Người già ‘hồi xuân’?

25 Tháng Tư 201810:04 CH(Xem: 996)

Người già ‘hồi xuân’?

blank
(Hình minh họa: Philippe Huguen/AFP/Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

Trước hết xin nói sơ qua về tôi, là một sĩ quan Quân Y QLVNCH, sau 75 thì đi tù cải tạo sáu năm, qua Mỹ diện HO7. Qua tới Mỹ cũng phải đi học lại rồi làm trong Medical cho đến bây giờ. Xin phép gọi cô Nguyệt Nga bằng “chị” vì tôi nghĩ chắc cô và tôi cũng cỡ tuổi tác với nhau thôi.



Hôm nay tôi trình bày một vấn đề, mà theo tôi, xảy ra khá phổ biến với những người có tuổi. Một số không nhỏ những người trên 65 cho rằng mình già và họ thờ ơ với những sinh hoạt “tuổi trẻ” như nhảy đầm, ca hát… Có người còn cho việc tham gia những sinh hoạt trên là “cưa sừng làm nghé” và “làm trò chướng mắt.”

Theo tôi, về cơ thể thì có thay đổi theo thời gian, nhưng quan trọng là tinh thần và sự suy nghĩ của mình. Ngày nay tuổi thọ càng ngày càng kéo dài thêm, người ta sống đến 80-90, thậm chí 100 là thường. Tại sao chúng ta lại ngoảnh mặt với cuộc sống? Chúng ta không nên quá đáng như tuổi teen, nhưng tại sao lại không có quyền sống vui vẻ, ăn diện? Hai vợ chồng tôi lấy nhau 35 năm, con cái sự nghiệp cũng ổn định, thế cho nên bây giờ là lúc mình sống cho mình nhiều hơn trước. Tụi tôi cũng còn mê nhảy đầm, mê đi đây đó, lâu lâu cũng mê ăn nhưng sợ mập!

Bây giờ đi thẳng vào vấn đề các viên thuốc màu xanh Viagra! Đây là một vấn đề tế nhị mà tuổi cỡ 65-70 nên hiểu để thấy phải có cách đối phó cho vui vẻ. Cơ thể của đàn ông và đàn bà khác nhau khi ở lứa tuổi từ 50 trở đi. Ở tuổi này, các bà bước vào thời kỳ gọi là mãn kinh (aftermenopause), vấn đề sinh lý thay đổi, giảm cảm giác ham muốn (trời sinh vậy) nên các quý bà từ từ tránh xa chuyện vợ chồng thân mật gần gũi. Nhưng các quý ông không bị bất cứ trở ngại nào (nhiều ông vẫn có thể có con ở lứa tuổi trên 80) sinh ra tình trạng hụt hẫng trong gia đình và quan hệ vợ chồng. “Heo đói mà nồi cám heo hết rồi” làm sao nó không kêu được phải không? Cho nên các ông khó mà “sống bình an với quãng đời ngắn ngủi còn lại.” Biết thế nên các chị phải tính sao cho hay, nói thật tôi cũng bị qua rồi, không có gì bực mình bằng tối đi ngủ thỉnh thoảng khều khều một chút thì bà xã cứ, “Ngủ đi!”

Quý vị phụ nữ có biết rằng đó cũng một phần làm cho mấy “thầy” thích về Việt Nam gặm cỏ non. Theo tôi để cho cuộc sống lứa đôi viên mãn, các chị cũng phải xem lại mình, ăn diện chải chuốt chút đỉnh, cũng nên dùng kem, thuốc và có thể dùng thêm các loại lubricants mua ở CVS. Và đôi khi cũng nên thay đổi cảnh quan, vợ chồng nếu được nên đi du ngoạn đây đó, đi biển và thỉnh thoảng xem phim với nhau những loại phim tình cảm lãng mạn, có bầu không khí riêng tư đừng kéo theo con cháu mất tự do.

Trên đây là ý kiến của cá nhân tôi, xin quý vị, nhất là quý vị phụ nữ góp ý để có tiếng nói của “phe bên kia” cho cân bằng quân số. Xin cám ơn.

John Trần

*Góp ý của độc giả:

-GY
Chào bác. Cháu ở tuổi trung niên nên hiểu bác, mặc dù đã tới tuổi hưu rồi, nhưng cũng không nên buông thả quá, cũng nên chăm sóc bản thân một chút, makeup tí, ăn mặc coi được chút. Chuyện vợ chồng đi nhảy đầm như một hình thức exercise, cũng tốt cho sức khỏe, ngoại trừ lạm dụng nó để bồ bịch, vào đó mời người này người kia để làm quen. Tụi cháu thỏa thuận là chỉ vợ chồng nhảy với nhau.

Chuyện đi du lịch đó đây là chuyện tốt. Đi riêng cũng vui, đôi lúc có con cháu cũng vui, đổi cảm giác. Nhìn con cháu chơi đùa cũng thú vị.
Chuyện mua “đồ” ở CVS thì nếu vợ bác không rành thì bác mua và chỉ cho vợ đi. Nhưng nó chỉ là hỗ trợ thôi, còn phải tùy cơ thể mỗi người nữa, phụ nữ cũng nên thử.

Duy chỉ chuyện xài thuốc màu xanh thì cháu không đồng ý. Nếu cơ thể như vậy thì không nói, đằng này, phải xài thuốc rồi bắt vợ đáp ứng, hay ra ngoài giải quyết thì quá đáng. Còn chuyện “gặm cỏ non” thì bác biết hậu quả rồi, cháu miễn bàn.

Tuổi hưu, người ta chỉ xin hai chữ “bình an.”

-MaryNguyen

Kính anh John Trần, anh muốn nghe một tiếng nói từ phe bên kia. Tôi không dám đại diện cho “phe bên kia,” chỉ muốn góp một ý nhỏ mà có thể do quí ông vì quá tự hào mà cho rằng những thay đổi chỉ xảy ra ở phụ nữ mà không hề ảnh hưởng đến phía bên nam giới, chẳng hạn như “quý ông không bị bất cứ trở ngại nào,” hay “nhiều ông vẫn có thể có con ở lứa tuổi trên 80.” Anh cho rằng, dù đã 80 thì quý ông vẫn có thể “khều khều,” trong khi quý bà vì đã già nên từ chối. Thưa anh, có khi nào anh quá tự tin đó không? Các anh không nghĩ rằng bản thân mình cũng có già nhưng do mình quá tự mãn, gọi nôm na là “tự ái giống đực,” nên không thấy rõ bản thân mà đổ tội cho phái nữ chúng tôi. Có khi nào quý ông can đảm nhận ra mình không như xưa nên người phụ nữ từ chối quách cho yên chuyện.

-Thu Hoai:

Thưa anh, tôi hoàn toàn đồng ý rằng khi quý anh chị làm xong bổn phận với con cái thì nên nghĩ đến việc hậu đãi bản thân mình. Cả một tuổi xuân, lo cho chồng con, đầu tắt mặt tối, giờ con cái đã trưởng thành, có nơi có chốn, nhà chỉ còn hai vợ chồng “son” thì nên nghĩ đến việc đi du lịch, tham gia các sinh hoạt vui chơi giải trí. Tuy nhiên tôi thấy có những cặp lợi dụng việc vui chơi để đi quá đà. Không ít những buổi tổ chức cho những người lớn tuổi nhảy nhót, thi hoa hậu… trông chướng mắt khủng khiếp, họ cho rằng phải hành động thế mới văn mình, nên ông này bà nọ loạn xà ngầu chẳng còn ra thể thống gì. Cứ cho rằng lúc ra sàn thì phải ăn mặc cho “bốc” mà mình già rồi, có nhiều chỗ phải che đi thì vì văn minh, vì phải cho hợp thời nên cứ thoải mái phô ra. Hát hò thì cứ như tra tấn.

Có thể tôi quá khó, nhưng cái gì cũng nên ngó trước dòm sau để đừng gây ngứa mắt với người khác.

*Vấn đề mới

Thưa cô gia đình tôi cho người ta share nhà, họ ở chung với chúng tôi đã 18 năm qua, từ ngày con họ mới có mấy tháng tuổi cho đến khi lớn lên có bồ! Hai gia đình chúng tôi sống hòa thuận, chưa một lần to tiếng với nhau, dù là nhà thông với nhau từ trên xuống dưới. Chúng tôi sinh hoạt trên dưới như một gia đình lớn, có ông bà cha mẹ, cô chú và con cháu.

Nay chúng tôi muốn họ dọn đi với áy do vì mọi người đều lớn, xe cộ nhiều, bạn bè, bồ bịch… nhiều thêm, nhà thường xuyên đông người, ăn uống sinh hoạt “sầm uất” hơn xưa nhiều lắm. Chỉ có thế, chứ lý do muốn họ đi không hề là sự xích mích hay không bằng lòng nhau.

Vấn đề là ai sẽ là người đứng ra “đuổi“ họ. Không ai trong nhà tôi chịu làm điều đó hết. Bàn tới tính lui, cuối cùng rất buồn cười là mọi người chịu góp tiền để “thuê” một người đuổi và số tiền lên tới cả $500, mà vẫn không ai ham tiền để đại diện lên tiếng đuổi họ. Vấn đề đặt ra là hơn năm tháng qua rồi vẫn chưa giải quyết được. Nhà tôi vẫn chưa có ai xung phong hay ham có $500 để đóng vai ác. Càng để lâu, mọi người trong gia đình tôi càng thấy khó chịu. Mới đây lần đầu tiên vợ tôi cự với con gái người share nhà khi cháu ấy đi chơi khuya về, không dám vào cửa chính sợ bị bố mẹ rầy, nên nó gõ vào cửa sổ phòng vợ chồng tôi để xin vào nhà bằng đường cửa sổ phòng tôi. Sau chuyện này ý muốn đuổi họ đi càng thúc bách hơn, nhưng kiếm người đóng vai ác vẫn bất thành, và nghĩ ra lý do đuổi cũng bất thành.

Tôi kính nhờ cô và quý độc giả chỉ cho chúng tôi cách nào nhẹ nhàng một chút, để cho gia đình kia ra đi mà vẫn không làm sức mẻ tình cảm lâu nay.

Kính cám ơn.

Lữ T. Chiêu

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: conguyetnga@gmail.com

Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Cha mẹ là người sinh ra chúng ta, nuôi dưỡng chúng ta nên người, hy sinh tất cả cho chúng ta. Hai người “ngốc” nhất trên thế gian chính là cha và mẹ! Họ có thể không có tiền, nhưng sẽ không bao giờ để cho chúng ta bị đói. Họ có thể không có thế lực, chỉ là những người bình thường, nhưng họ sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ chúng ta không bị ức hiếp
“Sự rạn nứt giữa vợ chồng tôi đã khiến tôi không còn muốn quay về Việt Nam, nhưng tôi cũng không muốn mình sống trong sự hồi hộp, phập phồng mỗi khi thấy người ta đến kiểm tra tiệm thì phải tìm đường bỏ chạy thật nhanh ra ngoài. Tôi chỉ còn cách cố đi làm, dành dụm tiền và nhờ người chịu đứng ra làm giấy tờ bảo lãnh cho tôi có cơ hội được ở lại Mỹ.”
Chiến tranh thế giới thứ III : - Lịch sử đứng đầu thế giới của Mỹ 130 năm qua :- là chặn đường đấu tranh tiêu diệt các đối thủ hạng nhì của thế giới , những quốc gia giàu mạnh đứng nhì thế giới mà muốn dành vị trí đứng nhất của Mỹ đều bị Mỹ đánh cho suy yếu ,vỡ ra từng mảnh. 1) Từ năm 1880 GDP Mỹ vượt qua Anh ,và đứng nhất thế giới . Đến 2010 Mỹ đứng nhất đã được 130 năm .
Thưa cô, em không làm sao chịu nổi chồng em, dù một ngày. Em đã nói anh đi đâu thì đi, nhưng ảnh vẫn có vẻ như không thèm quan tâm đến lời yêu cầu của em. Ảnh ở lì trong nhà. Khi đến với em, anh ấy đã một lần bị vợ bỏ. Họ có với nhau một con, đứa con ở với bà nội, trong khi chị vợ đi tuốt không về. Ban đầu em cũng thấy người vợ trước quá đáng, ảnh là người có học, tính tình cương trực, có hiếu với cha mẹ. Điều mà em thích nhất ở ảnh là ảnh không hề tham lam. Khi cha chồng em mất, mẹ chồng em chia đều gia tài cho các con.
Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh “Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy?” Mới đây, tôi đi ăn trưa ở một nhà hàng nọ, thấy bảng đề: “Bớt 20% cho người cao niên”. Tôi bèn hỏi thử: “Cao niên là bao nhiêu tuổi?” Câu trả lời khiến tôi không biết vui hay buồn. Nên vui vì mình được bớt 20% hay buồn chút chút vì: “Úi trời đất ơi!”
"Sao vậy?" Chật vật nghe điện thoại, tôi nhìn vào những chữ số màu đỏ trên bàn, cạnh giường ngủ trong khách sạn. Ở Florida, lúc này là 1 giờ 23 sáng. "Cha em hiện đang ở bệnh viện," vợ tôi nói từ nơi cách xa cả chục múi giờ, ở Nhật Bản. "Em xin lỗi." Thành phố cuối cùng còn bị chia cắt trên thế giới Dòng sông trốn từ thiên đường xuống Một mình trên đảo hoang của Na Uy Tôi cố gắng giữ đầu tỉnh táo. "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Ai cũng biết Việt Cộng là cộng sản Việt Nam, nhưng theo sách sử cụm từ lại mang nhiều ý nghĩa khác nhau, thậm chí trái ngược nhau. Vào đầu năm 2018, nghiên cứu sinh sử Viện Đại Học Wisconsin-Madison, Brett Reilly công bố trên trang The Diplomat bài “Cội nguồn đích thực của cụm từ Việt Cộng”. Brett Reilly cho biết đã phát hiện hai điều (1) cụm từ Việt Cộng và (2) cuộc nội chiến Quốc-Cộng đã khởi đầu từ những năm 1920 tại miền Nam Trung Hoa, hơn ba thập niên trước khi người Mỹ tham chiến tại Việt Nam.
“Hỡi người chiến sĩ đã để lại cái nón sắt trên bờ lau sậy này. Anh là ai? Anh là ai? Anh là ai?” Cái nón sắt đề cập trong bài hát này chính là cái nón sắt được trang bị cho người lính VNCH trong nhu cầu bảo vệ sinh mạng ngoài mặt trận. Trong suốt chiều dài cuộc chiến 20 năm trên toàn lãnh thổ miền Nam Việt Nam, cái nón sắt là một vật không thể nào thiếu trên người chiến sĩ VNCH, đó là cái nón sắt M1.
Tình yêu giống như bản thân bạn là một chiếc chìa khóa, bạn có thể tra đúng ổ khóa nhưng không thể nào mở được. Là bởi vì ổ khóa kia không giành cho bạn nên bạn đừng có buồn đau rồi trách cứ cuộc sống này. Mọi điều trong cuộc sống này luôn có thể xảy ra, và điều duy nhất bạn có thể làm chỉ là học cách chấp nhận nó, sống chung với nó, có vậy thôi...
Bờm thời nay có cách "đổi chác" rất chi là lưu manh, đến nỗi nhiều "phú ông" trên khắp cả nước chỉ biết há mồm khóc ròng chứ chẳng biết cách chi mà đòi lại được. Ví dụ: Bờm ta thích mảnh đất vàng của phú ông, thế là Bờm ta móc ngoặc ngay với một thằng tài phiệt nào đấy mua bán với nhau bạc tỷ xong, đem xe ủi sang bằng mảnh đất ấy và phán một câu xanh rờn "đất giải tỏa" và nhét vào túi phú ông vài hào mặc cho phú ông kêu gào, nhận hay không thì mặc kệ bố mày, tránh ra cho ông làm ăn. Bờm về nhận chức ở một xã nghèo, chẳng có chi để cạp ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, thế là Bờm nghĩ cách làm cho dân nơi ấy được ấm no hạnh phúc bằng cách... xây tượng đài ngàn tỷ để cho các phú ông ngắm mà quên đói nghèo. Tiên sư Bờm đểu thế đấy....
Bảo Trợ