Viết Cho Tháng Tư

02 Tháng Năm 201810:12 SA(Xem: 374)

Viết cho tháng Tư

Song Chi
Một gia đình Việt Nam chạy khỏi Suối Cát phía Đông Sài Gòn hôm 2/4/1975 khi chiến sự bùng nổ.
Một gia đình Việt Nam chạy khỏi Suối Cát phía Đông Sài Gòn hôm 2/4/1975 khi chiến sự bùng nổ.
blank AP

Như rất nhiều người Việt Nam nói chung và người miền Nam nói riêng, cứ vào tháng Tư tôi thường có tâm trạng khá nặng nề khi nghĩ lại biến cố lịch sử năm 1975, và vận nước kể từ đó.

Tháng Tư năm nay càng đau hơn khi nhìn thấy cái bắt tay lịch sử của hai nhân vật đứng đầu Bắc Hàn, Nam Hàn, khi thấy một chế độ độc tài phi nhân, bị cả thế giới coi là man rợ hóa ra vẫn còn hơn đảng cộng sản VN mấy cái đầu; đó là biết tự lực xây dựng quân đội, vũ khí hạt nhân cho mạnh để láng giềng dẫu có to xác, hung hăng hiếu chiến cũng không dám bắt nạt và không quyết thống nhất đất nước đến cùng bằng xương máu của nhân dân.

Sau chiến tranh thế giới lần thứ hai, thế giới có 3 quốc gia bị chia đôi là Đông Đức-Tây Đức, Bắc Hàn-Nam Hàn, Bắc Việt-Nam Việt, ngoài ra còn có Đài Loan cũng tự tách mình khỏi Trung Hoa đại lục để thành lập quốc gia riêng. Người Đức thông minh chọn con đường thống nhất đất nước trong hòa bình đã đành, Bắc Hàn và Nam Hàn cũng chỉ chiến tranh dữ dội trong 3 năm (1950-1953), nhờ thế mà Nam Hàn mới có thể phát triển thịnh vượng như ngày hôm nay, và ngày 27.4 vừa qua thì Chủ tịch Kim Jong-un của Bắc Hàn đã chính thức gặp gỡ Tổng thống Nam Hàn Moon Jae-in để đàm phán hòa bình lâu dài (tương lai của bán đảo Triều Tiên như thế nào vẫn còn là câu hỏi để ngỏ, nhưng thế giới có thể thấy rằng cả hai bên đều mong muốn giảm thiểu tối đa nguy cơ chiến tranh). Hay ngay cả Trung Cộng, xúi dân khác đánh nhau, cướp đảo cướp biển của dân khác thì được chứ cũng chưa dùng vũ lực để đánh chiếm Đài Loan vì “người Hoa không đánh người Hoa”.

Chỉ có đảng cộng sản Việt Nam là nhất quyết thống nhất đất nước bằng chiến tranh, bằng máu, máu của chính người VN, quyết đánh Mỹ từ khi Mỹ chưa có mặt ở VN và đánh Mỹ khi Mỹ đã đi rồi, đánh đến cùng kể cả khi Hiệp định Hòa bình vừa được ký chưa ráo mực. Tất cả chỉ nhằm giành độc quyền lãnh đạo đất nước mà thôi.

Rốt cuộc sau 43 năm VN bây giờ như thế nào?

Đứng về phía đảng cộng sản, họ đã thắng một cuộc chiến. Để rồi đại bại trong hòa bình.

Có người sẽ bảo sao gọi là thất bại khi mà hai mục đích tối thượng đối với đảng cộng sản họ đã làm được: giành toàn quyền lãnh đạo đất nước bằng mọi giá, và giữ được quyền lãnh đạo đó, cũng bằng mọi giá. Sau 43 năm, họ vẫn giữ được chế độ, và đất nước bây giờ là tài sản riêng của đảng, muốn sử dụng, khai thác, cầm cố, cho vay…thế nào tùy ý. Hơn 90 triệu nhân dân thì trở thành đàn cừu ngoan ngoãn, muốn bóc lột, trừng phạt thế nào cũng được.

Song, thắng một cuộc chiến để rồi đi ngược lại toàn bộ lý tưởng, lý thuyết, lý luận, mục tiêu chiến đấu ngày xưa cho tới mô hình xây dựng đất nước tương lai mà họ tự vẽ ra trước kia, là thất bại.

Thắng một cuộc chiến, thống nhất được giang sơn nhưng không thống nhất được lòng người, hay nói cách khác, không thu phục được nhân tâm đại đa số nhân dân, ngược lại, thời gian càng lùi xa thì lòng dân càng chia rẽ, oán hận, là thất bại.

Thắng một cuộc chiến nhưng không làm cho đất nước giàu mạnh, người dân có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, thậm chí, ngay sau khi cuộc chiến vừa kết thúc chưa bao lâu, người Việt đã ồ ạt bỏ nước ra đi và suốt hơn 40 năm, dòng người ra đi chưa bao giờ dừng lại, là thất bại.

Không những thế, đảng cộng sản đã thực sự trở thành một đảng cầm quyền phản bội. Phản bội lý tưởng, phản bội nhân dân, phản bội đất nước. Làm mất thêm một phần lãnh thổ lãnh hải và để đất nước lún sâu vào vòng lệ thuộc với Trung Cộng.

Đứng về phía người dân VN, dù ở bên thắng cuộc hay bên thua cuộc, cũng đều đại bại. Nhưng sau 43 năm, chúng ta càng là một dân tộc thất bại vì vẫn để cho một đảng cầm quyền độc tài tham nhũng tiếp tục tồn tại, tàn phá đất nước.

Cái giá máu xương phải trả cho cuộc chiến 20 năm đã quá đắt. Lại càng đắt gấp bội, tính cả vốn lẫn lãi, sau 43 năm.

Cả một cuộc chiến tranh dài, máu người Việt từng chảy thành sông, xương phơi thành núi, đất nước tan hoang, mọi giá trị vỡ nát... Bên nào cũng thua, từ người Mỹ, người Việt cho tới đảng cộng sản. Rốt cuộc ai thắng? Trung Cộng. Từ chỗ không một mảnh đất cắm dùi trên biển Đông, khởi đầu là đánh chiếm Hoàng Sa rồi một phần Trường Sa và bây giờ thì toàn bộ khu vực biển Đông này gần như đã trở thành ao nhà của Trung Cộng, với Hoàng Sa, Trường Sa và cảc đảo nhân tạo trở thành những căn cứ quân sự, hải quân vô cùng vững chắc; đáng nói hơn, Bắc Kinh chưa cần đánh mà từ lâu nay đã có thể khống chế VN từ ngoài khơi cho tới trên bờ, từ Nam chí Bắc cho tới toàn bộ Bộ Chính trị của Hà Nội!

Khóc lên đi hỡi quê hương yêu dấu…(tựa tiếng Việt cuốn tiểu thuyết "Cry, the Beloved Country" của nhà văn Nam Phi Alan Stewart Paton (1903 –1988)

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do
Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Lê Duẩn ví năm 1975 như là bắt đầu một “kỷ nguyên mới” đưa cả nước “tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”. Nếu gọi thời điểm 1975 là Sản Lịch năm thứ nhất trên phạm vi cả nước chắc không sai lắm. Bắc Hàn cũng có lịch riêng gọi là Juche Lịch lấy ngày sinh của Kim Nhật Thành, 1912, làm năm thứ nhất. Dù nhân loại đang ở giữa năm 2018, Bắc Hàn chỉ mới là năm thứ 107.
Mục Sư Nguyễn Hồng Quang bị đánh ngay trong buổi họp tiếp dân do UBND TPHCM tổ chức vào sáng ngày 20 /10 tại nhà văn hóa Thiếu Nhi Quận 2. Theo mục Sư Nguyễn Hồng Quang, sáng 20/10, Bí thư Thành ủy TPHCM Nguyễn Thiện Nhân – Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội tiếp xúc cử tri quận 2. Tham gia tiếp xúc cử tri còn có ông Phan Nguyễn Như Khuê – Phó Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội TP, và Chủ tịch HĐND TPHCM Nguyễn Thị Quyết Tâm làm chủ trì buổi họp. Buổi tiếp xúc cử tri Thủ Thiêm sáng ngày 20/10
Cái ngày mà một người mẹ trẻ ở Thủ Thiêm ném chiếc giày của mình vào đại diện chính quyền vì bọn quan tham khốn nạn ăn cướp nhà đất của chị và chòm xóm của chị giá hàng ngàn tỷ, chưa bị trừng trị, đớn đau thay cũng là ngày một người mẹ trẻ ở Hà Tĩnh đi đôi giày mới cho hai đứa con thơ rồi cùng chồng và hai đứa con thơ ấy treo cổ chỉ vì không chịu được cái nhục mang tiếng kẻ ăn cắp cái điện thoại chưa đến 5 triệu của chồng trước chòm xóm.
Sáng nay 19/10/2018, công an huyện Đông Anh đưa quân vây kín khu vực nhà văn hoá thôn Đông Trù, xã Đông Hội, Đông Anh, Hà Nội, đè bẹp sự phản kháng của hàng chục phụ nữ là thôn dân, để cướp nốt phần đất sinh hoạt chung của người dân nơi đây – đó là sân vận động rộng 2.000 mét vuông và một phần diện tích nhà văn hoá thôn.
CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Với tấm lòng “thương người như thể thương thân,” 29 năm qua một ông ở phường Thới An, quận Ô Môn, đã đóng góp, vận động xây dựng hàng trăm căn nhà tình thương, làm cầu đường cho người nghèo.
Hôm nay 18/10/2018, cái gọi là tòa án nhân dân cấp cao tại thành phố Vinh đã mở phiên xét xử phúc thẩm đối với ông Lê Đình Lượng, một người yêu nước sinh sống tại Việt Nam. Phiên tòa này diễn ra trong bối cảnh công luận đang vui mừng trước thông tin blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thoát khỏi nhà tù, cùng với mẹ và hai con nhỏ sang tị nạn ở Mỹ.
Nhắn tin xoá đói giảm nghèo Nhanh tay lên kẻo cơ may không còn Hồ tệ trị giá tiền còm Cúng 20 nghìn đâu có là bao?
Dàn lãnh đạo của TP.HCM đồng loạt đứng trang nghiêm và thẳng hàng để nhắn tin tới tổng đài của chương trình do Bộ Thông tin và truyền thông phát động nhằm ủng hộ người nghèo (với giá trị mỗi tin nhắn là 20.000 đồng). Đồng phục không chỉ về tư duy (nhận thức) mà họ còn đồng phục về cách biểu đạt.
Ở Việt Nam ta và dưới sự lãnh đạo của đảng ta có một thứ không phải là người nhưng rất ư là phản động. Đó là cây gậy côn an. Gọi tắt là côn gậy. Cây gậy này bình thường thì nó rất hiền như khúc gỗ, nhưng khi vào tay côn an thì nó trở thành côn gậy mất dạy vô cùng.
Bây giờ ở Sài Gòn bây giờ mà bạn nghe hô “Quyết Tâm” thì có nghĩa là… quyết tâm nếu người hô là quan chức. Còn nếu người hô là dân – nhất là dân Thủ Thiêm – thì đó là tiếng chửi thề, là khốn nạn, là vô lương tâm!
Bảo Trợ