "Thiên Đường Mù" cũng đã nhỏ lệ bên hè phố Sài Gòn khi nhận ra mình đã bị đánh lừa và tọng đầy những chiếc bánh vẽ như sau: "Khi vào đến Sài Gòn, chúng tôi mới hiểu rằng XH Miền Bắc là một XH cấu trúc man rợ: mỗi tháng được nhà nước phát cho từng bó cỏ, con "người" không còn là người nữa, mà dưới người!" 
 

Và rồi bây giờ chúng ta lại ngồi đây, để nghĩ về 30/4/75 với một tâm cảm đáng ra phải như thế nào? Liệu sau 43 năm đã quá đủ, để những con người của ngày hôm ấy đã không còn trẻ nữa, hoặc đã già nua cho ngày hôm nay vẫn cứ hãnh tiến xuẩn ngốc rầm rộ ăn mừng chiến thắng, trên những quặn đau, tan hoang, mất mát của toàn dân hai miền Nam Bắc lòng người vẫn ly tán? 


Điệp Mỹ Linh: Trong nhiều tác phẩm của tôi, tôi đã đề cập đến những tệ hại của Cộng Sản Việt Nam (CSVN) rồi. Bây giờ, nhà văn Thanh Bình hỏi thì tôi xin trình bày rõ hơn. 
Nói đến Cộng Sản là phải đề cập đến sự dốt nát trước. Ngay từ đầu, tiền thân của CSVN là Việt Minh. Ba tôi đưa gia đình ra “vùng giải phóng” – danh từ này do Việt Minh đặt ra – để Ba tôi thực hiện ước nguyện chống Tây của Ông, khi tôi chỉ còn là đứa bé con. 


Chỉ một thời gian ngắn sau, trong những bữa ăn chiều độn khoai mì nhiều hơn cơm, ăn với đọt lang chấm nước mắm, tôi nghe Ba tôi thầm thì với Má tôi rằng: Ông phải tìm mọi phương cách để lén đưa gia đình trở về ‘vùng tạm chiếm’ – danh từ do Việt Minh đặt – để các con được đi học. Má tôi rất lo ngại; vì nếu Việt Minh biết được ý định của Ba tôi thì Việt Minh sẽ giết Ba tôi ngay! Vì thế, Má tôi tỏ ý không tán đồng. Ba tôi giải thích là Việt Minh thực hiện chiến dịch ‘bần cùng hóa nhân dân’, nghĩa là mọi người dân phải nghèo nàn và dốt nát như nhau thì Việt Minh mới dễ cai trị. Và Việt Minh cũng áp dụng thuyết Tam Vô: Vô gia đình, vô tôn giáo, vô Tổ Quốc thì tương lai các con sẽ ra sao! Con người mà không có gia đình, không có tôn giáo, không có Tổ Quốc thì sinh vật đó chỉ như con thú thôi! 


Người CSVN cũng là những người chuyên gian manh và lừa bịp. Bằng cớ là CSVN đã lừa Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và lừa cả Ủy Ban Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến trên những Hiệp Ước đình chiến được ký kết giữa VNCH và CS Bắc Việt. 
Không phải đợi đến khi trưởng thành tôi mới biết CSVN là những người xảo trá, gian manh và lừa dối mà ngay lúc còn bé, sống trong “vùng giải phóng” tôi đã biết rồi. Ba tôi dạy chị em tôi học Pháp văn thì Ba tôi bị Việt Minh kiểm thảo tư tưởng! Thế nhưng, mỗi tối, mấy ông cán bộ cao cấp của Việt Minh đến nhà Ba Má tôi, bắt tôi đóng cửa lại để không ai thấy, rồi Ba tôi dạy Pháp văn cho mấy ông cán bộ đó! 


Bây giờ – nhờ internet – người CSVN khó lừa được người dân như hồi xưa. 
Như trong bài Ngậm Miệng Ăn Tiền tôi đã đề cập: Lý do người CSVN, cứ đến Tết và 30-04 đều tổ chức mừng chiến thắng một cách rầm rộ là chỉ để che giấu mặc cảm tự ty của người CSVN! Muốn biết rõ sự dốt nát và mặc cảm tự ty của người CSVN như thế nào thì hãy nhìn hình ảnh của bộ đội CSVN vào ngày 30-04-1975 thì sẽ rõ: Mặc bộ bà ba đen, chân đi dép râu, răng hô, miệng vẩu, mắt lấm la lấm lét như rình rập, như sợ sệt ai và vai gánh tòn teng con gà, con vịt hoặc TV và radio, v.v… 


2.- À... vậy thì bạn có nhớ ngày hôm đó 30/4 (phải gọi đúng tên gọi là gì nhỉ, hay có khi chỉ là những vần thơ Tháng Tư Đen mà bạn muốn chia sẻ?) khi Miền Nam VN bị đồng minh bỏ rơi và thất thủ, trong khi Miền Bắc VN thì cứ một mực vượt Trường Sơn, vạch dòng Bến Hải ngăn chia để xé rào tràn vào "đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào" hoặc "đánh cho chết đến người Việt Nam cuối cùng" thì toàn cảnh lịch sử đó, bạn đã ghi nhận được những gì, và lúc đó bạn cùng gia đình đang làm gì, ở đâu và ra sao? Chắc bạn còn nhớ cảm giác của mình hoặc gia đình ngày hôm ấy, rồi thì những ngày sắp đến và đã đến sau đó của thời điểm ấy, bạn đã sống như thế nào? 


Điệp Mỹ Linh: Tôi được “may mắn!” là những ngày gần cuối tháng Tư-1975, tôi đã hải hành theo Dương Vận Hạm Nha Trang, HQ 505, về đến Phan Rang, với ý định tìm phương tiện về Cam Ranh đón gia đình tôi vô Saigon. (Mời xem link này http://www.diepmylinh.com/hq-505) 
Chính chuyến hải hành cuối cùng đó, tôi đã thấy và nghe về những cuộc lui quân bằng đường thủy từ vùng I Duyên Hải vào Vũng Tàu và Phú Quốc. Tôi có thể kết luận một cách trung thực rằng: Có thể nói, trong đời này – từ bé cho đến 30-04-1975 – chưa có nỗi đau nào to lớn cho bằng nỗi đau trong lòng tôi khi tôi thấy Phan Rang thất thủ và Phan Thiết phải “nhận” không biết bao nhiêu ngàn quả đại pháo của CSVN! 


3.- Thật ra để phải mở lại lòng mình như mở lại những trang ký ức buồn bã xót xa, hoặc nhiều phần là không vui nổi, những người bên này hoặc bên kia chiến tuyến không lẽ cho đến lúc này không nhận ra được lời thú tội phũ phàng của Lê Duẫn: “Ta đánh đây là đánh cho Nga cho Tàu”? Và như thế, khi lật lại những trang quân sử đớn đau bi tráng của 30/4, hay mới đây là mốc điểm tưởng niệm của “50 năm thảm sát Mậu Thân Huế”, liệu có làm chúng ta tự hỏi đã đến lúc mình cần phải hành xử như thế nào để xứng đáng đáp đền linh hồn của những anh linh VN? 


Điệp Mỹ Linh: Là một phụ nữ có chồng là Lính và chính tôi cũng đã tận mắt chứng kiến nhiều cuộc đụng độ giữa Hải Quân VNCH trên sông rạch và bộ đội CSVN, cho nên, lúc nào tôi cũng nguyện rằng tôi phải đưa vào tác phẩm của tôi những gì tôi thấy, nghe và hiểu về Người Lính VNCH và bộ đội CSVN. 


4.- Nhiều quý vị trong chúng ta nói rằng, những con dân gốc Việt ở quê người không phải là không có tấm lòng cho quê hương mà hẳn nhiên là trái lại, có điều họ quên mất vai trò của mình là đã được quá an toàn tự do, khi kêu gọi những người dân thấp cổ bé miệng ở quê nhà phải biết hành động đứng lên đòi lại tự do cho chính mình. Nếu đồng bào ở ngoài nước chỉ đóng vai làm người ủng hộ, và hơn thế nữa cũng chẳng có cơ hội gì để có thể mong muốn xây dựng phát triển đất nước mình một cách thiết thực. Vậy theo bạn chúng ta phải làm gì để góp phần vào công cuộc dân chủ hóa một đất nước đã ù lì, lì lợm không hề muốn rủ bỏ thay đổi, khi mà chính Mahatma Ghandi, thủ lãnh của đường lối BBĐ cũng đã nói: “Hãy trở thành chính sự thay đổi mà bạn muốn nhìn thấy trên thế giới này”? Thử hỏi bạn có muốn được làm một nhà văn chân chính hay đơn thuần là một công dân đúng nghĩa đang muốn lên tiếng cho những thao thức trăn trở cần thiết, cho một đất nước đang có quá nhiều thiếu vắng về quyền được nói, được tỏ bày biểu đạt của tự do ngôn luận, tự do báo chí? 


Điệp Mỹ Linh: Tôi xin góp ý là: Hãy cố viết những điều thật rồi phổ biến trên internet để khơi dậy tình yêu Quê Hương và lòng tự ái dân tộc trước sự xâm lăng Trung Cộng. 


5.- Còn một câu hỏi chót, và câu này dường như được gợi ý từ câu nói rất đậm đà ý nghĩa của một Thiếu tướng khá trẻ và tài giỏi của quân lực Hoa Kỳ, hiện được biết đang đóng quân ở Nam Hàn, xin hân hạnh không chỉ muốn được hỏi Tướng Lương Xuân Việt rằng: Liệu có phải Thiếu tướng muốn nhắn nhủ điều gì thầm kín với tuổi trẻ Việt Nam khi thổ lộ: “… tôi cũng rất may là đã mang dòng máu dân tộc vốn có 4000 năm văn hiến, và trong máu tôi có dòng máu của Quang Trung, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo và Ngô Quyền:? Phải chăng tuổi trẻ Việt Nam lúc này đã không còn được dạy dỗ môn học lịch sử ở trường lớp, để được ôn lại những trang sử hào hùng của dân tộc nên dần dà đã lãng quên cả những giấc mơ nhỏ nhoi được làm người, nói chi đến (giấc) “Mơ Làm Người Quang Trung” như thông điệp gởi gấm của một tựa sách Duyên Anh, khi đất nước đang đến hồi lâm nguy và tháng 4 đen với những bản án nặng nề của những tù nhân lương tâm gia tăng ở mức độ khùng. Không lẽ chúng ta không đồng ý là chế độ độc tài CSVN đã thua sạch sành sanh trong Hòa Bình, và ai sẽ là người phải biết hóa giải lòng mình trước hết? 


Điệp Mỹ Linh: Trong chương trình giáo dục của CSVN tại các trường, môn học lịch sử bị CSVN bóp méo hoặc cắt bỏ để tôn vinh đảng Cộng Sản và khỏi làm mếch lòng Trung Cộng thì làm thế nào học sinh có thể học được gương oanh liệt của Quang Trung, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo và Ngô Quyền!  
Sở dĩ thế hệ di dân thứ 2 thành công vượt bậc là nhờ căn bản từ nền giáo dục đầy đạo đức và nhân bản của chính thể VNCH 


Trong khi thế hệ di dân Việt Nam thứ 2 ở các nước văn minh vươn lên không thua chi người bản xứ thì, tôi rất buồn khi nhìn thế hệ thứ 2 ở trong nước Việt Nam. Xin đừng bào chữa là người trẻ trong nước Việt Nam không có cơ hội vươn mình. 


Nhìn những người trẻ lớn lên dưới sự cai trị ngu muội, dốt nát và tàn ác của CSVN rồi được cho xuất cảnh lao động hoặc cho du học xứ người thì chúng ta thấy điều gì? Chúng ta thấy, tại Nhật, Thái Lan, Phi Luật Tân, v.v… có bảng viết bằng tiếng Việt: “Không tiếp người Việt hoặc chó!”, “Đừng ăn cắp! Ăn cắp là một trọng tội!” Và biết bao hình ảnh được “tung” lên internet cho thấy du học sinh, xuất cảnh lao động, nhân viên phi hành và tiếp viên trên phi cơ dân sự, v.v… ăn cắp bị cảnh sát Nhật, Đài Loan, Thái Lan, Phi Luật Tân dẫn độ ra phi cơ để “tống” về Việt Nam! 


Để kết luận, tôi xin bắt chước một câu mà Ông Bà mình thường nói: “Rau nào thì sâu đó”. Xã hội CSVN băng hoại từ gốc đến ngọn thì người Việt nào ở trong nước mà là người tốt thì người đó không thể tồn tại! 

Phần 1:
http://danlambaovn.blogspot.com/2018/04/van-con-la-nhung-cau-hoi-304-sau-43-nam.html

Phần 2: 
http://danlambaovn.blogspot.com/2018/04/van-con-la-nhung-cau-hoi-304-sau-43-nam_26.html

Phần 3:
http://danlambaovn.blogspot.com/2018/04/van-con-la-nhung-cau-hoi-304-sau-43-nam_28.html
Phần 4:
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sài Gòn hiện có hơn 300 nhóm “hiệp sĩ”(1). Với những người có suy nghĩ sâu xa, đó là điều đáng sợ hơn là đáng vui mừng. Hoạt động của các nhóm “hiệp sĩ” ở Sài Gòn chủ yếu xoay quanh việc săn bắt trộm cướp. Đây là một hoạt động đặc thù, có điều kiện tức là người thực hiện nó bắt buộc phải được đào tạo, phải có kỹ năng, có nghĩa vụ và trách nhiệm rõ ràng. Trong khi các “hiệp sĩ” không đáp ứng được những yêu cầu này.
TÂY NGUYÊN, Việt Nam (NV) – Nhiều cơ quan nhà nước ở các tỉnh Tây Nguyên như Gia Lai, Kon Tum, Đắk Lắk đang đua nhau chi hàng chục đến cả trăm tỷ đồng để làm những căn biệt thự gỗ với độ “tráng lệ” tùy vào cấp cơ sở hay cấp tỉnh, chỉ để… tiếp khách.
Đặng Văn Sinh Mấy hôm nay, một số tờ báo, trong đó có "Người lao động" và "VTC new", đồng loạt đưa tin, nhóm điền dã của tiến sĩ Tiến sỹ Nguyễn Văn Vịnh, Trưởng khoa Khoa học cơ bản, Trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội tìm được 2 tấm tại khu vực sát bờ sông thuộc thôn Thanh Trì, xã Kiến Thiết, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, có liên quan đến thân thế và sự nghiệp Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm. Trước khi tin này được chính thức công bố, tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện đã gửi cho tôi một loạt ảnh chụp cận cảnh các mặt hai tấm bia. Dù chưa được tận mắt nhìn thấy hiện vật, nhưng qua hình ảnh khá sắc nét, bước đầu tôi đã có ngay cảm giác, đây hình như là đồ giả với những lý do sau:
"Từ ngày 2 đến ngày 7 tháng Năm năm 2018, những cơn mưa đầu mùa nhẹ nhàng đổ xuống như khóc nghẹn ngào cho bao người dân Việt khi nhìn về biến cố bi thương của lịch sử. Thế là đường phố Sài Gòn bị ngập nước thê thảm! Quận Bình Thạnh, quận Tân Bình, quận Nhất, Gò Vấp, đường ra phi trường ngập lai láng. Riêng đường Nguyễn Hữu Cảnh, nghe nói là có hệ thống "siêu máy bơm" gì gì đó của tập đoàn Quang Trung, bơm kiểu nào "siêu" quá nên con đường này bị ngập cả ngày vẫn chưa hết ngập!
Thách thức - Như thác lũ, Tàu tràn vào Móng Cái Đồng phục quần đen, t-shirt trắng bỏ ngoài Phía lưng áo in lưỡi bò chín đoạn Đứng hiên ngang như Móng Cái thuộc Tàu. Công an đâu? đang... bận lên kế hoạch Đàn áp biểu tình, dân mặc áo No-U Còn bác Trọng làm gì mà không thấy? Bác đang đốt lò để cắt cánh, thêm vây. Thế bộ chính trị và đảng viên đâu hết? Mãi xây tượng đài, "làm chổi đót", "nuôi heo" Chẵng lẽ đất nước Việt bây giờ đang bỏ ngõ! Không can chi, có 4 tốt và 16 chữ vàng. "Áo lưỡi bò" Tàu coi như thuốc thử Xem đảng chư hầu sẽ phản ứng ra sao? Dụ quần chúng An Nam nhìn quen mắt Không còn nhận ra ai bạn, ai thù. Babui danlambaovn.blogspot.com
Câu chuyện bản đồ qui hoạch khu đô thị Thủ Thiêm bị mất không còn là tin mới mẻ gì cho đến thời điểm hiện nay. Có một điều lạ là mặc dù chính quyền thành phố Hồ Chí Minh công bố bản đồ qui hoạch bị mất, và đang cố gắng tìm lại, nhưng khi người dân và cả các cựu lãnh đạo thành phố công bố những tấm bản đồ qui hoạch mà họ đang giữ thì giới chức và cơ quan ở thành phố Hồ Chí Minh không hề có động thái nào cho thấy họ khắc phục những sai lầm trong qui hoạch, khi hàng ngàn số phận người dân và các cơ sở tôn giáo đang gánh chịu những khó khăn do sự “mất bản đồ” này.
Lý do gì mà đất đai lại trở thành miếng mồi béo bở cho những tay tư bản đỏ nhất quyết tìm mọi cách chiếm đoạt bằng được? Vì chỉ cần một quyết định hành chính là có thể thu hồi được đất đai của người dân mà họ không có cơ hội nào để phản kháng hay chống lại, và chỉ sau một vài động thái hay thủ thuật nhanh gọn nào đó, giá trị của nó đã vượt xa con số mà người ta có thể tưởng tượng ra được trong đầu.
Chánh văn phòng UBND TP Bà Rịa (Vũng Tàu) đã lên tiếng trước thông tin lực lượng cưỡng chế còng tay bé gái 13 tuổi đưa về trụ sở công an gây xôn xao dư luận. Ngày 10/5, trên mạng xã hội xuất hiện thông tin, trong lúc cưỡng chế nhà dân, lực lượng chức năng đã còng tay một bé gái 13 tuổi đưa về trụ sở. Sau vài giờ đăng tải, thông tin trên thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ và bình luận.
#GNsP – Ở Việt Nam, người dân bị cướp đất gọi là dân oan nhiều vô số kể. Nay các nữ tu, tu sĩ chuyên phục vụ người nghèo, người bệnh cũng bị cướp cơ sở thì cũng nên gọi là tu sĩ oan. Khoảng 10g sáng ngày 09.05.2018, khoảng 20 nữ tu Dòng Phaolo Hà Nội đã tiến đến UBND Quận Hoàn Kiếm yêu cầu nhà cầm quyền phải buộc chủ đầu tư dừng thi công trên mảnh đất của Nhà Dòng.
HOT: GS. TỒN KHÔNG ĂN CẮP THÌ CŨNG LÀ THẦY ĐÀO TẠO KẺ CẮP Chu Mộng Long HOT: KHÔNG ĂN CẮP THÌ LÀ THẦY ĐÀO TẠO KẺ CẮP Đề tài Luận án Phó tiến sĩ của ông Nguyễn Đức Tồn: “Đặc điểm trường từ vựng - ngữ nghĩa các tên gọi bộ phận cơ thể người” bảo vệ tháng 6/1988 tại Nga. Đề tài Luận án Phó Tiến sĩ của bà Nguyễn Thúy Khanh: “Đặc điểm trường từ vựng - ngữ nghĩa tên gọi động vật” bảo vệ năm 1996 do ông Tồn hướng dẫn. Khác nhau chỉ chữ "người" và "động vật".
Bảo Trợ