Cảnh Cũ Người Xưa

15 Tháng Chín 20213:00 CH(Xem: 4088)

...Những ngày cuối của tháng Chín, một buổi chiều thật ảm đạm, mây xám giăng đầy trên bầu trời như báo trước sẽ có một cơn giông sắp tới.

Mùa hè đã qua rồi! Nhưng cái không khí oi bức của một ngày hè vẫn còn dai dẳng trong làn khí của đồng quê. Mưa đã bắt đầu lâm râm rơi nhẹ!

Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu mo_chadtrongtrưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy.

Đã hơn bốn mươi năm qua, ngôi trường nhỏ bé nghèo nàn nơi quê cũ luôn là một kỷ niệm, một nỗi lòng man mác tôi không bao giờ quên được. Ngôi trường với vách gỗ, mái tôn, bàn ghế cũ kỹ có cái gần như xiêu vẹo...Tất cả những gì gợi nhớ trong tâm trí là những hình ảnh mái trường đơn sơ của một làng quê rất xa cách với chốn phồn hoa đô hội. Hình ảnh cây phượng nở hoa đỏ thắm thì chắc chắn nó giống với bất cứ một ngôi trường nào khác, nhưng thực ra trong lòng tôi ấn tượng về một tương lai sáng lạng của vùng đồng quê Bình Giã đầy hy vọng, đó mới chính là điều khác thường của trường trung học Hồng Lĩnh ngày nào.

Cây phượng nở hoa trước sân trường, đó là một điệp khúc của mùa hè hoà lẫn với bản nhạc thiên nhiên bốn mùa như một hoạt cảnh thần tiên của tuổi học trò. Những tà áo trắng bay phất phới trong nắng, những cánh phượng hồng rơi lả tả trên sân trường...Những giờ học nghe tiếng giảng bài của những vị thầy thân thương, những tiếng reo vui hồn nhiên của bè bạn chung quanh trên sân trường... Ôi nhớ làm sao những ngày tháng xa xưa!

Tuổi học trò có rất nhiều mơ mộng, rất nhiều ước mơ...Tôi nghĩ đến vị thầy đáng kính, thầy cũng có một ước mơ không phải cho thầy, mà cho các thế hệ trẻ trong làng xã Bình Giã năm nào. Thuở ấy, với công việc ruộng đồng, nhà nông mấy ai có đủ chi phí cho con cái lên tỉnh thành để tiếp tục con đường học vấn. Thầy đã mạnh dạn mở trường Trung học, những mong sẽ đem lại cơ hội cho lớp trẻ Bình Giã tiến lên trên con đường tri thức. Trung học Hồng Lĩnh, cái tên cũng đã nói lên ý nghĩa hoài vọng của thầy.

...Hồng Lĩnh, là dãy núi nổi tiếng nhất vùng Hà Tĩnh. Cùng với sông Lam, núi Hồng Lĩnh được xem là biểu tượng hồn thiêng sông núi của xứ Nghệ. Theo truyền thuyết tương truyền, có một ông khổng lồ (tên gọi là ông Đùng) đã gom nhặt những quả núi mọc lẻ tẻ ở vùng châu thổ Lam giang và La giang đem về đây xếp thành dãy Hồng Lĩnh. Cũng chính ông Đùng đã đào quặng sắt ở trong các ngọn núi đem đến làng Vân Chàng và Minh Lương dạy cho dân làm nghề rèn - một nghề truyền thống vẫn còn lại đến ngày nay.

Theo quốc lộ 1 tới TP. Vinh, du khách sẽ bắt gặp cầu Bến Thủy sừng sững vắt qua đôi bờ một dòng sông rộng. Đó là sông Lam. Và phía bên kia cầu, ngay sát bờ sông là dãy núi Hồng Lĩnh trập trùng, kỳ vĩ như một bức trường thành.

Núi Hồng, hay còn gọi là Hồng Lĩnh, dài khoảng 30km, rộng chừng 15km, chon von, nhấp nhô, vờn đuổi nhau theo hướng Tây Bắc - Đông Nam. Phía Bắc giáp với sông Lam, phía Nam có sông Nghèn, còn phía Đông Nam lan men ra biển.

Tương truyền núi Hồng Lĩnh có 99 đỉnh, đỉnh cao nhất tới 678m. Tên các đỉnh núi ở đây được đặt theo hình dáng như: Thiên Tương, Ngũ Mã (hình 5 con ngựa), Sư Tử, Hàm Rồng, Lập Phong... (Theo Nguoihatinh.net)

...Hoài vọng của thầy như thế đó, mong muốn nơi làng quê Bình Giã sẽ có những nam thanh nữ tú nối bước cha ông làm nên truyền thuyết, mong muốn từ nơi Trung Học Hồng Lĩnh Bình Giã nhỏ bé nghèo nàn nhưng sẽ là nơi phát xuất ra những anh tài cho thế hệ mai sau, và điều đó cũng đã có niềm hy vọng đầy phấn khởi, khi toàn trường hân hoan chào đón một số anh chị lớp 12 đầu tiên thi đậu Tú tài trở về gặp gỡ các Thầy và học sinh toàn trường vào năm 1973.

Thế nhưng, tất cả những gì thầy đổ hết tâm trí ra xây dựng đã hoàn toàn sụp đổ....Thời cuộc đổi thay...Mùa Hè năm 1975 ngôi trường đã nghèo nàn trông lại càng xơ xác...Cho đến một ngày, nhà nước mượn cơ sở để mở rộng trường tiểu học...Thật là một điều khó phân định, toàn bộ khu vực nhà trường thuộc quyền sở hữu của giáo xứ, nhưng dù muốn dù không, chuyện sẽ đến phải đến.

Tôi nhớ tháng 9-1986, vào ngày khai giảng đầu tiên của trường Tiểu học Vinh Trung trên chính cái khán đài của trường Hồng Lĩnh xưa...Cũng trong khoảnh khắc thời điểm vang lên tiếng trống khai giảng bên nhà trường...thì bên nhà xứ thầy bị đột quỵ! (stroke)

Định mệnh có bao giờ trùng hợp như vậy không? Tôi luôn ngẫm nghĩ về điều đó.

Tôi có cảm tưởng thêm một lần sụp đổ trong tâm trí thầy, và lần này chắc thầy biết sẽ chẳng bao giờ có cơ hội xây dựng lại ngôi trường thân yêu hằng ấp ủ trong lòng.

...Trong cơn mưa thoảng lất phất, từng bước trở về ngôi nhà xưa, lòng tôi trĩu nặng. Mộng ước học hành cho tương lai của tôi cũng sụp đổ như mộng ước xây dựng trường học của thầy cho con dân Bình Giã!

Và những thế hệ thanh thiếu niên bây giờ còn ai biết rằng, chính nơi làng quê nhỏ bé này hơn bốn mươi năm trước đã từng có một ngôi trường trung học, có một vị Linh mục đem hết tâm trí của mình để mong làm nên một núi Hồng Lĩnh như biểu tượng hồn thiêng sông núi của xứ Bình làng quê đất đỏ này!

...Kính thưa Cha, vị Thầy đáng kính của trường Hồng Lĩnh ngày xưa, ở một nơi linh thiêng, xin Cha phù trợ cho chúng con, cho lớp trẻ bây giờ. Bốn mươi năm qua, tất cả đã đổi khác, trường học không còn mái tôn vách ván nữa và tâm hồn thanh thiếu niên bây giờ cũng không còn đơn sơ nữa! Xin Cha giúp chúng con xây lại ngôi trường xưa trong lòng mỗi người, để tất cả chúng con trở thành một ngôi trường cho những thế hệ tương lai!..."


Kính nhớ Linh mục Hiệu trưởng Phêrô Trần Đình Trọng

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Lời nói “Ta yêu con” cứ vang mãi trong những bước chân nhịp nhàng đầy hy vọng. Hai bên đường những cánh đồng lúa chín vàng, mùa gặt đến! Hồn nhỏ với tâm tình yêu mến người chết trên giá gỗ, đã hòa nhập với dòng người lên đường gặt hái những vụ mùa trên đồng lúa bao la!/18 Tháng Tư 2014(Xem: 3873)/
Trong các cha xứ về ở làng Ba, Vinh Trung lâu nhất là Cha Phêrô Trần Đình Trọng, khoảng mười tám năm, từ năm 1967 cho đến khi ngài qua đời vào năm 1985. Lâu như vậy cũng có thể vì thời cuộc vào thời điểm đó, và cũng nhờ đó Cha Trần Đình Trọng đã để lại nhiều ký ức, nhiều kỷ niệm trong lòng giáo dân Vinh Trung cho đến tận bây giờ./05 Tháng Chín 2014(Xem: 5563) Đặng Xuân Hường/
Năm 1954, Duyên Anh di cư vào Nam. Để kiếm sống, ông đã làm mọi công việc của một thanh niên hè phố, chẳng có nghề ngỗng nào nhất định. Khi thì theo một nhóm sơn đông mãi võ, khi tháp tùng đoàn cải lương lưu diễn đây, mai đó./17 Tháng Năm 2012(Xem: 5357) Đoàn Thạch Hãn/
Nói đến ngôi trường làng, lớp trẻ bây giờ và có lẽ lớp tuổi trên dưới năm mươi ở Bình Giã mấy mươi năm trước, không ai là không một thời cắp sách đến ngôi trường làng. Cái tuổi hồn nhiên, ngây thơ được đến trường ê a học vài chữ thấy sao nhớ thương chi lạ! blank Có một bài hát ngắn của những năm đầu tiên đi học, chắc chẳng mấy ai quên : "A b c là ba chữ đầu. Ô ê kia đầu có nón che. Học cho chăm đừng có khóc nhè”! Cái thuở mà học trò cắp sách đến trường chỉ vỏn vẹn cuốn tập, lọ mực tím, cây bút. Cặp sách, bút pilot, alpha...hồi đó còn là một xa-xí phẩm đối với học trò. Cha mẹ lo cày cấy, thu hoạch chẳng được bao nhiêu, làm sao có thể có đủ tiền bạc để mua sắm những thứ tốn tiền đó. Có sách vở bút mực là đã tương đối đầy đủ rồi. Đi học trường Tiểu học, tay ôm mấy cuốn tập, tay xách lọ mực tím, và đi chân đất! Bây giờ mỗi lần nghe đến "mực tím" tưởng tượng thấy dễ thương, hồn nhiên và rất gợi nhớ tuổi học trò.
Tôi vừa đọc bài " Những đức tính Tốt và Xấu của người Việt " trên trang mạng tiengnoigiaodan.net của Ông Đào Văn Bình. Tôi rất vui và đắc ý vì ông Bình đã có cái nhìn " quy tư " về con Người chính mình và đồng bào mình./12 Tháng Năm 2012(Xem: 6195) Nguyễn Quang/
Mỗi lần về thăm quê cũ, tôi thường gặp lại những người quen với nhiều kỷ niệm xa xưa trong ký ức, trong quá khứ. Năm nay, trong chuyến về quê thêm một lần nữa, tôi chợt thấy xao động trong lòng khi gặp lại một người bạn thân quen từ hồi còn nhỏ xíu, nhưng cái kỷ niệm khó quên thuở ngày xưa vẫn nằm im trong tiềm thức tôi từ ngày ấy./18 Tháng Bảy 2012(Xem: 8720) /
Khi nói về lịch sử Việt Nam, người ta thường hay nhắc đến cụm từ “Việt Nam có bốn nghìn năm văn hiến” mà văn hiến là truyển thống văn hóa lâu đời. Người ta cũng nói đến hai chữ văn vật vốn là truyền thống văn hóa biểu hiện ở nhiều nhân tài và nhiều di tích lịch sử.../09 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 4568)/
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh ("Tây tiến", thơ Quang Dũng) Xa nhìn thấp thoáng trong mây muôn bóng quân Nam chập chùng... (1) Câu hát ấy, từ bao năm nay vẫn cứ theo tôi, theo tôi mãi. Câu chuyện bắt đầu tư những ngày xa xưa, thuở tôi còn là cậu học trò nhỏ vừa bước vào năm học đầu tiên của một trường trung học ở thành phố cao nguyên có cái biệt danh nghe buồn buồn là "Buồn-muôn-thuở". Cậu học trò ấy, vào mỗi sáng thứ Hai, cùng chúng bạn đứng xếp hàng ngay ngắn trước sân cờ nao nức chờ đợi phút giây được tham dự vào nghi thức thượng kỳ đầu tuần trong bầu không khí thật trang nghiêm giữa sân trường thuở ấy.
“Thế là cậu đã nhẹ nhàng ra đi, rời xa cái thế giới mà cậu đã để lại rất nhiều sau hơn 80 năm góp mặt và đã sống tràn đầy từng phút từng giây. Trước hết, là một nhạc sĩ, cậu đã để lại hơn 200 nhạc phẩm, đã làm phong phú đời sống tinh thần và tình cảm của hàng triệu người nghe, và sẽ còn làm rung động tâm hồn hàng triệu người yêu nhạc nữa trong những thế hệ mai sau. Là một nghệ sĩ tài danh, cậu không kiêu căng lập dị. Trái lại, cậu đã luôn luôn cư xử khiêm tốn, nhún nhường, tôn trọng người khác như tác phong của con người có văn hóa, một đức tính đã khiến cậu được nhiều người mến mộ và noi gương. Là một nghệ sĩ chân chính, cậu đã không để đồng tiền làm vẩn đục tâm hồn. Cậu không đòi hỏi những ca sĩ trình diễn nhạc phẩm của mình phải trả tiền tác quyền mà chỉ nhận tiền của những ban nhạc lớn nhưng hầu hết số tiền thu được cậu đã đem tặng cho các hội từ thiện.
Thầy Cô thân mến, (Nếu được sự đồng ý của các bạn đồng lớp) Ngày mùng ba tết Năm Tân Sửu, con và các bạn học cùng lớp mừng tuổi Thầy Cô. Chúng con không có rượu, không có bánh tét, không có cặp trứng để mừng tuổi Thầy Cô, chỉ có mấy hàng chữ mà Thầy đã dạy chúng con học viết trong những năm tại trường Tấn Đức và lòng tôn trong với một người Thầy Giáo khả kính, hiền lành.
Bảo Trợ