‘Cuộc Chiến’ Đất Chăn Bò Ở Miền Tây Hoa Kỳ

28 Tháng Tư 20185:29 CH(Xem: 1835)

‘Cuộc chiến’ đất chăn bò ở miền Tây Hoa Kỳ

Hà Tường Cát/Người Việt

blank
Đàn bò gặm cỏ trên một khu đất công gần Mesquite, Nevada. (Hình: George Frey/Getty Images)

“Các cowboys thua cuộc trong trận chiến giành đất miền Tây Mỹ” là nội dung bài phóng sự của ký giả Jim Carlton đăng trên tờ Wall Street Journal cuối Tháng Ba. Theo tác giả, do hàng loạt các quy định, diện tích đất thuộc quyền sở hữu của liên bang, nơi mà những nhà chăn nuôi có thể thả bò cho ăn cỏ, đã giảm đi gần một nửa trong vòng bốn thập niên vừa qua.

Nông gia Wayne Hage, 42 tuổi, chủ nhân một trại bò tại thung lũng Monitor Valley, trong vùng bán sa mạc thuộc tiểu bang Nevada giữa Reno và Las Vegas, nói với ký giả Carlton: “Ở đây vẫn có thể ngồi trên lưng ngựa giống như John Wayne, nhưng đời sống thì khốn khổ hơn bao giờ hết, vì lúc nào cũng phải đối phó với các luật sư.”

Trong nhiều trường hợp, chính quyền liên bang đã hạn chế cho bò gặm cỏ nhằm bảo vệ tài nguyên thiên nhiên khỏi bị tổn hại bởi gia súc và để tạo lập những khu bảo tồn sinh vật thiên nhiên. Nơi khác thì đồng cỏ bị cấm chăn nuôi, để làm đất công cộng dùng cho hoạt động dã ngoại (hiking) và những sinh hoạt phục vụ ngành kỹ nghệ giải trí đang phát triển nhanh.

Sự bất mãn, thất vọng gia tăng và xảy ra một số người chăn bò phản ứng quá khích. Họ đã cầm súng để phản kháng lại những biện pháp hạn chế, theo họ là quá đáng của chính quyền, như các vụ xảy ra tại Nevada và Oregon năm 2016.

Bộ Trưởng Nội Vụ Ryan Zynke trong chính quyền Donald Trump, là cư dân tiểu bang Montana, nói ông thông cảm với các trại bò và “chăn bò là một truyền thống của dân Mỹ đáng được bảo vệ.” Chính quyền hiện nay đang có kế hoạch giảm bớt các hạn chế trên đất công cộng, để nông gia nuôi bò có thể sử dụng trở lại.

Nhiều người ủng hộ Bộ Trưởng Zinke cho rằng, những động thái mới này không đủ, để đảo ngược chiều hướng suy giảm từ lâu trong nghề chăn nuôi và nhiều người nuôi bò phải giải nghệ. Từ 1979 khi có phong trào bảo vệ môi trường, con số nông gia được phép chăn nuôi trên đất  thuộc Văn phòng Quản trị Đất Liên bang đang từ 22,000 với 12 triệu gia súc xuống chỉ còn 18,000 với khoảng 7 triệu gia súc.

Số nông gia và số bò nuôi trên đất công cộng tiếp tục giảm dù giá bò tăng. (anh minh hoa BT - Google)
Image result for cow in plain of western US

Giới bảo vệ môi trường chống việc cho bò ăn cỏ trên đất công cộng cho rằng các nhà nuôi bò ở miền Tây từ lâu đã được thụ hưởng chính sách “chăn nuôi trợ cấp xã hội.” Năm 2018, Văn phòng Quản trị Đất và Cơ quan Lâm sản Liên bang (Bureau of Land Management & U.S. Forest Service) định giá thả bò ăn cỏ trên đất công là $1.41 mỗi con bò một tháng so với ở đất tư giá có thể lên tới $20. Các nhà nuôi bò phải trả thêm tiền rào, vũng nước uống và những cơ sở hạ tầng cần thiết khác.

Các thung lũng và đồng bằng miền Tây nước Mỹ xưa kia là  đồng cỏ vô tận cho những nông gia nuôi bò. Nhưng nhiều nông trại nhỏ không bao giờ có được phần lớn đất để bò của họ gặm cỏ. Theo một vụ dàn xếp từ thế kỷ trước, phải trả tiền để bò ăn cỏ trên đất thuộc sở hữu của liên bang. Đất liên bang nhiều nhất ở các tiểu bang miền Tây, chiếm 79.6% tại Nevada so với Texas chỉ có 1.8%.

Chính quyền quy định số lượng bò có thể ăn cỏ và ăn bao nhiêu cỏ trên đất công, căn cứ theo chiều cao của cỏ. Hệ thống này giúp các nhà chăn nuôi nhỏ tồn tại được, vì không tốn tiền mua và vận chuyển lương thực từ xa về cho bò. Họ có thể cho bò ăn cỏ trên đất công và khi hết cỏ dời qua khu đất khác gần đó.

Bầy gia súc ở Mỹ hiện nay vào khoảng 95 triệu con, chỉ hơn chút ít so với 60 năm trước, hầu hết được nuôi trên đất tư, chỉ chừng 10% ăn cỏ trên đất công. Cạnh tranh và hạn hán nhiều năm ở miền Tây, cùng với các quy định hạn chế của chính quyền, là áp lực chính cho những nông trại nhỏ chăn nuôi trên đất công. J.J. Goicoechea, nông gia chăn bò thế hệ thứ 4 ở Eureka, Nevada, cho rằng “luật lệ thiếu linh động của chính quyền liên bang khiến 50% nông gia bỏ nghề.”

Gia đình Wayne Hage từ California đến lập trại bò Pine Creek Ranch ở Monitor Valley cuối thập niên 1970. Nông trại chỉ có 7,000 mẫu đất tư, gần quanh năm đàn bò 2,000 con được thả ăn cỏ trên 750,000 mẫu rừng và đất công. Theo hợp đồng 10 năm, trại phải trả lệ phí từ $29,099 đến $49,792 mỗi năm cho liên bang.

Nhưng suốt nhiều năm, trại bò liên tục gặp đủ thứ rắc rối, từ vi phạm quy định thả bò ăn cỏ và uống nước đến thiếu hàng chục dặm hàng rào bảo vệ các khu đất công như đòi hỏi, khiến các biện pháp phạt vạ và những khiếu tố tranh tụng pháp lý kéo dài. Cuối cùng tới Tháng Hai năm ngoái, gia đình Hague thua cuộc, giấy phép thả bò ăn cỏ bị rút lại, phải đưa bò ra khỏi đất công cộng và bị nộp phạt $500,000. Sau khi khiếu nại lên Tối Cao Pháp Viện, đơn bị bác vào Tháng Mười Một, thủ tục tịch biên tài sản được tiến hành để thâu hồi số nợ $2 triệu tiền mua trại.

Wayne Hage chưa quyết định gia đình sẽ đi về đâu, nhưng nói rằng cuộc tranh đấu với chính quyền đã chấm dứt: “Chúng tôi không còn phương tiện gì để chống trả nữa.” 
Hà Tường Cát - Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi là con gái Bắc kỳ chính cống, nhưng lại lớn lên ở Sàigòn, nên Sàigòn đối với tôi là một ‘quê nhà’ thắm thiết vô cùng. Tôi đến với Sàigòn, thuở Sàigòn còn là một thành phố với những hình ảnh mộc mạc thanh khiết. Gái Sàigòn đơn giản hiền hòa với áo bà ba trắng, với quần đen ống thật rộng, với đôi guốc mộc nhẹ tênh hình cái thuyền, với mái tóc dài ôm trọn khuôn mặt không chút phấn son.
Tống Thị Kim Đính, một bác sĩ tốt nghiệp Đại học Y khoa Huế, theo chồng sang Nhật từ năm 1987, trở thành chủ một shop áo dài VN nổi tiếng ở Tokyo đưa áo dài thành một mặt hàng “:thời trang” rất được phụ nữ Nhật ưa chuộng. Có những ca sĩ của Nhật như Anna Saeki, quyết định sang VN mặc áo dài chụp ảnh để làm lịch; có cô gái mù cũng đến đặt áo dài để mặc trong một cuộc thi văn nghệ; có cô tiểu thư nhất định mặc áo dài trong buổi lễ tốt nghiệp đại học, và lý thú, có những cô dâu chú rễ Nhật chọn áo dài VN làm trang phục cưới; nhưng đáng chú ý nhất là 50 học sinh ở tỉnh Aomori đã mặc áo dài biều diễn tại lễ hội múa hè…
Tản mạn thu! - Bài viết và ảnh của Việt Anh từ Kremenchuk - Lê Hoàng - Chiều buồn đang nghe nhạc Cung Tiến đến bài “Thu Vàng” chợt giật mình- Bên ngoài cửa sổ. Thu đã đến tự lúc nào “Mùa thu là mùa của nỗi buồn và niềm tư duy” Nghe nói khi viết bài này nhạc sỹ lang thang một mình trên đường phố Luxembourg sắc thu lan tràn khắp nơi, lá thu rơi đầy các lối, vương trên các gác chuông nhà thờ, vãi đầy trên Bao lơn những ngôi nhà vắng chủ, cảnh đẹp lại gặp tâm hồn đa cảm nên ông đã cho ra đời một tác phẩm đắm say lòng người đến Tê…Lê…
Những đoá "Forget Me Not" mấy bữa nay nở tim tím ngay trước sân nhà tui đó anh Năm à. Nhớ ngày xưa tui đã một lần giỡn cợt gọi chúng là bông "Forget Me Nhé". Mà có ai ngờ đâu, tui bị người ta bỏ đi lấy người khác và "Quên Phức Tui Nhé" thiệt rồi!
Theo ước tính, người ta cho rằng cứ 7 giây lại có một đứa bé chào đời, và cứ khoảng 15 giây lại có một cư dân mới đi về miền vĩnh cửu. Kẻ đến người đi rộn ràng trăm ngả, nếu có một bí ẩn trong bài toán của các linh hồn, chắc hẳn Thượng Đế sẽ vô cùng bận rộn.
Thưa cô, tôi đang gặp một tình huống thật khó quyết định. Tôi thưa ra ở đây câu chuyện của mình, để mong nhận được những góp ý, biết đâu nhờ đó mà tôi có thể giải quyết một cách hợp lý, khi đang mù mờ nhân ảnh. Tôi và anh là hai người yêu cũ của nhau. Tôi không lập gia đình, vì cơm áo chứ hoàn toàn không phải vì chung thủy với mối tình xưa.
Halloween của nước Mỹ lại sắp đến rồi. Bạn đã chuẩn bị gì cho ngày lễ này chưa? Tích cực thì trang trí nhà cửa, vườn tược, sân trước với đầu lâu, xương xóc, máu me, mạng nhện, dây treo cổ, bia mộ và bí ngô tạc hình đầu lâu. Nhiều nhà còn dùng cả sân trước để dựng nên một nghĩa trang giả với hàng chục bia mộ R.I.P. Đây là những con người muốn sống chung với ma quỷ?
Dân Sài Gòn xưa có cách xưng hô thứ bậc thú vị: công chức, người có học là thầy Hai, người Hoa buôn bán là chú Ba, đại ca giang hồ là anh Tư, lưu manh là anh Năm… người lao động nghèo xếp thứ Tám. Sao lại xưng hô vậy?
“Lấy chi trả thảo cho cha, Đền ơn cho mẹ, con ra lấy chồng” (Ca dao) Lúc tôi mới lên ba thì chị đã mười tám tuổi. Ngày ấy khi cha tôi dạy học ở Bố Trạch, Quảng Bình thì chị tôi theo chồng về tỉnh lỵ Đồng Hới, con đường từ nhà mẹ ra nhà chồng cũng chẳng bao xa. Tôi nghe nói ngày chị đi lấy chồng, mẹ tôi khóc nhiều vì chị là con đầu lòng, mà chị tôi cũng sụt sùi không kém
VietTuSaiGon’s blog (RFA) Theo thống kê của Viện Nghiên Cứu Phòng Chống Ung Thư, ước tính Việt Nam có khoảng 94,000 người chết vì ung thư/năm, tỷ lệ tử vong do ung thư tại Việt Nam đứng thứ 78/172 quốc gia được điều tra. Bên cạnh đó vấn đề đáng lo ngại là số người mắc bệnh ung thư ở Việt Nam đang có xu hướng ngày một tăng nhanh.
Bảo Trợ