Viết Cho Tháng Tư

02 Tháng Năm 201810:12 SA(Xem: 223)

Viết cho tháng Tư

Song Chi
Một gia đình Việt Nam chạy khỏi Suối Cát phía Đông Sài Gòn hôm 2/4/1975 khi chiến sự bùng nổ.
Một gia đình Việt Nam chạy khỏi Suối Cát phía Đông Sài Gòn hôm 2/4/1975 khi chiến sự bùng nổ.
blank AP

Như rất nhiều người Việt Nam nói chung và người miền Nam nói riêng, cứ vào tháng Tư tôi thường có tâm trạng khá nặng nề khi nghĩ lại biến cố lịch sử năm 1975, và vận nước kể từ đó.

Tháng Tư năm nay càng đau hơn khi nhìn thấy cái bắt tay lịch sử của hai nhân vật đứng đầu Bắc Hàn, Nam Hàn, khi thấy một chế độ độc tài phi nhân, bị cả thế giới coi là man rợ hóa ra vẫn còn hơn đảng cộng sản VN mấy cái đầu; đó là biết tự lực xây dựng quân đội, vũ khí hạt nhân cho mạnh để láng giềng dẫu có to xác, hung hăng hiếu chiến cũng không dám bắt nạt và không quyết thống nhất đất nước đến cùng bằng xương máu của nhân dân.

Sau chiến tranh thế giới lần thứ hai, thế giới có 3 quốc gia bị chia đôi là Đông Đức-Tây Đức, Bắc Hàn-Nam Hàn, Bắc Việt-Nam Việt, ngoài ra còn có Đài Loan cũng tự tách mình khỏi Trung Hoa đại lục để thành lập quốc gia riêng. Người Đức thông minh chọn con đường thống nhất đất nước trong hòa bình đã đành, Bắc Hàn và Nam Hàn cũng chỉ chiến tranh dữ dội trong 3 năm (1950-1953), nhờ thế mà Nam Hàn mới có thể phát triển thịnh vượng như ngày hôm nay, và ngày 27.4 vừa qua thì Chủ tịch Kim Jong-un của Bắc Hàn đã chính thức gặp gỡ Tổng thống Nam Hàn Moon Jae-in để đàm phán hòa bình lâu dài (tương lai của bán đảo Triều Tiên như thế nào vẫn còn là câu hỏi để ngỏ, nhưng thế giới có thể thấy rằng cả hai bên đều mong muốn giảm thiểu tối đa nguy cơ chiến tranh). Hay ngay cả Trung Cộng, xúi dân khác đánh nhau, cướp đảo cướp biển của dân khác thì được chứ cũng chưa dùng vũ lực để đánh chiếm Đài Loan vì “người Hoa không đánh người Hoa”.

Chỉ có đảng cộng sản Việt Nam là nhất quyết thống nhất đất nước bằng chiến tranh, bằng máu, máu của chính người VN, quyết đánh Mỹ từ khi Mỹ chưa có mặt ở VN và đánh Mỹ khi Mỹ đã đi rồi, đánh đến cùng kể cả khi Hiệp định Hòa bình vừa được ký chưa ráo mực. Tất cả chỉ nhằm giành độc quyền lãnh đạo đất nước mà thôi.

Rốt cuộc sau 43 năm VN bây giờ như thế nào?

Đứng về phía đảng cộng sản, họ đã thắng một cuộc chiến. Để rồi đại bại trong hòa bình.

Có người sẽ bảo sao gọi là thất bại khi mà hai mục đích tối thượng đối với đảng cộng sản họ đã làm được: giành toàn quyền lãnh đạo đất nước bằng mọi giá, và giữ được quyền lãnh đạo đó, cũng bằng mọi giá. Sau 43 năm, họ vẫn giữ được chế độ, và đất nước bây giờ là tài sản riêng của đảng, muốn sử dụng, khai thác, cầm cố, cho vay…thế nào tùy ý. Hơn 90 triệu nhân dân thì trở thành đàn cừu ngoan ngoãn, muốn bóc lột, trừng phạt thế nào cũng được.

Song, thắng một cuộc chiến để rồi đi ngược lại toàn bộ lý tưởng, lý thuyết, lý luận, mục tiêu chiến đấu ngày xưa cho tới mô hình xây dựng đất nước tương lai mà họ tự vẽ ra trước kia, là thất bại.

Thắng một cuộc chiến, thống nhất được giang sơn nhưng không thống nhất được lòng người, hay nói cách khác, không thu phục được nhân tâm đại đa số nhân dân, ngược lại, thời gian càng lùi xa thì lòng dân càng chia rẽ, oán hận, là thất bại.

Thắng một cuộc chiến nhưng không làm cho đất nước giàu mạnh, người dân có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, thậm chí, ngay sau khi cuộc chiến vừa kết thúc chưa bao lâu, người Việt đã ồ ạt bỏ nước ra đi và suốt hơn 40 năm, dòng người ra đi chưa bao giờ dừng lại, là thất bại.

Không những thế, đảng cộng sản đã thực sự trở thành một đảng cầm quyền phản bội. Phản bội lý tưởng, phản bội nhân dân, phản bội đất nước. Làm mất thêm một phần lãnh thổ lãnh hải và để đất nước lún sâu vào vòng lệ thuộc với Trung Cộng.

Đứng về phía người dân VN, dù ở bên thắng cuộc hay bên thua cuộc, cũng đều đại bại. Nhưng sau 43 năm, chúng ta càng là một dân tộc thất bại vì vẫn để cho một đảng cầm quyền độc tài tham nhũng tiếp tục tồn tại, tàn phá đất nước.

Cái giá máu xương phải trả cho cuộc chiến 20 năm đã quá đắt. Lại càng đắt gấp bội, tính cả vốn lẫn lãi, sau 43 năm.

Cả một cuộc chiến tranh dài, máu người Việt từng chảy thành sông, xương phơi thành núi, đất nước tan hoang, mọi giá trị vỡ nát... Bên nào cũng thua, từ người Mỹ, người Việt cho tới đảng cộng sản. Rốt cuộc ai thắng? Trung Cộng. Từ chỗ không một mảnh đất cắm dùi trên biển Đông, khởi đầu là đánh chiếm Hoàng Sa rồi một phần Trường Sa và bây giờ thì toàn bộ khu vực biển Đông này gần như đã trở thành ao nhà của Trung Cộng, với Hoàng Sa, Trường Sa và cảc đảo nhân tạo trở thành những căn cứ quân sự, hải quân vô cùng vững chắc; đáng nói hơn, Bắc Kinh chưa cần đánh mà từ lâu nay đã có thể khống chế VN từ ngoài khơi cho tới trên bờ, từ Nam chí Bắc cho tới toàn bộ Bộ Chính trị của Hà Nội!

Khóc lên đi hỡi quê hương yêu dấu…(tựa tiếng Việt cuốn tiểu thuyết "Cry, the Beloved Country" của nhà văn Nam Phi Alan Stewart Paton (1903 –1988)

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do
Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chúng ta ngày nay đều biết rằng Mỹ hoàn toàn không phải đế quốc thực dân đi xâm chiếm khai thác bóc lột nước khác như lời Cộng sản tuyên truyền, nhưng ngay cả những “thực dân” thực thụ như nước Pháp có thực sự xấu xa?
Tay Vũ Hùng Sơn này trả lời rất hay: Bất thường hay không về hỏi Bộ, còn tôi chả thấy gì bất thường! Công nhận! Mà đây hẳn là hai bộ cơ nhé: Bộ Công Thương thì bổ nhiệm cục phó quản lý thị trường, Bộ Tài Chính thấy tài năng rực rỡ quá bèn chiếm lấy bổ nhiệm luôn phó văn phòng ban 389... Tài năng tót vời thì nhảy phắt phát lên lãnh đạo cả đất nước luôn ấy chứ. Chứ không làm nhân viên ngày nào lên làm luôn lãnh đạo cục, ban... chuyện nhỏ như con thỏ!
Hoàng Hải Vân- - Những người cách mạng được mệnh danh là các chiến sĩ mang tự do đến cho những người bị áp bức, nên thường gọi là “Giải phóng” (quân giải phóng, chiến sĩ giải phóng). Nói rộng ra, từ “giải phóng” được hiểu theo 4 nghĩa: 1- Làm cho tự do, thoát khỏi tình trạng nô dịch, chiếm đóng của nước ngoài (giải phóng dân tộc, giải phóng đất nước) 2- Làm cho tự do, thoát khỏi tình trạng nô lệ, bị kiềm hãm (giải phóng nô lệ, giải phóng phụ nữ). 3
Những khu nhà ven bờ Thủ Thiêm đã bị cưỡng chế giải tỏa trắng. Cho dự án trung tâm Hành Chánh-Thương Mại-Văn Hóa mà 20 năm nay vẫn chỉ là... trên giấy. (Hình: Văn Lang) Giới “tư bản đỏ” mới chỉ hình thành vài ba chục năm nay, sau khi đảng CSVN tuyên bố “đổi mới” kể từ 1986, nhưng giờ đây đã thao túng, lũng đoạn mọi chính sách của nhà cầm quyền Cộng Sản tại Việt Nam.
Sài Gòn hiện có hơn 300 nhóm “hiệp sĩ”(1). Với những người có suy nghĩ sâu xa, đó là điều đáng sợ hơn là đáng vui mừng. Hoạt động của các nhóm “hiệp sĩ” ở Sài Gòn chủ yếu xoay quanh việc săn bắt trộm cướp. Đây là một hoạt động đặc thù, có điều kiện tức là người thực hiện nó bắt buộc phải được đào tạo, phải có kỹ năng, có nghĩa vụ và trách nhiệm rõ ràng. Trong khi các “hiệp sĩ” không đáp ứng được những yêu cầu này.
TÂY NGUYÊN, Việt Nam (NV) – Nhiều cơ quan nhà nước ở các tỉnh Tây Nguyên như Gia Lai, Kon Tum, Đắk Lắk đang đua nhau chi hàng chục đến cả trăm tỷ đồng để làm những căn biệt thự gỗ với độ “tráng lệ” tùy vào cấp cơ sở hay cấp tỉnh, chỉ để… tiếp khách.
Đặng Văn Sinh Mấy hôm nay, một số tờ báo, trong đó có "Người lao động" và "VTC new", đồng loạt đưa tin, nhóm điền dã của tiến sĩ Tiến sỹ Nguyễn Văn Vịnh, Trưởng khoa Khoa học cơ bản, Trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội tìm được 2 tấm tại khu vực sát bờ sông thuộc thôn Thanh Trì, xã Kiến Thiết, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, có liên quan đến thân thế và sự nghiệp Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm. Trước khi tin này được chính thức công bố, tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện đã gửi cho tôi một loạt ảnh chụp cận cảnh các mặt hai tấm bia. Dù chưa được tận mắt nhìn thấy hiện vật, nhưng qua hình ảnh khá sắc nét, bước đầu tôi đã có ngay cảm giác, đây hình như là đồ giả với những lý do sau:
"Từ ngày 2 đến ngày 7 tháng Năm năm 2018, những cơn mưa đầu mùa nhẹ nhàng đổ xuống như khóc nghẹn ngào cho bao người dân Việt khi nhìn về biến cố bi thương của lịch sử. Thế là đường phố Sài Gòn bị ngập nước thê thảm! Quận Bình Thạnh, quận Tân Bình, quận Nhất, Gò Vấp, đường ra phi trường ngập lai láng. Riêng đường Nguyễn Hữu Cảnh, nghe nói là có hệ thống "siêu máy bơm" gì gì đó của tập đoàn Quang Trung, bơm kiểu nào "siêu" quá nên con đường này bị ngập cả ngày vẫn chưa hết ngập!
Thách thức - Như thác lũ, Tàu tràn vào Móng Cái Đồng phục quần đen, t-shirt trắng bỏ ngoài Phía lưng áo in lưỡi bò chín đoạn Đứng hiên ngang như Móng Cái thuộc Tàu. Công an đâu? đang... bận lên kế hoạch Đàn áp biểu tình, dân mặc áo No-U Còn bác Trọng làm gì mà không thấy? Bác đang đốt lò để cắt cánh, thêm vây. Thế bộ chính trị và đảng viên đâu hết? Mãi xây tượng đài, "làm chổi đót", "nuôi heo" Chẵng lẽ đất nước Việt bây giờ đang bỏ ngõ! Không can chi, có 4 tốt và 16 chữ vàng. "Áo lưỡi bò" Tàu coi như thuốc thử Xem đảng chư hầu sẽ phản ứng ra sao? Dụ quần chúng An Nam nhìn quen mắt Không còn nhận ra ai bạn, ai thù. Babui danlambaovn.blogspot.com
Câu chuyện bản đồ qui hoạch khu đô thị Thủ Thiêm bị mất không còn là tin mới mẻ gì cho đến thời điểm hiện nay. Có một điều lạ là mặc dù chính quyền thành phố Hồ Chí Minh công bố bản đồ qui hoạch bị mất, và đang cố gắng tìm lại, nhưng khi người dân và cả các cựu lãnh đạo thành phố công bố những tấm bản đồ qui hoạch mà họ đang giữ thì giới chức và cơ quan ở thành phố Hồ Chí Minh không hề có động thái nào cho thấy họ khắc phục những sai lầm trong qui hoạch, khi hàng ngàn số phận người dân và các cơ sở tôn giáo đang gánh chịu những khó khăn do sự “mất bản đồ” này.
Bảo Trợ