Phần 1 - Nỗi Buồn Làm Hư Tiếng Việt:

27 Tháng Tư 201812:16 SA(Xem: 386)

Phần 1 - NỖI BUỒN LÀM HƯ TIẾNG VIỆT:

''Phải làm gì nếu bạn quá xấu hổ ĐỂ đi xưng tội?''

Kính thưa Việt Bào,

Cách đây chừng vài tháng, được Nhóm Thân Hữu nọ gởi cho bài dịch ''Phải làm gì nếu bạn quá xấu hổ ĐỂ đi xưng tội?'', tôi thật bàng hoàng bởi chữ ''để'', bèn ghi câu vừa nêu vào Google và thấy xuất hiện quá chừng Trang Mạng đăng bài ấy! Đáng buồn hơn hết là một số Trang (mang những ''mỹ quý danh'' mà Kitô hữu nói chung đều ngưỡng mộ) cũng đăng ''nó''! Theo tôi, khi thấy bài viết của Linh Mục José Antonio Fortea, Thần Học gia nổi tiếng, người Tây Ban Nha, được Mục Tử … dịch sang tiếng Việt thì hầu như ai cũng nghĩ rằng đó là cách dịch đáng tin cậy!
tieng_viet

Lâu nay, đọc quá chừng bài trên mạng, thấy hầu hết tác giả hay dịch giả đều phạm lỗi (đã nêu), thậm chí có nhiều học giả (nổi tiếng về cách lãnh vực khoa học) cũng viết, nói hay dịch sai như thế.

Nhắm chứng minh nhận xét ở trên là đúng, tôi xin trình bày:

1- Chữ ''để'' trong câu ''Phải làm gì nếu bạn quá xấu hổ ĐỂ đi xưng tội?'' không thể là ''giới từ chỉ mục đích'' mặc dù ''đi xưng tội'' là để nhận lãnh Bí Tích Hòa Giải với Chúa (qua Linh Mục) và, nếu được, làm hòa với người bị mình xúc phạm hay mình còn mang nợ Bác Ái.


2- Tôi xin dịch đúng tiếng Mẹ Đẻ như sau: ''Phải làm gì nếu quá xấu hổ, không thể đi xưng tội?'' Cách dài hơn: ''Phải làm gì nếu quá xấu hổ ĐẾN NỖI KHÔNG THỂ đi xưng tội?''

3- Dịch sang tiếng Anh và Pháp:

a- Tiếng Anh: What to do if you are too ashamed to go to confession?

Chữ ''too'' (quá) là trạng từ (adverb), bổ nghĩa cho ''ashamed'': xấu hổ.

Chữ ''to'' trong ''to go'' không phải là giới từ, mà nó làm MỘT với ''go'' nên người ta gọi ''to go'' là: to-infinitive (động từ nguyên mẫu có ''to''), được dùng theo mẫu như sau: ''too + adjective / adverb + to-infinitive'' để chỉ NGUYÊN NHÂN và HẬU QUẢ!!!

Ví dụ khác: It is too hot to go out! (Nóng quá, không thể ra ngoài được!)

b- Tiếng Pháp: ''Que faire si vous êtes trop honteux pour aller à confession?''

Chữ ''trop'' (quá) là trạng từ (adverbe), bổ nghĩa cho ''honteux'': xấu hổ.

Chữ ''pour'' trong ''pour aller'' không phải là giới từ chỉ mục đích. Cũng như trong tiếng Anh, người Pháp dùng ''trop + adjectif / adverbe + pour + infinitif'' để chỉ NGUYÊN NHÂN và HẬU QUẢ.

Xin nếu ví dụ khác: Il fait trop chaud pour que nous puissions travailler. (Trời nóng quá ĐẾN NỖI chúng tôi KHÔNG THỂ làm việc được.) Có thể viết gọn: Il fait trop chaud pour travailler. Xin mời xem và nghe Video bên dưới.

Đức Quốc, 23.4.2018

Phan văn Phước

Les Parisiennes "Il fait trop beau pour travailler" | Archive INA - YouTube

Les Parisiennes "Il fait trop beau pour travailler" | Archive INA - YouTube

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Giới tiến hóa đã cố gắng làm bất cứ cái gì có thể, kể cả việc tạo dựng bằng chứng giả nhằm lừa đảo về tiến hóa, cốt chứng minh thuyết tiến hóa là một khoa học thực sự. Nhưng họ khó mà che đậy được các sự kiện lịch sử và xã hội phơi bày tác hại của học thuyết Darwin đối với xã hội loài người, đặc biệt trong thế kỷ 20 và hiện nay. Đó là một trong những lý do chủ yếu giải thích vì sao đạo đức xã hội đã và đang ngày càng xuống cấp…
Khởi đầu, những bộ tộc nhỏ sống trên vùng đồng bằng giữa hai dòng sông; Hoàng Hà phía bắc và Dương Tử phía nam, gọi nơi này là Trung Nguyên. Tức vùng bình nguyên giữa hai con sông. Trung (中) là ở giữa. Nguyên (原) là cánh đồng. Cho nên chữ Trung Nguyên chỉ có nghĩa là cánh đồng giữa hai dòng sông.
ĐI GIA ĐỊNH ĐỂ NGHỊ HÒA VÀO NĂM NHÂM TUẤT (1862) Đại Nam thực lục ghi chép về việc nghị hòa năm Nhâm Tuất (1862) Tháng tư năm Nhâm Tuất (1862) “Nguyên soái Phú Lãng Sa là Phô Na sai Xuy Mông (1) chạy tàu máy vào cửa biển Thuận An để đưa thư bàn về việc hòa. Phan Thanh Giản, Trần Tiễn Thành đem việc tâu lên…”; “Khi ấy Phan Thanh Giản, Lâm Duy Thiếp (2) xin đi.
- Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn - Cuộc hội nhập văn hoá trong lịch sử dân tộc Việt Nam Lời mở Văn hoá của một dân tộc là kết tinh của nhiều nền văn hoá trong suốt dòng lịch sử của dân tộc đó. Rồi khi nhiều người đón nhận những giá trị mới qua cuộc hội nhập văn hoá, họ lại tạo nên một nền văn hoá mới để truyền lại cho thế hệ mai sau. Từ đó, mỗi người chúng ta, tuỳ theo các hoàn cảnh và môi trường, hình thành nên các giá trị vật chất cũng như tinh thần cho chính bản thân mình.
Văn Miếu Quốc Tử Giám là trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Trải qua nhiều biến cố thăng trầm của lịch sử, nơi đây vẫn giữ nguyên được những giá trị truyền thống và là điểm đến hấp dẫn nhiều du khách.
Hà Nội có một tòa tháp rất đặc biệt: Không đồ sộ nguy nga nhưng vĩ đại, không lộng lẫy lầu tía gác son nhưng vang bóng một thời, không cổ kính rêu phong nhưng là chứng tích cho một thời kỳ đầy rối ren biến động. Tòa tháp ấy dẫu nhỏ bé và khiêm nhường nhưng mang trong mình hoài bão thật lớn lao: Viết lên trời xanh! Đó chính là Tháp Bút trên núi Độc Tôn bên hồ Hoàn Kiếm. Chỉ là một tòa tháp bằng đá 5 tầng, cao không hẳn là cao, mà thấp cũng không hẳn là thấp, trên bề mặt cũng chẳng có lấy một họa tiết cầu kỳ. Nhưng nội hàm và giá trị bên trong lại vô cùng vĩ đại. Ấy là khi ta cùng nhìn lại bối cảnh lịch sử ra đời của Bút Tháp. Bối cảnh lịch sử Tháp Bút được cụ Phương Đình Nguyễn Văn Siêu xây dựng vào năm 1864. Đó là sau khi người Pháp xâm chiếm nước ta, triều đình nhà Nguyễn lúng túng lựa chọn giữa việc cải cách toàn diện đất nước hay cố thủ vào các giá trị đã lỗi thời. Những thập niên ấy uy thế của cố đô Thăng Long bị hạ thấp, còn văn hóa xã hội thì sa sút đến mức báo động. Nhi
Bài viết này không phải nhằm mục đích hạ thấp các tướng lĩnh đó, mà chỉ là mượn chút uy danh của họ để nêu bật lên sự huy hoàng của các tướng sĩ nước Nam… Chiến tranh luôn đem lại khổ đau và tai nạn cho nhân loại. Dù cho kẻ thắng hay người thua đều vì nó mà phải thương tâm. Chẳng thế mà Nguyễn Du đã từng có thơ rằng: “Liên phong cao sáp nhập thanh vân Nam bắc quan đầu tựu thử phân Như thử hữu danh sinh tử địa Khả liên vô số khứ lai nhân
KHI LÊN NGÔI, HOÀNG ĐẾ MINH MẠNG BAN ÂN 16 ĐIỀU Đọc chiếu lên ngôi của vua Minh Mạng ta thấy vua lên ngôi đã ban ân gồm 16 điều: 1. Nhân dân, ai thiếu tiền thuế sản vật từ năm Gia Long thứ 18 (1819) trở về trước đều không phải đóng nữa
Võ Hương An - Vua Gia Long vốn không phải là con người hiếu sát, ngay cả việc đối với họ Trịnh, hai bên đánh nhau ròng rã 45 năm trời, vậy mà khi đã lấy được nước (1802), vẫn đối xử tốt với con cháu họ Trịnh chứ đâu đến cạn tàu ráo máng như với Tây Sơn?
Người mẹ của các bậc vĩ nhân (Kỳ 3): Mẹ của Thánh Ghandi – Người phụ nữ với đức tin đã dưỡng nên một ‘linh hồn vĩ đại’ - “Đằng sau mỗi người đàn ông thành đạt đều có bóng dáng một người phụ nữ”, người ta vẫn luôn nói thế để đề cao vai trò của người vợ đối với thành công của nam giới. Đúng vậy, nhưng ít ai để ý rằng trước khi người phụ nữ ấy đến với cuộc đời anh ta thì đã có một người phụ nữ khác sinh thành, nuôi dưỡng, dạy bảo cho anh ta từ những bước đi đầu đời, người gieo những hạt giống tâm hồn đầu tiên vào đầu óc thơ trẻ của anh ta, chăm lo tưới bón cho nó bằng tình yêu thương để sau này nó lớn thành đại thụ.
Bảo Trợ